NHỮNG DÒNG VĂN MÊNH MANG ... PSQ - KIM THOA

Những bài văn sáng tác bởi thành viên

NHỮNG DÒNG VĂN MÊNH MANG ... PSQ - KIM THOA

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 3 Tháng 4 10, 2012 3:51 pm

Hình ảnh

MẸ TÔI

Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào
Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào ...


Hai câu hát này khiến tôi thật xúc động và luôn luôn nghĩ đến mẹ, thương yêu mẹ tôi vô cùng. Dù lúc nào, ở đâu hay sau này... thì hình ảnh mẹ tôi luôn trong trái tim tôi.
Vào một ngày nọ, tôi được anh Hai tôi kể lại rằng: em có biết lúc em còn nhỏ bố nói với anh điều gì không? Bố nói: “Cha mẹ chẳng có gì để lại cho các con cả, chỉ có cái chữ mà thôi” (trong thực tế cha tôi mới học hết tiểu học trường làng, mẹ tôi thất học)... Còn mẹ, em biết rồi đó... Vâng! Em biết và có nghe mẹ kể: cuộc đời của mẹ lúc còn nhỏ cho đến khi lập gia đình rất là khổ cực vất vả. Đúng, khi mẹ tôi gặp được cha tôi trong duyên nợ, ông trời đã ban tặng cho mẹ tôi 7 người con (6 trai, 1 gái) mẹ tôi vất vả khổ cực vô cùng. Ôi! Sao tôi yêu mẹ tôi vô cùng. Công việc của mẹ tôi là hằng ngày với đôi quang gánh trên vai có mặt ở khắp nẻo đường. Bố tôi thời bấy giờ chỉ là lính quân y viện với đồng lương cấp bậc trung sĩ nhất. Tất cả gánh nặng đều đè lên đôi vai gầy của mẹ tôi. Trên đôi vai mẹ là gia tài của gia đình, là ước mơ học hành của bầy con và nỗi cơ hàn của mẹ. Đôi quang gánh luôn là đồng hành với mẹ trên suốt quãng đường đời mấy chục năm. Công việc tảo tần sớm hôm từ 2, 3 giờ sáng phải thức giấc chuẩn bị cho gánh hàng của buổi sớm mai trên khắp nẻo đường. Cứ thế công việc như mặc định, ngày này qua tháng khác, năm này sang năm khác. Dần theo năm tháng, mẹ tôi chưa có được một ngày thanh nhàn. Dường như ngày nghỉ trong một năm của mẹ chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, mẹ thường bán hàng cho đến tận trưa 30 Tết và lại bắt đầu khai xuân vào mùng 4 Tết... Cứ thế và cứ thế... Công việc tảo tần của mẹ và đồng lương ít ỏi của bố tôi vừa đủ nuôi anh em chúng tôi ăn học và cho chúng tôi một cuộc sống không được sung túc lắm.

Mặc dù tôi chưa được trời ban tặng cho cái thiên chức làm mẹ, nhưng tôi cảm mẹ nuôi con từ khi con mới chào đời đến khi trưởng thành thật là núi của non công.
Mẹ tôi, quả là một người phụ nữ đầy nghị lực và giàu đức hy sinh - hy sinh cả cuộc đời hết lòng vì chồng vì con. Để bù đắp công lao to lớn của mẹ. Anh em chúng tôi cố gắng học hành và vượt qua mọi gian khổ của cái nghèo để có được ngày hôm nay. Ngày hôm nay với ngôi nhà tuy cũng không được sung túc lắm nhưng cũng tạm coi là đầy đủ so với ngôi nhà năm xưa. Điều này cũng làm cho cha mẹ tôi rất hài lòng, đồng thời cũng hảnh diện với mọi người và tự hào với câu cha tôi nói. Cám ơn ông trời đã ban tặng cho anh em chúng tôi một người mẹ thật đáng quý.

Cho đến bây giờ, mặc dù anh em chúng tôi ai cũng đã trưởng thành yên bề gia thất (chỉ riêng tôi chưa có gia đình) mẹ tôi cũng vất vả khổ cực với anh em chúng tôi vô cùng. Lo cho anh em chúng tôi từng li từng tí trong cuộc sống. Đó là vì mẹ tôi quá thương anh em chúng tôi với cả tấm lòng một người mẹ mà ông trời ban tặng cho người phụ nữ với thiên chức làm mẹ.
Tất cả những gì anh em chúng tôi có được ngày hôm nay đã được đánh đổi bằng cả cuộc đời lam lũ, xương máu của mẹ tôi. Chính vì thế trong tiềm thức của mình, anh em chúng tôi luôn biết lúc nào mẹ cũng dành cho chúng tôi tình yêu thương bao la, vô bờ. Đồng thời cũng vì mẹ tôi không muốn chúng tôi phải lam lũ và thất học như bà.

Khi viết đến đây, tôi chợt nhớ ra một điều. Có một lần nhà trường đưa giáo viên chúng tôi đi nghỉ mát mùa hè ở Mũi Né (biển Phan Thiết). Tôi và bạn tôi buổi chiều đi dạo ven biển tâm sự với nhau. Rồi bất chợt bạn tôi bảo tôi nhìn xuống chân mà xem những con còng gió này đang chở cát về lấp biển, chở hoài không thể thành công nhưng nó vẫn kiên trì hết ngày này qua ngày nọ, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác còng lưng ra mà làm việc. Bạn tôi mới nói rằng trong đời sống khi gặp khó khăn gian khổ chúng ta cũng nên kiên trì như thế, đặt niềm tin vào sức mình. Biển cả thử thách con người và cũng che chở con người nếu như con người biết yêu thương nó.

Sông có khúc người có lúc.
Lòng biển cũng như lòng mẹ,
Cả cuộc đời nhân ái bao dung . . .


Ngày 31/7/2008
Nguyễn Thị Kim Thoa
(Khóa 12)
Sửa lần cuối bởi nguyenthikimthoa vào ngày Thứ 7 Tháng 2 15, 2014 6:28 pm với 1 lần sửa trong tổng số.
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

BẠN HAY BÈ

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 3 Tháng 4 10, 2012 4:01 pm

BẠN HAY BÈ


Trong cuộc sống, ai cũng có bạn bè. Bạn bè lúc tuổi thời thơ ấu thật là một tình bạn thơ ngây hồn nhiên. Còn bạn bè ở tuổi trưởng thành thì tình bạn ra sao? Chắc khó nói lắm phải không? Bởi vì nó còn ảnh hưởng bởi những tác động dòng đời của cuộc sống ...

Từ “bạn bè” ở đây gồm có hai chữ. Theo tôi nghĩ: Chữ “bè” đứng liền sau chữ “bạn” không phải là tiếng đệm nói cho suông. Mỗi chữ đều có nghĩa riêng của nó. Nghĩ tới đây tôi chợt nhớ đến quá trình dạy học, truyền thụ kiến thức cho học sinh vì tôi là một giáo viên. Khi tôi dạy các em học sinh lớp 1 cách ghép âm, cách phát âm tiếng bè cho đúng và hiểu nghĩa chữ “bè”, thì tôi phải dùng hình ảnh trực quan một bức tranh vẽ hình cái bè đang trôi trên dòng sông cho học sinh xem. Chính hình ảnh này nay lại làm cho tôi càng chợt nhớ, chợt nghĩ thêm và nghĩ tiếp về đoạn văn sưu tầm sau: “Ngày trước, muốn đưa nước vào ruộng, người ta dùng guồng xe nước để lấy nước từ sông lên. Để có thể dùng sức nước làm quay được các bánh xe, người ta đã đóng một hàng cừ ngăn ngang dòng sông, gọi là “ bạn”. Còn “bè” là những thân cây được kết lại thả trôi theo dòng nước chảy. “Bạn” lúc nào cũng đứng yên một chỗ “bè” thì lại luôn luôn trôi xuôi theo dòng nước”.

Đồng thời, bài hát BẠN TÔI của nhạc sĩ Hà Chương với tiếng hát chính tác giả (tiếng hát ca sĩ Hà Chương) có lặp đi, lặp lại cụm từ “Tôi có người bạn” và chỗ đoạn hát như sau :
Tôi có người bạn yêu người hơn ta
Cảm thông với đời bằng tình bao la
Ôi những người bạn thân thương hiền hòa
Hãy đến với nhau bằng lòng bao dung .

làm tôi rất thích, nhận ra thêm một điều: chữ “bạn” và chữ “ bè” ghép lại thành từ “bạn bè” không những để chỉ tình nghĩa kết giao giữa người này với người nọ, mà còn hàm ý phân biệt giữa tốt và xấu .

Quả thật trong cuộc sống nếu chúng ta đối xử với nhau bằng sự chân tình, lúc giàu sang cũng như khi nghèo hèn, khi sung sướng cũng như lúc hoạn nạn đều biết nghĩ đến nhau, giúp đỡ nhau trong tầm tay của chính mình thì đó mới thật là bạn. Trái lại, lúc giàu sang thì theo bưng bợ, khi tai nạn lại ngoảnh mặt làm ngơ… hoặc khi giúp đỡ người khác bằng tính cách mua bánh phải trả tiền liền thì đó chỉ là bè, chẳng mang một chút ý nghĩa gì về tình nghĩa bạn với nhau cả . Vì thế muốn có bạn tốt, chính mình phải chứng tỏ được mình là bạn. Đối xử nhau chân tình từ bè cũng có thể trở nên bạn. Đối xử nhau bằng sự lợi dụng thì bạn cũng sẽ hóa ra bè. Vì vậy trong cuộc sống hằng ngày, tìm được một người bạn không phải là dễ, nhưng muốn có bè thì thật vô khối .
Hình như trong đời sống, cửa miệng ở đời thường hay có câu: “Chúng ta (mày và tao) là chỗ bạn bè với nhau mà...” Câu nói này đa số trong cuộc sống ai cũng dùng nó để giao tiếp trong quan hệ bạn bè khi giúp đỡ lẫn nhau . Dường như nó in vào trong trí nhớ của mỗi con người chúng ta mãi mãi không quên.
Viết tới đây làm tôi nhớ lời khuyên của cha mẹ tôi: “Sống ở đời tiền mất rồi thì còn kiếm lại được, làm ra được, nhưng cái tình cái nghĩa khó kiếm lắm các con ơi!”
Với những dòng giao cảm trên đây, kính mong người đọc cùng tôi suy ngẫm và chia sẻ những cảm nghĩ về từ “bạn bè”. Chân thành cảm ơn rất nhiều.

Kim Thoa
06 – 08 – 2008
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

TÔI ĐÃ NHẬN RA

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 3 Tháng 4 10, 2012 4:07 pm

Tôi Đã Nhận Ra

Không biết một người cần phải được bao nhiêu tuổi, thì mới được coi là từng trải hay có kinh nghiệm? Khi tôi đặt câu hỏi này cho chính mình cách đây khá lâu, tôi tưởng rằng mình đã từng trải và có kinh nghiệm. Vì vào thời gian ấy, tôi bỗng nhìn thấy những lỗi lầm khi còn trẻ, và nhìn thấy những lỗi lầm tương đương như vậy ở nhiều người khác mà họ sắp sửa gặp phải. Nhưng bây giờ, tôi bỗng thấy rằng lúc ấy mà có ý tưởng rằng mình có kinh nghiệm, thì thật đúng là một….lỗi lầm! Có lẽ tôi chẳng bao giờ đủ từng trải hay đủ kinh nghiệm chăng? Có chăng chỉ là những gì tôi đã vấp phải, mà thật lâu sau đó mới nhận ra, và chỉ để biết mà thôi. Nhưng dù thế nào chăng nữa, tôi cũng có thể nói rằng: Tôi Đã Nhận Ra….vài điều.

Tôi đã nhận ra rằng tôi không thể làm cho ai đó yêu tôi. Tôi chỉ có thể cư xử một cách dễ thương, còn thương hay không thì là do ở nơi họ. Phải có cả một thời gian dài để tạo sự tin tưởng, nhưng chỉ cần vài phút để tiêu hủy lòng tin ấy. Vì thế, điều quan trọng nhất đối với tôi không phải những vật chất mà tôi có, mà ai là người sẽ cùng bước với tôi suốt cuộc đời.

Tôi đã nhận ra rằng tuy hai người đang nhìn vào chung một điều gì đó, nhưng lại trông thấy “nó” hoàn toàn khác hẳn nhau. Nhưng tôi tin rằng ai trung thực thì tâm hồn trong sáng và tốt đẹp, bởi vì khó mà vẽ ra được cái ranh giới mà một bên là sự tốt đẹp, và bên kia là sự xấu xa.

Tôi đã nhận ra rằng tuy tôi không có những cái hay, cái tốt nhất của người khác, nhưng tôi sẽ làm những cái tốt nhất mà tôi có thể làm được. Cuộc đời luôn luôn có hai mặt, cho nên hãy nói những lời yêu thương, thay cho những lời than thở hay trách móc, khi mà tôi còn có dịp thấy mặt, dù là chuyện thường ngày, những người tôi yêu thương.

Tôi đã nhận ra rằng dù cho tôi đang yêu ai hết lòng, rồi cũng có lúc tôi sẽ làm mất lòng người ấy, và rồi tôi sẽ nhận lấy phần lỗi về mình. Bởi vì hoà khí bao giờ cũng mỏng manh dễ tan, và niềm kiêu hãnh là cơn bão đe dọa.

Tôi đã nhận ra rằng dù cho ai đó yêu tôi hết lòng, người ấy rồi cũng sẽ có lúc làm mất lòng tôi, và rồi tôi sẽ bỏ qua chuyện ấy. Bởi vì tha thứ không bao giờ đủ, và đôi khi tôi cũng phải tự tha thứ cả chính mình. Bởi vì dù tôi có đau lòng cách mấy, cuộc đời tôi vẫn tiếp tục, và tôi vẫn tiếp tục yêu người.

Và tôi đã nhận ra rằng tôi cần phải nhận ra nhiều hơn nữa nữa về Tình Người. Tình người phải chăng là chìa khóa để mở ra cánh cửa của mùa xuân, và nơi ấy, tôi có thể tìm thấy Tình Xuân.

Và tôi đã nhận ra rằng
Tâm hồn em sáng như trăng đêm rằm
Tìm em mất bấy nhiêu năm,
Giờ đây gặp được ngỡ nằm chiêm bao.
Sánh đôi thỏa mộng ước ao,
Nắm tay cùng bước đi vào Thiên Thai


PSQ
Tháng 11- 2009
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

TAM QUỐC CHẾ

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 4 Tháng 4 11, 2012 1:10 am

Tam Quốc Chế

Ngày kia, sau khi lập thành thế chân vạc vững như kiềng, Lưu Bị bèn kêu Khổng Minh Gia Cát Lượng tới mà rằng:

_ Quân sư này, thế của ta nay đã vững, giang sơn này trước sau gì cũng sẽ thuộc về Bị ta. Vì thế, ta thấy thời gian này ta nên tìm những danh nhân, hiền sĩ, mời họ về với chúng ta để sau này cùng trị quốc an dân, quân sư nghĩ sao?

Khổng Minh đáp:

_ Chúa công quả không hổ là bậc anh minh, sáng suốt. Lúc nào cũng nghĩ tới bàn dân thiên hạ. Vậy ngài đã chọn được những ai chưa?

Lưu Bị đắc trí cười cười:

_ Dĩ nhiên là có. Ta nghe nói có một nhân vật rất kì lạ, quái đản, người đời gọi hắn là Phú Sĩ, lại xuất thân từ THTĐ, cho nên ta dự định sẽ tới thăm hắn một chuyến.

Khổng Minh "à" một tiếng:

_ Thì ra là Phú Sĩ Lãng Tử Hán. Hình như Lượng tôi có nghe qua, không hiểu con người này tài cán ra sao? Ngài đã điều tra, phỏng vấn được bao nhiêu?

Lưu Bị càng cười thêm:

_ Nói về binh pháp chiến lược thì quân sư là tuyệt thế, nhưng nói về chiêu hiền đãi sĩ thì quân sư còn cách ta rất xa.

Khổng Minh vòng tay:

_ Xin chúa công chỉ giáo.

Lưu Bị càng đắc trí:

_ Này nhé, nhân vật có cái tên Phú Sĩ này từ nhỏ cho đến lớn sống ở Thủ Đức. Hắn học trường Nam Tiểu Học từ lớp một cho đến lớp năm, rồi sau đó được nhận vô THTĐ.

Khổng Minh nói:

_ Vâng, đó là lý lịch của hắn, Lượng tôi muốn nghe ngài bàn về tài năng của hắn.

Lưu Bị lại cười ha hả:

_ Tài năng? Có gì mà khó biết chớ. Hắn đã học từ lớp 1 tới lớp 5, thì ta có thể chắc chắn một điều là hắn có thể đếm được từ một tới năm. Hơn nữa hắn đâu có dừng ở đó, không chừng hắn còn có thể đếm được luôn tới chín ấy chứ. Con người ấy lại không hay ư?

Khổng Minh vẫn còn thắc mắc:

_ Được rồi, đó là tài, còn đức thì sao?

Lưu Bị lần này nghiêm giọng:

_ Sao quân sư lại chóng quên như vậy? Chẳng phải ngay từ đầu ta đã nói rằng hắn xuất thân từ THTĐ sao? Quân sư há chẳng nhớ rằng THTĐ có một đội ngũ giáo viên siêu việt đến thế nào sao. Thầy, Cô đã giỏi như thế, có bao giờ THTĐ lại cho ra một học trò đức hẹp, tiểu nhân hay sao?

Khổng Minh vội vái dài:

_ Lần này quả thật chúa công luận việc như thần, Lượng tôi vô cùng khâm phục. Nếu chúng ta mà mời được nhiều những cao nhân từ THTĐ, như nhân vật Phú Sĩ, thì Lưọng này sẽ được an nhàn tự toại.

Ngày 27/03/2009
PSQ phỏng chế.
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

LẠI TAM QUỐC CHẾ

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 4 Tháng 4 11, 2012 1:18 am

Lại Tam Quốc Chế

Châu Du ra thơ song điệp
Cát Lượng họa bài nhất tôn

Ngày trước, khi Châu Du chưa làm Đề Đốc Quân Sư cho Tôn Quyền bên Đông Ngô, đã nhiều lần tham gia cuộc thi tuyển do Lưu Bị tổ chức, nhưng mãi không đậu, nên vẫn hậm hực lắm.
Nay Châu Du muốn triệt hạ uy tín của Khổng Minh, bèn đi xuống Giang Hạ mà xin diện kiến Lưu Huyền Đức (Lưu Bị).
Lưu Bị hỏi:
_ Chẳng hay Châu Công Cẩn viếng thăm có chuyện chi cần kíp?
Châu Du thưa:
_ Châu Du tôi vì nghe danh Gia Cát Tiên Sinh thơ văn uyên bác, nên muốn đến để thỉnh giáo.
Khổng Minh vội vòng tay đáp:
_ Không dám, không dám. Xin Châu huynh cứ tự nhiên cho.
Châu Du nói:
_ Không biết Gia Cát huynh có nghe đến loại thơ, gọi là "Song Điệp". Trong câu thơ nào cũng có hai chữ liên tiếp nhau được lập lại.
Khổng Minh vuốt râu mỉm cười:
_ Mời Châu huynh cho Luợng mở rộng tầm mắt.
Châu Du tằng hắng, bắt đầu ngâm:
Lâu lâu thoáng thấy một bóng hồng,
Thế rồi chốc chốc biến thành không.
Lâng lâng một nỗi buồn khó tả,
Và mắt đăm đăm cứ dõi trông.
Ngâm xong, Châu Du nâng chén rượu nhấp một hớp, nhìn Khổng Minh đắc trí.
Khổng Minh nói:
_ Hay lắm, nhưng Lượng tôi không biết ngâm, vả lại bài của tôi không phải để ngâm, vậy xin viết lên đây nhé.--Khổng Minh chỉ vào cái quạt của họ Châu.
Chao ôi mặt mũi cứ xanh xanh,
Bay trên ngọn cỏ lướt nhanh nhanh.
Răng trên gõ dưới kêu cạch cạch
Hai tai dang rộng vỗ phành phành.
Châu Du quay qua hỏi Lưu Bị:
_ Ngài thấy thế nào? --ý Châu Du nói là thơ gì mà nghe ghê thế.
Lưu Bị đáp:
_Hay lắm, hay lắm, ta nghĩ mặt xanh đối lại với bóng hồng là hợp lắm.
Châu Du lộ vẻ thất vọng:
_ Nhưng mà thưa ngài, Gia Cát Tiên Sinh đã dùng "song điệp" ở cuối câu, đó là cái dễ nhất, cho nên...
Châu Du chưa nói dứt lời, Khổng Minh đã viết thêm một bài:
Người thì nhỏ nhỏ lại lớn tài
Thi hoài chẳng đậu, rớt dài dài.
Tiếng như thằn lằn "tặc tặc" lưỡi,
Cong cong lưng cúi, đó là ai?
Châu Du biết Khổng Minh nói mình, còn ở lại sẽ thêm nhục, vội đứng lên thở dài thán:
_ Trời đã sanh Du, sao còn sanh Lượng.
Châu Du trở về nhà sanh bịnh kể từ đó.

Ngày 09/04/2009
PSQ phóng tác(*)

(*)Xin sửa lại là phóng tác, thay vì phỏng dịch,
Bởi vì sợ rằng ai đó lại tặng danh hiệu....Dịch Sĩ ..thì chết....dịch!
Phóng Sĩ thì có rồi, và ai cũng là Tác Sĩ cả, nên khỏi lo.
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

TẢN MẠN

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 4 Tháng 4 11, 2012 1:27 am

Tản Mạn

Kính gởi DĐTHTĐ,
Kính gởi thầy cô,
Kính thưa các anh chị
Thưa các bạn,
Thưa các ...em,

Hôm nay trong lòng có một cảm giác khó tả, muốn nói ra, nhưng chưa biết viết gì, thôi thì cứ "kính thưa" trước đã, đàng nào cũng bắt đầu tương tự như thế.

À phải rồi! Đọc bài tùy bút của chị Hồng Nhung, trong khi mà cái chuyện viết chữ có dấu đang được luận bàn, PSQ cảm thấy thật là may mắn có được DĐTHTĐ (có lẽ cũng là cái cảm giác của nhiều anh chị và các bạn). DĐ ta giống như cái sân trường THTĐ. Khi thì dùng để chào cờ, phát phần thưởng, tuyên dương, báo cáo.....còn lại thì mặc cho học trò ...xử dụng (trong nội qui).

Có những bạn thích rượt bắt, chạy khắp sân. Có người lại túm tụm chỗ này chỗ kia mà kháo chuyện. Có người thì thích ngồi bên...gốc phượng, (hay gốc ngọc lan như bạn Kiệt)ngắm nhìn (thơ mộng nhỉ) những người khác qua lại. Cho nên lại có người ... khi thì tìm người này, réo gọi người kia..(Chiểu huynh, Mão huynh đâu rồiìììi). Lại có người tranh thủ thời gian để vào CLB để làm hài lòng cái bao tử của mình. Ôi thôi là cái náo nhiệt và muôn vẻ của một sân trường mà chẳng hôm nào giống nhau, luôn luôn khác, luôn luôn mới, và luôn luôn hấp dẫn.

Cái độc đáo và..."Unique" của DĐTHTĐ ta là, trên thực tế, chúng ta xử dụng "Group E-mail" thay vì dùng những diễn đàn sites thật sự nằm ở trong THTĐ website. Cho nên DĐ ta không hề giống một diễn đàn nào trên khắp thế giới. Cái bất tiện cho cách xử dụng diễn đàn theo lệ thường, là chúng ta sẽ "log in", xong rồi chọn chủ dề (thí dụ như Thơ, truyện, nấu ăn...) rồi vào trong đó chia sẻ với nhau, giới hạn cùng một chủ đề, cùng một sở thích, mà chưa biết được chuyện gì đang....có ở những "chủ đề" khác. Thế là những người...."nhiều chuyện" (nhưPSQ chẳng hạn) sẽ phải chạy qua "vùng" khác. Có khi chạy đi chạy lại cả buổi chẳng tìm được.....ai.

Ở đây chúng ta dùng Group Email, cho nên tất cả mọi "chủ đề" đều dồn vào một chỗ, tất cả mọi người đều được ....."chia đều" và tham gia bất cứ những gì mình thích. Có khi hôm nay PSQ thích làm thơ, nhưng ngày mai lại thích...chọc ghẹo ai đó. Những bài viết như thế này PSQ không biết sẽ phải "vào" đâu? Và quan trọng hơn cả là mặc dù coi được những PPs tuyệt vời, chúng ta không hề bỏ sót những thông tin như Sinh Nhật Thầy Chung, ăn trưa nhà thầy Đăng, ngay cả chuyến đông du của Tây Độc.....

Những người theo nhóm "quậy" thì tha hồ chạy lung tung như đá banh. Những người thích thơ...thẩn thì cứ việc thẫn thờ, còn trường phái "im lặng" thì cứ tự nhiên "coi" và (may ra) cười. Hay hơn nữa, chúng ta lại có thể nhóm lại riêng từng nhóm (nhóm Ru Ca) mà cùng "làm" cái gì đó với nhau. (Nàng Thơ Rũ Cánh, Project 515). Ấy nhờ vậy, mà vòng tay của chúng ta thật sự đang giang rộng và nắm chặt với nhau trên khắp thế giới. Chỉ có điều nhỏ hơi "bất tiện", là những thành viên mới, bao giờ cũng "hết hồn", không biết làm gì với lượng thông tin lớn như vậy mà tưởng chừng như....rác (đôi khi cũng "rác" thật!). Nhưng thật sự thì tùy mỗi người, ai muốn làm gì với mớ bòng bong đó thì làm, "delete" mỏi tay luôn cũng đâu có ai phàn nàn gì. PSQ thấy chị Trước Trong vào DĐ, khâm phục chị không hề "hết hồn", lại còn liên tiếp gởi bài...."không dấu", PSQ sợ mình...chịu không nổi, nên "la làng la xóm". Chẳng ngờ cũng có người ...la lối phụ.

PSQ bỗng nhớ lại chuyện xưa kia, chúng ta mua bánh mì gói bằng giấy báo, xôi gói bằng lá chuối, và nước miá trong bịch nylon. Bởi vì vào thời đó, chúng ta thiếu những đồ để chứa đựng thức ăn thức uống, nếu có, vì chúng ta không tính tiền "bao bì" nên sẵn thứ gì, ta xài thứ ấy. Và khi có được hũ chao, cái lon guigoz hay lon sữa bò, chúng ta đều để dành để chứa đồ. Khi mới qua Mỹ, quen tật, bà xã mỗi khi mua chè, lại rửa sạch những cái hộp nhựa, để dành đựng...cái gì đó, nghĩ lại cũng hơi...xấu hổ. Ấy nhưng mà một thời gian sau, theo kịp đà tiến, nhận ra rằng cái gì cũng có "đồ đựng" rồi, dự trữ làm chi nữa.
Chẳng qua với đà tiến của khoa học, có người hơi chậm trễ một chút mà thôi, PSQ nghĩ rằng DĐ chúng ta được cái lợi là tụ họp được bao nhiêu là anh tài nếu không nói là "thiên tài"vào một chỗ. Nhũng người tài giỏi này không chỉ lên đây để dương danh hay thị oai, nhưng là để đem những hiểu biết của mình mà chia sẻ với đồng môn, mỗi người một tay, mỗi người một khía cạnh, giúp đỡ lẫn nhau, cùng kéo nhau tiến lên. Từ ngày tham gia DĐ, PSQ đã học hỏi được biết bao nhiêu là điều hay, có được bao nhiêu là tin tức, áp dụng bao nhiêu là lời khuyên của những danh ngôn được lồng trong những slideshow đầy màu sắc.

Chỉ là thiển ý của mình mà PSQ nghĩ rằng chúng ta cũng đang dần bước tới viết chữ Việt một cách hoàn hảo trên mạng Internet. Có thể là sẽ có những trở ngại bây giờ, nhưng điều gì cũng vậy, nếu ta không khắc phục khó, thì sợ rằng muôn đời chúng ta sẽ giậm chân tại chỗ. Và những người chưa...."theo kịp" có an tâm hay không khi thấy "cả bọn" vì mình mà bị trì kéo. Và PSQ tin rằng có những người tuy ráng bám theo một cách vất vả, cũng không muốn lấy giấy báo mà gói ổ bánh mì, hay dùng lại cái hộp nhựa mà mình ăn rồi đựng đồ ăn cho con.

Vấn đề đặt ra như lời anh Hưng, rất là thực tế, về công dụng của Thông-tin. Một thông báo, một bản báo cáo, khi viết ra mà được càng nhiều người đọc thì càng tốt. Vậy thì những món quà quan trọng "không dấu" chất lượng 80% này có thể thành 100% khi được mang lên bằng "attachment" (không biết có được không nhỉ). Còn những thứ linh tinh lang tang, vẫn có thể để người tùy nghi xử dụng. Hoặc giả ai muốn bài mình 100%, thì cứ việc dùng "attach", còn không thì cứ chịu 80% hay "lăng quăng" vậy, Ấy là chưa kể có nhiểu chữ nếu viết không bỏ dấu thì...không dám viết!. Trước kia, PSQ dành phần phiên dịch của anh Tuyến những bài thơ, bài viết, và "attach" vào mail cho những thành viên như Bích Hợp đọc. Cuối cùng computer đầy dẫy những "word documents". Phải mở hai ba cái "folder", rốt cuộc cũng vẫn như một đám rừng của "Folder" và "Word". Ấy vậy mà rồi cũng phải đi tìm "nó" để ..."attach". Ấy vậy mà vẫn...lộn.

Do vậy, chúng ta nên khuyến khích mọi người cố gắng lên, nhiệt tình lên, và....thật tình lên. Xin đừng để ý tưởng tiêu cực làm chùn chân chúng ta, xin đừng ngại rắc rối và hãy sống động lên thì DĐ chúng ta mói càng sống động. Hoan hô chị Xuân Mai, thật không dễ chút nào, chị đã mạnh dạn bưóc tới và thành công...đầu. Cái gương sáng của khắc phục khó khăn để tiến lên của chị, PSQ sẽ nhắc cho tới khi nào tất cả cũng thành công như chị.

PSQ xin hoan hô anh BSTuyến với sự nhiệt tình hiếm có. Có lẽ anh nên có thêm biệt danh BSComp (Bác Sĩ Computer) khi mà anh có thể vươn dài "cánh tay" để sửa hay cài đặt computer sofware từ xa. Chắc chắn anh cũng sẽ có khả năng giải thích và giúp đỡ những đối tượng khác nhau, trên khắp các miền khác nhau, và PSQ hy vọng sẽ được học hỏi nơi anh, và cộng tác với anh khi cần.

Và xin hoan hô tất cả những ai chỉ thấy lăng quăng mà lại muốn đọc được như...ai, chỉ vài bước thôi, cứ cho rằng thế đi, là...tới.

Cuối cùng, xin cám ơn tất cả mọi người đã "dám" đọc được tới chỗ này, thật không dễ quí vị ạ, và PSQ vô cùng tiếc là không viết bằng cách "attach" để ai cũng đọc được, vì đây chẳng phải là một bài quan trọng mà cần 100%. Cái điều PSQ cảm thấy vô cùng quan trọng là tất cả mọi người tham gia DĐ đều đọc và viết chữ Việt một cách tự nhiên!

Vô cùng trân trọng.

Ngày 04/06/2009
Quyết Nông
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

NHỮNG DÒNG VĂN MÊNH MANG ... PSQ - KIM THOA

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 4 Tháng 4 11, 2012 3:35 pm

Tản Mạn Cuối Năm 2009

Kính thưa DĐ,

Nhân dịp cuối năm, PSQ có một chút xíu tâm tình xin phép gởi lên. Dù hợp thời hay không, dù đúng lúc hay không, cũng chỉ là một suy nghĩ, mà cũng chẳng biết là đúng hay không.

Kính thưa mọi người, khi chúng ta muốn thiết lập hay tạo dựng một điều gì hay cái gì đó, chúng ta cần có một số hiểu biết về... "cái đó". Rồi để kiến thiết, xây dựng cho "nó" nên tốt đẹp, chúng ta cần có những khả năng thích ứng. Nhưng để duy trì và tiếp tục làm cho tốt đẹp hơn, những điều chúng ta cần (hay muốn) hầu như không giới hạn, vì sự thăng hoa không có giới hạn. Con người cũng không bị giới hạn về điều gì, cho nên những điều mà chúng ta cần, là thật nhiều bàn tay, thật nhiều khối óc, và thật nhiều tấm lòng.
Những bàn tay, chúng ta không thiếu! Khối óc, chúng ta cũng có nhiều. Còn tấm lòng, có lẽ chúng ta có thể tự hào về chính chúng ta điều này. Nhưng điều quan trọng là làm sao giữ được tất cả các điều ấy với nhau. Làm sao liên kết chúng, để điều này hỗ trợ điều kia.
Những bàn tay, hãy nắm lấy bàn tay. Những khối óc, hãy gộp chung vào, đặt mục tiêu ở cộng đồng. Và tấm lòng rộng mở với trái tim có thể đón nhận tất cả. Để giữ tất cả mọi thứ với nhau, mọi nơi với nhau, cùng nhau, và cho nhau.

Có một bài hát mà PSQ từ lâu rất thích, nhưng vì đó là nhạc ngoại, có tựa đề:


If We Hold On Together
Nhạc Ngoại Quốc
Trình bày : Phú Sĩ Quyết




If We Hold On Together (tạm dich: Nếu chúng ta dìu dắt, nương tựa với nhau).

Nay vì ngẫu hứng, PSQ đã đặt lời Việt cho bài này (chỉ đặt lời theo ý, không phải dịch lời), lấy tựa đề:

Nếu Ta Cùng Giữ.

Vì mới đặt vài đọan, không biết có thích hợp không, nên mạo muội gởi DĐ mời mọi người nghe thử, và giúp cho PSQ có thêm ý kiến. Và cũng nhân cơ hội cuối năm, bày tỏ một vài suy nghĩ, tâm tình của mình, ước mong sao tất cả mọi người được vui vẻ, và tràn đầy sức khỏe trong năm mới.

PSQ cũng nhân dịp này, riêng tặng một người đang giữ trái tim mình.


If We Hold On Together
Nếu ta Cùng Giữ


Yêu nhau mỗi ngày
Đừng mất đi chính mình.
Em xây giấc mộng
hãy giữ vững con tim.
Vững niềm tin vào
Ước mơ ta đang dệt
với bao yêu thương trong thành tâm.
Có niềm hy vọng
với ánh vinh quang rực
Sáng lên con tim chân tình yêu
Và ta giữ lấy mình cùng nhau,
Vì anh biết giấc mộng sẽ tươi vui.
Rồi đời mang đến niềm hạnh phúc muôn nơi.
Với tình yêu sẽ
Kết chặt chúng mình

don't lose your way
With each passing day
You've come so far
Don't throw it away
Live believing
Dreams are for weaving
Wonders are waiting to start
Live your story
Faith, hope & glory
Hold to the truth in your heart

If we hold on together
I know our dreams will never die
Dreams see us through to forever
Where clouds roll by
For you and I


Trong đời những khi có người vấp ngã
ta cùng giúp nhau vươn lên.
Rồi ta sẽ thấy được ánh sáng,
niềm tin yêu, ở cùng nhau.

If we hold on together
I know our dreams will never die
Dreams see us through to forever
As high as souls can fly
The clouds roll by
For you and I.

Cùng giữ suốt đời
Tình Anh và Em

Chân thành kính chúc,

Ngày 30/12/2009
PSQ
Sửa lần cuối bởi nguyenthikimthoa vào ngày Thứ 6 Tháng 4 13, 2012 2:46 am với 1 lần sửa trong tổng số.
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

NHỮNG DÒNG VĂN MÊNH MANG ... PSQ - KIM THOA

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 4 Tháng 4 11, 2012 7:02 pm

Bài Phú Mừng Thầy

Đã từ lâu không làm thơ viết phú, nhân mở tiệc mừng thầy, hỏi cú pháp văn chương xem còn nhớ.
Nay có dịp góp mặt phơi mày, đợi đề huề huynh đệ, rằng ba hoa khoác lác chắc chưa quên.

Ấy là vì:
Thầy mạnh khoẻ, cả hội chúc mừng. Thành kính, tôn ti vậy mới là: Tiên Dùng Lễ.
Thể an khang, toàn ban ca tụng.Văn chương, thi phú còn phài nói: Hậu Tiến Văn.
Tứ hải Đệ với Huynh, vội tụ hội họp bàn, nghe muôn điều cảm động.
Năm châu Cô cùng Thầy, đồng lo toan chăm sóc, thấy vạn sự thân thương.
Ơn Thầy cô, nghĩa đệ tử, dầu trăm năm còn khắc sâu hơn ngàn bia đá.
Duyên bằng hữu, nợ đồng môn, có vạn dặm chẳng xa cách quá một tấm lòng.

Thế mới biết:
Có các bậc rất thông minh, vì chẳng qua là do… học bạn.
Mà lắm người nhiều kiến thức, lại không khỏi tới để …nhờ thầy?
Lời thành trong trí não.
Ý kính hết tâm can.
Thầy, mạnh khỏe an khang
Trò, hội đoàn thịnh vượng.

Trình bút.
23/02/2009
Họ Nông, tên Quyết
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

NHỮNG DÒNG VĂN MÊNH MANG ... PSQ - KIM THOA

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 4 Tháng 4 11, 2012 7:06 pm

Tản Mạn lời yêu thương

Một ngày sắp sửa lại trôi qua. Một cuối tuần lại sắp sửa trôi qua. Một đời......

Một đôi tình nhân ngồi bên nhau ngắm cảnh mặt trời lặn trên bãi biển. Gió nhè nhẹ thổi và ánh dương đang tàn dần. Hai người ngồi như vậy đã lâu không nói tiếng nào. Họ để tâm hồn họ nói chuyện với nhau một cách âm thầm. Họ đang chìm vào thế giới của nhau, tưởng như hai tâm hồn đang quyện lại thành một. Khi những ánh nắng cuối cùng bắt đầu chìm xuống dưới mặt nước, chàng thì thâm bên tai nàng:

_ Em ơi, em có yêu anh không?
Tuy cả hai thân hình đã gần sát nhau lắm rồi, nàng vẫn làm một động tác như cố gắng xích lại gần thêm nữa:
_ Em yêu anh nhiều lắm.
Và hai người lại yên lặng. Chừng năm phút sau, chàng lại thì thầm:
_ Em yêu ơi, em có yêu anh không?
Nàng bất động, nhưng đôi môi cử động:
_ Anh biết rồi mà, em yêu anh rất nhiều.
Hai người lại im lặng. Năm phút trôi qua, chàng thì thầm:
_ Em rất yêu quí của anh, em có yêu anh không?
Nàng ngồi thẳng lên, ngước nhìn chàng, giọng nói đã bắt đầu hờn dỗi:
_ Sao anh cứ hỏi em câu đó hoài vậy? Bộ anh không tin rằng em yêu anh hay sao. Hay anh cho rằng nhưng gì em nói là giả dối. Anh làm em buồn rồi đó.
_ Em yêu của anh, anh hỏi em câu hỏi đó hoài, là vì anh muốn được nghe câu trả lời của em hoài hoài, mãi mãi. Những câu nói "yêu anh" của em, làm cho anh sung sướng hạnh phúc. Tuy anh luôn biết rằng em yêu anh, nhưng được nghe em nói những lời yêu thương suốt ngày, anh cũng không bao giờ chán. Và bất cứ khi nào anh muốn nghe những lời đó từ em, thì anh lại hỏi em. Em có chán ngán không, nếu mà suốt ngày anh nói "anh yêu em"? Em có vui không, nếu suốt ngày anh không nói yêu em lần nào cả. Và vì niểm hạnh phúc của anh, em có thể nói yêu anh suốt ngày, hay bất kì khi nào anh hỏi hay không?....

Có ai trong chúng ta lại không thích nghe những lời yêu thương từ nơi người mình yêu thương? Có ai đã từng than phiền rằng người yêu tôi nói yêu tôi nhiều quá? Mà có lẽ chúng ta nghe nhiều hơn những lời than thở của...cô đơn. Vậy thì được nghe những lời yêu thương quả là một niềm hạnh phúc. Vậy thì có lẽ những lời yêu thương trên thến gian này chưa đủ để phân phát cho mọi người. Vậy thì tại sao chúng ta lại khó chịu, khi có dịp nói lời yêu thương? Vậy thì tại sao chúng ta không chịu tạo thêm dịp để được nói--và được nghe--những lời yêu thương?

Chúng ta nên tận dụng Tất Cả thời gian khi có cơ hội, bầy tỏ tình cảm của mình và cả những lời yêu thương tự đáy lòng. Chúng ta nên tận dụng tất cả những dịp, mà sẽ tạo cho đối tượng cái dịp bầy tỏ tình cảm (bằng cách hỏi, hoặc cách khác), và những lời yêu thương với mình.

Chúng ta có thể biết chắc được rằng những lời nói yêu thương của chúng ta sẽ làm người ấy--lúc nào cũng vậy--hạnh phúc. Chúng ta có thể chắc rằng những lời yêu thương sẽ không bao giờ dư thừa. Và vì vậy, hãy đừng bao giờ khó chịu khi "bị" hỏi, vì đó cũng là dịp để chúng ta nói thêm nữa những lời yêu thương--vốn đã chưa bao giờ đủ--mà xây dựng thêm nữa những nền tảng cho hạnh phúc lâu dài.

Ngày 07/03/2010
PSQ
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

NHỮNG DÒNG VĂN MÊNH MANG ... PSQ - KIM THOA

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 4 Tháng 4 11, 2012 7:12 pm

“ CẢM ƠN MẸ”


Cuộc sống hối hả trôi đi, công việc rồi những thứ áp lực của cuộc sống. Có đôi lúc, con vô tình làm cho Mẹ buồn. Nhưng con biết , dù cho con có làm mẹ buồn đi chăng nữa thì tình cảm của mẹ dành cho con vẫn sẽ luôn luôn bao la , rộng lớn …và không gì có thể thay đổi được .

Nay nhân ngày của Mẹ, con xin viết những dòng suy tư của con mà con có thể nói lời “ Cảm Ơn Mẹ”.
Với ba chữ “ Cảm Ơn Mẹ” mang đầy ý nghĩa nhất trong cuộc đời con.

Lâu nay con suy nghĩ về mẹ rất nhiều. Con chưa bao giờ nghĩ sẽ xa mẹ, vậy mà nay con cách xa mẹ nữa vòng trái đất. Giờ trong con là nỗi buồn nhớ mẹ vời vợi. Đó cũng là lần đầu tiên con phải xa mẹ. Đêm ngày chỉ biết khóc và nói với chồng con: “Anh ơi, Em nhớ mẹ và nhớ nhà quá à !”.

Xa nhà, không còn trong vòng tay che chở ấm áp của mẹ. Con phải tự lo cho mình nhiều thứ, tự phải … với cuộc sống mới ở nơi đất khách.

Giờ con lơ ngơ, lạ lẫm giữa đất người, hành trang con mang theo bên mình là những lời chỉ dạy của mẹ, đồng thời có Chồng con bên cạnh hy vọng sẽ giúp con đi qua những khúc quanh cuộc đời, mạnh mẽ vững vàng vượt qua những đoạn đường gập ghềnh của cuộc sống. Vật lộn với nhiều khó khăn, nhưng rồi con sẽ dần dần quen với cuộc sống mới nơi xứ lạ quê người.
Bây giờ con đường con sẽ đi gặp nhiều khó khăn, trở ngại hơn tất cả những con đường mà con đã từng đi qua trước đây.

Khoảng cách về địa lý làm con mỗi ngày sẽ xa mẹ hơn nhưng tình mẫu tử như thêm siết chặt chẳng thể nào đứt lìa ra được, có chăng là những lắng lo ở xa con không về kịp để chăm sóc những hôm mẹ hay trở mình, trái gió trở trời…không thể thường xuyên thăm mẹ được như các anh em đã lập gia đình gần gần nơi mẹ ở. Mẹ ơi, từ ngày con lập gia đình ở xa, chắc các anh gần đó năng về thăm mẹ? Hoặc nếu có bận việc, thì các anh gọi điện thoại hỏi thăm mẹ chứ? Nếu như mà được như vậy thì con yên tâm và vui mừng lắm.
Tiếc rằng Anh Hai là người con rất quan tâm thương yêu, yêu quý Cha Mẹ và cũng là người Anh rất thương yêu quan tâm đến từng đứa em trong gia đình khi gặp trở ngại hay làm điều gì sai trái đều giúp đỡ, khuyên bảo, chỉ dẫn, thì Anh lại xa lìa cõi dương thế quá sớm. Nếu như giờ còn Anh Hai thì đỡ biết mấy, dù con có ở xa cả nghìn dặm con cũng an tâm, yên lòng.

Ngày của mẹ con không ở bên cạnh mẹ. Nhưng con biết mẹ sẽ không buồn đâu vì mẹ biết con đang hướng về mẹ bằng cả tấm lòng trân trọng, yêu thương vô bờ. Cả mấy tháng nay con cứ miên man, cứ loay hoay suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều về Mẹ. Con không cầu kì cũng không cố ý tìm lời hay ý đẹp mà chỉ muốn thể hiện được tình cảm yêu thương và lòng biết ơn đến mẹ. Đó là con đã viết một, hai bài văn và một số bài thơ về Mẹ. Nay con xin viết thêm những dòng này với lời con chọn là : “Cảm Ơn Mẹ”. Ba chữ thôi nhưng nó mang rất nhiều ý nghĩa.

Cảm ơn mẹ đã sinh ra con!
Cảm ơn mẹ với những vòng tay che chở ấm áp cho con khôn lớn trưởng thành!
Cảm ơn mẹ đã là mẹ của con!
Cảm ơn mẹ vì tất cả những gì mà mẹ đã làm cho con!
Cảm ơn mẹ đã dạy con giá trị của sự cần cù!
Cảm ơn mẹ đã dạy con giá trị của sự chung sức!
Cảm ơn mẹ đã dạy cho con về sự trung thực!
Cảm ơn mẹ đã dạy con biết trân trọng những điều đơn giản!
Cảm ơn mẹ đã dạy con nên làm những điều tốt lành
Cảm ơn mẹ! Con yêu mẹ...
Con yêu mẹ...

Với những dòng trên, một lần nữa con xin gửi đến Mẹ thương yêu những lời chúc an lành, tốt đẹp nhất !

Cali, May.2011
Kim Thoa
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

NHỮNG DÒNG VĂN MÊNH MANG ... PSQ - KIM THOA

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 4 Tháng 4 11, 2012 7:37 pm

MẸ
NHẠC VÀ LỜI : Minh Đức
TIẾNG HÁT : Hồng Mơ




Đôi dòng cảm nhận bài hát về “Mẹ” của Tác giả Minh Đức


Nghe bài hát “ Mẹ” của Tác giả Minh Đức, do Ca sĩ Hồng Mơ trình bày. Ôi sao! Bài hát thật hay vô cùng. Tiếng nhạc thật cảm động và đi vào trái tim một cách tự nhiên.

Khi Tôi biết bài hát này, ngày nào Tôi cũng mở ra nghe. Nghe đi nghe lại nhiều lần, mà từ đó Tôi cảm nhận được từng lời hát mà Tác giả dùng, những lời nhạc rất đỗi thân thương, đã làm Tôi đang từ rưng rưng lệ trở thành ướt đẫm đôi mi. Không những thế còn làm Tôi chạnh lòng, khiến Tôi liên tưởng đến người Mẹ của Tôi mà lòng thấy quặn đau, xót xa.
Tác giả ơi! Tôi cũng có một người Mẹ giống như vậy, đã một thời dãi nắng dầm mưa… đã một thời dãi nắng dầm sương …Cả cuộc đời Mẹ với đôi quang gánh khắp nẻo đường, không ngại gió sương, sớm hôm tần tảo để nuôi con .
Mẹ ơi! Từ lúc con sinh ra và lớn lên, con đã chứng kiến cuộc đời mẹ sao thật là nhọc nhằn vất vả, khổ cực . Đó là vì tình mẫu tử Mẹ thương yêu chúng con, dành cho chúng con những điều tốt đẹp nhất, và mong chúng con có cuộc sống bình yên, hạnh phúc…

Dòng thời gian lặng lẽ trôi. Tóc mẹ ngày một pha sương theo năm tháng. Từng nếp nhăn trên vầng trán mẹ ngày càng nhiều hơn với bao nghĩ suy dù chúng con đã lớn khôn rồi.
Cánh cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ Tôi cõng cả bốn mùa gió sương

Tác giả thêm vào với hai câu ca dao này, làm Tôi nhớ bao năm cuộc đời của Mẹ suốt bốn mùa đều với đôi quang, gánh gồng từ sớm hôm đến xế chiều mới về. Khi Cha qua đời, Mẹ chưa hết buồn, lại thêm nỗi buồn người con trai trưởng ra đi. Cuộc đời Mẹ chưa hết nhọc nhằn, khổ cực vất vả sớm hôm của bốn mùa gió sương, thì lại phải chịu đau thương tan tóc của chồng, của con. Nhớ lại quãng thời gian ấy sao mà Tôi thương Mẹ vô cùng. Bao nhiêu giông tố đến với Mẹ vừa mới nguôi ngoai thì nay gặp một sóng gió khác đưa đến, làm Mẹ lại phải sống trong những tháng ngày đau thương với những u buồn héo hon. Mẹ ơi, tất cả những nỗi khổ đau này con đều nhớ mãi, nhớ mãi không bao giờ quên. Qua những dòng cảm nhận này, Tôi đã thực hiện PPS chủ đề “ Mẹ” với những hình ảnh sưu tầm từ Internet, để diễn tả lên một phần nào của cuộc đời Mẹ. Đồng thời Tôi sáng tác một bài thơ “ Ngày Hiền Mẫu” để gửi đến Mẹ của tôi nhân Ngày của Mẹ .

Ngày Hiền Mẫu

Tình thâm mẫu tử tuyệt vời
Đó là tình cảm của trời ban cho
Cưu mang chín tháng mong chờ
Từng giây, từng phút con thơ chào đời

Nhìn con mẹ mỉm môi cười
Đưa nôi con ngủ không rời đôi tay
Ầu ơ, câu hát đêm ngày
Thương con với cả lòng này bao la

Dù cho gặp chuyện phong ba
Nhưng tình mẹ vẫn bao la dạt dào
Ngày hiền mẫu đẹp làm sao!
Cho con bày tỏ tình sâu cao vời

Làm sao nói hết mẹ ơi !
Thơ nào mà viết hết lời thương yêu
Rằng con yêu mẹ rất nhiều
Muôn đời ghi nhớ tình yêu mẹ hiền
.

Cuối cùng, Tôi xin gửi lời chúc đến Mẹ Tôi, và đến tất cả các bà mẹ trên thế giới, luôn luôn được hạnh phúc, bình an, và dồi dào sức khỏe trong cuộc sống.

Cali, May. 2011
Kim Thoa
Sửa lần cuối bởi nguyenthikimthoa vào ngày Thứ 3 Tháng 9 04, 2012 2:36 am với 2 lần sửa trong tổng số.
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

NHỮNG DÒNG VĂN MÊNH MANG ... PSQ - KIM THOA

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 4 Tháng 4 11, 2012 7:55 pm

Mênh mang nỗi nhớ CHA …

Hình ảnh người Mẹ là chủ đề chính trong rất nhiều tác phẩm nghệ thuật. Nhiều sách vở thơ ca thiết tha tình mẹ. Phải chăng tình mẹ nồng thắm chan chứa theo từng lời nói, ánh mắt, cử chỉ săn sóc từ thưở bé thơ nên dễ cảm nhận, dễ gợi nguồn cảm hứng sáng tác; ngược lại tình cha cô đọng sâu lắng nên khó diễn tả thành lời. Tình Cha rất mạnh mẽ bảo bọc che chở cho gia đình. Nên khi kính yêu mẹ, cũng là phần nào đáp đền công ơn của cha.
Công Cha cũng rộng lớn có khác chi là nghĩa Mẹ.
Công ơn Cha Mẹ ai cũng biết vô tận và cao cả biết chừng nào!!! Nhưng với mỗi người thì có một cách cảm nhận riêng, một ý nghĩa sâu sắc riêng. Đối với bản thân tôi, Cha Mẹ là tất cả - là niềm tự hào và là sức sống của bản thân. Bởi vì :

Có Cha mẹ mới có mình
Ở sao cho xứng chữ tình làm con.

Ai cũng có một tuổi thơ để nhớ, ai cũng có một nguồn cuội để hướng về. Với tôi, những ký ức khó quên nhất là những kỷ niệm về Cha Mẹ người đã sinh ra và nuôi tôi thành người. Chẳng hiểu sao ngày xưa lúc bé bố mẹ cứ bắt con buổi trưa phải đi ngủ. Tại sao cứ mỗi lần bị bệnh lại cứ bắt uống thuốc. Ngày thứ bảy, chủ nhật được nghỉ ở nhà lại bắt con phải học, hết làm toán rồi lại tập viết…

Ngày ấy tôi thật khờ cứ nghĩ rằng Cha Mẹ chẳng thương mình gì cả, toàn bắt tôi phải làm những thứ mà tôi không thích. Tôi vẫn còn nhớ, khi tôi học tiểu học ở trường tỉnh Tây Ninh, lúc thì Cha, lúc thì Mẹ đưa đi học khi tôi bắt đầu vào học lớp một. Khi đến trường nhưng chưa vào lớp thì tôi đã khóc và rồi được Cha dỗ nín. Còn nữa, tôi được Cha rèn chữ viết mỗi ngày, cầm tay tôi rèn cho tôi từng nét chữ và thường hay bị Cha khẻ tay vì cái tội viết chữ cẩu thả không nắn nót, viết vội vàng cho xong để được chơi. Khi làm toán, không tập trung hay lơ là làm sai nên bị la rầy có khi bị đòn roi vào mông khóc nức nở.

Đến khi Cha tôi chuyển đổi công tác về Sài Gòn làm việc thì gia đình tôi di chuyển về Thủ Đức sinh sống. Về Thủ Đức lúc đó tôi học lớp 5 tại trường Nữ Tiểu học. Hiện nay trường mang tên là : Trường Tiểu học Nguyễn Trung Trực. Trong khi học lớp 5 ở trường này tôi bị bệnh sốt thương hàn. Cha Mẹ bảo tôi đi học nhớ đội mũ nón cho khỏi nắng, tôi không nghe lời nên bị bệnh. Lúc tôi bệnh nhằm lúc đang mùa dịch sốt thương hàn nữa, nên bệnh của tôi cứ kéo dài mãi không hết sốt. Khi tôi nằm điều trị bệnh, thì đích thân Cha tôi nuôi tôi ở bệnh viện.

Thật là một kỷ niệm khó quên. Tháng ngày cứ nối tiếp nhau và một lần nữa khi gia đình tôi gặp nhiều khó khăn, học xong lớp 12 tôi ở nhà tráng bánh ướt cho mẹ đi bán ròng rã biết bao nhiêu năm. Tối ngày chỉ biết cặm cụi với công việc nội trợ, bếp núc và tráng bánh ướt. Cha đi làm về không những Cha vui vẻ thay phiên tráng bánh ướt cùng với tôi, mà Cha còn đọc cho tôi nghe những câu thơ Kiều, câu châm ngôn, câu ca dao Tục ngữ, kể cho tôi nghe chuyện Lưu Bình - Dương Lễ, Phạm Công - Cúc Hoa, … Ngày qua ngày, thức hôm thức khuya cùng Cha tráng bánh ướt và làm những công việc phụ giúp mẹ, nên một hôm tôi ngã bệnh. Cha tôi thấy vậy đưa tôi vào bệnh viện và cũng chính do tay Cha chăm sóc.

Thời gian dần trôi..., các anh trai tôi lập gia đình ở riêng, và mãi sau này tới em trai út tôi cũng lập gia đình, chỉ còn mình tôi… Ngày qua ngày, hết người này đến người kia giới thiệu cho tôi rất nhiều người, nhưng không ai hợp với ý tưởng của tôi. Một hôm, Cha khuyên tôi con đừng nên kén chọn quá mà hãy chọn cho mình một bờ vai để chia sẻ trong cuộc đời. Đây là điều Cha Mẹ tôi mong mỏi nhất. Nhưng tôi đâu có kén chọn gì đâu ! Tôi là thân phận con gái nhà nghèo nào đâu dám mơ ước gì cao sang. Cha mẹ tôi ( kể cả các anh trai tôi ) không biết được ý nghỉ của tôi nên cho rằng tôi là người khó tính quá. Chắc có lẽ cũng có một phần là như vậy!

Chính vì nhờ Cha rèn chữ viết cho tôi lúc học ở tiểu học mà đến khi lên trung học được bạn bè khen chữ viết của tôi rất đẹp. Rồi cho đến khi tôi bước vào đời với nghề dạy học, bạn đồng nghiệp và Ban Giám Hiệu ai cũng đều khen chữ viết của tôi rất đẹp. Với nghề dạy học, tôi cũng thấy các em học trò của tôi sao giống tôi hồi bé quá. Từ cái khóc khi đến lớp, được cô giáo cầm tay cho từng em học trò và rèn cho các em từng nét chữ. Hình ảnh này làm tôi nhớ đến Cha tôi ngày xưa khi còn bé cũng được Cha cầm tay nắn nót từng nét chữ cho thật đẹp, và khi đi đến trường lớp học thì khóc lại được cha mẹ vỗ về.

Cha tôi vốn là người ít nói, với gương mặt uy nghiêm. Tuy Cha ít nói nhưng Cha lúc nào cũng yêu thương con cái, mong muốn con mình ngoan, giỏi, thành đạt và sau này có một cuộc sống hạnh phúc . Những lúc tôi làm gì lỗi lầm, sai trái bị Cha rầy la, mắng mỏ, tôi cho rằng Cha không thương nhưng đó chính là tình thương của Cha dành cho đứa con.

Mùa Vu Lan sắp đến, và người ta thường nói tháng 7 là mùa con cái báo hiếu cho Cha Mẹ. Nhưng theo con, tất cả những ngày trong năm nên là ngày báo hiếu cho Cha Mẹ. Vì sao ư? Vì có ngày nào tháng nào, giờ nào mà Cha Mẹ không nghĩ, không lo, không thương đến những đứa con của mình. Vậy thì tại sao chỉ tháng 7 người ta mới nghĩ đến việc báo hiếu Cha Mẹ, phải không ạ? Hay là chỉ có ngày Mother’s day và ngày Father’s day mới nghỉ đến Cha Mẹ.

…Những chuỗi ngày tháng đã qua lại làm trong lòng con bâng khuâng một nỗi nhớ, nhớ đến hình ảnh Bố khi còn ở dương thế. Bố ơi, con lật lại những tấm hình gia đình mình chụp, nhất là tấm Bố Mẹ chụp chung với nhau trong ngày cưới của em trai út và tấm cả nhà mình chụp chung trong ngày đó. Mắt con cay xè…,và thầm nghỉ : “Khi con có được một bờ vai chia sẻ trong cuộc đời thì Bố không còn nữa và giá như ngày con cất bước vu quy cũng có mặt bố”…

Nhiều lúc, đêm nằm ngủ tôi ước giá như giờ còn bố ." Nước mắt tôi chợt chảy dài trên gò má”. Và lòng tự hỏi đủ điều … Thế nhưng tôi tin cho dù tôi không nói ra nhưng từ sâu thẳm lòng mình chắc chắn Cha tôi luôn hiểu tình cảm của tôi. Từ ngày tôi xa nhà, xa mẹ, tôi luôn nhớ đến mẹ, thương mẹ vô cùng và nghỉ ngợi bâng khuâng, nghỉ nghỉ rất nhiều... và còn mơ thấy Bố tôi về, PSQ ông xã tôi nằm bên cạnh thấy tôi mớ và la to, liền gọi cho tôi tỉnh rồi hỏi: “Em mơ thấy gì mà la to thế”.

…Bố ơi, Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó Bố sẽ không còn bệnh tật. Bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những gì Bố dạy, sẽ luôn sống một cách thương yêu và kính trọng. Hình ảnh của Bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm Bố dành cho con, con sẽ ôm ấp và trân trọng mãi mãi...

Giờ đây, những ký ức về kỷ niệm tình yêu của Cha tôi dành cho tôi, tuy là mênh mang nhưng rất rõ nét và tôi thương Cha tôi nhiều lắm. Tiếc rằng lúc Cha tôi còn ở dương thế tôi chưa bao giờ nói với Cha mình “Con thương Bố, Con yêu Bố”. Đã rất nhiều lần tôi muốn nói với Cha những lời tự đáy lòng mình, thế nhưng thật lạ tại sao tôi không thể nói nên lời. Để giờ Cha đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp, cho dù có muốn nói lời “Con thương Bố, Con yêu Bố” cũng chẳng nói được.
Tình cảm thiêng liêng ấy không phai nhòa trong tâm khảm. Qua đó Tôi có thực hiện một slideshow TÌNH CHA CHO CON với sự hỗ trợ của PSQ, chồng tôi.


Xin mời bấm vào chữ màu đỏ để xem SlideShow Tình Cha Cho Con TÌNH CHA CHO CON

Thương Cha

Thương Cha lúc ở cõi đời
Sớm hôm khổ cực tình Người chứa chan
Dù nay cách trở đôi đàng
Thương Cha con vẫn mênh mang nhớ đầy …

Biết bao kỷ niệm còn đây
Không sao quên được tháng ngày đã qua
Thâm sâu dưỡng dục công Cha
Con chưa báo đáp thì Cha đi rồi .


Cali, Jun-16-2011
Kim Thoa
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

NHỮNG DÒNG VĂN MÊNH MANG ... PSQ - KIM THOA

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Chủ nhật Tháng 4 15, 2012 1:49 am

Tản Mạn Cuối Năm Canh Dần 2010

Kính thưa DĐTHTD,

Trong khi mà mùa Xuân của năm mới đang tìm những ngõ ngách để len lỏi tới, thì những buồn, vui của năm cũ lại đang lờ lững tụ lại. Đây là cái thời điểm mà ta nhớ lại những cái cũ và chuẩn bị cho cái mới. Đây là cái thời điểm mà cái cũ vẫn chưa...cũ, và cái mới chưa được...mới. Cho nên, mọi thứ, mọi chuyện cứ lang thang, mênh mang, bao la, mơ hồ, bồng bềnh, lãng đãng....như cánh bướm chập chờn, như cơn gió mơn man, như tia nắng nhạt nhòa, như làn hương thoang thoảng.... Khiến cho tâm trí ta không tập trung được, khiến cho lòng ta mở rộng ra, khiến cho con tim ta "thí thóp" đập. Không phải là chờ đón mong mỏi, không phải là u sầu hoài niệm, cũng không phải là hân hoan mừng rỡ. Vậy phải chăng có thể gọi đó là...Tản Mạn?

Chẳng bao lâu sau cái Tết Tân Mão này, PSQ sẽ "kỷ niệm" năm thứ hai sự "có mặt" của mình trong DDTHTĐ. Cơn gió nào đưa ta đến đây PSQ tự nhủ...không nhớ, không rõ, không nhớ rõ! Nhưng luôn luôn chắc chắn một điều là sự chân thành biết ơn của mọi người đối với thầy Lê Tấn Tài. Một người Thầy "âm thầm lặng lẽ"... đã tạo dựng và đang duy trì ngôi trường xưa của chúng ta, để tất cả chúng ta có thể về đây họp mặt, chuyện trò trao đổi, làm sống lại một giai đoạn của cái thời hoa niên cắp sách, rồi gặp lại Thầy Cô và bạn bè cũ, và kết thân với những bạn bè mới, chừng như...Hôm Nay Tôi (vẫn) Đi Học. Bên cạnh đó, thầy Tài còn cho DĐ thưởng thức những SlideShows về những vẻ đẹp của thiên nhiên và những tiến bộ khoa học của thế giới, và thỉnh thoảng có một vài bài thơ...

Một vài bài thơ....À! phải rồi, nói đến thơ thì phải nói đến thầy Tuấn và thầy Ba. Hai người này luôn là nguồn cảm hứng thơ trong DĐ. Tuy rằng thầy Ba giờ đây không thể tham gia với chúng ta nữa, nhưng cô Ba đã thay thế Thầy tiếp nối những vần thơ của thi sĩ Nguyễn Tam bằng những hồn thơ của Nguyễn Tam Phu Nhân không thiếu những tình cảm yêu thương dạt dào. Còn thầy Tuấn thì là bậc thầy về thơ Đường, dẫn dắt và chỉ bảo mọi người với câu nói bất hủ "...làm thơ Đường thì phải né qua né lại...", và những lời thơ thật văn hoa bóng bẩy như xưa kia Thầy vẫn nói chuyện với học trò khi còn làm Hiệu Trưởng.

Nhắc đến những ông Hiệu Trưởng trường ta, thì nghĩ thật là may mắn mà chúng ta giờ đây còn có hai ông nữa. Một ông ở bên Pháp, là thầy Nguyễn Văn Tâm, mà lâu lâu mới nói vài lời quan trọng. Còn ông ở Việt Nam là thầy Hồ văn Trai. Ông thầy này làm Hiệu Trưởng còn trước cả mấy ông thầy kia nữa đấy, và là người sáng lập và duy trì Đặc San THTĐ, mà tới nay không chừng ai đó trong chúng ta đang có trong tay nghiền ngẫm và thưởng thức. Thầy Trai cũng là người hết lòng giúp đỡ tất cả những học sinh bất kể cựu hay tân, cũ hay mới.

Mà này, về sự giúp ích, thì chắc chắn ai cũng sẽ nhắc đến một mạnh thường quân của chúng ta là thầy Luyện Quang Đăng. Đối với Thầy, học trò nào cũng là trò không phân biệt nam nữ, dù nhiều trò hay ít trò, từ đại sư huynh đến các cô út thảy đều như nhau. Thầy Đăng là một "gạch nối" xuyên suốt, giữa các Thầy Cô và học trò, một cách âm thầm. Cái "gạch" này còn "nối" luôn ra khỏi phạm vi Diễn Đàn, từ Nam chí Bắc, từ 'hải ngoại" cho tới..."quê nội", từ nước nhà ra khắp thế giới. Nhưng thầy Đăng rất khiêm nhường không bao giờ "lên tiếng" trên Diễn Đàn, ngoại trừ những sự việc quan trọng như...lễ đính hôn hay đám cưới của học trò....

À, "lên tiếng" hay "góp tiếng" trên DĐ với các cựu học sinh ta phải kể đến thầy Trần Ngọc Giới trước tiên. Ông này vừa là nhạc sĩ, vừa là ca sĩ, và "chơi" được mấy loại nhạc cụ. Với giọng ca điêu luyện, Thầy từng làm cho DĐ say sưa với những tình khúc Tiền Chiến và những bài do chính Thầy biên soạn. Nhưng...phải nói về tiếng hát, thì ngọt ngào nhất, vẫn là giọng ca của cô Ngọc Khanh. Cùng với thầy Bào tham gia sinh hoạt trong DĐ, cô Ngọc Khanh đã cống hiến những bài tình ca thuộc nhiều thể loại kể cả điệu Tango tình tứ. Giọng ca của Cô không chỉ làm cho DĐ thêm phong phú, nhưng cả trong những cuộc họp mặt được thêm phần sống động và màu sắc, làm nao nao cả những người rất...thầm lặng.

Thầm lặng ư?...Chi phái thầm lặng của DĐ ta còn có những Thầy Cô rất...im lặng, nhưng lại là những người đã rất được ngưỡng mộ lúc đương thời như thầy Vũ Ôn Đình, thầy Hồ Vạn Chung cùng cô Lan Hương, cô Uyển Dung, cô Vũ NgọcVinh, thầy Võ Phá, thầy Đức, thầy Dưỡng cùng cô Chi......Những người Thầy Cô này vẫn một lòng đầy tình cảm vớicác học sinh, và chẳng "thầm lặng” chút nào trong những dịp đại hội hay họp mặt.

Nay nhân dịp Xuân về và Tết sắp đến, xin được bày tỏ lòng biết ơn đến quí Thầy Cô, xin kính chúc sức khỏe và bình an đến với tất cả các Thầy Cô vô cùng đáng kính trọng của chúng ta, để các vị dẫn dắt chúng ta những năm tiếp theo thật vui vẻ và tràn đầy tình thân hữu.

Vâng, nói về tình thân hữu, xin được nói trước đến hai vị ĐSH Mão Chiểu của chi phái "ồn ào" trên DĐ. Không thân hữu sao được khi một "ông" là “Kim Mao Sư Vương”, và "ông" kia là "Lão Ngoan Đồng". Và như để thân thiện hơn, sư tỷ Bích Liên, người thủ quỹ và là con chim đầu đàn THTĐ đàn tại VN, đã ưu ái gọi là "Mao Sư Tử". Tuy ĐSH Mao sư tử tánh tình hơi ngang ngang mà có lẽ chỉ mình Tía Sam Long Vương Hoài trị nổi, lại đầy tình cảm với một bụng Hán thơ văn, và trong những cuộc họp mặt, thế nào các sư muội như Bích Lan, người thủ quỹ tại hải ngọai, và Thục Oanh, Tham Mưu của THTĐ cũng đứng kế bên để chụp hình lưu niệm. Còn Vợ Chiều Đại Ca, Trưởng Ban Bày Trò, thì lại cùng Đại sư muội Tê Tam Thừa Thái chăm lo bài vở trên web, và vì TTT rất siêng năng "dọn dẹp" các bài vở, nên được phong cho làm "Người Giữ Vườn", cai quản Góc Trao Đổi. Đúng ra thì phải gọi là "Người Giữ...Góc" mới đúng, nhưng "lỡ" rồi thôi kệ vậy, nếu mà có được Võ Hùng ĐSH Giồng Ông Tố giúp một tay nữa thì tuyệt, Cái nhóm ĐSH, ST này thật xứng đáng sự kỳ vọng của lớp dưới, trở thành những "tay" kỳ cựu.

Kỳ cựu (không phải là kỳ cục) là bởi vì nghe lời truyền rằng Xuân Mai và Đỗ Danh là những vị có mặt từ thuở khai...đàn, nhưng nay đã mai danh ẩn tích, chỉ còn tham gia những sinh hoạt vô cùng quan trọng mà thôi. Nhưng trên DĐ thì vẫn còn Thu Thủy sư tỷ, thuộc phái "ồn ào không thường trực". Sư tỷ chỉ tham gia khi nào ...haha...chọc quê Chiêu hoặc thọc léc Mão, với nhiều nhận định thú vị. Ánh Nga sư tỷ thì nhỏ nhẹ, tham gia đủ các môn hát, ca, thơ, thiền...và cả đọc truyện nữa, nhưng không "ồn ào". Có lẽ là ở giữa "ồn ào" và "thầm lặng" chăng. Minh Phượng chánh cống thuộc ban "thầm lặng" ngay cả trong khi họp mặt, nhưng ai cũng cảm mến với những bài hát dễ thương.

Thật tình không dám dùng chữ "ồn ào" để nói về Kim Duyên sư tỷ, một nàng thơ tích cực nhất trong DĐ có một hồn thơ lai láng vô bờ bến, và niềm cảm thông cho bất cứ ai trong bất kỳ trường hợp nào bất kể giàu nghèo hay địa vị. Nói đến địa vị không phải để phân biệt đâu nhá, vì THTĐ trường ta có lắm học sinh mà bây giờ có địa vị như anh Thấp và bác sĩ Hồng....vẫn coi trọng tình cảm, hòa đồng với mọi người và yêu quí bạn bè. Mà phải rồi, yêu quí và nhớ bạn bè cũng là nỗi lòng của những người xa xôi như Lương Minh sư tỷ ở bên Úc, những giòng thơ, và những trao đổi của sư tỷ làm những người "êm lặng" như anh Phạm Minh Hoàng, hay chị Phạm thị Mỹ Vân vẫn phải thường xuyên theo dõi về những vấn đề của....Làng, Xã.

Thật đấy, DĐ ta đã thành Làng Xã rồi, cho nên dù không muốn "ồn ào", Lý Trưởng Hồng Điệp và Lý Trưởng Hằng Tui vẫn phải "lên tiếng" mỗi khi có người đặt chân vào....Làng. Nhiệm vụ là trên hết đấy! Nên Lý Điệp vô cùng xuất sắc trong nhiệm vụ, và Lý Hằng cũng phải quên "tui" luôn, quên mất bên tình, bên hiếu, bên đời, bên này, bên kia....chứ không thế thì một mình thư ký Trí (trước kia là Phóng Trí) dù thông lý đạt tình, làm sao mà gánh vác hết nổi việc Làng Xã. Dù ngay bên cạnh còn có Tây Độc Vũ Tuấn làm tham mưu, hay Chủ Tịch Phạm Tân chiếu cố thì cũng vậy thôi, may ra Đặng Thuận Khanh, cùng Kim Tuyến và Vò Vẽ Tuấn Cận xuất hiện thì mới êm. Gần Tết rồi nên việc Làng việc Xã càng quá xá, đến nỗi Trung Tâm Kiến Vàng xưa nay rong chơi cùng giông gió cũng phải nhảy vào tiếp sức cho cái nhóm "ồn ào", đã mạnh lại càng mẽ. Chỉ không hiểu tại sao mỗi khi nghĩ tới Bắc Cái, là cứ nhớ lại nồi phở năm nào của THTĐ cùng nhau nấu. Lúc ấy nhà thơ "chuyên đề" Văn Đục Trước Trong cũng tham gia nấu Phở, nhưng tiếc quá, Ngâm Ca sĩ Hồng Nhung Hương Nam không có mặt. Còn Riu sư tỷ và bộ ba Kim Hường Kim Hương Mỹ Khương thì còn trên đường, chưa tới trường.

Trộm nghĩ nếu ngày ấy mà sư huynh Lý Thanh Bình có mặt, chắc chúng ta sẽ thưởng thức một bức tranh bằng lời đầy màu sắc mùa thu, hoặc hoa lá cành tươi mát của nhịp sống trong lòng anh em trên DĐ, thêm vào lời nhận định ngắn gọn mà súc tích của Nguyễn Chí Nam về những món ăn vô cùng hấp dẫn của Ngô Thị Lệ Thu, sư tỷ cũng là người phó nhòm chính của THTĐ tại VN, rất nhanh nhẹn "chộp" lấy những khỏanh khắc đáng ghi nhớ, và tai ta được nghe tiếng đàn guitar của Lương Tấn Tài cùng giọng ca ấm áp của sư huynh và Nguyễn Hưng, để cảm thấy được trong cuộc đời "Tôi Còn Yêu Tôi Cứ Yêu".

Vâng! Yêu, là yêu đời lẫn yêu người, yêu nhân loại. Như một Trần Ngọc Anh đã làm công tác thiện nguyện từ bao năm qua, giúp bao nhiêu là trẻ em và gia đình. Một tấm lòng bao la từ một con tim nhân hậu, cũng đã thực hiện nhiều SlideShows tuyệt vời, cho thấy một tâm hồn thật đáng trân trọng.

Trân trọng và quí trọng, đó là đức tính của học sinh THTĐ. Lấy câu "Tôn Sư Trọng Đạo" làm kim chỉ nam, Nguyễn Quốc Tuyến đã từng có những bài viết động lòng người, lại thêm những đóng góp về cài đạt chương trình máy vi tính cho các thành viên khác, và là người có công lớn nhất trong việc cổ động và giúp đỡ các thành viên trong việc viết chữ Việt Nam có bỏ dấu. Tuy không giỏi về thơ, nhưng là "bạn tâm sự" với lớp trưởng Kim Dung, và đã có một thời "tung hứng", người thơ, kẻ văn, với Út Hic Bích Hợp. Cô Út Mimosa này có thể nói là xuất khẩu thành thơ, mà thơ là tuyệt diệu và xuất thần, còn ngâm thơ thì cũng ngọt lịm. Thế nhưng tình yêu quê hương đất nước thì không thua một đấng nam nhi nào, vì cô Út Hic đã từng "tay không bắt Mã Viện" và tới "Hội Nghị Diên Hồng". Thật đúng là trẻ tuổi tài cao như bạn Trần Dzũng và Tuấn Kiệt, đóng góp những kiến thức tân kỳ, cùng có nhiều sự quan tâm cũng như sưu tầm những điều mới còn có Lê Ngọc Hạnh và Bùi Thị Anh Tài, ai nấy đều có tâm huyết một lòng vì....nhau.

Ngay cả cô "Mây Vàng" mới gia nhập đây chưa được bao lâu, đã qui tụ được anh hùng hào kiệt ở Houston, thật đáng cho mọi người mến mộ. Phải nói đó là đức tánh của những cô gái Việt Nam nhu mì thục nữ, tâm tánh hiền hòa như Út Kim Thoa, một cô giáo tiểu học có tâm hồn đơn thuần đang tập làm thơ với những lời ngộ nghĩnh. Từ khi theo chồng về xứ, chắc hẳn bận rộn nên gác lại những slideshows từng làm trước kia, mà Út Thoa chỉ mong đem lại chút niềm vui và thư giãn cho mọi người.

Viết tới đây PSQ bỗng giật mình tỉnh trí, tự nhủ chắc Mão ĐSH đang lầm bầm...Gì mà tản mạn dzử dzậy....Còn Vô Chiêu thì....chú Quyết này lang thang quá, chẳng hiểu kí rì hết...Vậy thì PSQ xin chân thành cảm tạ tất cả những ai đã can đảm đọc được tới bi giờ. Lang thang và tản mạn như thế mà còn có nhiều Thầy Cô PSQ chưa tới hỏi, còn nhiều đồng môn PSQ chưa kịp thăm.

Nay kể như Xuân về, xin chúc tất cả các anh chị và các bạn đồng môn một năm mới được nhiều sức khỏe, mọi sự hanh thông tốt đẹp như ý, và luôn luôn vui vẻ.

Cũng nhân dịp này, xin tất cả quí Thầy Cô, cùng tất cả các anh chị và đồng môn trên Diễn Đàn, nếu trong những ngày tháng vừa qua, PSQ có làm điều chi không phải, nói điều chi đụng chạm khiến quí vị buồn, lăng xăng điều nào khiến ai đó bực bội, xin mọi người niệm tình bỏ qua hết cho. Cũng xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người, gián tiếp hay trực tiếp, đã đem lại cho PSQ trong những ngày tháng qua rất nhiều niềm vui và muôn vàn tình cảm ấm áp. Sau cùng cũng cám ơn người đang kề cận một bên, từ đầu đến cuối, khi viết bài này. Sự quan tâm của hiền thê đã làm cho PSQ thêm phần....tản mạn!

Vô cùng trân trọng trong tình rất thân,

PSQ
Sửa lần cuối bởi nguyenthikimthoa vào ngày Thứ 2 Tháng 4 16, 2012 2:00 am với 2 lần sửa trong tổng số.
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

NHỮNG DÒNG VĂN MÊNH MANG ... PSQ - KIM THOA

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Chủ nhật Tháng 4 15, 2012 1:57 am

TẢN MẠN CUỐI NĂM TÂN MÃO-2011


Kính thưa DĐTHTĐ,

Thơ thẩn đường chiều một khách thơ
Say nhìn xa rặng núi xanh mờ...


Những tia nắng vàng của những ngày cuối Đông, vốn đã nhạt lại càng thêm nhạt nhòa khi chiều xuống, chỉ còn bám nhẹ trên đầu ngọn cỏ và trải chưa tới nửa cánh đồng cho tới mãi tít xa, nơi rặng núi xanh mờ chừng như đang trôi nổi bềnh bồng trên không, thấp thoáng những cánh chim bay về tổ. Vâng, chim bay về tổ vì ngày đang sắp hết, vì mùa Đông đang sắp tàn, và năm cũ đang sắp qua. Rõ ràng không phải là những cánh chim bay ráo riết, vội vã, và hoang mang khi di trú Đông. Những cánh chim đang bay rất nhẹ nhàng và mang cái vẻ hân hoan, vui mừng và nôn nao được trở về nhà. Có lẽ đây là những cánh chim đang có thật nhiều nỗi niềm vọng cố hương nhất trong đoàn, nên không thể chờ cho nàng Xuân thật sự đến, đã vội vã lên đường tìm về tổ ấm, nơi mà những người tha hương và xa nhà luôn vọng tưởng.
Tha hương và xa nhà là hai điều khác nhau. Có những người không xa nhà, nhưng mà vẫn đang phải tha hương. Có người không phải tha hương, nhưng lại đang xa nhà. Vậy thì thật tội nghiệp thay cho những người đã vừa tha hương, lại còn phài xa nhà. Tình cảm của họ sẽ để đâu cho hết, lời nói họ bao nhiêu để vơi đi nhỗi niềm nhung nhớ.
Nhớ nhung là chuyện của khối óc và con tim. Có người bảo rằng họ ghi nhớ tất cả trong đầu. Người khác lại cho rằng họ ghi nhớ trong tim. Có sự khác biệt giữa nhớ trong đầu và nhớ trong tim chăng? Hẳn nhiên thế, vì con người bẩm sinh có một khối óc để ghi nhớ, và bộ óc ấy làm việc không ngừng theo khuynh hướng để phân tích, lý luận, tính toán, lựa chọn. Con người lại có một con tim cũng để nhớ, con tim ấy cũng làm việc không ngừng để làm việc, nhưng theo cảm xúc và yêu thương.
Người ghi nhớ trong đầu khi nhớ lại sự việc thì dùng lý trí để lý giải, rồi tính toán để đi đến một lựa chọn. Người ghi nhớ trong tim khi nhớ lại điều gì thì không cần phải suy nghĩ hay cân nhắc, vì trái tim chỉ nói lên một điều yêu thương cho dù trong tình cảnh nào chăng nữa. Một người con khi nhớ đến Cha Mẹ, có phần nào đó sẽ nhớ bằng khối óc. Nhưng một người Mẹ nhớ đến con, thì hiển nhiên hoàn toàn bằng trái tim cho dù là đứa con là "cỡ" nào chăng nữa.
Trí óc thì không thể thiếu, nhưng trái tim thì thật là cần thiết. Trí óc thì sẽ ghi nhớ tất cả, cả những điều không "đẹp". Nhưng trái tim thì rồi sẽ gạn lọc, chắt bỏ những điều ấy đi, và chỉ giữ lại những gì nuôi dưỡng cho cảm xúc và tình yêu thương. Đó là khi có sự tương tác tuyệt vời giữa khối óc và con tim trong tất cả những hoài niệm, nhất là khi ta ôn lại tất cả những gì vừa qua, nhất là trong những giây phút sắp sửa đón chào một năm mới. Tất cả những điều mà đã ghi nhận bằng trí óc, và rồi sẽ ghi nhớ bằng con tim. Mỗi khi lật thêm một trang kỷ niệm với khối óc, hãy để niềm cảm xúc của con tim nói lên lời nói của chính mình.
Và như thế, PSQ bỗng cảm thấy niềm hạnh phúc to lớn khi nhớ lại từng chi tiết về DĐ của chúng ta. PSQ xin chân thành ghi nhớ trong lòng mình, và cảm ơn tất cả Thầy Cô vẫn còn đang dìu dắt tất cả các người học sinh của mình mà nay đã được gọi là "cựu". Trong niềm hạnh phúc đó, và nhân dịp Xuân về, xin kính chúc tất cả quí Thầy Cô luôn luôn được khỏe mạnh, bình an, và hạnh phúc.
Cũng là niền hạnh phúc của PSQ khi càng ngày biết thêm được nhiều Anh Chị Em đồng môn gần xa. Tình cảm của các Anh Chị xưa nay, đã nhân lên gấp nhiều phần, tỷ lệ thuận với số người gia tăng. Xin chân thành cảm ơn tất cả những gì Anh Chị Em đã dành cho PSQ. Tuy đã bắt đầu "lẩm cẩm", PSQ vẫn còn ghi nhớ tấm lòng của Anh Chị Em với con tim mình, vì Anh Chị Em đã làm cho PSQ trong những ngày tháng qua thật nhiều niềm vui quí giá. Nên cũng nhân dịp đón chào Xuân, kính chúc Anh Chị Em trong năm mới thật nhiều sức khỏe, vui tươi hạnh phúc, và thành công như ý. Và PSQ cũng xin các Anh Chị Em hãy bỏ qua tất cả những gì PSQ đã nói không đúng, thiếu sót, hoặc không phải, khiến Anh Chị Em phải phiền lòng. Và như thế, để cho PSQ trong năm mới còn được cơ hội có vài lần ...tản mạn.
Vô cùng trân trọng.
PSQ
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

NHỮNG DÒNG VĂN MÊNH MANG ... PSQ - KIM THOA

Gửi bàigửi bởi nguyenthikimthoa » Thứ 2 Tháng 4 16, 2012 12:08 am

Cảm Nghĩ Về Cha Mẹ Trong Mùa Vu Lan

Tháng Bảy lại về, mùa báo hiếu lại đến làm cho Kim Thoa chạnh lòng nhớ mùa Vu Lan năm trước, cùng mẹ đến chùa thắp mấy nén hương và được cài bông hoa màu hồng trên áo, lòng cảm thấy hạnh phúc xiết bao. Vì rằng Kim Thoa vẫn còn có nơi chốn đi về sau những lo toan bộn bề của cuộc sống, vẫn còn được ở bên cạnh Mẹ để nũng nịu, hàn huyên tâm sự…

Ngày tháng thoi đưa, tuổi xuân sẽ qua, tuổi già sẽ đến. Tiền tài vật chất, sức khỏe rồi cũng phai tàn, nhưng tình yêu thương, công đức sinh thành không bao giờ phai nhạt.

Mùa Vu Lan năm nay con ở xa không được cùng Mẹ đi lễ chùa, nhưng lòng con, tâm con luôn nguyện cầu Trời Phật gia hộ cho Mẹ và gia đình nhiều sức khỏe, gặp mọi sự may mắn, và thân tâm an lạc vui vẻ. Ước mong sao con sẽ luôn được cài hoa Hồng trên áo trong mỗi mùa Vu Lan.
Khi nghĩ về cuộc đời, nghĩ về Mẹ – về Cha …

Công Cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình Mẹ là gốc của mọi tình cảm yêu thương. Cầu mong 365 ngày trong năm, ngày nào cũng là ngày Vu Lan của những ai đang còn có Mẹ. Những ai còn hạnh phúc cài bông hồng đỏ trên ngực áo mùa Vu Lan, xin hãy yêu quí Cha Mẹ, hãy gìn giữ, nâng niu Cha Mẹ như báu vật. Đừng để khi Cha Mẹ không còn mới khóc than sầu muộn. Khi đó thì đã quá muộn rồi, như dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ.

Đã sáu mùa rồi vắng bóng Cha. Khi nhớ về Mẹ, cũng là lúc thấy dạt dào tình Cha thương mến, thì lại càng nhớ đến tình thương và công ơn của Cha. Nhân mùa Vu Lan năm nay con xin gởi đến Mẹ và Diễn Đàn THTĐ bài hát Tình Cha.


TÌNH CHA
TÁC GIẢ : Ngọc Sơn
TRÌNH BÀY : Kim Thoa



Kim Thoa
(14-08-2011)
Sửa lần cuối bởi nguyenthikimthoa vào ngày Thứ 2 Tháng 4 16, 2012 1:59 am với 3 lần sửa trong tổng số.
Hình đại diện của thành viên
nguyenthikimthoa
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 319
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:36 pm
Đến từ: K12

Trang kế tiếp

Quay về Văn sáng tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách