Cảm động về tình cha...

Tuổi sương mai nhớ tuổi ô mai

Cảm động về tình cha...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 4 Tháng 6 27, 2012 7:45 pm

Tìm lại được con trai bị bắt cóc nhờ blog


Nhờ chiến dịch tìm người trên mạng quy mô lớn chưa từng thấy, gia đình anh Peng Gaofeng 30 tuổi ở thành phố Thâm Quyến, Trung Quốc, đã tìm lại được con trai bị bắt cóc suốt ba năm.

Hình ảnh
Anh Peng hạnh phúc bên cậu con bị lạc suốt ba năm qua. Ảnh: China Daily.


Chiều qua, anh Peng bật khóc khi gặp cậu con trai. Anh tìm được con ở thành phố Từ Châu, tỉnh Giang Tô, cách Thâm Quyến 1.000 km.

Trong cuộc phỏng vấn qua điện thoại lúc chờ nhận kết quả xét nghiệm ADN, anh Peng không giấu nổi xúc động: "Tôi biết rằng phải tuân theo quy trình và phải làm xét nghiệm ADN nhưng tôi chắc chắn đây là con trai mình. Thằng bé vẫn nhận ra tôi và còn biết nói cả tiếng địa phương nữa".

Con trai anh, bé Peng Wenle, bị bắt cóc hôm 25/3/2008 ở thành phố Thẩm Quyến. Kể từ đó, gia đình người đàn ông này đã làm đủ mọi cách có thể để đưa Wenle về nhà. Peng đã trình báo cảnh sát địa phương và còn cung cấp cả đoạn video quay cảnh cậu bé bị một người đàn ông mặc áo da đen bắt đi. Ông bố ấy còn treo giải thưởng hơn 15.000 USD và "rải" thông tin về con trên khắp các trang mạng.

Hình ảnh
Ảnh bé Wenle trước khi bị bắt cóc. Ảnh: Global Times.


"Thật kỳ diệu. Điều kỳ diệu ấy không thể trở thành sự thực nếu thiếu sự giúp đỡ của mọi người. Tôi đã lập 13 blog rồi đăng ảnh con khắp nơi trên mạng. Giờ thì những nỗ lực ấy đã được đền đáp xứng đáng".

Theo China Daily, đúng đêm giao thừa, anh Peng nhận được tin nhắn từ một tình nguyện viên giúp anh tìm con có kèm theo bức ảnh bé Wenle. Sau đó anh tức tốc tới thành phố Từ Châu để giải cứu con cùng sự trợ giúp của cảnh sát địa phương. Bé Wenle hiện đã 6 tuổi được xem là đứa trẻ mất tích đầu tiên được trở về đoàn tụ với gia đình nhờ chiến dịch tìm kiếm của cộng đồng mạng trên sina.com.

Theo Xã Luận
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Cảm động về tình cha...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 4 Tháng 6 27, 2012 7:52 pm

Ông bố “cứng đầu” cứu con khỏi mù vì căn bệnh không thuốc chữa


“Khi tương lai của cô con gái 19 tuổi đứng trước thử thách của căn bệnh hiểm nghèo không có thuốc chữa, đôi mắt sáng có thể sẽ mãi mãi không còn được nhìn cuộc đời tươi đẹp này, thì người cha đã miệt mài tìm ra liều thuốc chữa, làm nên một điều kỳ diệu không ngờ…”

Hình ảnh
Durham


Choáng váng vì bệnh não hiếm gặp

Đến giờ phút này, khi chắc chắn cô con gái của mình đã có những kết quả nhất định về việc cải thiện tình trạng bệnh cũng như phục hồi được khả năng nhìn của đôi mắt, cả gia đình và anh Andy Durham mới dám thở phào nhẹ nhõm cũng như vui mừng khôn xiết. Anh không thể nào quên những giây phút chết lặng trước tình trạng bệnh của con gái mình trước kia.

Gia đình Durham có ba cô con gái, đều là những báu vật vô giá đối với vợ chồng anh. Như những người làm cha làm mẹ khác, hai vợ chồng không có nguyện vọng gì khác ngoài việc được nhìn thấy các cô con gái của mình khỏe mạnh và sống cuộc sống hạnh phúc. Ấy thế nhưng đôi khi cuộc sống không lúc nào cũng dễ dàng và diễn ra theo đúng mong ước của con người.

Cô con gái Charlotte bước vào tuổi 19 trưởng thành với nhiều ước mơ và dự định trong tương lai. Nhưng từ vài tháng nay, cô thỉnh thoảng bị đau đầu và ù tai không rõ nguyên nhân. Từ khi chứng đau nửa đầu xuất hiện, Charlotte đã đến bệnh viện khám nhưng không tìm được nguyên nhân cụ thể. Mọi người tự nhủ có thể do cơ thể cô gái thay đổi khi bước vào giai đoạn mới. Thế nhưng chứng đau nửa đầu không giảm đi và ngày càng dữ dội hơn.

Không những thế, Charlotte cảm thấy tai luôn có tiếng vọng lại và nguy hiểm hơn thị lực kém đi phần nào. Không biết có phải do chứng đau đầu khiến cho cô cảm thấy dường như có một lực nào đó đè nén lên phía sau đôi mắt của mình. Bệnh của Charlotte đã trở nên nghiêm trọng chứ không chỉ dừng lại ở chứng bệnh đau nửa đầu thường gặp.

Các bác sĩ đã đưa cô gái trẻ vào những xét nghiệm, kiểm tra kỹ càng và kết quả cho thấy Charlotte đã mắc bệnh não hiếm gặp. Ở căn bệnh của cô, dịch tủy sống bị đẩy lên não gây một áp lực cho não sinh ra chứng đau nửa đầu cũng như ù tai. Không những thế, thị lực của Charlotte mất dần hàng ngày. Cô gái trẻ đứng trước nguy cơ vĩnh viễn sống trong bóng tối. Cả gia đình Durham choáng váng vì căn bệnh hiếm gặp của Charlotte.

Điều tồi tệ hơn là vì hiếm gặp, căn bệnh không có thuốc chữa. Các bác sĩ đưa ra phương thức chữa trị duy nhất đó là trải qua các cuộc phẫu thuật khá nguy hiểm và tốn kém để cố gắng cứu thị lực của cô. Nhưng những cuộc phẫu thuật đó chỉ có tỉ lệ thành công rất thấp và rất nguy hiểm cho tính mạng của Charlotte.

Nguyên nhân chính gây ra bệnh của Charlotte đó là các dịch tủy sống đè nén lên não bộ và muốn cải thiện được tình trạng bệnh chỉ có cách loại bỏ được dịch đè nén lên não. Nhưng lúc ấy các bác sĩ chỉ biết cách duy nhất là các cuộc phẫu thuật trực tiếp vào não, vô cùng nguy hiểm và không hề đơn giản. Nhưng phải có một sự can thiệp vào căn bệnh của cô gái trẻ Charlotte bởi nếu không, không những thị lực của cô sẽ mất đi vĩnh viễn mà chứng đau đầu sẽ vẫn bám theo cô những năm tháng tiếp theo và có thể gây thêm những biến chứng khác.

Cả gia đình lặng đi khi nghe tới tình trạng của cô con gái trong nhà. Charlotte quá đau khổ vì tình trạng bệnh của mình mặc dù cô vẫn tự đấu tranh với số phận nghiệt ngã. Mẹ cô và các chị em của Charlotte không ngăn được nước mắt mỗi đêm vì thương cô mà không biết làm cách nào cả. Bên cạnh đó, tất cả mọi người và đặc biệt là bản thân Charlotte còn phải tự đấu tranh với quyết định đồng ý những cuộc phẫu thuật nguy hiểm để có khả năng dù nhỏ cứu được đôi mắt hay không. Điều đó cũng là một điều vô cùng khó khăn lúc ấy.

Trong lúc mọi người đều buông tay với số phận nghiệt ngã của Charlotte, có một người không chịu đầu hàng. Đó chính là anh Andy Durham, bố của Charlotte. Trong lòng người kỹ sư 50 tuổi ấy rất đau khổ vì căn bệnh của con gái mình. Nhưng không hiểu sao, anh Andy Durham luôn nghĩ rằng phải có một cách nào đó, một phương thuốc có thể chữa được cho con gái. Anh không muốn con phải mạo hiểm tính mạng vào những cuộc phẫu thuật nguy hiểm mặc dù lúc ấy, đó là phương thức chữa trị duy nhất các bác sĩ có thể đưa ra.

Ông bố “cứng đầu” và phương thuốc chữa lành bệnh

Giờ đây khi nhắc lại những giờ phút anh Andy Durham một mực không muốn con gái phải phẫu thuật, những người xung quanh mặc dù tới giờ đã biết rằng người bố ấy đã làm nên điều kỳ diệu, vẫn không quên được sự “cứng đầu” của ông bố trong gia đình.

Có những người khuyên ông nên từ bỏ “ý nghĩ viển vông” về một loại thuốc nào đó có thể chữa bệnh được cho con gái trong khi các bác sĩ đã lắc đầu, nhưng anh Andy lúc đó không bỏ cuộc. Cũng có người hiểu và thông cảm rằng đó là tình thương của người cha đối với con gái mình chứ không phải là một hành động “cứng đầu, viển vông”. Anh Andy bỏ hàng đêm để tìm hiểu kỹ về căn bệnh của con và tìm kiếm tất cả các thông tin có liên quan đến tình trạng bệnh của Charlotte. “Không hiểu sao lúc đó trong đầu tôi luôn có ý nghĩ rằng ở đâu đó sẽ có thuốc chưa cho Charlotte”, anh Andy Durham nhớ lại

Thấy chồng mình không từ bỏ mọi nỗ lực, mọi người trong gia đình cũng cùng chung tay giúp sức. Người bố “cứng đầu” ấy vẫn không thể quên được buổi tối hôm đó, khi anh tìm được một bài báo thông qua mạng internet. Lúc ấy, anh như đang ở trong một đường hầm dài và tối, bất chợt tìm thấy lối thoát ra ngoài với ánh sáng le lói phía trước mặt. Đó là một bài báo về một cuộc thử nghiệm y tế cách đó 3 năm tại Hy Lạp.

Một cuộc thử nghiệm thành công với những bệnh nhân có tình trạng tương tự như Charlotte: 24 trong 26 bệnh nhân được thử nghiệm đã có kết quả tốt. Nhưng không hiểu sao với kết quả tốt như vậy vẫn chưa được đưa vào nghiên cứu để có loại thuốc chính thức trên thị trường. Từ một bài báo với những kết quả tốt của cuộc thử nghiệm loại thuốc có tên Octheotride, anh Andy lại cố gắng tìm được nhiều nhất có thể những tài liệu liên quan đến nó. Anh và gia đình cần chúng để đưa tới cho các bác sĩ theo dõi tình trạng của Charlotte.

Hình ảnh
Gia đình Durham


Tìm thấy được loại thuốc chữa bệnh, nhưng nó vẫn còn đang trong quá trình nghiên cứu dù đã có những kết quả thử nghiệm tốt, không phải dễ dàng có thể mua được chúng, nhất là lại ở một nước khác. Anh Andy mang các tài liệu mình tìm được đến cho các nhà thần kinh học tại Bệnh viện Đại học North Staffordshire với mong muốn được chữa bệnh cho con theo loại thuốc này. Các chuyên gia và bác sĩ ở đây đã nghiên cứu, cân nhắc và đánh giá loại thuốc trong chương trình thử nghiệm đó. Thật may mắn, họ đồng ý giúp anh Andy nhập loại thuốc đó và Charlotte là người đầu tiên ở nước Anh được dùng thử loại thuốc nhập từ Hy Lạp.

Trong kết quả nghiên cứu cách đó 3 năm tại Hy Lạp, kết quả của loại thuốc ấy rất khả quan. Chỉ dùng 10 đến 20 ngày là các bệnh nhân đã có những tiến bộ rõ rệt trong việc cải thiện tình trạng bệnh. Tuy nhiên, chi phí cũng không rẻ chút nào. Charlotte cần 28 bảng Anh (tương đương gần 1 triệu đồng) một ngày. Nhưng đó quả thật là thứ thuốc chữa được bệnh của Charlotte khi mỗi ngày cô thấy mình khá hơn rất nhiều. Các chứng bệnh như đau nửa đầu và ù tai đã giảm đi đáng kể. Và điều kinh ngạc hơn là thị lực của Charlotte được cải thiện.

Chính bản thân Charlotte đã rất ngạc nhiên và vui mừng vì kết quả tốt đẹp ấy. Trong quá trình kiểm tra, các bác sĩ đã phải công nhận một kết quả rằng bệnh của Charlotte có thể chữa được hoàn toàn. Nhưng ít nhất cô cần dùng thuốc từ 6 đến 8 tháng. Đó là một khoản tiền không nhỏ và gia đình đã xin hỗ trợ tại Quỹ chăm sóc North Staffordshire.

Nếu như trước đây gia đình Charlotte không kìm được những giọt nước mắt khi biết bệnh tình của cô thì giây phút các bác sĩ thông báo rằng bệnh của cô khỏi hoàn toàn, Charlotte và mọi người trong gia đình lại một lần nữa không kìm được những giọt nước mắt vì hạnh phúc và vui mừng. Charlotte chạy tới ôm chầm lấy bố Andy, trong lòng cô là sự biết ơn khôn xiết vì chính ông đã là người tìm ra phương thuốc và cũng chính là người tìm tới xin hỗ trợ để có đủ kinh phí chữa bệnh cho cô.

Charlotte sau khi đã khỏi bệnh, cô kể câu chuyện của mình để cho nhiều người biết và những ai có hoàn cảnh tương tự có thể tìm thấy con đường tốt nhất. Hàng ngày có rất nhiều email gửi đến cảm ơn Andy và gia đình Durham bởi những thông tin mà họ đem lại, cũng như trong suốt 8 tháng điều trị của Charlotte, có ít nhất 10 người nữa trên toàn thế giới đã được chữa bệnh giống như cô.

Một trong những lá thư gửi về đã có đoạn như thế này: “Andy, anh đã làm tốt lắm! Giá mà các bác sĩ có thêm nhiều nghiên cứu và thử nghiệm để cho nhiều bệnh nhân bị mắc các bệnh khác nhau đều có những phương thuốc chữa bệnh tốt nhất. Cám ơn và mong mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với gia đình anh”.

Đến giờ này, khi cả nhà lại tìm được tiếng nói tiếng cười vui vẻ, những ngày tháng căng thẳng chiến đấu với bệnh tật sẽ là những điều mà gia đình anh Andy không thể nào quên. Anh không muốn mọi người quá đề cao vai trò của mình, bởi đối với anh, bất cứ một ông bố nào cũng sẽ cố gắng hết sức vì những đứa con, sẽ bảo vệ và chăm sóc con mình như thế. “Tôi cũng chỉ là một trong những ông bố như thế mà thôi!”

Theo Xã Luận
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Cảm động về tình cha...

Gửi bàigửi bởi taile » Thứ 4 Tháng 7 04, 2012 6:41 am

Lời khuyên của Cha


Có ai khen con đẹp, con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy.

Có ai bảo con ngoan, hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa.

Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang, con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy .

Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ, con hãy đến bên và kề vai gánh giúp .

Người chìa tay và xin con một đồng. Lần thứ nhất con hãy tặng họ hai đồng. Lần thứ hai con hãy biếu họ một đồng. Lần thứ ba con phải biết lắc đầu. Và đến lần thứ tư con hãy im lặng, bước đi.

Con hãy biết khen,nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền ra cửa sổ. Lời chê bai con hãy giữ riêng mình.

Nụ cười cho người, con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm.

Nỗi đau, con hãy nén vào trong. Nỗi buồn, hãy biết chia cho người đồng cảm.

Đừng khóc than - quỵ lụy - van nài.

Khi con biết ngày mai rồi sẽ đến - có bầu trời, gió lộng thênh thang .

Con hãy đưa tay khi thấy người vấp ngã.

Cần lánh xa kẻ thích quan quyền .

Bạn là người biết đau hơn nỗi đau mà con đang có.

Thù là người quặn đau với niềm vui đang có ở trong con .

Chọn bạn sai, cả đời trả giá. Bạn hóa thù, tai họa một đời.

Con hãy cho và quên ngay.

Đừng bao giờ mượn dù chỉ một que tăm, sợi chỉ.

Chớ thấy vui khi mình thanh thản trước điều cần nghĩ. Sự thanh thản chỉ có ở người vô tâm .

Đừng sợ bóng đêm. Đêm cũng là ngày của những người thiếu đi đôi mắt.

Đừng vui quá,sẽ đến lúc buồn. Đừng quá buồn,sẽ có lúc vui .

Tiến bước mà đánh mất mình,con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình,con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao!

Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp,để biết mình chưa cao.

Con hãy nghĩ về tương lai,nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai,nhưng đừng buông xuôi hôm nay .

May rủi là chuyện cuộc đời,nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may .

Hãy nói thật ít để làm được nhiều những điều có nghĩa của trái tim. Nếu cần, con hãy đi thật xa,để mang về những hạt giống mới. Rồi dâng tặng cho đời,dù chẳng được trả công.

Những điều cha viết cho con - được lấy từ trái tim chân thật. Từ những tháng năm lao khổ cuộc đời. Từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn. Từ bao ngày vất vả long đong.

Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng.

Cha gửi cho con chút nắng,hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ!

Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn.
Dù phần con chẳng ai nhớ để dành .

Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Người Cha Lẩm Cẩm
Hình đại diện của thành viên
taile
Giáo Sư
 
Bài viết: 16
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 3:26 am
Đến từ: GS

Re: Cảm động về tình cha...

Gửi bàigửi bởi Thuc Oanh » Thứ 4 Tháng 7 04, 2012 6:45 am

Tình Cha


Vài lời cho con

Đến mùa lá rụng này, Bố đã 62 tuổi, đầu hai thứ tóc, có lẽ muối nhiều hơn tiêu, và sức khỏe bắt đầu có nhiều vấn đế đáng quan tâm… Với cái “em ơi, 62 năm cuộc đới,” Bố cũng đã trải qua khá đầy đủ các cay đắng, tiêu trưởng của cuộc đời… Hôm nay là “Ngày của Cha,” (“Father’s Day”) Bố lần đầu tiên viết riêng cho con một vài hàng để con luôn luôn nhớ là:

Bố rất hãnh diện vì con.
Bố luôn luôn nghĩ đến con.
Bố muốn nắm thật chặt bàn tay của con.
Bố luôn luôn nhớ con dù cho bố đang ở đâu.
Bố chỉ muốn ôm con vào lòng.
Bố muốn luôn luôn được ở bên cạnh để che chở con.
Bố muốn con lúc nào cũng vui vẻ hồn nhiên.
Bố sẽ sẵn sàng làm mọi chuyện và đi bất cứ đâu để con được hạnh phúc, vui sướng.
Bố không bao giờ muốn con phải lâm vào những hoàn cảnh khó khăn, khó xử vì bất cứ lý do gì.
Bố muốn mọi chuyện khó khăn của con rồi sẽ cuối cùng trở nên xuông sẻ tốt đẹp.
Bố biết là con thích ăn “donuts.” Bố sẽ ăn phần ở giữa cái*“donut” để dành cho con ăn phần bên ngoài.
Bố muốn chia sẻ những mơ uớc lớn cũng như bé của con.
Bố luôn luôn tin tưởng và đặt hết niềm tin vào khả năng cũng như tư cách của con.
Bố luôn luôn thương yêu con vì môt lý do đơn giản: con là con của Bố.
Bố mong sao sau này con lớn lên, con sẽ gặp được người bạn tri kỷ, bạn đời cũng thương yêu quý mến con như Bố thương yêu quý mến con.
Bố không muốn con phải khóc khi đọc những giòng chữ này vì bố còn lại một ít nước mắt, và Bố đã khóc hộ cho con rồi.

.. và sau cùng:

“Dưới bầu trời bao la này, bố chỉ là một con người nhỏ bé… nhưng đối với con bố sẽ cố gắng giang hai tay thật rộng thành cả một bầu trời chung quanh con…”



Câu chuyện người cha nông dân


Người nông dân đó tên là Flemming, môt nông dân nghèo ở Anh Quốc.

Khi ông Flemming đang làm việc ngoài đồng để nuôi gia đình thì ông nghe những tiếng kêu cứu thất thanh của một đứa trẻ phát ra từ một cái đầm bùn (“bog”) ở gần đó. Ông Flemming vội buông cái cuốc trong tay, chạy nhanh tới cái đầm bùn thì thấy một cậu bé với khôn mặt đầy sợ hãi, đang bị lún bùn đến ngang thắt lưng. Cậu bé vừa kêu cứu, vừa vùng vẫy để cố thoát ra vũng bùn lún một cách tuyệt vọng. Hôm đó, nếu không có nông dân Flemming giải cứu thì chắc chắn cậu bé sẽ chết lún, chôn vùi giữa vũng bùn… qua một cái thật chết chậm và rùng rợn…

Hôm sau, có một cỗ xe ngựa sang trọng dừng trước căn nhà tồi tàn, ọp ẹp của nông dân Flemming. Một nhà quý tộc xuống xe, đến gõ cửa xin gặp nông dân Flemming và tự giới thiệu ông ta là cha của đứa trẻ mà nông dân Flemming đã cứu sống ngày hôm qua.

“Tôi muốn trả ơn bác. Cái ơn mà bác đã cứu mạng sống của con trai tôi ngày hôm qua.”

Nông dân Flemming phân trần:

“Không. Không. Tôi không thể nhận bất cứ món quà gì của ngài. Vì đây chỉ là chuyện tôi, hay bất cứ một người cha nào khác phải làm thôi...”

Ngay lúc đó, cậu con trai của nông dân Flemming lò dò bước từ phía bên trong nhà đi ra.

“Đó có phải là con trai của bác không?” Nhà quý tộc kia hỏi nông dân Flemming.

Nông dân Flemming trả lời một cách hãnh diện:

“Thưa ngài đúng như vậy. Đây là đứa con trai duy nhất của tôi”

Nhà quý tộc liền đề nghị:

“Thôi thì thế này: Xin bác nhận lời cho tôi đuợc phép giúp cậu con trai của bác được đi học và học ở các trường học tốt nhất nước Anh. Tôi tin tưởng cháu trai là con một công dân tốt, khí khái như bác cũng sẽ phải là một người phi thường... cậu bé chắc chắn sẽ làm cho bác phải hài lòng.”

Và nông dân Flemming bằng lòng.

Sau này, con trai của nông dân Flemming tốt nghiệp Bác sĩ y khoa từ trường St. Mary’s Hospital Medical Schoool ờ Luân đôn, và trở thành một vị bác sĩ nổi tiếng toàn cấu. Đó là Bác sĩ Sir Alexander Flemming - người đã sáng chế ra thuốc trụ sinh Penicilline.

Những năm sau đó, nhà quý tộc bị bệnh thương hàn (pneumonia) rất nặng. Chính thuốc Penicilline đã lại cứu mạng sống của ông ta.

Nhưng mà nhà quý tôc mà chúng ta đang nói đây là ai vậy? Đó là Lord Randolph Churchill. Đứa con trai của ông ta bị lún bùn suýt chết ngày trước là Sir Winston Churchill, một vị Thủ tướng tài ba của Anh quốc trong thời Đệ nhị thế chiến.

Như vậy, khi làm việc phải thì chúng ta không cần được mang ơn… Mọi chuyện sau đó sẽ đến một cách tốt đẹp.

“Ngày của Cha” sắp đến nơi rồi. Các bác trai hãy cùng tôi “nối vòng tay nhỏ” và làm ngày này là một ngày thiêng liêng không thua kém gì ngày “Mother’s Day.”

“Happy Father’s Day” tất cả các bác trai…

Thân mến,

Trần Văn Giang
(“Ngày của Cha” – năm 2011)
Hình đại diện của thành viên
Thuc Oanh
Mẫu giáo
Mẫu giáo
 
Bài viết: 9
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 18, 2012 5:13 pm
Đến từ: K1

Re: Cảm động về tình cha...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 7 13, 2012 2:23 pm

Ông bố yêu con nhất quả đất


Ngựa Vằn - Theo PLXH

Ngày nào ông bố này cũng hóa trang thành 1 nhân vật để vẫy chào con đi học.
Ông Dale Price, người Mỹ, có lẽ xứng đáng nhận danh hiệu ông bố yêu thương con nhất thế giới khi mỗi lần xe bus đến đón cậu con trai đi học, ông đều hóa trang thành 1 nhân vật nào đó để vẫy chào con.


Hình ảnh

Ông Dale trong trang phục nàng tiên cá.
Ông Dale Price có đến 170 bộ trang phục khác nhau để phục vụ cho việc vẫy chào cậu con trai của mình, con trai ông là Rain Price, 16 tuổi. Theo ông đây là cách để ông thể hiện sự quan tâm đến Rain Price.

Hình ảnh
Cậu con trai Rain.

Ông sở hữu rất nhiều bộ trang phục của những nhân vật quen thuộc như: nàng tiên cá, công chúa Leia trong bộ phim“Cuộc chiến giữa các vì sao”, người dơi... Ngày 2/6 vừa qua cũng là ngày cuối cùng Rain đến trường, và trong ngày này ông Price đã mặc bộ trang phục cướp biển để vẫy chào con.

Hình ảnh
Trang phục cướp biển.

Tuy nhiên Rain Price lại có vẻ không mấy hứng thú với việc làm của bố. Cậu đã bị sốc khi nhìn thấy bố mình mặc bộ váy cưới và vẫy chào cậu đi học. Tuy nhiên nhiều người bạn của Rain lại rất thích điều này, họ luôn chờ đợi để đến điểm xe buýt tại nhà Rain, họ muốn xem hôm nay bố của Rain mặc gì.

Hình ảnh
Ông Dale biến thành 1 cô dâu.

Mặc dù ông Dale đã bị cụt chân do một tai nạn xe máy cách đây 30 năm. Tuy nhiên ông vẫn luôn cố gắng mặc những bộ trang phục thật ấn tượng để vẫy chào khi đứa con thân yêu đi học. Ông Dale nói: “Đây là cách để cho Rain thấy rằng gia đình tôi luôn quan tâm đến Rain, mặc dù cách làm này có hơi khác biệt một chút.”

Hình ảnh
Chú thỏ.

Ông Dale chia sẻ thêm: “Tôi muốn việc làm này của tôi sẽ đi cùng con trai tôi suốt cuộc đời còn lại. Rain cũng có thể làm việc tương tự với các con của nó. Nếu các con của nó xấu hổ thì nó có thể nói với chúng rằng hãy nhìn tấm gương của ông nội đây.”

Hình ảnh
Đúng là một ông bố đặc biệt.

Quả là một người bố tuyệt vời đúng không, chỉ vì rất yêu thương cậu con trai của mình nên ông bố mới làm như thế. Tuy nhiên cách thể hiện tình cảm của ông bố này có vẻ hơi kỳ quặc nhỉ?

Hình ảnh
Hình ảnh
Hình ảnh
Hình ảnh
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Cảm động về tình cha...

Gửi bàigửi bởi taile » Thứ 6 Tháng 7 13, 2012 2:26 pm

Cái gì vậy con?


Người cha già ngồi trên chiếc ghế đá cùng người con trai trí thức của mình. Đột nhiên, một chú chim sẻ bay lượn rồi đậu gần đấy.
Người cha già hỏi con trai “Cái gì vậy con?”
Người con trả lời “Một con chim sẻ” rồi quay lại với tờ báo anh đang đọc.
Vài phút trôi qua, người cha lại hỏi con trai: “Cái gì vậy con?”
Người con trả lời: “Cha, con đã nói với cha rồi. Đó chỉ là một con chim sẻ”.
Một lúc nữa lại trôi đi, người cha già lại hỏi: “Cái gì vậy con?”.
Đến lúc này, có chút bực dọc, khó chịu trong giọng điệu của người con trai khi anh ta trả lời cha: “Đó là một con chim sẻ, một c-o-n c-h-i-m s-…ẻ”.
Một lúc lâu sau, người cha lại hỏi con trai cũng vẫn câu hỏi “cái gì vậy con?”.
Lần này người con trai thực sự tức giận hét vào mặt người cha già mà rằng: “Tại sao cha cứ hỏi đi hỏi lại con cùng một câu hỏi thế hả? Con đã nói bao nhiêu lần rồi, đó chỉ là một con chim sẻ. Cha không hiểu hả?”.

Thoáng chút ngần ngừ, người cha đi vào phòng mình, mang ra một cuốn nhật kí đã cũ nát. Cuốn sổ ông giữ gìn kể từ khi người con trai ra đời. Mở một trang, người cha đưa cho cậu con trai đọc. Khi người con trai đón lấy, anh ta thấy những dòng chữ được viết trong nhật kí như sau:
“Hôm nay, đứa con trai bé bỏng 3 tuổi ngồi cùng tôi trên chiếc ghế đá. Khi một con chim sẻ đậu trên cửa sổ, con trai đã hỏi tôi 23 lần rằng đó là cái gì, và tôi cũng đã trả lời 23 lần rằng đó là một con chim sẻ. Tôi nựng con mỗi lần nó hỏi tôi cùng một câu hỏi, lặp đi lặp lại 23 lần. Tôi không hề cảm thấy khó chịu, mà trái lại, càng yêu thương đứa con ngây thơ bé bỏng này hơn”…
Hình đại diện của thành viên
taile
Giáo Sư
 
Bài viết: 16
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 3:26 am
Đến từ: GS

Re: Cảm động về tình cha...

Gửi bàigửi bởi sonnuphaca » Thứ 7 Tháng 7 14, 2012 10:25 am

Thầy kính,
Phản ứng khó chịu của người con cũng chỉ vì anh ta không được biết câu chuyện chim sẻ lúc lên 3 tuổi. Phải chi người cha thường kể chuyện cũ cho con nghe thì hay biết mấy và nếu như thế thì chắc chắn đã có sự đồng cảm rồi!


Câu chuyện lúc lên ba
Làm sao con hiểu được
Nên cau mày, giằn giọng
Làm buồn lòng người cha.

Cha giở nhật ký ra
Chuyện xưa giờ con hiểu
Trẻ nít thật đáng yêu
Ý cha con thêm " Nếu...."

Trò Bích Hợp.
14.7.2012
Hình đại diện của thành viên
sonnuphaca
Lớp 11
Lớp 11
 
Bài viết: 2634
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 3:28 pm
Đến từ: K10

Re: Cảm động về tình cha...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 8 17, 2012 6:16 pm

Vượt biên, bị cướp biển, thất lạc: Cha và con đoàn tụ


Ngọc Lan/Người Việt

LTS. Ðối với người tị nạn Việt Nam, có lẽ chưa có câu chuyện nào cảm động bằng cuộc hội ngộ của hai cha con ông Trương Văn Hào, sau 34 năm xa cách. Khi biết tin, phóng viên nhật báo Người Việt đã liên lạc được với ông Hào và được ông kể lại câu chuyện sau đây. Nhân ngày Lễ Tạ Ơn năm nay, nhật báo Người Việt đăng câu chuyện này để độc giả cùng suy ngẫm.


ROCHESTER, New York (NV) -“Ngay khi vừa nhìn thấy nó, tôi cảm giác như mình vừa tìm lại được vật gì quý giá lắm mà mình đánh mất từ lâu, cảm giác như vậy đó cô.” Ông Trương Văn Hào, qua cuộc điện thoại lần thứ hai với phóng viên Người Việt vào lúc hơn 10 giờ đêm Thứ Hai, trước ngày Lễ Tạ Ơn, nhắc lại cảm xúc của ông, khi nhìn thấy đứa con trai bị thất lạc từ 34 năm trước.

Hình ảnh

Gia đình ông Trương Văn Hào hồi hộp chờ đợi hội ngộ với Samart Khumkham (Trương Văn Khai) tại phi trường quốc tế Greater Rochester International Airport. (Hình: Phương Trương cung cấp)


Trong cuộc điện thoại này, ông Hào cho biết đứa con trai mới tìm lại được, lúc đó đang ở Thái Lan, vừa hoàn tất cuộc phỏng vấn xin chiếu khán nhập cảnh vào Mỹ và đã được chấp thuận, với sự can thiệp của Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ Chuck Schumer (Dân Chủ-New York).

Câu chuyện tái ngộ của cha con ông Trương Văn Hào và Samart Khumkham (tức Trương Văn Khai), một người ở Rochester, New York, và một người ở một tỉnh xa xôi của Thái Lan, một lần nữa vừa gợi lại những thời khắc đau thương của những ai từng là thuyền nhân. Ðồng thời, câu chuyện lại mở ra thêm hy vọng cho những cha mẹ từng bị mất con, làm cho niềm tin của họ mạnh thêm, với hy vọng, đến một lúc nào đó, may mắn sẽ mỉm cười với mình.

Câu chuyện của 34 năm trước

“Tôi cùng vợ và đứa con trai mới 6 tháng tuổi, tên Trương Văn Khai, rời đảo Phú Quốc ngày 22 Tháng Mười Hai, 1977.” Ông Hào chầm chậm kể lại câu chuyện của mình.

Sau năm ngày lênh đênh trên biển, khi còn cách Songkhla, Thái Lan, chừng 35 dặm thì tàu ông Hào “bị bể.” Cùng lúc đó, họ gặp một chiếc tàu đánh cá Thái Lan, “thế là chúng tôi lên hết trên chiếc tàu Thái, và ở đó bốn ngày.”

Theo lời ông, ngay từ khi lên tàu, thuyền trưởng của chiếc tàu đánh cá “đã tỏ ra rất thích thằng bé. Ông ta đòi mua nó, nhưng chúng tôi không đồng ý.” Ông Hào kể. Cũng chính từ chi tiết này, mà hơn ba thập kỷ trôi qua, ông Hào vẫn tin rằng con trai ông còn sống.

Mọi chuyện vẫn bình thường, tuy nhiên, đến tối ngày thứ tư, “sau khi người thuyền trưởng bỏ sang một chiếc tàu khác đi mất,” những người đàn ông Việt Nam bị những người Thái còn lại trên tàu bắt nhảy xuống biển.

“Tôi cùng một anh đi cùng cứ lênh đênh như vậy trên nước. Ðến khoảng 6 giờ chiều hôm sau thì chúng tôi mới được một chiếc tàu đánh cá vớt.” Ông Hào tiếp tục nói, “Tôi cũng không biết bằng cách nào mà tôi đã sống.”

Ông Hào ở lại trên chiếc tàu này làm việc khoảng hai tuần, “cũng kéo cào, lặt cá.” Sau đó, họ lái tàu vô gần bờ, thả ông xuống, để ông tự bơi vô bờ.

Ông Hào được cảnh sát Thái “đưa vào trại.”

“Chừng một, hai tuần sau thì có một người Thái gốc Việt đi vào trại báo tin cho biết dân địa phương vừa mới vớt được hai xác người đàn bà và đã chôn cất. Hỏi thì nghe mô tả quần áo rất giống với quần áo vợ tôi và vợ người bạn đi cùng. Trên chiếc tàu chúng tôi đi vượt biên chỉ có hai người phụ nữ thôi. Khi đó tôi xin ra ngoài để đi đến đó hỏi thăm nhưng họ không cho ai ra khỏi trại. Từ đó tôi không còn biết tin tức gì nữa.” Ông Hào nói một cách nặng nề.

Sau gần năm tháng ở trong trại, ông Hào được người thân bảo lãnh sang định cư tại Mỹ.

Hành trình tìm con

Tin chắc là vợ mình đã chết, nhưng “trong suốt thời gian qua, chưa bao giờ tôi nghĩ là con tôi chết. Tôi tin là nó còn sống và đang ở đâu đó.” Chính từ niềm tin mãnh liệt này, mà chừng năm, sáu năm sau khi đến Mỹ, ông Hào tìm đến Hội Hồng Thập Tự Hoa Kỳ nhờ tìm kiếm con trai ông.

“Nhưng lần đó họ nói tôi không có đủ tin tức cần thiết, như không có hình ảnh, hay giấy tờ gì. Cái gì tôi cũng không có bởi vì bị mất hết rồi.”

Dù bận bịu với cuộc sống, lập gia đình mới, có con nhỏ, ý định tìm đứa con trai thất lạc vẫn lẩn quẩn trong tâm trí người cha. Chừng 10 năm sau, ông Hào lại đến Hội Hồng Thập Tự Hoa Kỳ một lần nữa, “cũng làm đơn nhờ họ kiếm, nhưng rồi câu trả lời vẫn là như vậy.”

Ðến cuối Tháng Năm vừa rồi, “khi mới xong khóa học mùa Spring, tôi mua vé đi Thái Lan tìm con tôi.”

Và chuyến đi kéo dài một tháng này của người cha đã thật sự có kết quả.

Chặng thứ nhất

Ông Trương Văn Hào rời New York vào ngày cuối Tháng Năm để thực hiện cho bằng được, một lần, hết sức mình, việc tìm kiếm đứa con rời xa ông khi nó mới sáu tháng tuổi. Ông đi, mang theo trong lòng niềm tin của người cha về đứa con vẫn còn sống, và sự ủng hộ về tinh thần lẫn vật chất của người vợ hiện tại, cùng bốn đứa con thân yêu.

“Ba, con hy vọng là ba sẽ mang được anh Khai về, bằng hết sức của ba.” Người con trai út 10 tuổi của ông, nói với ông như vậy.

Ðầu Tháng Sáu, ông Hào đặt chân đến Bangkok khi trời đã về chiều. Sáng sớm hôm sau, ông bay đến Hat Yai, một thành phố phía Nam Thái Lan, cách Songkhla, nơi có trại tị nạn ông Hào từng ở cách đây 34 năm, khoảng một giờ lái xe.

Ông lưu lại ba ngày. “Trong ba ngày này, tôi đi tìm kiếm một ngôi nhà thờ.”

Người cha đang trong hành trình đi tìm con rõ ràng đã vạch sẵn cho mình kế hoạch tìm kiếm.

Ông nói, “Tôi nhớ ngày xưa ở tỉnh Songkhla có một vị linh mục thường đưa thư vô cho người tị nạn. Tôi không biết tên cha nhưng tôi nghĩ ông chỉ có thể ở lòng vòng quanh tỉnh Songkhla hay quanh quanh đâu đây thôi.”

Ðó chính là lý do vì sao ông Hào lại đi tìm nhà thờ. Tuy nhiên, khi đến nhà thờ, ông Hào được biết “vị linh mục tôi muốn tìm đã ngoài 80 tuổi, nghỉ hưu và về sống ở Bangkok.”

Thất vọng vì không tìm được vị linh mục, nhưng ông Hào lại được vị linh mục mới, hướng dẫn ông đến “gặp một nhóm thanh niên trẻ chuyên giúp đỡ những người tị nạn.”

Sau khi nghe chuyện ông Hào muốn tìm kiếm đứa con thất lạc, nhóm thanh niên này chở ông ngược lại Hat Yai để “quay phim đưa lên tin tức.”

Cũng thời gian này, ông Hào gọi điện thoại về Mỹ cho vợ ông biết ông gặp khá nhiều khó khăn trong vấn đề giao tiếp, bởi vì “càng đi về miền Nam, người ta càng ít biết nói tiếng Anh, và có nói thì cũng rất khó nghe.”

Nhờ vào bạn bè quen biết, vợ ông tìm được một người biết nói tiếng Việt lẫn tiếng Thái, đang ở Lào, bay sang Thái Lan để đi cùng ông Hào.

Chặng thứ hai

Ông Hào và người bạn Lào thuê xe “đi tìm nơi ngày xưa người ta chôn vợ tôi.”

“Chúng tôi lái xe dọc theo bờ biển hết hướng Nam rồi đến hướng Bắc, cứ đi đến đâu thấy có làng là dừng lại hỏi thăm nhưng chẳng được tin tức gì hết,” người đàn ông nhẫn nại kể, như thể hành trình đó vẫn còn mồn một trong ông.

Ông Hào cũng đến sở cảnh sát và các trụ sở của chính quyền địa phương để nhờ giúp đỡ. Có điều, “do nhiều vấn đề tế nhị, nên tôi không nêu ra trong đơn là ngày xưa chúng tôi bị giết, bị cướp, mà chỉ nói là tàu gặp nạn thôi.”

Không tìm được mộ người vợ chết thảm năm xưa, ông Hào và người bạn trở lại Hat Yai, đến những nhà xác tìm tin tức, nhờ lục lọi lại hồ sơ giấy tờ ngày xưa.

Cũng trong những ngày lang thang đi tìm tin tức này, ông Hào tình cờ được giới thiệu gặp một người đang làm việc tại một đài truyền hình ở Bangkok.

Ông kể, “Ðài truyền hình này xuống gặp chúng tôi, dàn xếp một cuộc phỏng vấn cảnh đi tìm con để quay phim. Rồi họ chiếu lên TV.”

Dấu vết đứa con vẫn còn mờ mịt thì người bạn biết tiếng Thái của ông Hảo phải quay trở về Lào vì công việc gia đình.

Một lần nữa, người cha này lại “cảm thấy bế tắc.”

Chặng thứ ba

Khi đó, ông Hào đã ở Thái Lan chừng hai tuần.

Ông bắt đầu ngồi xuống, viết lại câu chuyện tìm con, rồi đưa lên Google cho dịch ra tiếng Thái. Ông đưa cả hình ông và người vợ quá cố của mình vào, “để hy vọng hoặc con giống cha hoặc con giống má thì người ta có thể nhận ra.”

“Xong, tôi in ra khoảng 500 tờ. Vào mỗi đêm, tôi đến con đường đông người qua lại và phát cho người ta. Trong tờ rơi đó tôi có hứa tặng cho ai tìm được tin tức con tôi một số tiền.” Ông kể về việc làm của mình.

Ðồng thời, ông Hào cũng tìm gặp được một số người của tổ chức “giống như nhân viên xã hội” nhờ giúp đỡ. Bên cạnh những chi tiết ông Hào cung cấp cho “nhân viên xã hội,” ông còn nhớ thêm được chiếc tàu ngày xưa ông bị bắt lên cùng vợ con ông là “tàu số 21, nhưng không nhớ tên.”

Thời gian này, ông Hào lại quen biết với một người đàn ông Thái biết nói tiếng Anh. Qua người đàn ông này, ông Hào có dịp gặp gỡ một số người làm nghề lái tàu.

Từ những người lái tàu, ông lại biết thêm một điều: nơi có thể tìm được “chiếc tàu 21 ngày xưa.” Có điều, không phải là một nơi mà có thể tới ba địa điểm.

Ông Hào mang tin tức này nói cho “nhân viên xã hội” biết, và “họ hứa đưa tôi đi đến những nơi đó.”

Thế nhưng, chuyện đời luôn có những chuyện “thế nhưng” nghiệt ngã như thế.

“Khi đó gần đến ngày bầu cử, rồi có nơi thì có bạo loạn xảy ra, nên họ không chịu đi,” ông Hào nhớ lại.

Người ta không đi, nhưng ông không có lý do gì để không đi, “Tôi thì có sợ gì chết nữa nên tôi có ý định sẽ đi một mình.”

Lần lữa tìm đường đi, cũng là lúc chiếu khán nhập cảnh ở Thái Lan của ông Hào chỉ còn ba ngày là hết hạn.

Chặng thứ tư

“Khi thấy còn ba ngày nữa là hết hạn visa, tôi trở lại tìm những người nhân viên xã hội một lần nữa để đưa hết thông tin cho họ, báo cho họ biết là tôi đi về Mỹ, có tin gì thì họ báo cho tôi biết.” Ông Hào có ý định chấm dứt hành trình tìm kiếm đứa con, ở thời điểm này.

Không ngờ, lúc đó các nhân viên xã hội lại báo cho ông Hào biết rằng họ đã có tin tức của ông chủ vừa mua lại “chiếc tàu số 21.”

“Ngày 28 Tháng Sáu, tôi cùng hai người nhân viên xã hội đi gặp ông chủ tàu.”

Có điều, người cha xem như “mất hết hy vọng,” vì “đó không phải là chiếc tàu hồi xưa tôi lên.”

Nhưng...

Lại một chữ “nhưng” bất ngờ
.

Trong thời gian mấy tiếng đồng hồ đi loanh quanh bến cảng để tìm kiếm “con tàu 21,” một thanh niên làm cho ông chủ tàu vô tình nghe được câu chuyện tìm con của ông Hào.

Theo lời thanh niên này thì ngày xưa xóm anh có một gia đình nuôi một đứa trẻ Việt Nam.

Ðể chắc chắn, thanh niên này gọi điện thoại hỏi người mẹ, và được trả lời là “đúng rồi.”

Tia sáng lại lóe lên.

Sáng hôm sau, ông Hào cùng bốn nhân viên xã hội, “có cả ông sếp của họ,” lên xe hướng về ngôi làng người thanh niên cho biết.

Chặng thứ năm

“Sau bốn tiếng lái xe, chúng tôi đến nơi thì được chính quyền ở đó xác nhận đúng là hồi trước có một gia đình nuôi một đứa con người Việt,” ông Hào tiếp tục câu chuyện dài mà dường như chẳng hề mệt mỏi.

“Một người dân địa phương khẳng định, ‘Thằng nhỏ nhà đó nhìn rất giống ông.’” Lời nói đó càng khiến niềm tin sẽ kiếm được đứa con trở nên tràn trề và mãnh liệt trong lòng người cha.

“Nhưng gia đình đó đã dọn đi khỏi đây từ 15 năm trước rồi.”

Như trò đùa của số phận, hy vọng vừa lóe lên thì vụt mất. Hạnh phúc như gần kề bàn tay thì lại vuột bay.

Nhưng ý chí con người đôi lúc vượt lên trên những định mệnh nghiệt ngã.

Với sự giúp đỡ của cảnh sát, của chính quyền địa phương, mọi người có được địa chỉ của gia đình có đứa con Việt.

“Khoảng hơn 5 giờ chiều, chúng tôi dồn lên xe van đi tiếp đến nơi cách đó chừng 6 tiếng.”

Theo lời ông Hào, trong suốt đoạn đường này, điện thoại của bốn nhân viên xã hội bận nói chuyện liên tục.

“Khi còn cách chừng hai tiếng nữa đến nơi, thì họ báo cho tôi biết là họ đã gọi báo cho báo chí, truyền hình hay tin hết rồi. Họ nói họ tin chắc rằng thằng bé đó chính là con tôi, 80% là con tôi.” Ông Hào cười, kể tiếp.

Lúc 11 giờ 47 phút đêm 29 Tháng Sáu, ông Hào đến được ngôi nhà của vợ chồng người Thái nuôi đứa con trai ông từ 34 năm qua.

Cũng lúc đó, xe của đài truyền hình, báo chí, cảnh sát địa phương đều có mặt, để ghi nhận lại cuộc hội ngộ không xảy ra quá nhiều trên cuộc đời này.


Giây phút gặp gỡ

Ông Hào nhớ lại thời khắc mà ông mong chờ từ 34 năm nay:

“Tôi thấy tim mình đập mạnh lắm, thấy nôn nao lắm. Trời thì tối, lại không có điện, chỉ có ánh sáng của một bóng đèn nhỏ từ trong nhà hắt ra, cùng ánh sáng của mấy xe truyền hình. Nhưng, chỉ nhìn dáng nó bước ra. Chỉ nhìn cái dáng nó thôi, là tôi đã nhận ra nó là con tôi rồi,” ông Hào kể.

Rồi ông nói tiếp: “Rồi khi tôi gặp mặt nó, là tự nhiên, tôi biết ngay là nó, là thằng con tôi.”

Người cha kể lại khoảnh khắc gặp con qua điện thoại, mà tôi nghe ra, gương mặt ông khóc, và miệng ông cười.

Không một lời nói nào thốt ra trong giây phút đó.

Chỉ có người cha ôm chầm lấy đứa con mình.

Họ không thể nói cùng một ngôn ngữ. Con chỉ nói được tiếng Thái. Cha chỉ nói được tiếng Việt, tiếng Anh.

Nhưng sợi dây máu mủ ràng buộc từ trong sâu thẳm, để người cha tin chắc đó là con mình, và đứa con rời khỏi vòng tay cha mẹ đẻ từ khi 6 tháng tuổi, cũng trong giây phút đó kêu thầm trong đầu, “I know you are my daddy.” (Con biết ba là ba của con mà), (Anh nói với ba mình điều này vài ngày sau thời điểm ấy).

Câu chuyện tiếp theo

Cho dù giây phút đó là thần tiên và diệu kỳ đến mức nào, ông Hào cũng chỉ có thể lưu lại đó hơn 2 tiếng đồng hồ, sau đó phải lên đường ngay để trở lại Songkhla, rồi trở về Malaysia để gia hạn chiếu khán nhập cảnh.

Một ngày sau, ông Hào quay trở lại nơi Khai đang sống, ở đó cùng con trai ông thêm một tháng nữa, trước khi bay về Mỹ chuẩn bị những thủ tục cần thiết cho chuyện gặp lại cả “đại gia đình” tại Hoa Kỳ.

Samart Khumkham, người con trai thất lạc ngày nào của ông Hào, giờ đã là người đàn ông 34 tuổi, có vợ và hai con gái, sống trên rừng cao su, “để làm công việc chăm sóc cao su cho chủ.”

Theo những gì ông Hào được biết, cha mẹ nuôi của Samart ngày xưa làm ở cảng tàu. “Khi đó, bà vợ sanh được một đứa con gái nhưng hai ngày sau thì em bé chết. Lúc đó có một người bồng thằng Khai tới hỏi có muốn nuôi không với điều kiện không được hỏi nguồn gốc từ đâu có thằng bé đó. Thế là vợ chồng họ nhận nuôi đến bây giờ.”

Ở họ, không có khoảng cách của sự xa lạ về tình cảm. “Chỉ qua ngày sau, khi tôi trở lại, là cảm giác như hai cha con đã biết đâu từ hồi nào rồi, cảm giác cha con rất rõ ràng. Nó cũng như vậy. Mấy đứa cháu cũng như đã quen biết mình từ đời nào, rất thân thiện, tự nhiên.”

Nhưng chuyện trò lúc đầu giữa cha con họ thật sự khó khăn.

“Tôi muốn nói gì với nó, tôi gõ ra rồi Google dịch ra tiếng Thái. Ngược lại, nó nói chuyện với tôi cũng bằng cách đó,” ông Hào kể lại kinh nghiệm giao tiếp giữa hai cha con ông một cách hóm hỉnh.

Tuy nhiên, đến thời điểm này, sau hơn ba tháng ông Hào cùng vợ, con và các cô chú nói chuyện với Samart hằng ngày qua skype, vốn tiếng Anh của Samart đã tiến bộ rõ rệt.

Câu chuyện trùng phùng của gia đình ông Trương Văn Hảo đánh động đến Thượng Nghị Sĩ Chuck Schumer.

Ngày 9 Tháng Mười Một, đích thân vị thượng nghị sĩ Dân Chủ, đại diện tiểu bang New York, gọi điện thoại cho đại sứ Mỹ tại Bangkok, bà Kristie Kenney, yêu cầu cấp chiếu khán cho Khai nhập cảnh Hoa Kỳ.

Hình ảnh
Giây phút người cha Trương Văn Hào (trái) gặp người con Samart Khumkham (Trương Văn Khai) tại phi trường. (Hình: Phương Trương cung cấp)

“Ðây là một câu chuyện rất hay, đáng được in thành sách,” ông Schumer nói, theo một thông cáo báo chí của văn phòng ông. “Samart và gia đình của anh bị chia ly quá lâu, và thủ tục hành chánh không nên là một sự cản trở cho cuộc hội ngộ có một không hai trong cuộc đời họ. Tôi yêu cầu bà đại sứ bằng mọi cách có thể, giúp Samart nhập cảnh và gặp gia đình anh.”

Sáng Thứ Hai, 14 Tháng Mười Một, từ Thái Lan, Samart Khumkham, tức Trương Văn Khai ngày nào, được chấp thuận cho nhập cảnh vào Mỹ với chiếu khán du lịch B-2 với thời hạn bốn tháng.

“Họ sẽ gửi visa về nhà. Chỉ trong một vài ngày nữa, con tôi sẽ nhận được. Khi đó, tôi sẽ mua vé máy bay cho nó sang Mỹ. Tôi hy vọng nó sẽ đến đây trước ngày lễ Thanksggiving.” Ông Hảo hớn hở nói.

Hôm Thứ Hai, 21 Tháng Mười Một, Samart Khumkham đến phi trường quốc tế Greater Rochester International Airport ở Chili, New York, hội ngộ với gia đình.

Bà Phương Lê, người vợ hiện tại và cũng là người đã sát cánh cùng ông Hào trong hành trình tìm đứa con bị thất lạc, nói với nhật báo Người Việt về giây phút chứng kiến sự gặp gỡ của hai cha con, “Không thể diễn tả được. Chỉ biết là nước mắt tôi chảy xuống khi chứng kiến cuộc trùng phùng này. Tôi cảm thấy quá xúc động.”

“Tôi rất hạnh phúc khi thấy ước nguyện của chồng tôi đã thành sự thật. Ðây là điều mà anh ấy đã trăn trở và ấp ủ từ mấy mươi năm nay. Tôi mừng cho chồng tôi vì những công sức anh ấy bỏ ra đã được ơn trên nhìn thấy và đền bù xứng đáng.” Bà Phương nói thêm.

Và như vậy, mùa Lễ Tạ Ơn năm nay, có lẽ sẽ là mùa lễ đẹp nhất với gia đình ông Hào, đặc biệt là với hai cha con ông, sau 34 năm bặt tin.

––
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4


Quay về Tâm tình tuổi sương mai

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron