Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Những bài văn sáng tác bởi thành viên

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 2 14, 2015 7:20 am

Hình ảnh


Trong nhóm Skype của K4, có lẽ bạn Thư là người nhiệt tình nhất, hầu như bạn không vắng một buổi nào, cảm động nhất là lúc đổi giờ, bên VN 20h nhưng bên Cali chỉ mới 5 h sáng, vậy mà bạn vẫn nhờ bạn Trí gọi hay dặn bà xã nhắc nếu thấy bạn ấy ngủ quên...!
Ngày xưa các bạn đặt là Thư Rùa..chắc bạn có dáng vẻ nghiêm nghị? Nay thì bạn hết rùa rồi, xứ Mỹ mà rùa thì làm sao trụ được mấy chục năm nay, nhưng bạn nói vẫn cứ muốn bạn bè gọi mình là Thư Rùa như ngày nào, vì đó là kỷ niệm thân thương của thời quần xanh áo trắng, thời của những rung động tuổi mới lớn và từng có lần "đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư.." như nhà thơ Đinh Hùng đã nói hộ giùm mấy dân húi cua thời đó...!
Nhìn bề ngoài thấy bạn có vẻ già trước tuổi ..nhưng đặc biệt giọng nói thì ấm áp tình cảm đến nỗi chị Kim Hương đã khen "Thư có giọng nói nghe hay như phát thanh viên...!" (thích nhé hi hi ..!)
Tôi nhớ năm 2009, trường có Đại hội ở Nam Cali, trước khi đến chỗ họp mặt, bạn Trí đã tổ chức buổi Skype mini tại nhà một người bạn và chính bạn Thư là người nói chuyện với tôi đầu tiên trong kỳ Skype đó ..! Thật là ngạc nhiên làm sao, mặc dù tôi biết bạn là con của Thầy Huân, nhưng tôi học bên P1 nên không có dịp học chung hai năm cấp 2, lên cấp 3, bạn học ban B, tôi ban A..nên lại càng ít dịp thân quen....nhưng vì con của Thầy dạy trong trường nên bao giờ cũng là nhân vật được chú ý nhất!
Và thật nhiều xúc động, tôi và bạn Thư nói chuyện như hai người bạn đã quen nhau từ lâu, tôi có dịp hỏi thăm Thầy và Cô, và các anh chị của bạn..biết bao nhiêu chuyện để hỏi và trả lời..chúng tôi hàn huyên khá lâu và chỉ stop khi nghe giọng bạn nào đó nhắc...!
Thời gian đầu bạn bè mới tìm lại nhau, bạn hay có những suy nghĩ hơi bi quan...vì lý do nào đó ..nhưng vài năm trở lại đây, bạn lạc quan thấy rõ...có lẽ nhờ những lần lên Skype bạn bè cười nói nhắn nhủ với nhau nên bạn thay đổi tích cực chăng? Và gần đây nhất, bạn còn muốn mỗi tuần đều có Skype...để bạn nào cũng có thể tham gia, không sợ kẹt giờ...dù tương lai không biết có thực hiện được hay không nhưng qua đó mới thấy "bạn ta" thật là nhiệt thành số 1, khó ai qua mặt cho được!
À quên nữa, "Bạn Ta"còn là nickname của bạn Thư nữa đó..vì mỗi lần email cho nhóm ..bạn thường dùng hai từ thân thương đó! Nên bây giờ nói đến Bạn Ta .,.là các bạn đều biết đó là ai !

Hình ảnh
(Ảnh trích trong Album K4 do bạn TT Tâm thực hiện 2010)


Nhân vật thứ hai ít vắng mặt trong các buổi Skype ...đó là bạn Tuyết Phạm, đặc biệt bạn có giọng cười giòn giã rất yêu đời, bạn có óc hài hước, lâu lâu xen vào vài câu ý nhị làm cả nhóm cười ha hả...như có lần nói về pháp danh bên nhà Phật, nữ hay bắt đầu bằng Diệu, thế là Tuyết nói ,.chắc tui có pháp danh là Diệu Giễu quá ha ha ...!
Ông xã bạn là bạn Hoàng Minh, lâu lâu mới tham gia chat vài câu và sau đó là đi uống cà phê, và thường nhắn các bạn nam nếu có dịp qua Nam Cali sẽ giới thiệu đặc sản... cà phê hấp dẫn nào đó ..hi hi ..!

Rồi chúng tôi còn định làm ông tơ bà nguyệt cho các cháu..xem tuổi có hợp hay không, nếu con gái bạn ở VN ưng lấy chồng VK, là sẽ có con trai về ra mắt hi hi ! Và như thế câu chuyện cứ râm ran có khi kéo dài tới hơn 1h khuya bên VN!

Tức cười nhất là năm vừa qua, bạn Trí có đăng ký về Video chat...cả nhóm háo hức gắn để xem dung nhan ha ha ...nhưng có vài bạn chưa chuẩn bị ...nên sau đó vài bạn có hình ..nhưng rồi đa số thấy hơi bất tiện, một phần không được tự nhiên, vì có camera giám sát nên thấy gò bó, thú thật khi chat, nữ có thể mặc đồ bộ ở nhà thoải mái, nhưng có gắn video ..lại thay đổi trang phục cho chỉnh tề hi hi ...không kể gương mặt lúc nào cũng tỏ ra tươi tắn ,,,nói tóm lại mấy ông thì không sao nhưng mấy bạn nữ vốn dân điệu nên ngại là đúng quá rồi!
Bạn Trí cũng hay chọc ghẹo mấy bạn nam như nói ..Ê Minh Q, mi đừng có ngáp đó nha..coi chừng mấy chị thấy đó hi hi ...!
Còn bạn Trong lúc chat ngồi trên giường, vì bên VN cũng đã khuya, bạn Tâm nói...sao giống Trong ngọa triều quá vậy ta ,..!?
Không kể những lần có tuyết rơi, bạn Tâm cho chúng tôi xem cảnh tuyết đóng băng chung quanh nhà bạn ..nhất là mấy chậu hoa tuyết to đùng ..!
Có lúc video bị ế, không ai chịu gắn camera, đến nỗi bạn Trí thốt lên ..Trời ui đăng ký hết mấy chục đô/ năm mà không sử dụng uổng quá hà hu hu..!

Đây là vài tấm hình do bạn Trí chộp lúc nhóm có video chat vào ngày 4/01/2015

Hình ảnh
Các bạn đang suy tư...đến nỗi Avatar của bạn L Minh cũng nằm ngang ha ha ...!?

Hình ảnh
Bạn Tuyết đề nghị mỗi người đem chai rượu của mình ra ..bạn Tâm và bạn Trí cười thich chí, đồng ý..! :happy: :good:

Hình ảnh
Hình như bạn Hường hơi say thì phải ha ha..?! :um:


Cao điểm đông nhất là tới 15, 16 bạn trong một kỳ Skype, công đầu này phải dành cho bạn Trí mà các bạn hay gọi Bầu Trí, vì bạn làm host trong những lần Skype, bạn trực máy để kéo các bạn vào ...và nối phone các bạn ở hải ngoại không có ID như anh chị Chí & Hải, Tám, Tuyết Mai để tham gia cho đông vui ...nhưng không hao ha ha ...! Và như thế bạn ấy ngồi đồng từ A>Z, bắt đầu cho đến kết thúc buổi Skype!

Nhớ năm 2010, bạn Trí bận việc nhà, thế là các bạn nữ là Tuyết, Liên Minh và tôi chat chit với nhau, hôm đó có Hoàng Yến lên nhà chị Thu Thảo để chat nữa, máy cứ tự động chọn host giùm ..nhưng không biết kéo ai vào cả hi hi ...thế mới biết làm host cũng không dễ dàng gì, hoan hô bạn Trí tình nguyện làm host cho cả nhóm mấy năm nay!

Nhờ những lần lên Skype, tình bạn càng thêm thân tình và hiểu nhau hơn, như tôi và những bạn như Thư, Danh, Tuấn Liêm, Vũ Tuấn, Phước chưa hề nói chuyện với nhau thời đi học nhưng qua Skype thấy không chút xa lạ, vẫn nói chuyện rôm rả hoa lá cành!
Hay như bạn Trí từng nói với các bạn qua mail..nhờ Skype mà bạn thân thiết với các bạn nữ chưa từng học chung thời cấp 2 như Tuyết, Kim,Tám, Yến Nguyệt, Dung Nguyễn, Kim Cúc!

Vậy đó ..nhờ Skype, bạn bè có thể trao đổi những câu chuyện vui mà nếu email chưa chắc đã diễn tả hết nội dung, vì văn nói dễ dàng hơn văn viết...thử nghĩ gần 5, 6 tiếng bạn bè đã nói bao câu chuyện, bạn nào bận việc thì chat sớm rồi bye sớm như Chinh, Phước, Liêm, Vũ Tuấn.., ai rảnh giờ nào thì lên tham gia với các bạn giờ đó, như tôi và Kim, Liên Minh thuộc nhóm chat về khuya bên VN!
Qua Skype, chúng tôi còn hiểu thêm tâm tình của các bạn mình, như bạn Danh kể những ngày sống đời du học sinh nhưng bị cắt học bổng ở Ý sau 75, bạn bè đều cảm thông thán phục ý chí của bạn! Và chắc chắn còn nhiều nhiều nữa những tâm sự của các bạn khác chưa kịp kể ra..!

Lần nào có Skype, bạn Liên Minh hay nhắc các bạn hải ngoại, 2015 kỷ niệm 50 năm ngày vào trường, nhắc các bạn cố gắng thu xếp việc nhà, việc hãng để hẹn nhau và về cùng thời gian nào đó ...chắc hẳn ngày đó sẽ đông vui và xúc động lắm đây vì muốn cuộc sống tươi đẹp thì bao giờ cũng nuôi hi vọng ...sẽ có một ngày bạn bè tay bắt mặt mừng ngoài đời vì nhờ Skype nên bạn bè mới thân tình như hôm nay và nhất là để ôn lại bao kỷ niệm thân thương đã qua ...dù trên đầu ai cũng hai thứ tóc hết rồi!
Mong điều đó sẽ thành sự thật năm 2015 biết bao!

K H (ĐS 2015)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 5 08, 2015 3:51 pm

Hình ảnh

Được sự đồng ý của chị Thảo, xin post những trang lưu bút của lớp 12A2 niên khóa 1971- 1972 do chị Thảo dày công lưu giữ mấy chục năm nay!
Xin cảm ơn chị Thảo ...nhờ cuốn lưu bút và ảnh của chị mà bạn bè có thể nhớ lại gương mặt của mình thời đi học, Thầy Cô và đồng môn có thể còn nhớ chút gì hình ảnh của các nữ sinh ngày xưa!

:cheers: :ura:
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 5 08, 2015 3:56 pm

Hình ảnh
Đây là chị Đặng Kim Hương, chị í viết một kỷ niệm nhỏ mà như dự báo tương lai, không phải là nhỏ mà là lớn nhất, quan trọng nhất trong cuộc đời...vì hai người đã trở thành gia đình thân thương, quan hệ chị chồng - em dâu..hi hi quả là duyên số tiền định nha! :good: :giverose: :heart:

:rose: Liên hoan cuối năm 2009 tại nhà Minh & Sương :rose:

Hình ảnh

:ura: :cheers: :ura:

Hình ảnh

Họp mặt ngày 23/11/ 2014 tại nhà hàng Kim Dung (Làng Đại học Thủ Đức)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 2 Tháng 5 11, 2015 11:13 am

Hình ảnh

Chỉ còn vài ngày nữa là đúng 43 năm! Quả là thời gian như bóng câu qua cửa..! :coffee: :um: :cool:
Thời những năm 70, bạn bè hay đóng vai này vai kia .,.vui ghê há chị Thảo, không ngờ chị được tôn làm Vua ..oách ghê nha ha ha :good: :hi2: ! Còn em và Lê thị Lan là hai hoàng hậu của Roi Thu Thảo hic hic! :rose: :giverose:


Hình ảnh

Giờ là hai chị em Thu Thảo và Kim Hường chụp chung kỷ niệm tại quán Ấn Tượng (06/4/2015)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi VoChieu21 » Thứ 3 Tháng 5 12, 2015 10:21 pm

Thấy K4 đầm ấm mà ham ! :um:
Hay lắm cô Tư Kim Hường
:8888:
Hình ảnh
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
VoChieu21
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 844
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 2:31 am
Đến từ: K1

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 2 Tháng 5 18, 2015 8:25 am

VoChieu21 đã viết:Thấy K4 đầm ấm mà ham ! :um:
Hay lắm cô Tư Kim Hường
:8888:


Hi hi cảm ơn VCH, khóa nào cũng có lưu bút ngày xanh, chỉ tại chưa post lên đó thui hi hi! Đang đợi quý vị đồng môn post vào cho xôm tụ đó VCH ạ ha ha! :good: :thongbao: :giverose:
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 5 Tháng 5 21, 2015 10:59 am

Hình ảnh

Đây là cô giáo Yến hiền lành dễ thương, hiện nay ở Tam Bình (Thủ Đức) có ông xã tên Em (K3), bạn này ít họp mặt cùng các bạn vì nói không có ai chở đi hi hi (nhà có xe gắn máy nhưng không biết chạy!)!
Nên dịp họp mặt mà nào có bạn ấy coi như là :good: :happy: !


:ura: :cheers: :ura:

Hình ảnh

Họp mặt ngày 23/11/ 2014 tại nhà hàng Kim Dung (Làng Đại học Thủ Đức)
Yến và chị Thảo ngồi cạnh nhau, thật là duyên hội ngộ ha ha!


:giverose: :rose: :giverose:
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 12 12, 2015 4:58 am

Hình ảnh



:ura: :cheers: :ura:
Các bạn đến thăm T Mai ở OKlahoma

Hình ảnh
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi ngodinhchau » Thứ 3 Tháng 3 15, 2016 4:11 pm

Hình ảnh

Mai về Thủ đức ngang trường cũ,
Xén bớt cho em chút tím chiều,
Cánh Phượng hồng trường em ngày nhỏ,
Và lá tình thư thủa mới yêu. (thơ Đông Hương)


Trong một lần Họp mặt tại nhà chị Nguyễn thị T. (K2) Chị ấy đã nói một câu như thế này:" Tại sao ngày trước mình không lập gia đình với bạn mình nhỉ? cùng học chung lớp chung trường, tụi mình đều biết nhau rõ hết. Vậy mà, sao lại lấy chi người xa lạ, để bây giờ thêm khổ" Nghe bạn nói thế, tôi vừa thấy hả dạ vừa thấy bùi ngùi. Hả dạ vì ngày xưa các Cô đâu có để đám con trai chúng tôi trong mắt, và bùi ngùi vì cảm thấy sao quá thương bạn mình. Câu hỏi của chị T. cứ lẩn quẩn trong đầu tôi, khiến cho tôi cứ lần mò trở về chốn cũ, để tìm hiểu nguyên nhân tại sao lại như thế?
Năm 1963, tôi thi đậu vào lớp Đệ Thất của Trường Trung Học Thủ Đức. Thời đó thi cử gay go lắm, cả cái lớp Nhất của tôi tại Trường Nam Tiểu học, chỉ thi đậu có ba đứa. Nghe tin tôi thi đậu, Ba Mẹ tôi mừng lắm, bởi lẽ tôi là đứa chỉ học hành làng xàng (từ nhỏ cho tới lớn) Thỉnh thoảng tôi nghe mẹ tôi ngồi than thở với mấy bà bạn:"... con đầu lòng (là tôi) đứa nào cũng khờ khạo cả..." chắc bà không muốn nói thẳng ra, tôi chỉ là một ngốc tử.
Có một bài học tuyệt vời của Thanh Tịnh, mà bất cứ đứa học trò nào vào thời chúng tôi đều thuộc nằm lòng:"....Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều, và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm miên man của buổi tựu trường. Buổi mai hôm ấy một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi, dẫn tôi đi trên con đường dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi nhiều thay đổi, vì chính lòng tôi có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học..."
Buổi học đầu tiên của tôi, không hề có sương thu và gió lạnh, mà chỉ là một buổi trưa đầy oi bức. Tuy nhiên tôi cũng có mẹ nắm tay tôi đến trường. Sau khi điểm danh vào lớp, con trai ngồi một dãy, con gái ngồi một dãy, khi đã ổn định chổ ngồi, tôi ngó ra cửa lớp, vẫn thấy mẹ tôi đứng đó và ngó vào nhìn tôi, lúc tôi tôi lấy làm lạ lắm. Như có lần tôi đã viết, mãi mấy chục năm sau này, khi lần đầu tiên dẫn con gái đến trường, tôi mới hiểu được cái nhìn của mẹ tôi ngày xưa đó.
Khóa 2- THTĐ khởi thủy có 120 học trò, được chia làm 3 lớp: lớp Đệ Thất P1, Pháp văn, toàn con gái (lớp của Minh Phượng, Bích Lan, Kim Duyên, Ánh Nga...) lớp Đệ Thất P2- Pháp văn, toàn con trai (lớp của Phạm Văn Thành, Nguyễn văn Thấp...) và cuối cùng là lớp của tôi Đệ Thất A- Anh văn, nửa trai nửa gái ( lớp của Nguyễn thị Giàu, Lê bá Đệ, Huỳnh thị Thu Thủy, Đỗ thị Danh...) Khóa 2 qua kỳ thi Tú tài 1 năm 69, thi đậu chỉ khoảng 30 đứa. Cho đến nỗi, khi Khóa 2 lên lớp 12, trường phải tuyển chọn thêm học trò ở bên ngoài vào để cho đủ sĩ số. Qua kỳ thi Tú tài 2, học trò cố cựu của Khóa 2 rơi rụng gần hết. Hình như, theo tôi nghĩ, đây là khóa học kém nhất trường.
Lớp tôi, con trai và con gái học chung với nhau, nhưng chia làm hai thái cực rạch ròi. Các chị lúc đó còn nhỏ xíu, đi học mặc áo dài trắng tinh, đi đứng khoan thai nhẹ nhàng. Vào lớp các chị ngồi cái lưng thẳng tắp, tà áo dài xếp lại gọn gàng, nói cười nhỏ nhẻ, dáng điệu giống y như tiểu thư con nhà quan.
Đám con trai chúng tôi, vừa qua thời kỳ " con nít nhỏ", bước sang thời kỳ "con nít lớn", nên trông thật là lổn nhổn. Vào lớp quần áo chỉnh tề được một lát, sau một hồi đùa nghịch, quần áo xộc xà xộc xệch trông rất "nhảm". Có hôm Thầy cô chưa kịp vào lớp, đám con trai bắt đầu làm loạn. Rượt đuổi nhau í ới từ bàn này sang bàn khác, có khi chạy cả lên bảng đen, bục giảng, và ngay cả bàn viết của Thầy nữa, cả đám quậy phá tưng bừng ầm ầm như quỉ sứ. Trong khi các chị thì khác hẳn, họ chụm lại rù rì từng nhóm nhỏ, thỉnh thoảng đưa mắt lườm nguýt sang đám con trai, không biết họ có rủa thầm chúng tôi là đồ con nít hay không nữa.
Không biết tự lúc nào, đám con trai coi các Chị là bậc bề trên "Nhất Thầy Cô- Nhì mấy Chị". Dù cho chúng tôi có ngỗ ngáo đến đâu chăng nữa, thì không bao giờ vô lễ với mấy nàng. Lúc nào cũng gọi bằng "chị" và xưng "tui" một cách nghiêm chỉnh (cũng may mà chưa xưng bằng "em" nếu không thì thật là xấu mặt) Và cũng thật lạ một điều, các Cô cũng tự coi mình là "bề trên" của chúng tôi, tệ lắm cũng coi là ngang hàng, chứ không bao giờ họ tự hạ mình là "bề dưới" (dẫu có mai sau!!) Xưng hô với tụi tôi, các nàng có hai cách, hoặc là kẻ cả hoặc là bình bình. Chẳng hạn như thế này là ngang hàng:" Châu cho Hiếu mượn cục gôm!" Còn như thế này là bề trên:" Châu chở chị đi học về với nhen!"
Các Cụ có nói "Gái thập tam, Nam thập luc". Có phải câu này ám chỉ, con gái bắt đầu trổ mả từ tuổi 13, con trai nhổ giò bể tiếng từ tuổi 16. Lúc các Cô bắt đầu trổ mả, có lẽ đám con trai chúng tôi là người phát hiện đầu tiên. Có gì lạ đâu, bởi vì chúng tôi "dòm lén" các chị hàng ngày. Tóc các chị càng ngày càng mượt mà óng ả, chứ không xơ xác như râu bắp nữa. Có chị thì mặn mà da bánh ích, có chị thì trắng trẻo tựa như bông bưởi bông lài, có chị khổ sở với cái mụn dậy thì, lúc thoa nghệ lúc dán thuốc cao...
Trong khi đám con trai nhổ giò cao lêu nghêu, ốm nhách như cây mía lau, giọng nói bể tiếng ồ ề như vịt xiêm, lông mép bắt đầu mọc ra lúng phúng. Còn các chị, giọng nói trong trẻo thánh thót, đặc biệt nhất là các đường cong "uốn lượn" trước sau bắt đầu xuất hiện. Đến năm 16-17, các chị trở mình biến thành thiếu nữ mãn khai rực rỡ. Tội nghiệp, đám con trai biến đổi từ thằng nhóc sang thằng quỉ sứ mắc dịch.
Chao ôi! ông Trời thật bất công, đám con trai với mặc cảm tự ti nên cảm thấy không "xứng đôi" với các chị một chút nào cả. Các chị càng lớn càng xinh đẹp ra, con trai chúng tôi đâu phải là gỗ đá ngây ngô, sao mà không biết điều đó. A ha! chuyện "lửa gần rơm" là chuyện tất nhiên xảy ra rồi.
Nói một cách huỵch toẹt ra, chúng tôi có cả đám thằng "thầm yêu trộm nhớ" mấy chị, nhưng khổ một nỗi, vì mặc cảm, vì nhút nhát, nên chúng tôi không dám bộc lộ ra điếu này. Đang đi trong hành lang, gặp các chị đi ngược chiều là con trai lảng sang hướng khác. Đang "dòm lén" các cô mà bị bắt quả tang thì sợ điếng người. Có hôm "làm gan" mon men đết bắt chuyện với mấy chị, nói được vài câu là hụt hơi hết sức, bèn kiếm cớ chuồn thẳng.
Khổ thân đám con trai, có khi tụi tôi ngồi trong lớp, dõng tai nghe các cô đọc thư tình của ai đó gửi cho các cô, rồi bình luận hay phê bình chi chi đó, sau đó rú lên cười. Chúng tôi nghe mà thất kinh hồn vía, cũng may không phải là thư của chúng tôi, nếu không thì chắc phải độn thổ. Tội nghiệp, trong đám cũng có thằng thức đêm thức hôm để viết nên những lá thư tình lâm li lai láng, định gửi cho ai đó, nhưng nghĩ lại rồi thôi. Nghĩ đến cái cảnh, các nàng lôi lá thư của mình ra "mần thịt" thì cũng đủ khiếp vía. Các chị thiệt ác ghê.
Rồi chuyện gì đến nó cũng phải đến, các nàng càng ngày càng kiều diễm thì ong bướm lượn tới càng nhiều. Không biết tự lúc nào có những anh chàng lạ quơ lạ quắt, nhưng thường có bộ mặt hí hững đáng ghét, xếp hàng dài ở cổng trường, trong giờ tan học để đón chờ các nàng. Các tiểu thư bước ra khỏi trường với dáng điệu đầy thẹn thùng, rồi e ấp vén áo dài ngồi lên xe cho các chàng đó rước đi.
Đám con trai lúc đó,"đứng ngẫn trông vời áo tiểu thư" mà cõi lòng tan nát. Các chị đâu có biết tụi tôi nghĩ gì đâu há? Có vô số thằng chúng tôi đã trở thành thi sĩ, với những vần thơ "con cóc" đầy máu lệ.
Thời tụi mình, các cụ rèn luyện con cháu rất nghiêm nhặt. Đối với con trai nghiêm nhặt một phần thì con gái phải gấp mười phần. Công Dung Ngôn Hạnh đủ mọi bề, nghe thấy ớn. Đi đứng phải ra làm sao, ăn nói phải uốn lưởi như thế nào, giao tiếp xử sự với mọi người làm sao cho đúng... Ôi thôi đủ thứ nhức đầu, học hoài không hết. Ngày xưa các cụ học được từ lớp người trước ra sao, thì bây giờ các cụ truyền lại cho con cháu y chang như vậy.
Nhất là chuyện luyến ái Nam Nữ, các cụ xem là chuyện nghiêm trọng nhất. Với quan niệm :" chứa con gái trong nhà như treo hủ mắm đầu giường", các cụ cứ thấp thỏm canh chừng các cô còn hơn canh ăn trộm. Cho đến nỗi, các cô không còn đường nào mà thở nữa, thật tội nghiệp.
Con gái ra đường, mắt phải nhìn thẳng không được nhìn ngang liếc dọc, dễ bị hiểu lầm là liếc mắt đưa tình. Dáng đi phải khoan thai yểu điệu, không được đi đứng hấp tấp giống người có số vất vả. Con gái không được nói những lời thô tục như "sướng quá" hay "đã đời", những từ này chỉ dành cho quí bà !!!
Các nàng khi nói chuyện với con trai thì phải giữ khoảng cách, nếu đứng gần quá thì dễ bị coi là quá thân mật. Con trai có rủ đi uống sinh tố hay ăn chè... nếu lần đầu thì phải khéo léo từ chối, dù cho trong lòng rất thích (ăn). Đợi lần sau, nếu được mời nữa thì có thể OK, nhưng nhớ ăn uống phải nhỏ nhẹ, và nhớ là chừa lại cở một phần ba ly chè, cho đúng điệu tiểu thư, chứng tỏ ta đây không phải là hạng đói khát.
Khi quen biết biết đến độ thân tình, con trai có mời đi xi nê, nếu các nàng ưng ý thì nhớ dắt theo nhỏ bạn, để phía "đối tác" không thể "làm ăn" gì ráo trọi.
Các tiểu thư tuyệt đối không được gọi đám con trai bằng anh và xưng em, nghe sao "lả lơi" quá. dễ bị hiểu lầm. Trước mặt thì gọi bằng "ông" hay bằng tên, sau lưng thì gọi bằng "thằng". Nếu các nàng phải leo lên xe gắn máy cho con trai chở đi, thì ngồi xa ra chừng nào tốt chừng ấy, nhớ vịn yên xe cho thật chặt, để phòng ngừa chiêu thức "vừa chạy vừa thắng", cả lũ con trai, đứa nào cũng "ma quái inside" như nhau.
Tiểu thư khi ngồi ăn uống trước mặt con trai, phong thái còn nhiêu khê hơn nữa. Trước hết phải tạo dáng ngồi cho đẹp, cái lưng thẳng băng, hai đùi khép lại. Dù đói cồn cào cũng không được gắp lia gắp lịa, trông quá bình dân, chìa đủa gắp từng miếng nhỏ, cho vào miệng nhai từ tốn, không được phát ra tiếng nhai lách chách nghe rất thô, không được độn thức ăn hai bên má, trông rất khỉ. Khi muốn nói chuyện thì phải nuốt thức ăn cho trống miệng rồi mới nói, nếu không thức ăn rơi ra ngoài sẽ rất ngượng. Khi ăn xong, muốn xĩa răng thì làm ơn vào toa lét, đừng có ngồi tại bàn mà đánh tăm nghe tanh tách, rất ghê.
Có tiểu thư nào muốn thử lòng gã con trai đang đeo bám mình, hãy dụ hắn đến nhà mình chơi. Rồi để cho ông bà, cha mẹ, cô dì, chú bác, anh chị em... xúm lại interview hắn một lần là đủ tởn, nếu gã có can đảm vượt qua cửa ải này thì coi như "pass", còn nếu quá sợ thì thuộc loại dỏm, xin hãy "biến", một đi không trở lại.
Các tiểu thư thời chúng tôi, được các bà mẹ dạy rằng:" trâu đi tìm cọc, chứ cọc không đi tìm trâu". Với lý do đó các cô không được bộc lộ bất cứ cử chỉ "chịu đèn" nào, nghĩa là không được bật đèn xanh cho phía đối tác, không được đá lông nheo, không được ởm ờ những câu bóng gió đầy ẩn ý.
Trong trường hợp "tao ngộ" lần đầu, các nàng phải giữ nét mặt lạnh lùng xa xăm, không được hí hửng làm mất giá. Sự khác biệt giữa người Nam và Người Nữ khi bắt đầu yêu! Người Nam khi yêu cứ sợ "người ta" không biết. Còn người Nữ thì ngược lại cứ sợ "người ta" biết mình đã yêu. ( Nguyễn Nhật Ánh) Thiệt là ngộ, hihi!
Cứ thế rồi đám con trai- con gái THTĐ lớn dần lên theo năm tháng. Con trai chơi bên đàng con trai. Con gái chơi bên đàng con gái. Hàng ngày vẫn gặp nhau chan chát, nhưng vẫn giả lơ như người xa lạ, nhưng mà họ biết nhau hết. Tỷ dụ như: "... thằng H. độ rày để hàng ria mép trông đàn ông ghê ta.... Ý cha, thấy P. khổ sở vì mấy cái mụn, tội nghiệp lắm, mà không dám nói..."
Gì gì đi nữa, nguyên nhân sâu xa nhất là các bậc trưởng thượng đã thành công trong việc tách rời con trai- con gái trong một thời gian khá dài. Ngồi nhớ lại trong suốt mấy năm trời dưới mái trường, có những người bạn gái học chung lớp mà chúng tôi chưa hề nói năng với nhau một câu nào cả. Bây giờ nghĩ lại sao thấy rất lạ lùng không hiểu nổi.
Hình như ngày trước trường chúng ta ít chú trọng đến những sinh hoạt cộng đồng. Tôi còn nhớ suốt 8 năm trời học tại trường, chỉ có một lần duy nhất là các Thầy Cô đã tổ chức cắm trại toàn trường, vào năm 1968, trên cái sân cờ rộng mênh mông của trường. Lúc đó Thầy Hồ văn Trai làm Hiệu trưởng, Thầy Vũ Ngô Hoằng làm Trưởng Trại, Thầy Vũ Ôn Đình đọc lời khai mạc và Thầy Bùi Hữu Huân làm Trưởng ban Thi đua. Buổi cắm trại kéo dài 2 ngày, vui tưng bừng chưa từng thấy, mọi người đều đối xử với nhau trong tình thân ái thắm thiết, và thật sự gần gủi nhau. Rồi khi chúng tôi lên lớp 12, có một nhóm nhỏ được Thầy Hồ Vạn Chung hướng dẫn đi picnic tại Lái Thiêu và Biên Hòa. Buổi đi chơi này đã ghi một dấu ấn kỷ niệm tuyệt đẹp nhất, đằm thắm nhất, trong lòng đám học trò chúng tôi, mãi cho đến tận bây giờ. Phải chi trường tạo nhiều cơ hội như vậy thì có lẽ chúng tôi đã gần nhau nhiều hơn.... tiếc thay những cơ hội như vậy hiếm hoi quá.
Con trai thời đó còn mang nặng tính sự nghiệp "không công danh thà nát với cỏ cây" Đàn ông chưa có sự nghiệp, hình dáng trông rất "hèn". Nên chưa đủ tự tin để "động đậy" đến các nàng (Trời ơi! quá là ngu, chờ các anh nên sự nghiệp thì đám con gái chúng tôi đã hết thời xuân sắc).
Phía con gái thì ngược lại, các nàng mong trao thân gửi phận cho những người có sự nghiệp, đám con trai chung lớp chung trường chỉ đáng gọi bằng "em cưng". Nam tài, Nữ sắc: có nghĩa là con trai phải có tài, con gái phải có sắc. Khổ một nổi, cái tài của con trai thường phát triển rất muộn, thường thường thì cũng phải ngoài 30. Trong khi "sắc nước hương trời" chỉ kéo dài từ 17 đến 25, sau đó là coi như đã "qua cầu" Sự tréo ngoe đó cũng đủ đẩy đám con trai con gái về hai hướng khác nhau, "đường đời xa vạn nẻo".
Những trang viết của tôi vừa qua, là kết quả nghiền ngẫm qua một thời gian dài, nhằm lý giải một điều mà tôi cứ tấm tức mãi trong lòng: tại sao con trai- con gái THTĐ hầu như không có nhiều người nên vợ nên chồng, cho dù gắn bó với nhau thật lâu dài.
Sau khi ra trường, chúng tôi tưởng đâu sẽ chia lìa vĩnh viễn. Vậy mà , mấy chục năm sau, chúng tôi lại tìm đến nhau, có khi xa cách tận chân trời góc bể. Gặp lại bạn, như ai đó đã nói một câu rất hay:"... rưng rưng một niềm cảm xúc thời gian..." Từ trong sâu thẳm, chúng tôi cảm thấy có một sợi dây gắn bó sâu xa, cho đến nổi dâng lên trong lòng một nỗi niềm "thương mến" bạn đến vô cùng. Chúng tôi đã nói với nhau thật nhiều, để bù lại những ngày gần nhau mà chẳng nói năng gì hết. Những kỷ niệm lô xô hiện về, đã khiến chúng tôi chìm ngập trong tình thân ái đằm thắm nhất.
Té ra là như thế, ngày xưa chúng tôi tưởng chừng như đối xử với nhau thật thờ ơ lạnh nhạt, thật ra thì không phải vậy. Tình thân cũng đã nảy sinh ra sau một thời gian dài gần gủi nhau, nhưng vì hoàn cảnh thời đó, chúng tôi không dám bộc lộ ra mà thôi. Cũng thấy thương bạn ngồi khóc nức nở, khi bị Thầy mắng vì không thuộc bài, cũng thấy thương bạn vì bạn khổ sở với mấy cái mụn mọc ngay trên gò má, cũng thấy thương bạn nhà nghèo nên phải mặc cái áo vá vai, cũng thấy thương bạn phải bỏ học giữa chừng để đi lính và cũng thấy thương bạn khi bạn càng ngày càng trở nên xinh đẹp dịu dàng....
Trên 20 năm xa xứ, tôi cũng như phần lớn những người ly hương khác, đều mắc cái bịnh "ngày ở, đêm về". Ban ngày bù đầu rối rắm với công việc, ban đêm nằm gát tay lên trán, mông lung lại nghĩ về quê nhà. Quê nhà xa lắc xa lơ đó, hình như đã mờ dần dần trong tâm trí tôi, nhưng mà lạ một điều, giống như ai đó đã nói:"... quê hương trong lòng, chỉ còn có mỗi cái thời đi học...." Vâng! cái thời đi học vẫn còn rực sáng tinh khôi như ngày nào, còn các phần khác từ từ phai nhạt. Sao thế nhỉ? Vẫn còn nghe nao nức tiếng gọi ở trong lòng, nhưng mà nghe sao xa lạ lắm.
Tiếng biển từng lời nao nức gọi
Ta về cho kịp độ xuân sang. ( thơ Tô Thùy Yên)

Con người ta khi bị bóc ra khỏi nơi chốn thân yêu của mình, thì hình ảnh cuối cùng sẽ hiện hữu mãi ở trong lòng. Tôi vẫy tay chào THTĐ vào năm 1971, và hình ảnh ngôi trường lúc đó đã ngưng đọng lại, bất biến, cho mãi đến tận bây giờ. Ngôi trường đó phải có Hiệu trưởng là Thầy Hồ văn Trai, phải có Thầy Hồ Vạn Chung dạy Lý Hóa, có Thầy Vũ Ôn Đình với môn Sử địa... Phải có cái sân cờ rộng bát ngát, để mỗi sáng thứ hai cả trường tề tựu đông đảo cùng dự Lể chào cờ và hát bài quốc ca Việt Nam Cộng Hòa. Phải có những thằng bạn của tôi nghịch ngợm như quỉ sứ, mà lại rất dễ thương, và dĩ nhiên phải có các cô bạn nhút nhát như thỏ đế. Ngôi trường của tôi phải y chang như vậy, nếu không thì nó không phải là trường của tôi nữa rồi.
Tôi đến Mỹ khá muộn màng, khi đã ngoài 40 tuổi, tôi ra đi mang theo hình ảnh quê nhà đầy ắp ở trong lòng. Giả từ Việt Nam năm 1993, hình ảnh cuối cùng đóng băng lại, bất biến. Sau nhiều năm sinh sống trên đất Mỹ, tôi đã trở về thăm quê, cảm giác của tôi vô cùng hụt hẫng. Bởi vì, theo thời gian Thủ Đức- Sài gòn đã biến đổi, không phải hình ảnh năm xưa của tôi nữa rồi, tất cả đã thay đổi rất lớn, và buồn thay, tôi cảm thấy chán nản rất nhiều, và tôi cũng không biết vì sao?
Đối với tôi, Việt Nam bây giờ, chẳng những quang cảnh đã đổi khác mà con người cũng lạ lẫm nốt. Những người bạn mà tôi tiếp xúc, tôi thấy họ suy nghĩ và hành xử khác hẳn lúc trước và khác hẳn với tôi bây giờ. Nói chuyện với nhau một hồi, mỗi người nói một phách. Họ ăn nói, hát hò, lái xe, ăn nhậu... cái gì cũng lạ. Bạn chê tôi nói chuyện hay chêm tiếng Mỹ. Bạn thì cứ "ngôn" : vô tư, hoành tráng, bức xúc, điểm nhấn, cú hích, chà pá, bà cố, khí thế... tôi nghe mà chỉ hiểu lơ tơ mơ, giống như đi đến một nơi nào xa lạ. Bạn hỏi tôi, sống ở Mỹ ra sao? Tôi nói, cũng phải "cày như trâu" mới kiếm được đồng tiền. Bạn chắt lưỡi, đi Tây đi Mỹ chi cho cực khổ, có tiền ở VN vẫn sướng hơn. Tôi thở dài, không biết nói sao cho bạn hiểu, cuộc đời đâu phải chỉ có thế, à mà thôi, có lẽ hai đường thẳng song song không hề gặp nhau ở vô cực.
Tôi về, đôi lúc thấy trong lòng buồn ngẫn ngơ. Đi ngang ngôi trường cũ, bây giờ xây dựng rất bề thế, tôi cảm thấy không có chút cảm giác nào, đi trên những con đường phượng vĩ trong làng Đại học, không thấy người bạn nào của ngày xưa. Đi dọc dài ra Thủ đức cảnh cũ biến mất hết rất nhiều, tôi không tìm ra cái ngõ rẽ vào Nai vàng ngơ ngác, trường Notre Dame biến thành cái chổ gì gì trông khó hiểu, ngôi nhà của Minh Phượng bạn tôi tại Trường Nam đã biến mất, hẽm Chương dương nhếch nhác không thể tả. Người chạy xe ngoài đường đông nhung nhúc, nhưng rất lạ lùng, không hề thấy một người nào quen, "những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bay giờ..." Tôi thở dài, tôi lại mong ngày trở về Mỹ, thật không sao hiểu nỗi lòng mình.
Sau những chuyến trở về Việt Nam, đêm đêm tôi lại nằm gát tay lên trán, lại lang thang trở về quê nhà, trở về thăm ngôi trường cũ, chỉ vậy thôi.... "rừng xưa đã khép...".
Viết xong lần thứ hai, 4-11-2015. NĐC.
(Xin trở lại thủa ngày xưa tinh nghịch- thơ Hoàng Anh Tuấn)
Hình đại diện của thành viên
ngodinhchau
Lớp 1
Lớp 1
 
Bài viết: 18
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 2:09 am
Đến từ: K2

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi smt132 » Thứ 3 Tháng 5 03, 2016 1:04 am

" Những trang viết của tôi vừa qua, là kết quả nghiền ngẫm qua một thời gian dài, nhằm lý giải một điều mà tôi cứ tấm tức mãi trong lòng: tại sao con trai- con gái THTĐ hầu như không có nhiều người nên vợ nên chồng, cho dù gắn bó với nhau thật lâu dài... "

Đọc bài viết sao nghe lòng nghèn nghẹn ...
Anh Châu viết bài nầy hay quá .


Hình ảnh


" đêm đêm tôi lại nằm gát tay lên trán, lại lang thang trở về quê nhà, trở về thăm ngôi trường cũ, chỉ vậy thôi.... "rừng xưa đã khép...".
Nhớ mãi trường xưa
Hình đại diện của thành viên
smt132
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 367
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 19, 2012 2:08 pm
Đến từ: K6

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 3 Tháng 7 05, 2016 7:41 am

Hình ảnh


Từ những ngày còn đi học, nhóm nữ sinh chúng tôi có thói quen hay đặt tên cho các bạn..dù là ngẫu nhiên hay từ một nguyên nhân rõ ràng nào đó...và nhiều khi nhờ những biệt danh này mà nhân vật được đặt tên lại bỗng dưng nổi tiếng một cách đặt biệt ngoài ý muốn!

Tôi nhớ năm Đệ Thất, Xuân năm 1966, nhà trường tổ chức mừng năm mới và các lớp đều có một hay hai tiết mục đóng góp văn nghệ! Lớp Đệ Thất A2 với sớ Táo Quân, có bạn Trần Trung Chính vai Ngọc Hoàng, bạn này vào vai khá ấn tượng, hay đập bàn khi nghe các Táo đọc sớ, con mắt liếc liếc trông rất oai vê. ...thế là chúng tôi gọi là Ngọc Hoàng cho tới lớp 12 luôn!
Lớp tôi với vở Tiếng Trống Mê Linh, và chị Phạm Kim Dung vai Tô Định, vậy là tên chị Dung Tô Định ra đời, trước đó trong lớp có chị Nguyễn thị Kim Dung, vì cùng có chữ lót là Kim nên cứ gọi là Dung Phạm, Dung Nguyễn, mấy năm trở lại đây, thấy chị Dung Nguyễn có cửa hàng bán quần áo và giày dép, chúng tôi bèn gọi là chị Dung shop!
Rồi hai chị em song sinh Võ thị Lệ Hồng, Võ thị Lệ Thủy vai Trưng Trắc, Trưng Nhị và tên họ gắn liền với Hai Bà Trưng mỗi khi bạn bè nhắc đến! Trong lớp đệ Thất P1 có hai bạn tên Tuyết, một bạn hơi thấp một chút nên gọi là Tuyết Lùn, còn bạn kia hơi ngâm đen nên các bạn gọi là Tuyết Đen!
Lên năm 12 lớp 12A2 nhiều Tuyết xuất hiện, cho dễ nhớ chúng tôi gọi kèm với họ cho đơn giản như Tuyết Phạm, Tuyết Tống, Tuyết Hồ, Tuyết Lại...!
Người có tên gọi nhiều nhất có lẽ là bạn Trần Ngọc Vân, vì thời trung học, dáng bạn hơi cao lớn nên gọi là Vân Bầu, năm Đệ Tứ học Truyện Kiều, các bạn lại đặt là Từ Hải, và bên lớp Đệ Tứ P2, chị Nguyễn thị Cước cũng được gọi là Từ Hải! Năm 2011, sau mấy chục năm gặp lại, Vân trở nên thon thả không ngờ và bạn Chinh gọi ngay là Vân Cà Rốt hay Vân Úc Đại Lị! Bạn Vũ thị Chinh, các bạn gọi là Cậu Chinh, chắc thấy bạn không ngán mấy bạn nam, có lần xém đánh nhau với bạn Chính Ngọc Hoàng lớp kế bên năm lớp 10 do nhầm lẫn vụ bàn ghế của hai lớp!

Gặp lại bạn Vân ở nhà cô Cúc năm 2015, bạn nhắc tôi nhớ thêm Trần Tấn Thành của lớp A2, bạn này có đôi mắt hơi xếch nên bị gọi là Thành Mắt Mèo và đặc biệt chúng tôi để ý vì bạn ấy lại thích một chị khóa 3, cuối năm mừng Xuân 68, nhà trường tổ chức cắm trại 3 ngày, 2 đêm ở sân trường, bạn này lúp xúp bưng chồng dĩa đi theo sau chị ấy với dáng hí hửng (chắc là giúp người đẹp lấy điểm đấy mà!), thế là có thêm tên Thành Hầu Bàn ha ha! Đặc biệt năm Đệ Tứ, chúng tôi lại đặt cho một bạn bên lớp A2 là Thằng Bán Tơ chỉ cái tội là bạn nam này mặc áo sơ mi nhưng lại bóng bóng y như loại tơ của nữ sinh hay may áo dài ! Và còn một bạn nam có tóc bung quăn quăn nên bị gọi là Chuột Chù...!
Lớp tôi còn có bạn tên Nguyễn thị Hồng Vân, đặc biệt bạn này có đôi mắt đẹp nên chúng tôi gọi là Vân Mắt Nhung, rồi bạn Hồng Khoa là Khoa Ré vì bạn cười ré lên mỗi khi có bạn nào kể chuyện vui, nhà bạn ở đường vào Nai Vàng Ngơ Ngác nên bạn còn có tên Khoa Nai, ngày nay nhà bạn có hai mặt tiền nên cũng gọi là Khoa Đại Gia hi hi!
Lớp Đệ Ngũ, P1 có nam sinh học chung và P2 có nữ sinh học chung, chúng tôi lại có dịp đặt tên cho các bạn nam, như anh Thái văn Lâm là Lâm Già, sau này tôi còn biết thêm anh còn có tên là Lâm Zango vì năm lớp 10 anh làm lớp trưởng lớp 10B2 và hay đội nón có vành như mấy cao bồi xứ Texas, chúng tôi còn đặt thêm cho anh là Lâm Trăm Hoa Đua Nở vì mặt anh hơi rỗ huê, rồi anh Trương văn Ninh cũng được gọi là Ninh Già, một phần vì các anh cao lớn và có vẻ già dặn! Tôi còn biết bên lớp P2 các bạn cũng gọi anh Công Già, anh có cái răng vàng nên mấy bạn nữ hay chọc " Cười lên đi cho răng vàng sáng chói'!!
Đặc biệt lớp tôi có ba bạn Trí. Trong, Chung đều có họ và chữ lót là Nguyễn Văn, nhà ở gần nhau nên các bạn gọi là Ba Anh Em Nguyễn Văn - Giồng Ông Tố, bạn Chung cũng gọi là Chung Đen, mấy chục năm gặp lại Chung vẫn đen như thời đi học vì làm xây dựng nên ra ngoài nắng gió nhiều, còn bạn Trong có tên là Trong Nhà Máy vì bạn làm ở nhà máy nước Thủ Đức, hay bạn Trí là Trí Dallas, hay Trí IT..tất cả đều liên quan đến chỗ ở và nghề nghiệp của các bạn ấy!
Lớp tôi còn có bạn Lê Thành Minh, các bạn hay gọi là Minh Lùn và lúc bạn là cầu thủ thì bạn có tên là Minh Quắn, ngay trên FB của bạn, bạn cũng chú thích thêm nick này để đồng đội và học trò nhận ra! Bạn Diệp Thanh Bình thì có tên là Bình Ngô Quyền vì nhà bạn ở trong Quân y viện Ngô Quyền trước 75! Bạn này đặc biệt hồi đi học như công tử, không ngờ đến tuổi trung niên bạn có vẻ ham uống rượu và nhà ở xa Thủ Đức nên những lần họp mặt bạn bè cũng ít thấy bạn tham gia! Lớp tôi còn có bạn Phước Sơn mà chúng tôi gọi là Sơn Hynos, bạn ngồi học hay rung đùi .,..bạn Trần Ngọc Cúc (Cúc Đen) lấy thước đánh vào chân bạn, ban vẫn cười hiền không giận hờn chi! Có bạn tên Văn Sơn ốm ốm ít nói, nhà ở Xuân Hiệp hình như gần chùa hay sao mà các bạn gọi là Sơn Chùa!

Năm lớp 10 chia ban, lớp 10A2 có chị Thái Thị Thu Thảo, còn có tên là Th Tứ Thừa, bạn Nguyễn thị Kim các bạn hay kêu là Thượng Kim Huê, còn tôi là Ân GIả Phụng giống như hai diễn viên nổi tiếng của Đài Loan hay Hồng Kông (?) những năm 70! Hay bạn Liên Minh là Minh Dạy Múa vì bạn dạy chúng tôi múa trong những tiết mục văn nghệ ! Rồi bạn Lê Hoàng Yến có ông anh họ dạy Anh Văn ở Cầu Ngang, làm thổn thức con tim của những nữ sinh mới biết mộng mơ, chúng tôi gọi là Yến Anh Văn! Chị Đặng Kim Hương nhà có tiệm vàng nên đặt là Hương Tiệm Vàng, ngày nay chị vẫn trẻ trung nên các bạn gọi là Hương Trẻ Mãi Không Già ! Lê Kim Hoàn có tài chế biến thức ăn nên gọi là Hoàn Quản Gia Nấu Nướng! Huỳnh Kim Cúc là Cúc Huỳnh hay Cúc Quăn vì tóc bạn xoăn tự nhiên!
Việt Xuân Mai có ông xã là anh Tâm K3 nên chúng tôi là Tâm Mai, bạn Tuyết Mai là Mai Cầu Ngang hay Mai Photo Ngân vì nhà bạn gần tiệm và có hình được để trong tủ kiếng để làm mẩu! Còn Ánh Nguyệt thì có tật hay khóc nên bạn bè gọi là Người Mau Nước Mắt! Bạn Nguyễn thị Mỹ Khương vốn là em cô Yến mà đa số các bạn là học trò của Cô nên các bạn hay gọi là Khương em Cô Yến!

Lên năm 12, lớp tôi có hai anh chị đều tên Hai đó là anh Nguyễn văn Hai và Trương thị Hai, chúng tôi hay chọc là Anh Chị Hai, vui nhất là hai người khi nghe kêu vậy đều cười cười không nói chi? Có bạn Lý văn Xuân, chúng tôi gọi là Lý Toét, rồi bạn Trương Trung Tâm là Tâm Báo Chí vì bạn làm Trưởng ban Báo chí năm học 71-72! Hiện nay bạn bè lại quen gọi bạn là Kiến Vàng vì bạn dùng bút hiệu này khi viết văn hay vẽ vời trước khi bạn định cư xứ Cờ Hoa!
Và bạn Tâm còn nhận mình là Kim Gút vì thấy lớp 12A2 nào là Kim Dung, Kim Hoàn, Kim Cúc, Kim Hường, Kim Quý....muốn gia nhập gia đình Kim chắc?

Khi bạn bè họp mặt thời gian gần đây, tôi còn biết bên lớp B2 có bạn Long mà các bạn nam của lớp thời đó gọi là Chú Long vì bạn này có cô cháu gái xinh đẹp khóa 6, nên mấy ông nam muốn làm cháu rể chú Long là vậy! Có bạn Tiến Nam mặt trắng trẻo nên các bạn gọi Nam baby, bạn Trương Anh Tuấn thời đi học chắc hay lơ mơ tuy bạn học khá giổi là Hai Ghiền, ngày nay bạn là Hiệu trưởng C2 ở Long An nên có tên là Tuấn Hiệu Trưởng, Tuấn Long An hay là Papa Anh Tuấn như trong địa chỉ mail của bạn! Có bạn Lê văn Hùng hay làm thơ tình nên các bạn đặt là Hùng Thi Sĩ! Bạn Hồ Hữu Phước thì các bạn hay gọi bạn Phước Hồ hay Phước Đai Gia, bạn Nguyễn Phước Quý An là An Hoàng Tộc!
Lúc lên Skype, có bạn Nguyễn Thiện Chí ở Chicago hay mở đầu bằng câu ..."A lô, chào các bạn, Chí Mén đây hi hi,...! Anh này vốn là pilot nên làm sao mà mén cho được chứ !! Và một trong những cặp đôi hoàn hảo của K4 chính là Nguyễn Thiện Chí và Phan Kim Hải làm đại diện!
Vì các bạn ở hải ngoại nên bạn Trí lúc mời họp Skype hàng tháng hay kêu bạn Danh ở Ý là Danh I- Ta-Lồ, Liêm Canada, Tám Chicago!
Ngoài ra có bạn Đức Nguyễn (PV) để không nhầm bạn Đức Phạm (AV), Vợ chồng bạn Minh - Tuyết Phạm ở Nam Cali, bạn Trương Vũ Tuấn là Tuấn Houston! Vợ chồng bạn Nguyễn Hùng Sơn lúc đi làm ở hãng, các bạn gọi là My Son vì bà xã bạn tên Mỹ!
Bạn Bùi Hữu Thư thích các bạn gọi là Thư Rùa, nay có đồng minh là bạn Quý ở Úc cũng tự nhận mình là Rùa May Mắn, bạn nói mình chậm nhưng nhờ có các bạn nhắc nhở nên bạn cảm thấy mình quá hạnh phúc, đến nỗi bạn Danh nói vậy là có Hai Rùa của K4 PV nhưng chắc chắn Rùa Nữ xinh đẹp hơn rồi!!

Và những lần họp mặt nhóm PV, bao giờ cũng có bạn Thuận Khanh bên lớp AV, bạn chính là người đầu tiên trả lời mail của bạn Trí khi ban Trí tìm về Diễn Đàn, mỗi lần các bạn có dịp gặp nhau hàn huyên tâm sự ....bạn Trí vẫn nhắc mãi sự nhiệt tình của bạn Thuận Khanh thời gian đó, đây là người bạn xinh đẹp nổi tiếng thời đi học và đến tận ngày nay, nên khi gặp lại nhau sau nhiều năm, bạn Tám gọi là bạn Thuận Khanh là Chân Dài cũng xuất phát từ những năm tháng thời trung học dễ thương đó!
Và các bạn như Hồng Nhung, Trần Hằng, Riu ..là những nhân vật quen thuộc và nổi tiếng trên DĐ!
Còn hai bạn lúc nào cũng xuất hiện bên nhau trong những lần họp mặt là bạn Khổng thị Lý và Nguyễn thị Mai Anh, đây là những người bạn khá nổi tiếng từ thời đi học, một bạn là con cháu Khổng Tử (?), tên bạn khó mà quên được, còn một bạn có mối tình đẹp thời đi học hầu như khóa 4 đều biết và đa số các bạn nữ ngầm ngưỡng mộ!

Dĩ nhiên còn có nhiều tên gọi nữa mà tôi chưa được biết, hi vọng sẽ có cơ hội biết được để phong phú hơn những tên gọi bạn bè ngày xưa và ngày nay!
Vậy đó.... chúng tôi đã sống và vui với những tên gọi như thế, và mỗi khi có dịp gặp lại nhau là có dịp nhắc nhớ nên chúng tôi coi đó là niềm hanh phúc vô biên vì ở đời hiếm ai được các bạn trìu mến đặt cho những cái tên đầy thân thương như vậy, những tên gọi đáng nhớ chắc chắn là không muốn quên bao giờ vì có ai dễ dàng chối bỏ quá khứ và hiện tại dễ thương phải không các bạn!!
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Trang trước

Quay về Văn sáng tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron