CHÀO EM !

 

        

                     Thế không kịp rồi !

            Nghe tin em trở bệnh nặng, hẹn nhau đi thăm em, chưa kịp đi th́ nhận tin sét đánh : “Em đă ra đi măi măi !”

 

            Thế em không c̣n đau đớn như lần cuốI chị đến thăm :

-Em đau quá chị ơi ! Mong cho chết mau mau lên !

Chị đă mắng em mà nuốt nước mắt vào trong :

-Nói tầm bậy ! Ráng điều trị đúng hẹn th́ em khỏe lại ngay mà ! Không được nói chuyện chết chóc nghe không !.

-Đừng la em mà ! Ngọc Anh mới chửi em khi em hỏi biết chỗ nào bán ḥm rẻ không ! Tuyết cũng la em khi em hỏi Chùa cho em gởi cốt không !

Chị phải đứng lên để em đừng thấy nước mắt chị rơi :

         -Nói tầm bậy không ! Đến khi họp mặttrường chị đến nhà chở em đi nghe! Lúc đó bảo đảm em khỏe rồi đó !

                             -Không biết năm nay em đi nổi không ! Mấy năm trước nh́n các chị mặc áo dài em ngưỡng mộ quá !

-Sao không ! Em cũng phảI mặc áo dài đó !

 

            Trên đường về chị miên man trong ư nghi đâu rồi tươi vui xinh đẹp khi đến khoe với chi :

          -Em sắp cưới chị ơi !

Em có biết chị nhói ḷng khi biết người em sắp kết hôn ? Đó là một tên “Đông Gioăng” của lớp Pháp văn khóa chị ! Gă đă bị một cô bạn cùng lớp từ hôn sau vài tháng đính hôn v́ thói trăng hoa của gă ! Nói ǵ với em đây ? Bảo em đừng ư ? Em đang rạng rỡ hạnh phúc đến thế mà!

-Chị chỉ biết chúc em giữ được hạnh phúc thôi ! Có những điều ḿnh tưởng đang nắm trong tay mà tuột mất lúc nào đó em !

-Em biết mà chị ! Em biết anh ấy đào hoa nhưng anh hứa từ bỏ hết, chỉ c̣n em thôi !

          -Chị cũng cầu mong như vậy !

 

                        Và rồi chuyện ǵ đến phải đến :

-Chị ơi ! Anh ấy chơi bời giờ đổ bệnh cho em ! Em bắt anh ấy cùng đi chữa bệnh nhưng sau đó rồi sao hả chị ?

-Chị nghĩ bản chất khó thay đổi em ạ ! Em phảI biết thương lấy bản thân ḿnh chứ! May là chưa có con cái ǵ ! Em quyết định đi !

Và em đă giải thóat ḿnh khỏi cuộc hôn nhân đau khổ ấy !

Vài năm sau qua cô bạn cùng làm chung với em ở hăng National chị biết em đă t́m được hạnh phúc mới ! Chúc mừng em !

 

            Vào Diễn Đàn, nghe các bạn khóa 7 thông báo có cô bạn cùng khóa mắc bệnh nan y kêu gọi nhau đóng góp giúp đỡ, chị không hề nghĩ là em. Trong kư ức chị, một cô bé trẻ trung, xinh đẹp, nụ cườI luôn nở trên môi và thật năng động th́ làm sao bệnh nặng được !

Đến thăm em lần đầu chị cũng vẫn không nhận ra em !

Lấn sau đến một ḿnh, cầm tay em hỏi thăm, em nói :

-Chị ơi ! Cái số em sao khổ quá ! Chia tay với anh ấy xong, em tưởng gặp được người thứ hai thật ḷng yêu thương em, không ngờ, dù đă có 2 đứa con rồi mà khi đă quyết dứt áo ra đi anh ta c̣n đay nghiến em là anh ta ngu xuẩn, ăn của thừa thiên hạ! Anh ta cố ư xúc phạm em để em đồng ư li dị đó chị ! Chị biết em mà ! Đâu cần đến thế phải không chị !

Chị kêu thầm trong ḷng : “Trời ơi ! Em đây mà ! Sao em đến nông nỗi này! Em nhận ra chị ngay mà sao chị lại không nhận ra em! Chị đáng trách quá !”

Em vẫn không hề biết chị đă vô tâm đến thế nào ! Em vẫn lạc quan! Tin tưởng vào cuộc sống! Vẫn hy vọng! Đọc những bài viết, những sliveshow của em trên diễn đàn, không ai nghĩ đó là của một người mang trong ḿnh bản án của tử thần!

Biết tin em bị di căn lên năo chị lặng ngườI ! Trời ơi sao ông bất công đến thế ! Sao lại cứ phảI là em !

 

                        Bây giờ em đă ra đi ! Em đi trong thanh thản ! Không c̣n đau đớn khổ sở nữa ! Chị tin em đangtrên ấy, nơi miền Cực lạc miên viễn,

 

                                 Chào em nhé ! Em gái yêu thương của chị !

 

                                                                                                                     Thuận Khanh K4