Tin buồn: Thày Võ Phá

Thông báo tin buồn của Thày Cô, học trò và thân nhân

Re: Tin buồn: Thày Võ Phá

Gửi bàigửi bởi kimlannho » Thứ 7 Tháng 2 27, 2016 5:42 am

Em thành kính Phân Ưu cùng gia đình Thầy Võ Phá. Kính mong Cô Thu và gia quyến sớm vượt qua nỗi đau này.
Cầu nguyện hương linh Thầy bình yên nơi cõi vĩnh hằng.

Học trò Kim Lan nhỏ.


... Nhớ lại chuyện trước 4/75 ở trường THTĐ,

Quãng thời gian Thầy phụ trách chức Giám Thị. Thầy nghiêm nhưng không dữ. Thầy thưởng phạt phân minh. Và Thầy nghiêm khắc trong việc xử phạt những học sinh quậy phá, học trò chúng em luôn kính nể và rất sợ Thầy. Thế nên lúc đó chúng em ít dám quậy phá trong trường.

Rồi Thầy phụ trách chức Giám Học. Thầy luôn tìm cách khen thưởng những học sinh học giỏi để khuyến khích chúng em... Thông thường, mỗi đầu tháng giáo sư hướng dẫn lớp sẽ phát 5 Bảng Danh Dự cho 5 học sinh giỏi (từ hạng nhứt đến hạng năm), nhưng tháng nào Thầy cũng đích thân đến một vài lớp để tận tay phát. Và tất cả các lớp trong trường (cả buổi sáng và buổi chiều) đều được (ít nhất một lần) nhận Bảng Danh Dự do Thầy trao thưởng. Thầy còn phát Bảng Danh Dự dưới sân cờ cho các lớp học buổi sáng, và chỉ có 3 học sinh (từ hạng nhứt đến hạng ba) được lên cột cờ nhận Bảng Danh Dự từ chính tay thầy....
Chúng em nhớ nhất lần Thầy tổ chức buổi cắm trại dành cho học sinh giỏi (lúc nào Thầy cũng ưu tiên cho 5 học sinh được xếp hạng đứng đầu lớp) ở Vũng Tàu. Thầy đã "ngoại giao" và mượn được một ngôi trường tiểu học nhỏ (chỉ có mấy lớp học) trên đồi cát trồng rất nhiều cây dương. Sau này nhắc lại chúng em đều nói "Buổi cắm trại trên đồi dương". Vì số học sinh trường mình nhiều, mà chỉ có mấy lớp học, nên buổi tối Thầy nói mấy anh chị trong Ban Điều Hành trường sắp xếp cho nữ sinh được ngủ trong lớp, còn nam sinh thì ngủ trong các lều trại ngoài sân trường.
Bình thường, là học sinh thì lúc nào cũng cố gắng học giỏi, nhưng lúc đó chúng em lại càng cố gắng nhiều hơn nữa vì những phần thưởng đặc biệt của Thầy.

...Mấy mươi năm sau 4/75,

Thầy trò trường mình may mắn được trùng phùng trên diễn đàn này. Thầy trò mừng mừng tủi tủi, "thi" nhau làm thơ, ca hát, làm slideShow, ai có tài gì thì đều đem ra trình diễn, hay, dở, không quan trọng, miễn làm sao cho DĐ vui là mừng!! Thậm chí có những lúc còn chọc ghẹo lẫn nhau nữa...Rồi vì bản ngã, cái "tôi" quá lớn của mình, chúng em đã xúc phạm, vô lễ với Thầy. Để Thầy phải hụt hẫng, đau buồn...nên đã nói những lời sau:

"Các bạn thân mến,
Như đã rao trước từ đầu, tôi bày ra cái chuyện Họa vận thơ Đường như một trò chơi văn chương, thế thôi. Tuy nhiên, đã có ý kiến phát biểu cho rằng việc sử dụng chữ Hán là có ý chuẩn bị rước tụi Tàu vào cai trị đất nước. Đó là một ý kiến được phát biểu công khai, dĩ nhiên phải có những sự đồng tình nhưng không tiện nói ra.
Ở cái tuổi nầy, tôi rất ngại vướng vào chuyện thị phi của người đời và luôn nhắc nhở mình tránh sự tranh luận đầy phiền phức. Vì vậy, kể từ hôm nay, tôi ngưng phổ biến rộng rãi những bài họa vận. Tôi vẫn tiếp tục trò chơi văn chương nầy trong ít lâu nữa. Nếu bạn nào thích thì cho tôi biết, tôi sẽ gởi bài đến như những ngày qua.Nếu bạn nào không thích thì thôi, khỏi báo".


... Nay, Thầy đã vĩnh viễn ra đi.
Kính chúc Thầy An Nghỉ.

Kính bái,

Học trò KLN


KL Kính mời DĐ xem những hoài niệm về Thầy Võ Phá.

Hình ảnh



Tôi cám ơn những dòng suy tư đã lấp đầy khoảng trống thời gian trong những ngày nằm bất động trên giường bịnh. Khi được cho về nhà dưỡng bịnh, tôi cố gắng ghi một số suy tư nầy trên computer như một nỗ lực nhọc nhằn trở lại duy trì nếp sinh hoạt trí tuệ bình thường của tuổi già.
Hôm nay tôi quyết định gởi đến các bạn của tôi vài suy tư có liên quan ít nhiều đến hiện tình xã hội Việt Nam. Nếu có điều gì trái ý với bạn thì xin hãy rộng lòng tha thứ cho kẻ bệnh hoạn nầy.



SUY TƯ TRÊN GIƯỜNG BỊNH (bài 1/4)

Cách nay vài tháng, tôi ngã bịnh thình lình. Bịnh tiến triển dần dần nhưng tôi cố gắng chịu đựng những cơn đau. Tôi không nghĩ đến việc đi bệnh viện vì từ lâu tôi mang thành kiến rất xấu với những nơi nầy do những bài báo và phản ảnh của dư luận nêu lên những điều tệ hại trong ngành y tế hiện nay ở Việt Nam. Những bệnh viện luôn luôn được báo chí mô tả là “quá tải”, làm cho khung cảnh của bệnh viện gần như là địa ngục. “Quá tải” là do số giường bịnh tăng không đáng kể so với sự gia tăng nhanh chóng của dân số. Chính phủ không thể xây cất thêm bệnh viện vì thiếu hụt ngân sách.
Tại sao thời bình mà ngân sách lại thiếu hụt? Tôi cho rằng bấy bâu nay, ngân sách được ưu tiên dùng cho những hoạt động tốn kém và vô ích của các viên chức chính phủ: đầu tư lỗ lã do trình độ kém và vô trách nhiệm, mua sắm công xa đắt tiền, bày ra những cuộc họp vớ vẩn để kéo nhau đi du hí ở những nơi du lịch sang trọng và đau đớn hơn cả, đó là sự thất thoát những món tiền khổng lồ tì tì chảy vào túi của tham nhũng, vân vân.
Y đức của các bác sĩ cũng sa sút trầm trọng, với rất nhiều bằng chứng rõ rệt về những trường hợp thiếu trách nhiệm, gây ra những cái chết đầy oan ức, về việc sách nhiễu để đòi “bao thơ” của thân nhân người bịnh, về việc bóc lột người bịnh một cách tàn nhẫn bằng sự đòi hỏi huê hồng thật cao nơi các nhà bào chế thuốc.
Tất cả những điều tệ hại kẻ trên đều do báo chí vạch trần một cách công khai nên không thể là điều bịa đặt được. Những điều nầy đã tạo ra cho dư luận và cho tôi một nhận định vô cùng xấu xa đối với toàn bộ nền y tế hiện nay.
Thành kiến xấu nặng cho đến đổi khi có người bà con khuyên tôi đi bệnh viện thì tôi đã trả lời một cách ương ngạnh:
- Bệnh viện và nghĩa trang, nếu buộc phải chọn một trong 2 nơi thì tôi sẽ chọn nghĩa trang!
Thế nhưng, mỗi ngày nhìn gương mặt hốc hác tiều tụy vì lo lắng của đứa con gái, tôi đành phải dẹp bỏ tính ương ngạnh và mặc cho nó muốn đua tôi đi đâu cũng được. Qua 3 nơi khám và xét nghiệm, tôi được đưa vào bệnh viện trường Y Dược với 2 chứng bịnh: suy thận khá nặng và tắt nghẽn động mạch chân.
Chứng nghẽn động mạch chân đã xảy ra khá lâu, có lẽ do mấy mươi năm tôi hút thuốc như ông khói tàu. Các động mạch phụ không đủ khả năng cung cấp máu nên tình trạng đã có vẻ nguy hiểm. Mổ để thông hay thay động mạch không phải là điều khó khăn đối với nền y học hiện đại. Tuy nhiên tôi đang bị suy thận cấp 3 nên tình hình trở nên khó xử. Việc giải phẫu thông thường luôn cần đến vài loại hóa chất có hại cho thận, như thuốc dùng để chụp mạch máu bằng tia X, thuốc gây mê, sợ e một quả thận còn lại của tôi không lọc được thì mang họa. Vì vậy bác sĩ giải phẫu phải mời bác sĩ thận đến để cho quyết định sau cùng.
Bà bác sĩ thận đến xem xét thực kỹ lưỡng các kết quả xét nghiệm của tôi và dứt khoát quyết định: “Cho phép mổ”.
Trước khi bác sĩ trở về khoa của mình, bà ghé qua phòng khám thăm tôi. Đó là một người đàn bà lớn tuổi, với nét mặt trí thức và phúc hậu. Bà thân mật kể cho tôi và con tôi nghe những điều tôi vừa nói trên đây và giải thích thêm:
- Chứng suy thận của ông đã đi vào giai đoạn mãn tính, nghĩa là nếu có tiến triển thì cũng chậm chạp, trong khi chứng nghẽn mạch máu cần giải quyết khẩn cấp để cứu cái chân. Tôi cũng đã đề nghị toán bác sĩ giải phẫu áp dụng những biện pháp tốt nhất cho quả thận của ông. Ông hãy yên tâm.
Tôi ngạc nhiên về lời nói của bà. Những câu nói thực đầm ấm, thực thân mật, đầy tinh thần trách nhiệm, có tác dụng an ủi và khuyến khích làm cho tôi cảm kích vô cùng. Sau đó tôi được cứu chữa tận tình.
Như đã nói ở đoạn trên, tôi đã có một thành kiến rất xấu về nèn y tế hiện tại của Việt Nam. Nhưng bây giờ, sau khi được đưa vào bệnh viện nầy, được sự săn sóc với tấm lòng nhân ái của những người áo trắng, tôi cảm thấy rẳng từ trước đến nay mình đã có nhận định sai lầm và bất công.
Sai lầm của tôi xuất phát từ việc đem những chi tiết nâng lên thành tổng thể, nghĩa là dựa vào những sự kiện rải rác để gán cho toàn bộ nền y tế hiện nay ở Việt Nam. Tôi thành thật hối hân về điều nầy khi chứng kiến sự tận tâm, ôn tồn, hòa nhã, làm việc không kể ngày đêm của những nhân viên y tế, không phải riêng cho tôi mà cho tất cả bệnh nhân nằm cùng phòng.với tôi. Họ xứng đáng nhận danh hiệu “lương y như từ mẫu”.
Tôi rất vui khi nghĩ rằng, y đức đang được giữ gìn cẩn mật, không những tại đây mà ở cả những nơi khác nữa. Tôi suy rộng ra rằng, trong xã hội ngày nay có rất nhiều hành vi tội lỗi, nhưng đạo đức con người vẫn được bảo tồn mà căn bản chính là nhờ sự giáo dục trong các gia đình Việt Nam hiện nay. Vâng, chính truyền thống gia đình Việt Nam là thành trì vững chắc để gìn giữ đạo đức cho xã hội nói chung và y đức cho nền y tế nói riêng vậy.
Tôi kết thúc những dòng suy tư đêm nay với sự lạc quan nhẹ nhàng.
***
SUY TƯ TRÊN GIƯỜNG BỊNH (bài 2/4)

5 giờ chiều, tôi được đưa vào phòng mổ và lập tức được gây mê.
Khi tôi tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong một phòng rộng, sáng choang. Nhìn về cuối phòng, tôi thấy chiếc đồng hồ treo trên tường chỉ đúng mười hai giờ. Tôi không biết đang là buổi trưa hay nửa đêm. Tay chân tôi bị cột chặt vào thành giường. Tôi không hiểu tại sao mình lại nằm ở đây và cảm thấy bực mình.
Có bóng áo trắng đi ngang qua. Tôi gằn giọng hỏi:
- Tại sao các người bắt trói tôi? Đây là đâu?
Bóng trắng trả lời:
- Bệnh viện trường Đại học Y Dược
- Bệnh viện trường Đại học Y Dược là cái gì? Tại sao tôi lại đến đây?
Bóng trắng không trả lời, im lặng đi về cuối phòng.
Tôi nằm yên suy nghĩ, ý thức về hiện trạng dần dần trở lại giúp cho tôi hiểu rằng mình vừa qua cơn phẫu thuật và đang nằm ở phòng hồi tỉnh. Tôi hơi hối hận về những câu hỏi cộc cằn vừa qua của tôi.
Bóng áo trắng xuật hiện, tôi lên tiếng gọi lại. Cô y tá có nét mặt đẹp và phúc hậu đến gần. Tôi nói lời xin lỗi. Cô cười hiền lành rồi cởi trói cho tay chân tôi. Cô nói với giọng dịu dàng:
- Ông cụ nằm yên nhé, vết mổ tốt lắm. Bây giờ mới qua nửa đêm. Ông cụ cố dỗ giấc ngủ đến sáng cho khỏe.
Nói xong cô bước sang dãy giường đối diện để săn sóc một bệnh nhân khác cũng mới rời phòng mổ. Tôi cảm thấy trong lòng sự bình an và ngủ một giấc ngon lành đến sáng.
Trưa hôm sau tôi được đưa về phòng hồi sức. và hàng ngày được sự săn sóc tận tình của các bác sĩ, y tá và các cô điều dưỡng. Trí óc tôi được ổn định và dòng suy tư dần dần đi vào quy củ. Tôi bắt đầu nhận ra cuộc đời mình đang bị chi phối bởi quy luật “sinh bịnh lão tử” thông thường và bất di bất dịch cho loài người, không có gì phải than phiền.
Kiếp sống của mỗi người trong thế gian nầy là một chiếc thuyền nan mỏng manh trôi bồng bềnh trên “biển khổ”. Khi “biển khổ” phẳng lặng thì chiếc thuyền nan được bình an. Khi “biển khổ” nổi ba đào thì thuyền nan lâm nạn với một tai họa hay một cơn bịnh nặng.
Số kiếp tôi đang chịu một cơn sóng gió của “biển khổ”, tuy bệnh không quá sức trầm trọng nhưng cũng đủ sức tàn phá thể xác và tinh thần của tôi.
Sự tàn phá thể xác đang bắt đầu dịu đi nhờ sự săn sóc tận tình của những người áo trắng. Sự tàn phá của tinh thần cũng đang nhẹ đi nhiều nhờ sự thương yêu và chăm nom của gia đình, sự quan tâm lo lắng của bạn bè, của học trò cũ, của các đồng nghiệp của con tôi và của cả hàng xóm nữa. Tình người chung quanh đối với tôi là liều thuốc tuyệt diệu đẩy lùi sự chán nãn và nhanh chóng đem lại sự yêu đời cho tôi.
Tôi bỗng có ý nghĩ ngộ nghĩnh rằng sau khi từ giã thế gian, linh hồn tôi sẽ trải qua cuộc phán xét, tôi sẽ cố xin kiếp sau được tiếp tục làm người Việt Nam chứ không chịu làm cây thông đứng giữa trời mà reo đâu.
***
SUY TƯ TRÊN GIƯỜNG BỊNH (bài 3/4)

Đêm nay, tôi nhớ lại một đoạn trong một sách Phật mà tôi đã đọc từ lâu lắm rổi. Đoạn đó đại để thế nầy: Khi sắp nhập niết bàn, đấng Chí tôn nói cho môn đồ và cho cả loài người nghe lời nói cuối cùng của Ngài: “Trong 40 năm đi truyền đạo, ta có nói lời nào đâu, ta có nói gì đâu”.
Mới nghe qua, tôi, và có lẽ nhiều người khác, ngạc nhiên về lời phán nầy. Có vẻ như Đức Phật muốn phủ nhận những lời Ngải đã rao giảng trong 40 năm qua. Hôm nay tôi nằm yên để suy ngẫm, để thấy không phải như thế mà đây là lời dạy cao siêu, có lẽ cao siêu hơn tất cả lời truyền giảng của Ngài cho thế nhân từ trước đến lúc ấy.
Tôi hiểu đấng Chí tôn dạy cho thế nhân biết rằng muốn đắc đạo để thoát sự luân hồi thỉ không thể chỉ cần nghe và học thuộc lòng lời dạy của kẻ khác, kể cả lời dạy của đức Phật. Những lời của người khác nói mà chúng ta nghe hoặc học được chi bám vào bề mặt của trí não, lâu ngày phai nhạt dần rồi biến mất, số phận của mình trên “biển khổ” vẫn không tay đổi.
Điều kiện duy nhất để con người có thể thoát khỏi “biển khổ” hầu theo chân đức Phật là sự giác ngộ xuất phát từ trong tâm của mình. “Phật tại tâm” chứ không do những lời nói từ bên ngoài vào.
Viết đến đây, tôi bỗng nhớ đến những chùa chiền hiện nay đang phát triển rầm rộ, thu hút rất đông khách thập phương. Ai cũng phải công nhận, đạo đức xã hội càng suy thì vai trò của các chùa càng thiết yếu. Chùa là nơi quy tụ các thiện nhân cùng nhau góp công cho những việc từ thiện, thành lập những đoàn thể để hướng dẫn giới trẻ đi theo con đường đạo đức, tránh xa tội lỗi và sẵn sàng giúp ích cho xã hội.
Tuy nhiên người ta cũng không khỏi phiền lòng khi nhận thấy không ít chùa có biểu hiện lệch sang con đường chạy theo tiền bạc. Tôi có biết một cụ già đáng kính, sau cả một cuộc đời bươn bả nhọc nhằn, chán cảnh bon chen nên khi về hưu, cụ đam mê nghe kinh kệ, thuyết pháp ở cửa thiền. Hằng ngày cụ đến ngôi chùa gần nhà. Một buổi chiều sẩm tối, vì bận việc, cụ đến chùa hơi trễ, lúc một chú tiểu đang ra đóng cửa chùa. Cụ xin vào. Chú tiểu thấy người quen nên đồng ý.
Khi bước qua sân chùa, cụ sững sờ. Ngay trong chính điện, dưới cái nhìn từ bi của các ngôi tượng Phật, một đống tiền được đổ ra từ thùng công quả và các nhà sư đang đếm đếm xếp xếp một cách “phấn khởi hồ hởi!”. Tội nghiệp, ông cụ quay lưng bỏ ra về và từ đó không đến chùa nữa.
Một người quen với tôi, cách nay khoảng 2 năm xin một ngôi chùa nhỏ gần nhà làm lễ cầu siêu 49 ngày cho cha, cùng với một bữa cơm chay đơn sơ cho gia đình cùng vài bà con, và phải cúng cho chùa gần 15 triệu bac!
Ngày nay, những người đến chùa có nhiều mục tiêu lắm, e không khỏi có những người đến cầu xin được làm ăn may mắn, kể cả những chuyện làm ăn phi pháp và bất lương. Những người nầy đã quá quen với việc hối lộ nên thường “cúng chùa” nhiều lễ vật và tiền bạc làm cho nhà chùa trở hành cơ sở kinh doanh béo bở.
Từ khi có chủ trương “đổi mới kinh tế” nghĩa là chấp nhận nền kinh tế thị trường để làm ăn với khối tư bản thì phong trào kinh doanh tìm lợi nhuận phát triển rầm rộ. Từ ngoại quốc, Việt kiểu mang nhiều tỉ Mỹ kim về lập nhà máy, ngân hàng để kiếm lời. Lại có người mang những số tiền lớn về xây những ngôi chùa mới hay trùng tu chùa cũ trở nên nguy nga tráng lệ. Không biết người ta làm công việc nầy với mục đích thực sự và thầm kín là gì. Chính tai tôi nghe có người bảo rằng ngày nay kinh doanh xây dựng chùa thì có lợi chắc chắn và không sợ bị phá sản. Không biết có phải vậy chăng?
Thôi, nói thêm nữa thêm phiền lòng. Riêng tôi, qua bao điều nghe thấy, tôi cũng cố gắng giữ cho được lòng quý mến đối với nhà chùa, đặc biệt với những ngôi chùa nghèo nàn, thường vắng vẻ. Đó là những nơi đáng quý để chúng ta tìm đến di dưỡng tâm hồn hoặc tham gia vào những việc có ích cho xã hội. Tuy nhiên với mục tiêu cao cả cuối cùng là tìm con đường đắc đạo, thì không nên đến những ngôi chùa, mà phải tìm trong chính bề sâu của lòng mình.
Phật tại tâm, Phật tại tâm!
***
SUY TƯ TRÊN GIƯỜNG BỊNH (bài 4/4)

Bài nầy dành cho những kỷ niệm xa xưa, hôm nay bỗng hiện về trên giường bệnh.
Đây là lần thứ hai tôi nằm bệnh viện. Lần thứ nhất cách nay vừa đúng 50 năm, 1963, tôi được xe hồng thập tự đưa thẳng vào quân y viện Cần Thơ. Sau thời gian điều trị, tôi được đưa về nằm trong phòng hồi sức cùng với độ 10 sĩ quan toàn thiếu úy và chuẩn úy, chờ ngày khỏe mạnh thì trở về đơn vị.
Cả bọn đều là sĩ quan trẻ tuổi, nét phong sương do chiến trường chưa xóa được nét hồn nhiên và yêu đời của tuổi vừa mới trưởng thành. Suốt năm tháng lặn lội trong các thôn làng hẻo lánh, nay được về Cần Thơ, tục gọi là Tây đô, cả bọn đều háo hức ra dạo phố. Mỗi buổi chiều, cơm nước xong, chúng tôi biết bác sĩ không còn đến khám nữa nên rủ nhau trốn ra phố. Chú binh sĩ gác cổng có cảm tình với sĩ quan cấp úy nên cho chúng tôi ra một cách dễ dàng. Mỗi khi đi chơi về, chúng tôi không quên dúi vào tay chú một gói thuốc điếu “Ruby quân tiếp vụ” là vui vẻ cả làng, hôm sau lại ra cổng thoải mái.
Ngay bên ngoài cổng quân y viện đã là phố xá, chúng tôi chỉ đi dạo loanh quanh và ngồi trong một quán xép nhìn ngắm các cô gái tha thướt trên vệ đường. Con gái của Tây đô, của Cái Răng, Bình Thủy nổi tiếng là những kiều nữ.
Ham vui thì ham vui nhưng nhớ phải về trước giờ giới nghiêm của bệnh viện. Leo lên giường nằm nhưng chúng tôi có ngủ được đâu. Một hôm trong ánh sáng lờ mờ của bóng đèn đêm, một đứa lên tiếng:
- Ra phố, thấy các em đi ngang qua, tụi bây khoái nhìn cái gì nhất?
Lập tức có giọng đáp:
- Tao khoái nhìn nụ cười tươi trên nét mặt các em. Cái mặt bầu bầu, ngó lâu … muốn cắn một miếng.
Một giọng nói khác góp ý vào:
- Tao thì thích nhìn bộ ngực hấp dẫn của các em, thèm đến chảy nước miếng.
Một giọng thứ ba:
- Tao thì thích nhìn cái “phao câu” của các em lắc lư trên hè phố.
Nghe nói đến “phao câu”, cả bọn cười gần vỡ cả phòng, cho đến đổi người y tá trực phải chạy qua la rầy.
Những ngày sau đó, chúng tôi lần lượt chia tay để trở về đơn vị mà không hẹn ngày tái ngộ. Nghĩ mà buồn cho thân phận người lính trong thời buổi loạn ly.
*
* *
Có người nói với tôi rằng mình là “kẻ thua cuộc” thì phải quên đi những kỷ niệm thời chinh chiến. Nhưng tôi không thể quên được vì những kỷ niệm ấy luôn luôn nổi bật nhất trong toàn bộ kho kỷ niệm đầy ăm ắp của tôi.
Vả lại, kỷ niệm thì hiền lành, có tội tình gì đâu mà phải vứt bỏ đi. Chiến tranh đã qua 38 năm rồi, những kỷ niệm thời chinh chiến bây giờ nhắc lại thì không còn mang một chút nào thù hận, và nếu có thì chỉ là một chút xót xa cho thân phận con người cùng một nỗi buồn man mác, thế thôi.
*
* *
Tôi còn nhớ, trong vài năm thơ ấu, tôi sống chung với bà nội. có lần tôi được bà giải thích như sau:
Mỗi người, sau khi chết, về “dưới đó” thì được quỷ sứ cho ăn một tô “cháo lú” để quên mọi sự của kiếp sống vừa qua, để kiếp sau không còn dấu vết của kiếp trước nữa. Mọi thứ của một kiếp người, kể cả kỷ niệm, đều trở thành cát bụi.
Bây giờ, chưa đến lúc phải ăn “cháo lú” của quỷ sứ, kho ký ức của tôi còn nguyên vẹn, tôi muốn rút ra để gởi các bạn 2 kỷ niệm buồn về thời chinh chiến xa xưa qua 2 chùm thơ tứ tuyệt sau đây. Mời các bạn xem qua.

(NGUYÊN TÁC)
泣 送 友
戰 爭 漫 溺 我 家 鄕
離 亂 桑 滄 遍 四 方
辭 別 家 庭 予 入 伍
施 功 訓 練 在 軍 場

自 出 軍 場 去 遠 方
獻 身 戰 士 對 風 霜
故 知 忽 見 同 單 位
歡 喜 行 軍 在 戰 塲

日 月 常 參 預 軍 行
親 情 戰 友 自 然 成
憂 煩 同 認 歡 同 享
有 友 分 憂 苦 戰 爭

一 朝 分 數 甚 悲 愴
予 友 死 傷 在 戰 場
垂 淚 戎 衣 霑 似 雨
自 時 噯 遠 別 陰 陽

(PHIÊN ÂM)
KHẤP TỐNG HỮU
Chiến tranh mạn nịch ngã gia hương,
Ly loạn tang thương biến tứ phương.
Từ biệt gia đình dư nhập ngũ,
Thi công huấn luyện tại quân trường.

Tự xuất quân trường khứ viễn phương,
Hiến thân chiến sĩ đối phong sương,
Cố tri hốt kiến đồng đơn vị,
Hoan hỉ hành quân tại chiến trường.

Nhật nguyệt thường tham dự quân hành,
Thân tình chiến hữu tự nhiên thành.
Ưu phiền đồng nhận, hoan đồng hưởng,
Hữu hữu phân ưu khổ chiến tranh.

Nhất triêu phận số thậm bi thương,
Dư hữu tử thương tại chiến trường.
Thùy lệ nhung y triêm tự vũ,
Tự thời, ai, vĩnh biệt âm dương.


(DỊCH THƠ NÔM)
KHÓC TIỄN BẠN
Chiến tranh tràn ngập cả quê hương,
Ly loạn tang thương khắp bốn phương.
Từ biệt gia đình tôi nhập ngũ,
Ra công huấn luyện tại quân trường.

Từ xuất quân trường đến viễn phương
Làm thân chiến sĩ chịu phong sương.
Cố tri bỗng gặp cùng đơn vị,
Hoan hỉ hành quân tại chiến trường.

Năm tháng cùng tham dự quân hành,
Thân tình chiến hữu tự nhiên thành.
Ưu phiền cùng chịu, vui cùng hưởng,
Có bạn chia buồn khổ chiến tranh.

Một hôm số phận quá bi thương,
Bạn gục tử thương tại chiến trường,
Lệ ướt nhung y như mưa đẫm,
Từ nay, ôi, vĩnh biệt âm dương
_________________________________________________________

(NGUYÊN TÁC)
懷 感
晚 暮 停 軍 一 野 庄
斜 輝 天 上 照 茫 茫
歡 看 處 處 家 稠 富
百 姓 安 生 甚 樂 康

陌 頭 村 上 有 茅 廬
一 婉 姑 娘 是 定 居
笑 靨 沈 迷 癡 甚 矣
深 更 半 夜 溺 相 思

行 軍 接 續 耐 風 霜
日 月 恆 經 幾 戰 場
路 上 遠 征 常 自 問
何 時 再 遇 美 姑 娘

一 旦 往 迴 在 故 鄕
戰 争 既 至 造 桑 蒼
荒 園 消 舍 無 人 面
何 處 美 人 在 遠 方

(PHIÊN ÂM)
HOÀI CẢM
Vãn mộ đình quân nhất dã trang,
Tà huy thiên thượng chiếu mang mang.
Hoan khan xứ xứ gia trù phú,
Bách tính an sinh thậm lạc khang.

Mạch đầu thôn thượng hữu mao lư,
Nhất uyển cô nương thị định cư.
Tiếu yếp trầm mê si thậm hĩ,
Thâm canh bán dạ nịch tương tư.

Hành quân tiếp tục nại phong sương,
Nhật nguyệt hằng kinh kỷ chiến trường.
Lộ thượng viễn chinh thường tự vấn,
Hà thời tái ngộ mỹ cô nương?

Nhất đán vãng hồi tại cố hương,
Chiến tranh ký chí tạo tang thương.
Hoang viên tiêu xá vô nhân diện.
Hà xứ mỹ nhân tại viễn phương?


(DỊCH THƠ)
NHỚ THƯƠNG
Chiều xuống dừng quân một dã trang,
Trời xanh nắng rọi rộng mênh mang.
Hân hoan ngắm cảnh thôn trù phú,
Dân chúng bình an khắp xóm làng.

Đầu đường thôn có nếp nhà tranh,
Nhà một người con gái đẹp xinh.
Cười lúm đồng tiền làm đắm đuối,
Khiến đêm thao thức gã đa tình.

Chiến binh tiếp tục chịu phong sương,
Năm tháng trải qua mấy chiến trường.
Trên bước hành quân thường tự hỏi,
Bao giờ lại được gặp cô nương?

Một sớm trở về chốn cố hương,
Chiến tranh gieo rắc cảnh tang thương.
Vườn hoang nhà nát dân đi hết,
Người đẹp về đâu chốn viễn phương?
kimlannho
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 630
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 10:32 am
Đến từ: K8

Re: Tin buồn: Thày Võ Phá

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 2 27, 2016 8:06 am

Hình ảnh
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Tin buồn: Thày Võ Phá

Gửi bàigửi bởi CaothiLienMinh » Thứ 2 Tháng 2 29, 2016 2:38 pm

Xin cảm ơn Nhóm Giữ Vườn,
Sáng nay, tang quyến cùng thân hữu, cựu học sinh của thầy Võ Phá đã đưa tiễn thầy về nơi an nghỉ cuối- Nghĩa trang Quảng Bình- gần nghĩa trang Gò Dưa. Trong lễ tưởng niệm trước giờ động quan, có bài cảm niệm của trường Thủ Đức- nơi thầy dạy sau cùng trước khi rời bục giảng. Khi ôn lại những nét chính của đời thầy, bài viết chỉ nói về vai trò Giám học khi thầy ở trường Hoàng Đạo mà không nhắc đến hình ảnh người thầy không chỉ dạy chữ mà còn trao truyền bao bài học làm người cho những học sinh trườngTrung Học Thủ Đức trước 1975. Người bạn học đã đề nghị mình hãy viết bài cảm niệm để đọc trước linh cữu thầy đã trách mình. Duyên thôi! sẽ làm việc ấy sau này! LM rất ngại làm phiền tang quyến và mọi người lúc ấy nhưng chắc chắn bài viết về thầy sẽ không thể thiếu.
Đưa thầy đi và về lại nhà thầy để chia sẻ cùng cô và các em, các cháu. LM biết mình sẽ còn ghé lại nơi đây như trước giờ vì vẫn còn cô, còn các em với bao sự đồng cảm. Ý định vừa chia sẻ với Lương Hồng Điệp ban sáng giờ Nhóm Giữ Vườn đã thực hiện còn hơn thế nữa. Rất trân trọng.
LM- K4
Hình đại diện của thành viên
CaothiLienMinh
Lớp 1
Lớp 1
 
Bài viết: 13
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 7 24, 2012 6:20 pm
Đến từ: K4

Re: Tin buồn: Thày Võ Phá

Gửi bàigửi bởi NhomGiuVuon » Thứ 5 Tháng 3 03, 2016 12:11 am

,,,
Hình đại diện của thành viên
NhomGiuVuon
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 183
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 11:56 pm
Đến từ: K0

Re: Tin buồn: Thày Võ Phá

Gửi bàigửi bởi VoPha » Thứ 5 Tháng 3 03, 2016 12:13 am

VO PHA via googlegroups.com
Attachments10:21 PM (18 hours ago)

to nguyenlongxuye., THTD, 2THTD, Ho, Tan, Hong, Bich, Kim, Hanh, Lanpham, Thuận, Thục, Ngoc, Điệp, M. N., Dungkimeli, Hang, vothutrang11, vothithuson
Kinh thua Qui Thay Co va cac Anh chi ,

Chung toi xin tran trong cam on Qui Thay Co va cac Anh chi vi da vieng tham , goi dien va goi mail chia buon voi viec ra di cua Chong , Ba va Ong ngoai chung toi trong nhung ngay vua qua.

Chung toi xin chia se bai viet sau day.

Tran trong,
Vo Thi Thu Trang




CƠ DUYÊN VỚI ĐẠO

Một trong những ngày cuối của Ba tôi, ông nhờ tôi kiểm tra hộp thư email bên giường bệnh.

Có gần 300 mail chưa đọc từ một tuần trước Tết , hầu hết là mail chia sẻ thông tin, chúc Tết từ bạn bè và học trò của ông.

Tôi đọc lướt qua nhanh, và ông muốn tôi dừng lại chỉ ở một mail, đó là mail về thời hạn nộp bài cho Chuyên đề Donbosco số 41, ngày 1/3/2016. Tiếc là Ba tôi đã ra đi trước ngày này.

Trong những ngày cuối cùng ở bệnh viện Ba tôi rất minh mẫn, ông nói chuyện với các con về nhiều chuyện, trong đó ông có chia sẻ về chủ đề sẽ viết cho Chuyên đề Donbosco số 41. Đó là hai bài một về Lễ tri ân hiến xác Macchabée và một là về công tác thiện nguyện của Sinh viên Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch, là nơi mà cháu ngoại Đăng Khoa đang theo học năm đầu tiên.

Cho đến bây giờ, tôi và gia đình vẫn nghĩ cơ duyên của Ông với Công giáo là một điều vô cùng đặc biệt, vì Ba và cả Mẹ tôi đều là người ngoại đạo, mà lại vinh dự cộng tác với chuyên trang giáo dục Donbosco, một trong những ấn phẩm có uy tín trong Cộng đồng Công giáo tại Việt nam.

Và đây chắc là một mối cơ duyên được nối dài, khi mà trước 1975, ông là một trong những Giáo sư ngoại đạo hiếm hoi được mời dạy tại Tiểu Chủng Viện Donbosco, những người gọi ông bằng Thầy sau đó trở thành Linh mục với nhiều chức trọng trong đạo.

Trong lễ tang của ông vừa qua, đáp lời Cha Hào - Donbosco khi Cha đến viếng Ba tôi lần cuối, chúng tôi có nhắc đến câu chuyện Ba thường kể lại mỗi khi ông vui, đó là chuyện khi một Đức Cha Bề trên đến thăm Tiểu chủng viện Donbosco trước năm 1975 và nói chuyện với các Giáo sư đang dạy tại trường.

Trong lần đó, Ba tôi có thưa với Cha Bề trên rằng ba tôi là một người ngoại đạo và được dạy tại trường Dòng là một vinh dự.

Cha Bề trên mỉm cười nói:

“ Chúa có rất nhiều con chiên , một số con chiên đã đứng trong hàng ngũ chỉnh tề dưới chân Chúa , một số con chiên khác vẫn còn rong chơi phiêu du trên cánh đồng chưa về theo tiếng gọi của Ngài. Nhưng tất cả đều là con của Chúa “

Đó là một cuộc đối thoại tuyệt vời về Đạo và Đời mà tôi từng được nghe, một lần nữa tôi vinh dự được nhắc lại trước vong linh thánh thiện và thanh thản của Ba tôi.

Rồi Cha Hào tiếp nối với một chuyện mà Ba tôi hiếm khi nhắc lại. Đó là ngay sau tháng 4 1975, ông đã mời một số lãnh đạo Cộng sản vào thăm Chủng viện Donbosco. Sau cuộc thương thuyết của hai bên, Tiểu chủng viện Donbosco được tiếp tục duy trì 3 năm nữa và thêm nhiều Thầy đã trở thành Linh mục trong giai đoạn này.

Chúng tôi ngộ ra rằng, Thiên Chúa hay Đức Phật; Đức Hồng Y hay Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng đều dẫn dắt chúng ta đến cùng một điểm đến: đó là Chân - Thiện - Mỹ. Ba tôi đã có một cơ duyên đặc biệt khi người đã sống hài hòa giữa các Đạo và trọn vẹn một đời với Đạo cao nhất là Đạo Làm Người trong cõi tạm này.

*** Ba tôi thích đúng hẹn, vì vậy, trước 1/3/2016, tôi đã gởi bài này đến Linh mục Lê An Phong, phụ trách chuyên đề Donbosco để hoàn thành lời hứa của Ba tôi. Bài viết này sẽ được chọn đăng trong Chuyên đề Donbosco 41.
Hình đại diện của thành viên
VoPha
Giáo Sư
 
Bài viết: 9
Ngày tham gia: Chủ nhật Tháng 4 22, 2012 5:09 pm
Đến từ: GS

Re: Tin buồn: Thày Võ Phá

Gửi bàigửi bởi NguyenTri » Thứ 5 Tháng 3 03, 2016 3:07 am

From: pham ba loc <locphamba@yahoo.com>
Sent: Monday, February 29, 2016 2:52 PM
Subject: Nhớ bạn Võ Phá

Các bạn Petrus Ky 50-57 ,
Hôm mồng 1 Tết đang ở Dalat thì được tin anh Võ Phá nhập viện. Mấy ngày sau về lại Saigon ,tôi điện thoại hỏi thăm mới biết Anh bi bịnh đường hô hấp. Mấy năm trước Anh bị bịnh tắc mạch máu ở chân phải mỗ .Vì vậy sức khỏe yếu dần , Anh ra vô trong nhà , gần như không đi đâu xa. Vậy mà hôm đám tang bạn Truyền Anh cố gắng chống gậy đến thắp nhang tiễn bạn , tôi bùi ngùi nghĩ đến lượt Anh chắc không còn bao lâu.
Ra trường ,sau 75 rất lâu tôi mới gặp lai Anh trong các buổi họp bạn.
Lúc còn khỏe Anh hăng hái tham gia đều đặn các buổi hop này. Có Anh không khí sôi động hẳn lên Anh siêng nói đôi khi pha chút dí dõm, khi thì bàn luận chuyện đời nay khi thì nhắc lại những kỹ niêm của tuổi học trò dưới mái trường PKy kể cả chuyện ở tù tại bót Catinat trong thời kỳ mà cả một thế hệ thanh niên không ai dửng dưng trước vân mênh của đất nước và ít nhiều đều muốn dấn thân vào công cuộc đấu tranh giành độc lập.
Nghỉ dạy Anh vẫn giữ tác phong người thầy , chừng mưc , đứng đắn. Đối với Anh mọi chuyện phải rõ ràng , minh bach , có kỹ cương .Trong một xã hội đang đổi thay đến chóng mặt sau cơn biến đông lịch sử , tôi nhận thấy ở Anh có những điểm tương đồng về nhân sinh quan, thuộc loại " nostalgique du passe' " , tiếc nuối không phải cái thời kỳ vàng son của riêng cá nhân , mà cái nếp "sống đẹp " , khi mà ra đường còn biết nhường nhịn , giúp đỡ nhau , biết dừng lại giở nón chào khi có đám tang đi qua , khi phụ nữ ra đường mặc áo dài vừa đẹp tha thướt vừa che dấu khuyêt điểm của đôi chân cong cong ,không suôn dài như phụ nử Tây Phương - mà một chị bạn gọi đùa là " les jambes entre parentheses "
Anh không dạy môn văn mà thích viêt lách Tôi còn nhớ khi chuẩn bị tổ chức kỹ niệm 60 năm ngày nhập học trường PKY năm 2010 , Anh lái Honda mỗi tuần đôi ba lần từ Thủ Đức đến chỗ tôi làm việc ở Bình Triệu để bàn bạc, trao đổi ý kiến và chính Anh là người đóng góp bài viết nhiều nhất cho Đặc san được in và phổ biến trong dip này.
Thông thường đến tuổi nghỉ hưu đa số chọn lối sống hưởng nhàn , vui chơi , còn Anh thì lại chọn cái thú văn chương tao nhã Anh làm thơ , họa vận , viết bài nêu những trăn trở về những vấn đề thời cuộc .Trong tình trạng gia tăng khuynh hướng sử dụng tiếng viêt tùy tiện ,dung tuc , thiếu chính xác , ngày càng mất dần sự trong sáng , Anh bỏ công nghiên cứu và cho xuất bản 2 cuốn Từ Ngữ và Thành Ngữ Hán Việt rất hữu ích cho học sinh , sinh viên và cho những ai muốn hiểu và sử dụng tiếng Việt chính xác. Rất mừng 2 cuốn sách này đã được nhiều người khen ngợi vi sự hữu dụng và được tặng cho nhà trường mà Anh đã từng theo học.
Lần nhập viện kỳ trước trong lúc còn nằm dưỡng bệnh sau khi mỗ Anh viết một lọat bài SUY TƯ trên giường bệnh. Tôi còn nhớ Anh kể chuyện sau khi chết " xuống dưới đó " thì sẽ bị quỷ sứ cho ăn cháo lú để không còn nhớ gì chuyện trần gian Anh Phá ơi ! tôi nghĩ dù có bị ăn cháo lú Anh sẽ vẫn không quên chuyện kiếp này , không quên bạn bè ,để rồi sau khi đầu thai trở lại cái xứ VN bé nhỏ này ,như Anh từng thiết tha mong ước , bọn mình sẽ gặp lại nhau và sẽ cùng đi học trở lại ở trường PKY nha Anh .

Phạm bá Lộc
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
NguyenTri
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 492
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 3:48 am
Đến từ: K4 - Thư Ký

Trang trước

Quay về Tin buồn

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron