HỘI-NGỘ SAU 40 NĂM

 

Nói đến t́nh yêu, xa nhau 10 năm đă là một thời gian dài.  Sau đó để tăng thêm phản ứng của thính giả, nhạc sĩ đă sáng tác ca khúc mới cho 20 năm t́nh cũ.  Nhưng đến 40 năm sau mới gặp lại th́ chưa ai dám nói đến v́ thời gian xa cách quá dài, dài hơn nửa đời người th́ c̣n ǵ là lăng mạn khi t́nh yêu ở tuổi về chiều.  Nhưng lạ lùng thay! Lại có  cuộc gặp gỡ đặc biệt mang nhiều t́nh cảm sâu sắc khó diễn tả như cuộc hội ngộ những con người của Trung Học Thủ Đức sau gần 40 năm…

 

Trí nhớ người ta ví như cuốn sách có nhiều trang, nhưng không phải là một quyển sách đơn sơ mà những quá khứ càng xa là những trang giấy thường bị xoá nhoà bởi những trang mới.  Cuốn sách kư ức con người lại quá dầy đến nổi khối óc phải tự chọn lựa để chỉ giữ lấy những trang đặc biệt hay cần thiết.  V́ vậy mà gần nửa đời người,  kỷ niệm hay h́nh ảnh ngôi trường nhỏ bé có dăm ba pḥng học với mái tôn nóng bức và một sân cỏ xơ xác có lẽ như đă lăng quên hay biến mất trong kư ức những người Trung Học Thủ Đức nếu không có trang Web của trường và những buổi họp mặt như ngày hôm nay: 8 tháng 8 năm 2009.

 

Đúng vậy, nhiều người đă nghĩ rằng có cao trọng ǵ đâu mái trường nhỏ bé khi mà ngày xưa ta hăy c̣n quá thơ ngây để học hỏi và chưa biết nghĩ suy những điều sâu rộng như bây giờ.  Nhất là những kỷ niệm quá xưa của thời trung học đă ch́m dần trong tâm trí sau mấy chục năm qua.  Thành tựu của chúng ta bây giờ phần lớn đạt được do mảnh bằng từ các trường đại học, cao học hay chuyên nghiệp hoặc lớn lao hơn là trường đời mà mà biết bao năm trời ta đă khốn khổ trải qua.  Ta nôn nóng khi sắp dự một buổi họp mặt của thời ta đă là “người lớn” như những buổi họp mặt trang trọng của các trường đại học, chuyên ngành hoặc trong các binh chủng, các hiệp hội…C̣n những buổi họp mặt như của trường trung học thuở xưa khi ta c̣n bé thơ th́ nó nhỏ nhoi thôi có đáng ǵ hănh diện, có giúp ǵ nhiều trong sự nghiệp ta đang có bây giờ?

 

Ấy vậy mà ta lại có một cảm giác thật thâm trầm khi bước vào một ngôi nhà ấm cúng, nơi có những khuôn mặt thật xa lạ dày dạn phong trần nhưng vẫn nhận ra dù chỉ  phảng phất vài nét gần gủi thân quen …tất cả đều vui mừng chào đón nhau lần đầu tiên sau mấy chục năm trời gặp lại . Rồi tới  tấm vải tranh chào mừng ngày họp mặt được thành h́nh từ quê hương với h́nh ảnh mái trường Trung Học Thủ-Đức nhỏ bé trong buổi lễ họp mặt lại đánh mạnh vào tiềm thức chúng ta hơn bao giờ hết v́ nó khơi dậy cả một bầu trời tuổi thơ hồn nhiên tươi sáng, lúc tâm hồn ta hăy c̣n trong sạch, chưa lăn lóc và chưa nhuốm bụi đời.  Cái thời bé thơ dễ thương như trang giấy trắng mà những điều học hỏi khi ấy mới là những dấu ấn đầu tiên, mới chính là những căn bản nền tảng cho cuộc đời chúng ta bây giờ.

 

Nh́n lại những người chung quanh, kư ức chúng ta khi xưa cũng  trống trải như mây trắng lang thang cho nên những ấn tượng ban đầu mà ngày tháng chất chồng đă làm chúng ta tưởng rằng phai nhạt… nhưng thật sự đă khắc sâu vào tận đáy tâm hồn để chỉ cần một chút gợi ư cũng làm cho chúng ta nhớ lại một cách rơ ràng như mới hôm qua. Ôi tưởng chừng như mới hôm qua nhưng thật ra đă gần 40 năm! Bởi v́ cũng nụ cười ấy, dù điểm thêm vài nét nhăn nhưng Cô giáo đă nhắc lại chúng ta vẫn nụ cười ngày xưa khi Cô khen ngợi ta lúc ta trả lời một câu hỏi khó làm tinh thần ta phấn chấn, cố gắng học hỏi thêm nữa để lại được Cô giáo thân yêu thưởng cho một nụ cười. Ngày xưa được Cô cười một cái là sung sướng và hănh diện biết bao v́ Cô giáo là cao quư, là Cô tiên của ḿnh, Cô cười với ḿnh là cả một diễm phúc. Về nhà lại có dịp khoe với mẹ là được Cô giáo thương th́ mẹ sẽ mừng lắm v́ mẹ cũng quư Cô giáo vô cùng! C̣n trong lớp nghe Thầy khen một tiếng th́ giật ḿnh và không dám ngẩng đầu lên v́ vừa vui mừng vừa..sợ v́ các Thầy thường oai nghiêm lắm! Bây giờ, Thầy dù già nhưng nếu không nh́n Thầy mà chỉ nghe giọng nói của Thầy th́ giọng vẫn chưa già, vẫn c̣n nghe được âm vang quen thuộc trẻ trung v́ lúc xưa Thầy giảng bài ḿnh đă luôn chú ư lắng nghe lời thầy không dám bỏ sót một chữ nào.  Nh́n người bạn nhỏ ngày xưa, nét riêng vẫn vậy nhưng thấy bạn già đi, bỗng nhiên thấy thương bạn nhiều hơn (quên mất là ḿnh cũng già như nó). Gặp anh bạn đẹp trai nhưng nhút nhát ngày xưa chưa hề dám đến gần nhau, bây giờ thấy mặt cũng nhăn nheo như ḿnh và vui vẻ chào ḿnh một cách “thoải mái” mà c̣n ngang nhiên choàng vai một chị ngồi bên (bà xả ư mà!)  làm ḿnh cũng thấy vui vui!  Đối với các anh chị lớp trên lúc trước thấy xa cách lắm v́ người ta là đàn anh đàn chị, giờ th́ chẳng nhớ cấp lớp nào hoặc tuổi tác ra sao v́ không biết ai già hơn ai và các anh chị cũng thân mật chào đón đàn em chứ không phải “khinh khỉnh” như khi xưa nên bây giờ thấy gần gủi làm sao!  C̣n nhớ cô Uyển Dung ngày xưa đă dạy là bề ngoài không quan trọng bằng bên trong với một tâm hồn trẻ trung và một tri thức già dặn nên bây giờ càng thấm thía rằng tất cả chúng ta đều là những người đă từng trải, nên hơn nửa đời người gặp nhau vẫn cảm giác là ḿnh hăy c̣n trẻ nhưng đă quá trưởng thành để hiểu đời, hiểu người mà cùng cảm thông và thương mến nhau hơn. Những ấu trĩ khi xưa nếu c̣n trong nhận thức ngày hôm nay sẽ chỉ là những ư niệm lạc loài!

 

Suy nghĩ sâu xa một chút th́ càng biết ơn những vị đă tạo dựng nên trường Trung Học Thủ-Đức.  QuậnThủ-Đức khi xưa chỉ như là một quận lỵ nửa thành lại nửa quê.  Qua khỏi bậc tiểu học, học sinh phải khăn gói lên thủ đô để thi vào các trường trung học.  Kỳ thi vào đệ thất phải nói là thật khó khăn.  Nếu con nhà nghèo không được vào trung học công lập kể như chấm dứt chuyện học hành.  Khi trở về xóm cũ, nh́n thấy những người bạn hàng xóm thi rớt đệ thất ngày xưa bây giờ trông già kḥm khắc khổ vẫn c̣n gồng gánh bán bưng làm việc nặng nhọc để sinh sống thật muốn ứa nước mắt! Trường Trung Học Thủ-Đức dù nhỏ bé nhưng cũng đă gầy dựng được biết bao nhiêu cuộc đời đang có mặt trong buổi hội ngộ nầy.  Khi xưa nếu tôi phải chen chân để thi tuyển vào trung học cùng biết bao thí sinh khác nơi Sài G̣n hoa lệ có lẽ tôi cũng khó lọt vào được ngưỡng cửa đệ thất để có ngày hôm nay.  Khi mà hệ thống giáo dục của bậc tiểu học phần lớn khác hẳn trung học.  Kỳ thi tuyển quan trọng nhất là hai bài toán số học (arithmetic) hóc hiểm nếu không giải được th́ khó mà thi đậu.  Khi lên trung học th́ ngoài toán c̣n có nhiều môn học khác để quyết định tŕnh độ của học sinh.  Môn toán học trước hết là đại-số (algebra) mà nhiều học tṛ kém toán số-học ở tiểu học nhưng lại giỏi về đại-số học và một số khác lại bắt đầu mở trí khi bước vào trung học để có thể giỏi về h́nh học, lư hoá… nhưng nhiều học sinh đă không c̣n cơ hội nữa. Tôi thương cho những người bạn nghèo cạnh nhà cả cuộc đời đă phải khổ v́ ngày xưa không vào được đệ thất công lập.  Tôi càng biết ơn những vị giáo sư đă truyền dạy cho tôi căn bản kiến thức, văn hóa và đạo đức tại trường Trung-Học Thủ-Đức để tôi có thể vững tiến trong cuộc đời.  V́ bắt đầu trung học là lứa tuổi không c̣n ấu thơ nên rất linh hoạt và nhạy bén trong việc học hỏi nhưng cũng xốc nổi và chưa đủ lớn để tự đào tạo cho ḿnh.  Học tṛ chúng em cần phải có sự hướng dẫn thích hợp để học những điều hay, nghĩ những điều phải… mới có thể đi đúng hướng và thành công.  Rời khỏi trường, hành trang là những giáo huấn quư giá của Thầy Cô để dù ở trong nước hay ngoài nước chúng em đều cố gắng học hỏi thêm những điều mới lạ, giữ-ǵn những truyền thống tốt đẹp.  Chúng em nhiều người đă có đủ tài năng và may mắn để thành công trong lănh vực business, hoặc trở thành giám đốc, bác sĩ , kỹ sư, giáo sư, chủ nhà hàng…Và đạo đức quư thầy cô dạy bảo là nền tảng để chúng em tiếp xúc với cuộc đời.  Dù có bị đời xô đẩy hay có vấp ngă chúng em cũng đă cố đứng lên để tạo cho ḿnh một cuộc sống ổn định.

 

Thành thật cảm ơn những vị đă thành lập nên trường Trung Học Thủ-Đức, một mái trường nghèo xa cách chốn phồn hoa đô hội nhưng nơi đó có những vị giáo sư nhiệt t́nh, trách nhiệm… không ngại đường xa, không chê trường nhỏ, tận tâm giáo dục học sinh với tâm hồn Việt Nam để chúng em có được ngày hôm nay.  Hầu hết chúng em đều đă vượt qua trường đời gian khó để có thể trở về đây, dù trải qua bao nhiêu chông gai, dù mang bao nhiêu vết thương trong tim hay trên thân thể.  Đă có những cánh chim lạc đàn hay ngả quỵ trên đường nhưng Thầy Cô ơi, đàn chim khi xưa c̣n đây vẫn nhớ trường, nhớ thầy cô, bạn bè nên đă trở về dù cánh chim đă mơi, hay đă ǵà c̣m, yếu đuối hoặc găy cánh trên cuộc đời gian truân…H́nh ảnh anh Đức tươi cười trên chiếc xe lăn đă làm bao nhiêu người xúc động! Chị Đức luôn là người đàn bà tuyệt vời đảm đang, vừa săn sóc chồng vừa chăm lo dưới bếp…Chúng em đă về đây từ khắp nơi trên thế giới mang theo những người con, dâu, rễ hiền ḥa từ khóa đầu tiên đến những khoá trẻ… Quư thầy cô từ xa cũng bay về cùng một hướng với chúng em, những mái đầu xanh bên cạnh mái đầu bạc chẳng phân biệt thầy tṛ mà tất cả đều hoà chung  trong t́nh thương của đại gia-đ́nh THTĐ.    Những lời nói xúc động của Quư Thầy Cô qua những bài diễn văn chân t́nh làm chúng em có cảm giác như ḿnh vẫn c̣n được ngồi nghe lời giảng dạy bên cạnh bạn bè thân thương dưới mái trường xưa, đó là một hạnh phúc tưởng rằng không c̣n nữa v́ già rồi mà vẫn cảm thấy như ḿnh bé dại c̣n được nghe lời Thầy Cô dịu dàng tâm sự.  Rồi cả đến Thầy Hiệu trưởng Tâm từ nước Pháp xa xôi cũng qua webcam mang h́nh ảnh và tiếng nói quen thuộc ngày nào đến với học tṛ.  Ban tổ chức đă tạo được một kết nối hữu hiệu qua mạng lưới toàn cầu.  Các học tṛ từ xa không đến được cũng theo hệ thống cell phone gọi về hoặc được các bạn gọi đến trong giờ họp mặt để cùng chia sẻ.

 

Sau những giờ phút chung vui như người trong gia-đ́nh (tại nhà Thầy Đăng và trong nhà hàng), đến giờ sinh hoạt bên bờ biển th́ thật là vui nhộn, Thầy Cô và học tṛ THTD cùng hoà ḿnh trong sinh hoạt và các tṛ chơi tuổi trẻ để cảm thấy t́nh thầy tṛ càng gần gủi thân thiện hơn ngày xưa và có thể tạm quên là sắp phải chia tay sau cuộc gặp gỡ nầy.  Ban tổ chức đă chuẩn bị một chương tŕnh họp mặt đầy đủ ư nghĩa!  Chỉ tiếc là thời gian nếu có thể kéo dài thêm nữa th́ càng thêm đậm t́nh…Và nhiều nhóm cũng đă cố kéo dài thêm thời gian hậu đại hội tại Las Vegas cũng như tại nhà Hằng… để tiếp tục hàn huyên tâm sự hay chơi đùa bên nhau trước khi chia tay.

 

Cuộc họp mặt đă qua , những ǵ c̣n lại sẽ là những tinh tuư trong tâm thức mỗi người. Kư ức chúng ta đă quá đầy, v́ vậy chỉ chọn lọc những ǵ đáng nhớ và bỏ qua những ǵ đáng quên để chuẩn bị tốt đẹp cho hội ngộ lần sau. Hy vọng những cánh chim hôm nay sẽ trở về đông đủ và c̣n rủ theo  nhiều cánh chim nữa v́ thời gian dù trôi đi, nhưng t́nh cảm của người THTĐ vẫn tồn tại cũng như mái trường THTĐ sẽ măi măi phát triển hết thế hệ nầy đến thế hệ khác để đào tạo những người con Việt-Nam tài đức sẳn sàng phục vụ quê hương, xă hội và luôn kính yêu thầy cô, các bậc anh chị cũng như thương mến bè bạn và các đàn em…

(Đoản văn kỷ niệm một lần hội ngộ khó quên!)

 

HỒNG-NHUNG