NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Những bài thơ hay sưu tầm

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi giongongto2 » Chủ nhật Tháng 5 13, 2012 5:30 pm

Tâm tùy thị hiện sát na
Căn do Hoàng thị đầu hoa Chiên Đàn
Cội hồng ánh ngọc cưu mang
Tờ rung Hoa Tạng dư vang vô ngần.
BÙI GIÁNG
Hình đại diện của thành viên
giongongto2
Lớp 4
Lớp 4
 
Bài viết: 243
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 8:38 pm
Đến từ: K5

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 2 Tháng 5 14, 2012 8:53 am

Xin chia sẻ những dòng nhà văn Mai Thảo viết về Bùi Giáng... để hiểu hơn về con người của ông và hiểu cái "điên" trong ông.

Thơ là người. Ngoài đời Bùi Giáng cũng thật vui. Thời kỳ Thanh Tuệ chấm dứt, nhà xuất bản An Tiêm tạm ngừng hoạt động, Bùi Giáng gặp lại Thanh Nam, viên Linh, Vũ Khắc Khoan và tôi ở toà soạn tuần báo Nghệ Thuật và những kỷ niệm chúng tôi có với thi sĩ thời gian này vẫn là những kỷ niệm vui. Lúc này, thần thái ông ấy không còn được rạng rỡ như mấy năm về trước. Cuộc phiêu bồng qua đời sống của ông kỳ dị và tận cùng hơn. Mái tóc ông đổi màu. Mấy chiếc răng cửa bị gãy, nụ cười trẻ thơ vừa móm mém. Cặp ma-sát sâu hóm xa khuất dần với mọi hình hài thực tế. Những con đường trên đó ông đi, cái túi vải thơ nào, những ngã tư ông ngừng lại, tách thoát với nhân thế, tất cả ở Bùi Giáng phơi hiện dần dần một hủy hoại khô khốc, ấy là tôi chỉ biết nhìn thấy ông một cách “hình hài” như vậy, nhưng “vui thôi mà” thì vẫn là rất vui. Ông vào tòa soạ, ngồi xuống ghế, nhìn mọi người, cười trẻ thơ, thường nói khát quá và xin một chai bia uống. Ông uống từng ngụm nhỏ, nói thích chai bia lớn vì uống được nhiều hơn, châm thuốc hút, những ngón tay vụng về lóng ngóng. Uống cạn chai bia, cái túi vải đeo lên và bỏ đi. Ðó là cái đến cái đi êm ả của Bùi Giáng. Nhiều lần không thế. Ông ra tắm ở cái máy nước trước tòa soạn, thản nhiên trước người qua kẻ lại, quần áo lướt thướt đi qua đường, một đám con nít tròn mắt đi theo. Một lần khác, chúng tôi đi ra ngoài một lát trở về, thấy ông nằm ngủ ngon lành trên hai cái bàn viết kê liền lại. Giấc ngủ dài, quên đời, quên hết, mặc hết, phải đánh thức dậy. Những lần đó, ông ngồi im lặng, bất động, thầm thì “vui thôi mà” rồi lặng lẽ bỏ đi, cái bóng dáng gãy đổ, gầy guộc trong chiều xuống.

Chính là trong cái tình trạng suy nhược đã trầm trọng quá chừng và tiều tụy quà thể này của Bùi Giáng mà chúng tôi bắt đầu cảm thấy quan tâm thực sự đến thi sĩ. Ðến sức khỏe ông, ngày mỗi cạn kiệt. Ðến cách sống ông ngày mỗi tiều tụy. Ðến tâm thức ông, ngày càng bất định. Cuộc vui của ông Bùi Giáng tuyệt vời nhưng chẳng thể phiêu bồng mãi mãi. Phải làm một cái gì về ông. Ðể ghi nhận lại. Về thế nào là cái tiếng thơ trác tuyệt của Bùi Giáng, cõi ngôn ngữõ đạt tới hoang đường kỳ ảo của Bùi Giáng. Trong khi còn gần ông. Trước khi ông chẳng gần, chẳng chịu sống cùng ai nữa.

Số biệt về thiên tài thi ca Bùi Giáng phải chờ đến hơn một năm sau, tờ Nghệ Thuật đình bản, tôi sang trông coi tờ Văn chung với Nguyễn Xuân Hoàng thực hiện được. Cũng nhờ số Văn này mà tôi mới nhìn thấy và hiểu được sự không hiểu của tôi nói ở trên là sự ngược nghịch giữa Bùi Giáng tháng ngày rong chơi với Bùi Giáng mộ tuần lễ cả ngàn câu thơ, cả ngàn trang sách. Số Văn ấy, phần nhận định nhờ Thanh Tâm Tuyền, Ninh Chữ, Tuệ Sỹ, Trần Tuấn Kiệt... viết. Bài phỏng phấn Nguyễn Xuân Hoàng thực hiện. Phần giới thiệu những bài thơ mới nhất là tôi. Chưa biết kiếm tìm Bùi Giáng ở đâu, thi sĩ bất ngờ ghé thăm tòa soạn. Ông ấy chỉ còn là da bọc xương trong quần áo thùng thình, mái tóc dài đạo sĩ, cái túi vải còn thêm cây gậy. Kéo ông ra trước báo quán chụp chung tấm hình làm kỷ niệm rồi tôi hỏi xin ông những bài thơ mới nhất. Ông gật. Tưởng lấy ở túi vải ra. Hoặc nói về lấy, hoặc nói hôm sau. Tất cả đều không đúng. Ông hỏi mượn một cây bút, xin một xấp giấy, một chai bia lớn nữa, đoạn ngồi xuống, và trước sự kinh ngạc cực điểm của chúng tôi, bắt đầu tại chỗ làm thơ. Ông không chép lại thơ đã làm. Ông làm thơ tại chỗ. Lần đầu tiên tôi thấy Bùi Giáng viết, thoăn thoắt, vùn vụt, nhanh không thể tả. Như thơ không thể từ đầu, từ tim chảy xuống, lâu quá, mà ngay từ ngọn bút từ đầu ngón thôi. Làm thơ ứng khẩu, làm thơ tại chỗ, nhiều người cũng làm được. Nhưng là thơ thù tạc, và chỉ năm bảy câu một bài thôi. Bùi Giáng khác. Chai bia còn sủi bọt, ông ngồi viết không ngừng, tự dạng nắm nót chỉnh đốn, chỉ một thôi đã xong hơn hai mươi bài thơ, chúng tôi cầm lên coi, thấy bài thơ nào cũng khác lạ, cũng thật hay, cũng đích thực là từng hạt ngọc của cái thơ thượng thừa Bùi Giáng. Lần đó, tô đã hiểu tại sao Bùi Giáng cừ cánh bướm rong chơi, cứ phiêu bồng lãng du mà vẫn có ngay nghìn câu một buổi. Ðúng là ngủ ra thơ, thở ra thơ, uống la-de, hút thuốc lá ra thơ. Mà thơ không ai sánh bằng, thơ không ai đuổi kịp. Ông uống cạn chai la-de, lập lại ba tiếng bất hủ “vui thôi mà” rồi đứng lên từ biệt.

Mấy tháng cuối cùng trước biến cố 1975, tôi không thấy Bùi Giáng trong đời sống tôi nữa. Chỉ tỉnh thoảng nghe thấy ông vẫn lang thang đây đó, một quán này, một bãi hoang kia, ngủ bất cứ ở đâu, dưới trời sao, ở một gầm cầu, dưới một mái hiên. Có lúc thấy nói ông đeo một xâu chuỗi toàn dày dép và quần áo phụ nữ quanh cổ như một vòng gai quái dị, đám con nít reo hò chỉ trỏ người điên, người điên. Có khi nghe thấy, ông ẩn lánh ở ngôi chùa vùng ngoại vi thành phố, ăn chay niệm Phật cả ngày không nói.

Ở trình trạng này, anh em chúng tôi, những bạn bè một thời thân thiết với Bùi Giáng, từng đã chén thù chén tạc với Bùi Giáng bao lần trên căn gác đường Lý Thái Tổ của nhà xuất bản An Tiêm, nhận sách tặng của Bùi Giáng, ở với ông và trời thơ trác tuyệt của ông, chúng tôi biết chúng tôi chẳng làm gì cho Bùi Giáng được nữa. Chẳng phải bỏ ông. Ông cũng không bỏ. Chỉ là ông đã đi khỏi, đi xa, vào một trời đất khác.
Mai Thảo



Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 2 Tháng 5 14, 2012 9:01 am

Bờ nước cũ

Nhìn em nhé bên bờ kia gió thổi
Lá xanh vườn theo cỏ mượt ngân nga
Tơ vi vút một đời thương nhớ tuổi
Của trăng rằm xuống dọ dẫm bên hoa

Khung cảnh ấy nằm sâu trong đáy mắt
Có lệ buồn khóc với lệ hoà vui
Để tràn ngập hương mùa lên ngan ngát
Rồi tan đi trong hố thẳm chôn vùi

Ta sẽ đến đứng bên bờ nước cũ
Ngó bên kia vườn biếc lá hoa lừng
Ô vạn vật vẫn chờ nguồn nước lũ
Tự ngàn năm tuôn dạo tự khe rừng

Ta sẽ đến đứng bên bờ nước cũ
Mộng xanh ngần giậy nối mộng em xưa
Ngó non nước giữa sớm chiều tư lự
Đón mơ màng về thổi gió lưa thưa
Bùi Giáng





Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 4 Tháng 5 16, 2012 11:21 am

Cô đơn về trắng sương rừng


Cô đơn về trắng sương rừng
Anh nghe tiếng hát hoang đường nửa đêm
Khuya buồn tủi nhục môi em
Mưa run lặng lẽ trên thềm bơ vơ

Tiếng em vàng xuống đôi bờ
Hoang vu anh đứng đợi chờ chim kêu
Tay gầy ôm chặt tình yêu
Anh về phố gục những chiều hư vô

Đời đi trên những nấm mồ
Đau thương em hát cơ hồ khăn tang
Phố chiều tôi bước lang thang
Như con sông nhỏ mơ màng biển xanh

Nửa đêm khói đốt đời anh
Yêu em câm lặng như cành thu đông
Đời em như một dòng sông
Đôi bờ anh đứng giữa lòng hoa niên

Mưa chiều nước chảy triền miên
Một con chim dại lạc miền hoang lương
Về đâu thương những con đường
Lê thê phố cũ nghe buồn hè xưa.

Phạm công Thiện






Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi giongongto2 » Thứ 5 Tháng 5 17, 2012 1:26 am

Hình ảnh"Khi viết về nhà triết học PCT,huynh phải cúi đầu trầm ngâm và thán phục bởi cuốn sách của ông viết mà đầu đời thanh niên của anh đọc và biết về ông là cuốn HỐ THẲM.Đây là cuốn sách nói về Bát nhã của Phật giáo và lý luận sâu sắc về tánh không,cho dù là một người Cơ đốc giáo nhưng ông đã bỏ công tìm tòi và chuyên sâu vào bộ môn triết học Phật giáo.Cũng từ đó,huynh mang tác phẩm này đi vào đời và kinh qua những gai góc cùng sương gió trận mạc.Và cũng nhờ nó mà huynh đã tìm ra được con đường Duy thức thênh thang khi nằm sáu năm rưởi trong trại T 15 (Plei bong) và T 20 Gia trung.Có thể nó đã giúp huynh một chất liệu sống và tồn tại được trong nghịch cảnh hay đối mặt với khổ đau.Năm 83,huynh lại có duyên gặp mặt một lần duy nhất ông Bùi Giáng ở Saigon,nhưng huynh không biết ông là ai,chỉ là ngồi cùng nhau hút thuốc ở trạm chờ xe bus Hồng thập tự,uống cà phê vĩa hè và nhìn nhau không biết nói gì.Sau khi chia tay,cô bán cà phê mới cho biết ông đó có nhiều người mời uống cà phê lắm,có người gọi là Thầy,có người gọi là anh,có cán bộ gọi là chú,là bác.Đến khi ra hải ngoại,coi hình huynh mới biết đó là ông Bùi Giáng.Duyên hội ngộ một lần,cũng là ba sinh hữu hạnh.Từ đó,huynh mới bắt đầu đọc thơ của ông và nghiên cứu sâu về chất thiền trong đó.Do đó,mới có tựa đề hôm nay :Những nhà thơ ...bụi.Lại nữa,nhà suôi gia của huynh là nhà thơ,nhà văn Phạm thị Ngọc Liên cũng rất kết thơ của Bùi Giáng,cho nên khi ngồi lại với nhau nói về thơ Ông rất là tâm đắc.Đôi dòng gửi cho muội Dung Nhi (gọi theo LND).mong sẽ không làm mất thì giờ của muội.Huynh."

PHỤNG HIẾN

Ngày sẽ hết và tôi không trở lại
Tôi sẽ đi và không biết đi đâu
Tôi sẽ tiếc thương trần gian mãi mãi
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu

Cây và cối bầu trời và mặt đất
Đã nhìn tôi dưới sương sớm trăng khuya
Mở buồng phổi đón gió bay bát ngát
Dừng bên sông bến cát buổi chia lìa

Hoàng hôn xuống bình minh lên nhịp nhịp
Ngàn sao xanh lùi bước trước vừng hồng
Ngày rực rở đêm êm đềm kế tiếp
Đón chào tôi chung cười khóc bao lần

Tôi đã gửi hồn tôi biết mấy bận
Cho mây xa cho tơ liễu ở gần
Tôi đã đặt trong bàn tay vạn vật
Quả tim mình nóng hổi những chờ mong

Sông trắng quá bảo lòng tôi mở cửa
Trăng vàng sao giục cánh mộng tung ngần
Gió thổi dậy lùa mơ vào bốn phía
Ba phương trời chung gục khóc đêm giông

Những giòng lệ tuôn mấy lần khắc khoải
Những nụ cười tròn mấy bận hận hoan
Những ngoãnh mặt im lìm trong ái ngại
Những bắt tay xao động với muôn vàn

Những người bạn xem tôi như ruột thịt
Những người em dâng hết dạ cho tôi
Những người bạn xem tôi là cà gật
Những người em không vẹn nghĩa mất rồi

Trần gian hởi ? Tôi đã về đây sống
Tôi đã tìm đâu ý nghĩa lầm than
Tôi cúi mặt ngó ngàn mây cao rộng
Tôi cúi đầu nhìn mặt đất thấp đen

Tôi chấp thuận trăm lần trong thổn thức
Tôi bàng hoàng hốt hoảng những đêm đêm
Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù để thoả dạ yêu em

Tôi tự nguyện sẽ một lần chung thuỷ
Qua những lần buồn tủi giữa đảo điên
Thân xương máu đã đành là uỷ mị
Thì xin em cùng lên thác xuống ghềnh

Em đứng mủi anh chịu sào có vững
Bàn tay bưng đĩa muối có chấm gừng
Tôi đã nguyện yêu trần gian nguyên vẹn
Hết tâm hồn và hết cả da xương

Xin yêu mãi yêu và yêu nhau mãi
Trần gian ôi ! Cánh bướm cánh chuồn chuồn
Con kiến bé cùng hoa hoang cỏ dại
Con vi trùng cùng sâu bọ cũng yêu luôn

Còn ở lại một ngày còn yêu mãi
Còn một đêm còn thở dưới trăng sao
Thì cánh mỏng còn tung lên không ngại
Níu trời xanh tay với kiểng chân cao

Nhưng em hởi trần gian ôi ta biết
Sẽ rồi ra vĩnh biệt với ngươi thôi
Ta chết lặng bó tay đầu lắc
Đài xiêu ôi xuân sắp rụng mất rồi

Đêm ứa lệ phồng mi hai mắt
Bàn tay ta nhỏ như lá cây khô
Mình hoa rã đầm đìa sương theo móc
Đỡ làm sao những cánh tiếp nhau rơi

Ta gửi lại đây những lời ão não
Những lời yêu thương phụng hiến cho em
Rồi ta gục đầu trên trang giấy hão
Em bảo rằng:
-Đừng tuyệt vọng nghe không
Còn trang thơ thắm lại giữa trời hồng.
BÙI GIÁNG
(Trích trong tuyển tập Mưa nguồn)
Hình đại diện của thành viên
giongongto2
Lớp 4
Lớp 4
 
Bài viết: 243
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 8:38 pm
Đến từ: K5

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi giongongto2 » Thứ 6 Tháng 5 18, 2012 1:26 am

Tay ôm bao cát áo quần
Bước chân lững thững giữa rừng hoang vu
Mắt nhìn tìm phố sương mù
Hỏi người chiến bại mùa thu nơi nào
Nụ cười cùm xích lao xao
Nơi nầy vắng quá không người chào thưa
Xem chừng một giấc ngũ trưa
Còn bao nhiêu nữa mới vừa lòng nhau
Kiếp người giữa trận mưa rào
Mưa vào thân thể tê đau cỏi lòng
Cũng đành chấp nhận long đong....
HÙNG RỪNG
Hình đại diện của thành viên
giongongto2
Lớp 4
Lớp 4
 
Bài viết: 243
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 8:38 pm
Đến từ: K5

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 6 Tháng 5 18, 2012 1:07 pm

Chào Huynh VPH!

" Đôi dòng gởi cho muội..........., mong sẽ không làm mất thì giờ của muội", Không có gì đâu huynh! Huynh đừng ngại..... Chúng ta đều là Huynh Muội trong một mái nhà "THTĐ". Huynh có thể nói lên tâm tình cũng như sự hiểu biết của Huynh để mọi người cùng chia sẻ và học hỏi. M thấy điều này rất hay và có ý nghĩa. Nó giúp chúng ta hiểu biết lẫn nhau... và đưa mọi người lại gần nhau hơn.

Có thể chúng ta quen với thơ Tản đà, Nguyễn Khuyến, Hồ Xuân Hương... với Xuân Diệu, Huy Cận, Thế lữ...... Nhưng không quen nhiều với thơ của Phạm Công Thiện hay Bùi Giáng. Nên trang thơ "Những nhà thơ bụi" của huynh có thể là chiếc cầu nối đưa mọi người đến với những nhà thơ này. M cũng thích thơ Bùi Giáng nên thỉnh thoảng cúng đi tìm lại những bài thơ hay của ông, những bài viết về ông và đưa lên đây, chúng ta sẽ có thêm tư liệu để hiểu thêm về ông . Hiểu một nhà thơ đã "điên" như thế nào.

M nhớ cách đây nhiều năm, khi nghe một người bạn kể là thấy nhà thơ Bùi Giáng đến một bãi rác và ông đã đội thùng rác trên đầu, hay có lúc ông đeo những chiếc dép hay quần áo cũ quanh cổ.... Muội nghe mà xót xa trong lòng. Bây giờ mỗi lần nhìn hình ông, nhìn khuôn mặt gầy gò, ốm yếu của ông, nhớ lại những tháng ngày lang thang , đói khát và bệnh tật của ông, đôi lúc M muốn khóc!. Nhưng M nghĩ, biết đâu ông ấy lại cảm thấy "hạnh phúc" trong việc ông ấy làm, phải không huynh? Niềm "hạnh phúc" mà người như mình không thể nào hiểu nỗi. Cả những việc mà người ta cho là "điên khùng" nhất.

Muội hy vọng mỗi ngày có nhiều ACE đến trang thơ của Huynh..... để hiểu thêm về một nhà thơ - mà người đời hay cho là một "nhà thơ bụi", một "nhà thơ điên" - hiểu thêm về một con người và về một thân phận.
Chúc Huynh luôn bình an trên con đường của mình...
KD
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 4 Tháng 5 23, 2012 10:43 am

Hư vô và vĩnh viễn

Cũng vô lý như lần kia dưới lá
Con chim bay bỏ lại nhánh khô cành
Đời đã mất tự bao giờ giữa dạ
Khi lỡ nhìn viễn tượng lúc đầu xanh

Buổi trưa đi vào giữa lòng lá nhỏ
Tiếng kêu kia còn một chút mong manh
Giòng nức nở như tia hồng đốm đỏ
Lạc trời cao kết tụ bóng không thành

Lá cũng mất như một lần đã lỡ
Trời đã xanh như tuổi ngọc đã xanh
Trời còn đó giữa tháng ngày lỡ dở
Hồn nguyên tiêu ai kiếm lại cho mình

Đường vất vả vó ngựa chồn lảo đảo
Cồn sương đi vào truông lạnh miên man
Bờ bến cũ ngậm ngùi sông nước dạo
Đêm tàn canh khắc vợi nguyệt gương ngàn

Một lần đứng lên mấy lần ngồi xuống
Ngón trên tay và tóc xoã trên đầu
Tình đếm lại muôn vàn thôi đã uổng
Để bây giờ em có biết nơi đâu

Bờ trùng ngộ một phen này phen nữa
Tờ cảo thơm như lệ ứa pha hồng
Hồn hoa cỏ Phượng Thành Hy Lạp úa
Nghe một lần vĩnh viễn gặp hư không

Bùi Giáng (trích trong Mưa nguồn)


Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Chủ nhật Tháng 5 27, 2012 8:51 am

Xin mời đọc một bài viết về "Bùi Giáng" của Trần hữu Thục


"Có lẽ chưa có người nghệ sĩ nào mà cái chết gây ra sự quan tâm nơi nhiều người thuộc nhiều thế hệ khác nhau như Bùi Giáng. Từ trong nước ra ngoài nước, từ già đến trẻ, tất cả đều nhất loạt bày tỏ tình cảm và lòng trân trọng của mình đối với Bùi Giáng. Tin tức về sức khỏe cũng như cái chết của ông được loan báo tức thời, đồng loạt trên các báo trong và ngoài nước. Chúng ta có cảm tưởng như cái chết của ông đã tạo nên một sự đoàn kết hiếm có giữa những người viết lách trong giai đoạn lịch sử mà sự nghi kỵ vẫn còn nằm ở hàng đầu.


Hầu như các nhà văn, nhà thơ, nhà báo đều nhất loạt ca ngợi nhân cách và sự nghiệp của nhà thơ đất Quảng này. Mọi người đều dùng những từ hay nhất, đẹp nhất để xưng tụng ông. Ta thử đọc qua một số câu trích của một số nhà văn, nhà thơ viết về ông trên Hợp Lưu, số đặc biệt về Bùi Giáng [1] sau đây:
Nhà thơ Huy Tưởng: Bùi Giáng "thông tuệ và tài ba ngất trời điên đảo" ..." thiên tài thơ Bùi Giáng" (HL, tr. 9)


Nhà văn Mai Thảo:"Bùi Giáng chất ngất một trời chữ nghĩa, Bùi Giáng trùng trùng một biển văn chương" (HL, tr. 12)


Nhà phê bình Huỳnh Hữu Ủy: " Ði cho tới cùng cái sâu thẳm nhất của ngôn ngữ, tới đỉnh cao chót vót của nó, sống với nó trong từng mỗi giây phút, trong từng mỗi sát na, xưa nay có lẽ chỉ mới có Bùi Giáng là một." (HL, tr. 19)


Nhà văn Cung Tích Biền: "Bùi Giáng giàu ngôn ngữ như cát bãi biển"... "Bùi Giáng đã trải một cánh bay dài mênh mông chiếc bóng trong bầu trời thi ca Việt Nam nữa thế kỷ qua" (HL, tr. 62 & 54)


Nhà phê bình văn học Bùi Vĩnh Phúc: "Ông là một thi sĩ bát ngát, ngây thơ và cỏ hoa điên đảo" (HL, tr. 75)


Nhà phê bình Hoàng Nguyên Nhuận: "Ðời anh là một công án tử sinh" (HL, tr. 96)


Ông Huỳnh Ngọc Chiến: "Bùi Giáng là bậc thượng trí, hầu như "vô sư tự ngộ" (HL, tr. 135).


Bà Ý Nhi: "...những câu thơ được chắt ra từ máu của con người khắc khoải khôn nguôi về thân phận con người, về thế gian này" (HL, tr. 138)


Nhà thơ Thanh Tâm Tuyền: "Bùi Giáng là một thiên tài tự hủy ghê gớm nhất của thi ca hiện đại" [2]


Nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc: "Thơ Bùi Giáng là những phún thạch phun lên từ hỏa diệm sơn của hồn ông". [3]


Ông Nguyễn Hoàng Văn: "Thơ ông là khối trầm hương chữ nghĩa" [4]
vv...và vv...


Tóm lại, đặt bút viết về ông, ta chỉ biết có ca tụng và ca tụng. Dường như ta có quyền dùng bất cứ ngôn ngữ xưng tụng nào sáng giá nhất để nói về ông mà không sợ đại ngôn, không sợ nhầm lẫn.


Bùi Giáng giữa chúng ta: hư cấu.

Thế là, năm nay (1998) , văn học Việt Nam có ba cái tang lớn: Mai Thảo, Nguyên Sa và Bùi Giáng. Nói chung, cảm giác của chúng ta đối với ba cái chết không hoàn toàn giống nhau, Mai Thảo một cách, Nguyên Sa một cách và Bùi Giáng một cách. Nhưng Bùi Giáng khác xa nhất.

Theo tôi, khi nghĩ đến Mai Thảo hay Nguyên Sa, ta nghĩ đến những con người thật. Họ đã đến, đã sống, đã tồn tại đâu đó, như ta, bên cạnh ta, vui buồn với ta, chia sẻ với ta, cao thượng như ta và cũng tục tằn như ta. Mai Thảo chết như là một maithảo. Nguyên Sa chết như một nguyênsa. Cũng như, tôi rồi sẽ chết như tôi, anh rồi sẽ chết như anh. Bùi Giáng thì khác. Bùi Giáng không chết như Bùi Giáng. Ông chết như một người khác chết. Khi nghe tin ông chết, ta có thương tiếc, nhưng dường như không xúc động mấy. Không bàng hoàng mấy. Không xót xa mấy. Ta có cảm giác như nhà thơ vừa lên đường rong chơi ở một nơi nào đấy rất xa, rất khác thế giới chúng ta đang ở. Và sẽ trở về. Mai, mốt, hay một lúc nào đó, nhưng chắc chắn trở về. Tại sao ta có cảm giác đó? Tôi không nghĩ rằng vì Bùi Giáng hiện đang ở trong nước còn Mai Thảo hay Nguyên Sa thì ở ngoài nước, tức là gần chúng ta hơn. Theo tôi, ngay khi ông còn sống, ông vốn đã cư ngụ ở một thế giới khác với chúng ta rồi, dù ông vẫn ăn, vẫn uống, vẫn gần cận ta hàng ngày. Chúng ta vẫn gặp ông đâu đó, thỉnh thoảng, hoặc có khi hàng ngày, hàng tuần mà không có cảm giác gì khác ngoài cảm giác này: đó là Bùi Giáng. Thế thôi. Ta biết ông vẫn còn đó, chưa đi đâu xa. Cần cho ông cái gì, ta sẽ có ông bên cạnh để cho. Cần thơ, ông sẽ chép ngay một loạt mấy bài thơ hay cả chục bài thơ không chừng. Ông ở đó, như ta, với ta, nhưng dường như khác băng tầng. Hồi còn ở Sài Gòn, nhiều khi ở tiệm sách ra, trên tay còn cầm cuốn sách của ông vừa mới mua, lại gặp ông đang đứng ngay giữa đường, múa may, cười cợt mà tôi vẫn ít có liên hệ nào giữa cuốn sách đang cầm trên tay và tác giả đang ở đó. Hình như Bùi Giáng trên sách không dính dáng gì đến Bùi Giáng đang ở kia.

Thế đấy! Trong chúng ta, Bùi Giáng nửa thực, nửa hư. Vừa thiên tài, vừa là người điên. Vừa rất giống lại vừa quá khác chúng ta. Trong chúng ta, Bùi Giáng luôn luôn là một nghịch lý. Ta vừa quan tâm đến ông, vừa hững hờ với ông. Tin ông chết không làm tim ta đau nhói lên như một số người khác, Nguyên Sa chẳng hạn. Tôi muốn nói: Bùi Giáng hiện hiện giữa cuộc đời và giữa chúng ta như một hư cấu. Nghĩa là một nhân vật. Một câu chuyện. Có thể nói cho rõ hơn, theo tôi, ông là nhân vật trong một cuốn truyện dài không kết thúc. Và sẽ không bao giờ kết thúc. Ngay lúc này đây, ông chết đã mấy tháng rồi mà tâm thức của tôi về ông vẫn chẳng khác gì trước đây, khi còn ở Sài Gòn hay cách xa ông đến ½ vòng trái đất. Tôi vẫn tự hỏi: chẳng biết ông chết thật hay ông giả vờ. Bùi Giáng thân xác đã tiêu tán, nhưng Bùi-Giáng-như-một-hiện-sinh vẫn còn đâu đó, nghêu ngao ca hát, làm thơ và sống hồn nhiên trên các đường phố Sài Gòn. Một Sài Gòn có Bùi Giáng và một Bùi Giáng có Sài Gòn:


Và ở Sài Gòn vẫn còn Bùi Giáng
Tối tối về chùa đêm làm thơ
Ngày ca múa khóc cười giữa chợ
Kẻ sĩ điên thế kỷ mù rồi.

Mai Thảo

Sống như là hư cấu. Chết như là hư cấu. Và vì là hư cấu, ta có quyền đọc lại đời ông. Nghĩa là cũng như bất cứ một nhân vật hư cấu nào khác, nhân vật Bùi Giáng sẽ phục sinh và lại chết và lại phục sinh và lại chết...cứ thế. Ðiều đó giúp ta hiểu thêm vì sao đời ông kết tinh bởi những giai thoại. Những giai thoại chồng chất, trùng nhau và khác nhau. "Ðã có rất nhiều giai thoại, huyền thoại về ông; vô số được thế gian tô bồi sau này, khó minh xác thực hư" (Cung Tích Biền, tr. 56 & 57)). Không hề gặp ông, ta nghe kể về ông như một hư cấu, kiểu Trạng Quỳnh hay Ba Giai Tú Xuất chẳng hạn. Gặp được ông, đối diện với ông, nắm tay nắm chân ông, nhậu với ông, mà cũng như ta đọc về ông. Cuộc đời ông = giai thoại + thơ. Chính vì thế mà tôi có thể quả quyết rằng, tất cả những gì mà ta đang nghĩ về Bùi Giáng thảy đều là nghĩ về một nhân vật, một hư cấu. Hư cấu của hư cấu. Rồi hư cấu của hư cấu của hư cấu. Nghĩa là, hiểu theo một cách nào đó, ta có thể tùy tiện bày ra một giai thoại nào đó về Bùi Giáng mà vẫn có cảm giác không hề xúc phạm tới ông và làm thương tổn người nghe. Nghĩa là, hư cấu mà là thực. Ta thì hư cấu mà Bùi Giáng trong đó vẫn cứ thực như thường. Và Bùi Giáng đứng bên cạnh ta mà vẫn hư cấu như thường. "Sống giữa đời, ông có khả năng lấy mật đắng ớt cay làm ngọt. Ăn cơm để thiu nguội rất nhiều ngày. Ông ăn chè ngọt nấu cả với tương chao, nêm vài con mắm. Ông nổi tam bành lúc người đời lẽ ra nên cười, được phúc đắc lợi. Ông rất vui với những ngày chói lòa ánh dương trong một thị thành mà nhìn xe cộ tưởng hươu nai"... "Ông lạ trong sinh hoạt đời thường, lạ trong thi ca, tư tưởng. Ông rất đỗi cô đơn tự đọa đày; vầy cuộc chơi múa hát chỗ vô thanh, đùa giỡn quỷ thần, tương đắc kẻ ở mộ, nhớ nhung người sẽ tới. Ông trào lộng tuyệt cùng giữa bi đát, siêu thoát ngay giữa một tồn sinh tinh mật. Nói chung cuộc sống của ông khá bí ẩn và kỳ dị." (Cung Tích Biền, tr. 56).

Tôi vốn mê Kim Dung, vì mê những nhân vật đầy "chất khái niệm" mà ông tạo dựng ra trong hơn chục pho truyện đồ sộ của ông, nào Thần Ðiều Ðại Hiệp, Anh hùng Xạ Ðiêu, Tiếu Ngạo Giang Hồ...Tôi tìm thấy nhân vật Bùi Giáng của tôi chứa đầy "chất khái niệm" như thế. Ngẫm mà xem, ta có thể tìm thấy ở Bùi Giáng khi thì một chút cuồng ngạo nghịch thường hoàngdượcsư, khi thì lém lỉnh hoàngdung, khi thì ngờ nghệch quáchtỉnh, khi thì đầy cả trào lộng lãongoanđồng, khi thì chân chính, hào sảng, trượng phu hồngthấtcông, khi thì quái đản kiểu mấy quái nhân luyện võ trong hang động, khi thì điên tàn, thống hận tạtốn...Ngẫm mà xem, ông sống đó cũng như ông mất đi. Ông như có đó mà như không hề có đó. Kẻ sĩ hay người điên. Nhà thơ hay triết nhân. Ông sống giữa thế kỷ này hay một ngàn, hai ngàn năm trước. Thiên tài hay tên vô lại. Trong hay ngoài. Tỉnh hay say. Ông làm thơ hay thơ làm ông. Chính vì thế, ngẫm mà xem, tưởng nghĩ đến ông lúc nào cũng làm ta bối rối. Ðọc thơ ông lại càng bối rối hơn. Dở hay, hay dở. Ðiên tỉnh, tỉnh điên. Ðời ông như một dấu hỏi lớn ném vào hư không. Rất giống mọi người và chẳng giống ai. Tôi có thể quả quyết rằng, nếu bạn chịu khó tưởng tượng ra một nhân vật, rồi vẽ rắn thêm chân, tô màu tô mè, vẽ râu vẽ ria...theo cách của bạn, bạn sẽ có ngay một Bùi Giáng để thưởng thức, để làm quen.
(còn tiếp)



Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi lybinh » Thứ 2 Tháng 5 28, 2012 12:11 am

Vài lời cùng muội Kim Dung,

Tóm lại, đặt bút viết về ông, ta chỉ biết có ca tụng và ca tụng. Dường như ta có quyền dùng bất cứ ngôn ngữ xưng tụng nào sáng giá nhất để nói về ông mà không sợ đại ngôn, không sợ nhầm lẫn.

Trần hửu Thục


Trần hữu Thục viết câu này có lẽ lúc ông ta đang quá hưng phấn.Nếu huynh nói:”Bùi Giáng là nhà thơ vĩ đại nhất thế giới,hoàn mỹ nhất vũ trụ,sáng giá hơn mọi thi sĩ của hành tinh.Bùi Giáng là một bài học cho nhân loại…

Muội có cảm nghĩ gì khi có người ca ngợi Bùi Giáng theo lời viết của Trần hữu Thục như huynh?

Cuộc sống:Thượng có vàng,hạ có cám.Vàng thau lẫn lộn khiến cho ngôn từ điên đảo,kẻ sĩ múa may!

Theo ngu ý của huynh, nếu có ca ngợi ai thì nên vừa phải là được,nếu không sẽ có tác dụng ngược lại.

lybinh
Hãy nói với tôi theo cách của bạn
Hình đại diện của thành viên
lybinh
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 430
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 12:05 am
Đến từ: K5

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 2 Tháng 5 28, 2012 12:41 am

Huynh LB viết
Thế nên cho dù sự uyên bác của tác giả có đến đâu thì sự ảnh hưởng chỉ có thể "có mức độ"mà thôiTừ đó,bộ não của chúng ta biết sàng lọc,chỉnh sửa và tiếp thu,biết loại trừ,nhân lên và tích lũy.

Chào Huynh LB! Muội hiểu những gì Huynh nói. Muội cũng đồng ý là Trần hữu Thục ca tụng Bùi Giáng hơi quá đáng! Nhưng chúng ta đã biết rồi đó : "tận tín thư bất như vô thư". Có bao giờ mình tin vào tất cả những điều tác giả viết đâu! Bài viết của ông có những điều mình cho là quá đáng nhưng cũng có những điều mình có thể biết thêm một chút về nhà thơ Bùi Giáng. Mục đích của muội là muốn tìm hiểu thêm về Bùi Giáng chứ không phải để ca ngợi ông quá đáng! Muội nghĩ điều gì mình có thể chấp nhận được thì chấp nhận, điều gì mình thấy hoa mỹ , quá đáng thì cứ bỏ nó đi, phải không Huynh?
Vài lời gởi đến Huynh,
Dung muội
Sửa lần cuối bởi DungKimEli vào ngày Thứ 2 Tháng 5 28, 2012 1:21 am với 1 lần sửa trong tổng số.
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 2 Tháng 5 28, 2012 1:17 am

ANH SẼ HIỆN

Anh sẽ hiện ồ anh sẽ hiện
Cả rừng cây không ai lên tiếng
Bóng tối tràn vũ trụ tan hoang
Tiếng thơ kêu trên đầu con kiến

Kiến lửa ngày xưa đốt mộng mơ
Nằm nghe con ngựa nhảy qua bờ
Em về bên ấy quên đi nhé
Anh chẳng bao giờ biết đến thơ

Một hàng áo trắng phất trong sương
Vũ trụ chiều nay sao quá buồn
Tôi đắp kín mền trong gác lạnh
Nghe mùa xuân dậy ở Đông phương

Đông phương xanh lửa dậy tung hoành
Đông phương vàng giãy chết chim oanh
Trời Paris chiều nay nhân loại ngủ
Em đi đi và nhớ quên anh

Đời anh buồn trần gian đi chợ
Mặt anh buồn như chim không thở
Cả sông này cả đời này nứt vỡ thành thơ
Rừng thơ hiện Đông phương im tiếng

Anh về rồi mây mọc bên hiên
Ồ em ơi trời đất chìm rồi
Đông phương lặn bướm ngày tan biến.
Phạm công Thiện
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi giongongto2 » Thứ 5 Tháng 7 11, 2013 1:48 am

Người con gái không mặc quần


Người con gái hôm nay mặc quần đỏ
vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen
đen và đỏ là hai màu rồi đó
cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên

Người con gái hôm nay mặc quần trắng
vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng
hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn
cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh

Người con gái hôm nay mặc quần tím
vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng
vàng và tím là hai màu mỉm miệng
mím môi cười và chúm chím nhe răng

Người con gái hôm nay mặc quần rách
vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành
lành và rách đều vô cùng trong sạch
bởi vì lành là rách sáng long lanh

Người con gái hôm nay mặc quần ngố
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần dài
Ngố và dài đều vô cùng thoáng mát
Dẫu chỉ sờn và màu sắc phôi phai

Người con gái hôm nay quần ống đứng
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần bò
Đứng với bò, chuyện tập tành trẻ nhỏ
Giả vờ bò, mỏi quá, đứng khóc to


Người con gái hôm nay mặc quần tất
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần đùi
Tất hay đùi đều mặc chung với váy
Cũng như buồn tiếp nối niềm vui

Người con gái bên ngoài mặc quần cứng
Vì bên trong đã mặc chiếc quần mềm
Cứng và mềm đều vô cùng cần thiết
Mềm ban ngày và cứng suốt ban đêm.

Người con gái hôm nay mặc quần rộng
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần căng
Rộng và căng đều vô cùng sung sướng
Căng một lần và rộng mãi trăm năm

Người con gái hôm nay mặc quần bỉm,
Vì hôm qua đã đóng chiếc quần băng,
Băng với bỉm cùng được làm từ giấy,
Và cả hai đều rất hợp vệ sinh.

Người con gái đêm nay tụt quần xuống
Bởi đêm qua đã kéo chiếc quần lên
Kéo hay tụt đều vô cùng quyến rũ
Đều thơ ngây ý nhị đến vô biên

Người con gái hôm nay không mặc váy,
Bởi không qua đã chẳng chịu mặc quần,
Váy với quần - mặc làm gì em nhỉ,
Nếu mông tròn và tuyệt đẹp đôi chân
BÙI GIÁNG
Hình đại diện của thành viên
giongongto2
Lớp 4
Lớp 4
 
Bài viết: 243
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 8:38 pm
Đến từ: K5

Re: NHỮNG NHÀ THƠ.....BỤI

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 5 Tháng 7 11, 2013 2:43 pm

Chào huynh GOT2! Trong cái rủi có cái may là thế... phải không Huynh? Khi "thiên tai" đỗ xuống GTĐ.. "nhà cửa" mọi người đều tan hoang hết. Đây là lúc Huynh Đệ Tỷ Muội .. cùng chung tay xây dựng lại từ đầu.... Trong đó có căn nhà "Những nhà thơ bụi" của Huynh nữa... Thật ra có nhiều lần M cũng muốn "ghé thăm" .... nhưng thấy Huynh đóng cửa mãi nên muội cũng ngần ngại..... M rất vui khi Huynh đã về lại..... để mọi người có thêm một nơi để dừng chân nghỉ ngơi và thưởng thức những bài thơ hay của "Những nhà thơ bụi".

Nhìn lại bài thơ cũ "Phụng Hiến" của Nhà thơ Bùi Giáng, M nhớ bài thơ này được nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm thật xúc động... M xin gởi vào trang thơ này Huynh nhé.


Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Trang trước

Quay về Thơ sưu tầm

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron