Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Những bài văn sáng tác bởi thành viên

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 5 Tháng 8 23, 2012 8:02 am

Hình ảnh


Ngày. . . tháng . . . năm . . .

Gặp lại bạn sau tám năm mình trôi dạt về mỏm đất cuối cùng của Tổ quốc lại là lúc bạn sắp xa mình nửa vòng trái đất! Khoảng thời gian còn lại, hai đứa thường ngồi ôn lại kỷ niệm ngày xưa, bạn hơn mình một tuổi, nhưng ngày ấy chúng mình được học chung lớp mẫu giáo, bạn lên lớp năm (lớp một bây giờ) mình vẫn học mẫu giáo, và bạn lên lớp tư (lớp hai bây giờ) mình vẫn còn học mẫu giáo chung với em bạn bởi vì mình sinh cuối năm nên vẫn chưa đủ tuổi! Nhà hai đứa đối diện nhau, sáng nào bạn cũng nhướn cổ sang hàng rào gọi mình đi học, ban đầu mẹ mình còn phải đi kèm, về sau để anh bạn đưa hai đứa đi, chúng mình thường chui hàng rào sau trường cho gần. Suốt cả quãng thời gian tiểu học, chúng mình như hình với bóng, đi học thì thôi, ở nhà là cứ dính với nhau (hai bà mẹ chúng mình bảo thế mà).

Bạn lên Trung học mình thấy tự nhiên bạn lớn hơn hẳn mình, hình như có một khoảng cách nào đấy! Rồi nhà bạn bán lại cho gia đình anh M., chuyển ra mặt đường, chúng mình có thêm một cô bạn hiền lành giỏi giang hơn hẳn chúng mình là cái Nh. cô bạn chỉ mới bằng tuổi mình mà quán xuyến việc nhà thật giỏi, mẹ mình vẫn cứ đem ra làm gương cho mình. Nhưng đến năm mình học lớp 10, bạn 12 thì Nh. theo chồng về Gò Vấp, gia đình anh M. chuyển sang cùng dãy với nhà mình nhưng cách đến 4 căn và một con ngõ nhỏ, thế là mình mất liên lạc. Nhưng bạn biết không, hôm trước, em mình sau khi đi dự đám tang một nhân viên bị tai nạn lao động về bảo :

- Chị biết cậu ấy là ai không? Con của chị Nh. đấy! Thật tội nghiệp, còn trẻ quá chị nhỉ!

Mình lặng người! Nếu trong hoàn cảnh ấy thì mình sẽ thế nào? Mình chỉ còn biết gởi lời chia buồn cùng Nh. mà thôi!

Ngày. . . tháng . . . năm . . .

Lúc bọn mình còn là những cô bé, bạn luôn chiếm được cảm tình của mọi người vì tính tình vui vẻ, hòa đồng, còn mình là con bé nhút nhát, luôn né tránh đám đông, đến nỗi mẹ mình phải nhờ bạn dẫn mình đi sinh họat trong “Gia đình Phật tử” (Hướng Đạo sinh Phật tử) để mình dạn dĩ hơn. Còn nhớ lần đầu đến sinh họat, bạn giới thiệu mình với các anh chị Huynh trưởng, mình chỉ biết cúi đầu chào rồi đứng như phỗng, bạn kéo mình đứng vào vòng, bảo làm theo bạn, chúng mình vào Chùa đọc kinh, nghe Sư cụ giảng giải những điều răn của Phật áp dụng trong đời thường, rồi học hát, sinh họat tập thể với nhiều, thật nhiều trò chơi, còn được học cả kỹ năng sống trong những điều kiện khắc nghiệt, học cách nhận, phát tín hiệu bằng âm thanh (còi, kèn, gõ), bằng cờ, bằng khói, bằng ánh sáng và còn nhiều, nhiều điều hay được thực hành bằng những buổI cắm trại xa, tìm đường bằng những dấu hiệu thiên nhiên hoặc của con người, loài vật tạo ra. Nhờ đó mình đã trở nên dạn dĩ năng nổ hơn, tự tin hơn và còn học giỏi hơn nữa chứ! Và cũng nhờ đó mà mình không bỡ ngỡ ở những lần cắm trại của trường, mình tham gia trò chơi thật nhiệt tình (dù chả bao giờ mình đọat giải!)

Những cô bé con ngày ấy giờ đã bước vào lúc “gió heo may đã về” của cuộc đời rồi! Có khi nào bạn ngồi lại, đếm những hạt đậu đen và trắng mà mình đã bỏ vào chiếc lọ đời mình không? Mình thì thường xuyên đấy bạn ạ!

Ngày. . . tháng . . . năm . . .

Nhận được thư bạn mình mừng quá, trong ảnh bạn thật tươi, thật trẻ, bạn đẹp hẳn ra, mình thật ganh tị với bạn! Đúng là cô bạn hiền lành, tốt bụng của mình đã nhận được cái “nhân” tốt từ “quả” lành bạn gieo.

Bạn khoe sang đấy bạn đã đi làm, công việc thật tốt, cuộc sống đã ổn định, mình vui lắm bạn ạ! Còn nhớ ngày nào bạn tốt nghiệp Đại học, bị phân công về vùng đảo heo hút, bạn từ chối, thế là cô Cử phải ở nhà, bán tạp hóa làm vui, vài hôm phải đội mưa nắng đi lấy hàng, thật vất vả! Nhưng lúc nào bạn cũng vui vẻ, lạc quan, mình thèm được như bạn!

Và gian hàng nhỏ của bạn lúc nào cũng đông khách, ai cũng thích trở lại gian hàng có cô chủ dễ thương vui tính. Mình lúc ấy tất bật với bao lo toan cơm áo gạo tiền, phải ở lại Saigon, một tuần mới về Thủ Đức một lần (tiết kiệm xăng mà) nên chúng mình ít gặp nhau, bù lại, khi nào gặp nhau thì đúng là chuyện không dứt.

Bạn lại đang nghiên cứu về Tử vi, thế là mình lôi hết ngày sinh tháng đẻ của cả nhà ra giao cho bạn, mỗi tuần về mình có được một lá số của một người, thích thật ! Bạn còn bảo bạn giải chưa giỏi lắm, để bạn dẫn mình đến “Sư phụ” của bạn, thắc mắc gì thì nhờ giải thích. Cũng từ lá số của mình mà bạn trách móc mình đã cãi số, nếu có khổ thì ráng chịu, nhưng lại an ủi mình được cung Phúc đức và Tử tức nên về già không đến nỗi nào!

Hai đứa lại lẩn thẩn nhớ có một dạo không hiểu sao hai đứa không nói chuyện với nhau, ra vào ngõ gặp nhau chỉ cười rồi thôi, đến trường mỗi đứa một lớp (cách nhau đến 2 khóa mà) nên cũng chẳng có gì để nói chuyện, mình đùa bảo tại bạn học trên mình nên không thèm nói chuyện với mình, bạn cố cải chính là không hề có ý đó, chắc là tại lúc ấy hai bà mẹ chúng mình không còn thân thiết với nhau như xưa nên chúng mình bị ảnh hưởng, mình gật gù có lẽ đúng, nhưng sau đó chúng mình lại thân nhau hơn phải không bạn, bạn cứ hỏi mình có cần sách học bạn cho mượn (dù em bạn học bằng lớp với mình) nhưng mình từ chối vì bạn học ban A, Pháp văn, mình lại ban B, Anh văn. Ngày xưa bạn biết mình thích đọc sách nên vẫn cho mình mượn sách, cả VN lẫn sách dịch (nhà bạn bán sách mà). Vừa nghe ai nói có sách gì hay, bảo lại với bạn, vài hôm bạn đã giúi cho mình mượn, có lẽ vì mình rất quý sách, đọc xong đem trả vẫn còn mới tinh nên bạn cho mình mượn rất nhiệt tình! và mình cứ “vô tư” mượn!

Bây giờ gia đình bạn đã được đoàn tụ đầy đủ, công việc phù hợp, cuộc sống yên ổn, mình thật sự mừng cho bạn đấy!

Ngày. . . tháng . . . năm . . .

Bạn báo sắp lập gia đình! Thế là cô bạn của mình đã mở trái tim ra rồi! Trước giờ bạn vẫn e ngại, không biết những người đến với mình có thật lòng không (!) vì một vài người bạn đi trước đã không tìm thấy hạnh phúc trong hôn nhân cho dù cuộc hôn nhân ấy là kết quả từ một tình yêu (có khi là mù quáng!)

Nhớ lần được mời đi dự lễ tốt nghiệp khóa sĩ quan tại Trường Sĩ quan Thủ Đức, mình ngồi gần một sĩ quan là cán bộ giảng dạy, anh tự giới thiệu là con của nhà văn Nhất Linh:

- Anh sẽ tặng cho K. Nội san của Trường SQTĐ do anh chủ biên, gởi về địa chỉ Trường được không hay địa chỉ nhà?

Mình đã cho địa chỉ nhà bạn vì trước nay nhà mình vẫn nhờ địa chỉ nhà bạn, bạn đã nhận hộ mình hơn chục quyển, mình viết thư cảm ơn về sách và cả lời nhận xét ngộ nghĩnh của anh về mình, bạn bảo mình hãy coi chừng, anh lớn tuổi, sành sõi, không khéo mình biến thành con mồi của bác thợ săn, làm mình không dám trả lời thư tiếp. Đến khi mình đã đi làm, một hôm Chef thông báo sẽ có một số nhân viên nòng cốt của KT NH sang thực tập tại NH mình, đó là NH của quân đội sắp khai trương, và thật bất ngờ (cả xấu hổ nữa) người đến thực tập tại service của mình lại là anh:

- Quả đất tròn K. nhỉ ! Em sắp có baby rồi à? Thời gian đi nhanh quá, đã 5 năm rồi! Anh cũng mới cưới vợ, chưa dám có con đâu, “lính mà em”!

Mình đỏ mặt, chỉ còn biết lảng qua công việc!

Chúc mừng bạn nhé! Mừng vì bạn đã chọn được một nửa của mình, mừng vì mình tin bạn sẽ rất hạnh phúc!

Ngày. . . tháng . . . năm . . .

Vui quá, mình vừa đi dự họp mặt Thầy Cô, bạn bè về.

Mấy năm trước, từng nhóm, từng lớp họp riêng lẻ với nhau, năm nay các anh chị, các bạn cùng nhau tổ chức họp chung, mời Thầy Cô cùng tham dự, mình đươc giao nhiệm vụ “phát hành” thư mời! Trình độ sử dụng computer của mình chỉ mới ở lớp mẫu giáo, thế mà dám “thiết kế” thư mời, in ra, nhờ Q. khóa 5 đem vào sở làm photo, thế là chúng mình có thư mời họp mặt gởi đến Thầy Cô và bạn bè!

Bọn mình mượn được hội trường của trường Linh Đông (TH Bán Công cũ) để tổ chức họp mặt. Thật cảm động, sau 30 năm, Thầy trò, bạn bè gặp lại nhau, trò thì nhận ra Thầy Cô, ngược lại trò phải xưng danh vì nhiều người trông còn già hơn cả Thầy Cô nữa, cả hội trường lao xao :

- Thầy ! Thầy nhớ em không Thầy, em là . . . đây!

- Cô! Cô nhớ em không Cô! Cô là Giáo sư hướng dẫn lớp em đó!

- Mày nhận ra đứa nào đây không? Nhỏ A. nè!

- A. nào?

- Hồi xưa mình thường đi chung với Ch. đó!

- Trời đất! Sao giờ bồ phì nhiêu quá vậy! Gấp 3 nhỏ A. mà mình còn nhớ thì làm sao nhận ra!

- . . .

Nhưng còn rất nhiều Thầy Cô bạn bè không liên lạc được, không biết ai còn, ai mất, ai đã đi nước ngoài, Bọn mình hẹn với nhau hàng năm, cứ vào ngày chủ nhật sau 20/11 (Ngày Nhà Giáo) là tổ chức họp mặt, bạn bè phải liên lạc với nhau để biết địa điểm, và nhất là phải tìm mời thêm Thầy Cô, bạn bè, ít nhất cũng phải biết được tin tức của những người vắng mặt!

Bạn biết không, gặp lại Thầy Cô, bạn bè cũ, tự dưng mình trở lại trẻ thơ như thưở cắp sách đến trường. Tíu tít hỏi thăm về nhau, đứa này, đứa kia còn ở VN không, có đứa đã mất, cả bọn lặng đi, hồi tưởng lại những kỷ niệm vui buồn đã cùng nhau chia sẻ.

Có người hỏi thăm bạn, mình nhớ bạn quá!

Ngày. . . tháng . . . năm . . .

Cô em dâu mình rủ cả nhà đi Vũng Tàu chơi bằng tàu cánh ngầm, nó lại gợi nhớ những chuyến đi Vũng táu năm xưa.

Lần đi bằng tàu cánh ngầm từ bến Bạch Đằng, trường mình đi cùng với các trường Hồ Ngọc Cẩn, Lê văn Duyệt... , sau buổi lửa trại, Thầy Đình hỏi:

- Có đứa nào đói không?

- Đói Thầy! (?!)

- Dạ có Thầy! (?!)

- Ba bốn đứa đi theo Thầy lấy gà về nấu cháo, những đứa ở nhà tìm gia vị nấu cháo trước nhé!

Mình cùng vài bạn theo Thầy Đình và Thầy Cần ra khỏi trại, Thầy Đình bảo chờ làm gà, dẫn bọn mình ra Hòn Câu chơi. Trăng thật sáng, cả Thầy lẫn trò lặng người ngắm những con rắn vàng chạy lăn tăn trên mặt biển! Sau này mình cũng nhiều lần ngắm biển về đêm nhưng không thể nào tìm lại cảm xúc như lần ấy! Thầy bảo về mà chả ai muốn nhúc nhích, Thầy đưa bọn mình đến nhà bố mẹ vợ Thầy lấy gà, và cho đến bây giờ chưa có bát cháo nào ngon như bát cháo gà đêm hôm ấy!

Chuyến sau cắm trại ở bãi Chí Linh của Xây dưng Nông thôn, đi bằng xe GMC, chao ơi là dằn xóc! Nhưng vui thật vui. Lần ấy trường mình đọat giải nhất văn nghệ lửa trại bằng tiết mục “Múa trăn” của các anh huynh trưởng, chủ yếu là khóa 2, bọn mình hát khản cả cổ: “Nào cùng vòng tròn, nắm tay nhau chơi, ngồi chung quanh đây, chơi theo lối trăn bò này, mình trăn thì dài, khúc đuôi tung tăng, mình trăn uốn éo, đi phun phì phì, nào cùng vòng...” Sau lửa trại, mấy anh em rủ nhau trốn ra bãi tắm, mò bắt nghêu về nấu cháo (lại cháo) húp xi xụp thật ngon dù còn lạo xạo cát. Về sau mình mới biết việc ra bãi ban đêm bị phát hiện, có vài anh bi phạt!

Rồi cả những lần cắm trại trong trường hoặc cắm trại liên trường, đi thăm hỏi, ủy lạo các đơn vị... tất cả lần lượt hiện về như những thước phim chiếu chậm trước mắt mình.

Nhớ quá thời áo trắng ơi!


Ngày. . . tháng . . . năm . . .

Tin vợ chồng bạn cùng về làm mình nôn nao cả tuần, mong chóng gặp bạn để tận mắt nhìn vẻ rạng ngời hạnh phúc của bạn. Và cô bạn nhí nhảnh dễ thương của mình đây rồI ! Nhìn những ánh mắt đằm thắm đong đầy hạnh phúc của 2 người dành cho nhau sao mình vui thế!

Bạn giới thiệu website của THTĐ và DĐ THTĐ, bảo mình vào để nối tình thầy trò, bạn bè gần nhau hơn. Bạn mượn mình những tấm ảnh ngày xưa, nhất là bạn đưa đến cho mình thư và quà của một người bạn mà mình không ngờ đến, thật là cảm động. Bạn mời bạn bè đến nơi bạn ở và ai cũng có quà, lại còn đãi bọn mình một bữa thịnh soạn nữa chứ! Mình tiếc mãi là đã không đi đón và nhất là đã không đưa bạn đi như lần đầu bạn rời VN, nhưng vẫn còn những lần sau nữa phải không bạn.

Đúng là tuyệt vời, xin cám ơn các Thầy, các anh chị, các bạn đã tạo nên một trang web, một diễn đàn thật thắm đậm tình nghĩa, nhờ đó mình đã biết được tin tức của thật nhiều bạn tưởng đã bặt tăm!

Mình cũng được dự những sinh nhật của Thầy Cô cũ, nhìn ánh mắt cảm động, lời nói chứa chan ân tình của Thầy Cô mà mình muốn ứa nước mắt. Nhất là nhìn cảnh cô đơn của Thầy Hiệu trưởng, gian nhà lạnh lẽo nằm lọt thỏm trong khu vườn không ai chăm sóc, cỏ dại mọc đầy, nhưng Thầy vẫn là đầu tàu năng nổ nhất ở VN, Thầy đã bỏ ra bao tâm huyết để cho ra tất cả 04 quyển đặc san kỷ yếu THTĐ, phải thấy cảnh Thầy đi xe gắn máy tận Hóc Môn đến Chợ Nhỏ (nhà chị B.Liên) không biết bao nhiêu lần để lấy bài, về đánh máy, dàn trang, rồi lại lọc cọc xe gắn máy chở sách đến giao mới thấy hết tấm lòng của Thầy.

Ôi! Những tấm lòng của các Thầy Cô đối với ngôi trường thân thương một thuở của chúng mình làm sao kể hết phải không bạn, mình thì tài hèn sức mọn, chẳng làm nên cơm cháo gì! Thật là chán!


Ngày. . . tháng . . . năm . . .

Mình vừa được gặp Thầy Giới nhân dịp Thầy về, vẫn thấy thời gian gặp Thầy quá ít, Thầy trò chưa nói chuyện được bao lâu đã từ giã, bọn mình nhất định kỳ kèo được đến nhà, Thầy rất bận nhưng vẫn dành cho bọn mình một buổi tối! Thật vui, thật đầm ấm tình Thầy trò bạn ạ!

Ở VN bọn mình vẫn thường được họp mặt ở nhà Thầy Tuấn mỗi khi Thầy về, Thầy rất vui khi có bọn mình đến. Nhưng bạn biết không, có hai điều làm mình ray rứt tiếc nuối mãi! Một là khi Thầy Đăng về, mình không thể dứt khỏi công việc để đến gặp Thầy! Khách hàng không hẹn trước nhưng lại là một khách hàng lớn, thế là lỡ dịp gặp Thầy! Tiếc vô cùng! Hai là khi Cô Ngọc Dung về, mình đang bận công tác ở xa, khi về gọi phone cho Cô không gặp, hẹn cùng chị B.Liên đến nhà Cô thì trời lại mưa to! Hôm sau đến nhà thì Cô lại đi vắng, mình chỉ còn biết gởi tặng Cô bốn quyển Đặc san kỷ yếu THTĐ làm quà và hôm sau Cô đã lên đường! Thế là mình vẫn không được gặp Cô, không biết Cô có còn nhớ con bé cao kều lại luôn ngồi bàn nhất khiến Cô phải đuổi:

- Em xuống bàn dưới, ngồi đây các bạn ở sau không thấy bảng!
- Nhưng thưa Cô em bị cận, ngồi dưới em không thấy chữ!
Và Cô đành chịu thua!

Mình luôn mong mỏi gặp lại Thầy Cô cũ nhưng khi có dịp lại để lỡ, thật đáng tiếc bạn nhỉ! Mình hẹn với lòng không được thế nữa nhé!

Nhớ quá bạn ơi!
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 8 31, 2012 2:27 pm

Mấy năm trước, từng nhóm, từng lớp họp riêng lẻ với nhau, năm nay các anh chị, các bạn cùng nhau tổ chức họp chung, mời Thầy Cô cùng tham dự, mình đươc giao nhiệm vụ “phát hành” thư mời! Trình độ sử dụng computer của mình chỉ mới ở lớp mẫu giáo, thế mà dám “thiết kế” thư mời, in ra, nhờ Q. khóa 5 đem vào sở làm photo, thế là chúng mình có thư mời họp mặt gởi đến Thầy Cô và bạn bè!

Bọn mình mượn được hội trường của trường Linh Đông (TH Bán Công cũ) để tổ chức họp mặt. Thật cảm động, sau 30 năm, Thầy trò, bạn bè gặp lại nhau, trò thì nhận ra Thầy Cô, ngược lại trò phải xưng danh vì nhiều người trông còn già hơn cả Thầy Cô nữa, cả hội trường lao xao
...




Bạn T Khanh & quý vị thân mến, đây là tấm hình chụp tại trường Linh Đông vào ngày kỉ niệm 20/11/1994 mà bạn đề cập đến trong đoản văn "Bạn & Tôi"

Hình ảnh

:rose: Họp mặt ngày 20/11/1994 :rose:

Học trò K4 chụp ảnh lưu niệm cùng Cô Uyển Dung & Thầy Dưỡng


:giverose: :heart: :giverose:


Từ trái qua:
Yến Nguyệt, Kim Hường, Tuyết Mai, Kim Dung (Nguyễn), Xuân Mai, Hữu Phước, Cô Uyển Dung, Trung Tâm, Bé, Kim Hoàn, Thầy Dưỡng, Ngọc.
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Chủ nhật Tháng 9 02, 2012 6:44 pm

Hình ảnh

........
Cả lớp đang say sưa nghe Cô Ngọc Dung giảng về dòng văn học dân gian (chẳng toàn là chuyện cổ, mà đứa trẻ nào vừa bước qua tuổi nhi đồng chả mê), chợt cô im bặt và:
- Bộp!
- Con gái con đứa! Em có biết phép lịch sự tối thiểu là gì không? Đứng lên nào! Em tên gì?
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô bé ở bàn thứ ba (nạn nhân của viên đạn bằng phấn Cô vừa ném ra) đang đứng cúi gầm mặt, tất cả đều ngơ ngác không biết cô bạn vừa phạm lỗi gì! (mà có lẽ ngay cả phạm nhân cũng không biết nốt!)
- Dạ thưa Cô em tên Lài, dạ......dạ.....
Ánh mắt nghiêm khắc dừng lại vài giây nơi đứa học trò tội nghiệp, rồi quét khắp lớp:
- Các em phải biết rằng khi đang nghe một người nói chuyện, ta phải tỏ ra tôn trọng người ấy, các em ngáp là tỏ ra thái độ chán ngán vì họ nói quá dở, hoặc em không muốn nghe, hoặc ngầm báo hiệu họ dừng lại vì quá dài... dù các em có lịch sự che miệng khi ngáp chăng nữa; đằng này em lại chẳng thèm che miệng! Tôi giảng bài chán lắm phải không? Tôi không ép các em, nếu không thích học thì các em có thể ra ngoài!
- Dạ thưa cô không phải vậy đâu! Em không biết....
Đứa học trò cuống quýt kêu lên lên, nước mắt chảy dài xuống má!
- Em không biết? Còn các em khác có biết không? Em?
- Dạ không!
- Còn em?
- Dạ.... thưa Cô....
- Không luôn chứ gì?
Cô dịu giọng:
- Ông Bà ta có dạy “Tiên học lễ, hậu học văn” các em là con gái còn phải học nhiều thứ lắm, từ từ có dịp thầy trò mình sẽ nói nhiều, bây giờ trở về bài học nào!
Và các bài học của Cô dạy về đối nhân xử thế, về chữ “Ngôn”, chữ “Hạnh”, về “Cái nết đánh chết cái đẹp” được Cô ân cần chỉ bảo và học trò của Cô luôn nhớ suốt đời!

.........
- Cô ơi sao câu này khó quá vậy Cô?
- Cô ơi câu này làm sao Cô?
- Nào nào! Các em im lặng làm bài đi chứ, toàn áp dụng các công thức đã học thôi mà, có gì khác đâu!
- Khó quá làm không được Cô ơi!
- Cứ làm đi, thử cách này không được thì thử cách khác, áp dụng các công thức vào để giải đề bài, cần nhất là phải tính toán cho thật chính xác, các em có nghe câu “Sai con toán, bán con trâu” hay “Sai một ly, đi một dặm” không? Nhìn lũ học trò đang loay hoay đánh vật với đề kiểm tra Toán bằng ánh mắt trìu mến, Cô Minh Tâm xoa chiếc bụng có thai đã đội áo cao, dợm đứng lên định cho vài gợi ý, chợt:
- Không được!
- Soạt!
- Sao Linh?
- Dạ.... em lỡ...
- Hằng ngồi xuống! Tất cả tiếp tục làm bài đi! Linh đem giấy viết lên đây ngồi! Làm xong nộp bài rồi tính!
Cả lớp đều lo giùm cho Linh vì Cô nổi tiếng khó, Cô mà đưa ra Hội Đồng Kỷ Luật, mời phụ huynh đến dự thì nguy to, ba mẹ vất vả lam lũ lo cho chị em Linh đi học, có khi nào vì chuyện này mà Linh phải nghỉ học không?
Cuối giờ.
- Tôi sẽ báo với Giáo sư hướng dẫn của các em, khi nào họp tôi sẽ dự!
- Thưa Cô, Cô tha cho em lần này, em sẽ không tái phạm nữa đâu Cô ơi!
- Dạ thưa Cô, nhà trò Linh nghèo lắm, ba má trò ấy đi làm suốt ngày, trò Linh đi học về còn phải gánh nước mướn cho người ta nữa đó Cô, tha cho trò ấy đi Cô!
- Ba má em làm gì?
- Dạ thưa Cô, ba em ra ngoài chợ, ai kêu quét dọn, khiêng vác gì thì làm, còn má em dọn dẹp rửa chén ở quán nem Nam Thành đó Cô!
Thấy nét mặt đăm chiêu của Cô, lũ học trò tấn công:
- Cô ơi! tha nha Cô!
- Cô ơi tội nghiệp Linh mà Cô!
- Nha Cô!
- Đi mà Cô!
- Đi đứng gì? Các em im lặng xem nào! Tôi sẽ báo cho Giáo sư hướng dẫn của các em về hoàn cảnh gia đình của em Linh xem có thể giúp đỡ gì không, nhưng bản thân em Linh cũng phải cố gắng sắp xếp thời gian mà học bài, ai có thể giúp Linh nào, không phải giúp là cho xem bài đâu nhé, chỗ nào bạn chưa hiểu thì giảng lại, nhắc nhở bạn học bài, làm bài, là giúp đó. À em hả? Tốt lắm, em đổi chỗ sang ngồi cạnh Linh nhé! Thôi các em về được rồi!
Nhìn theo dáng đi nhanh nhẹn (dù mang chiếc bụng bầu to đùng) của Cô, lũ học trò bàng hoàng, có đứa còn rơm rớm nước mắt, Linh thì đang gục mặt xuống bàn khóc nức nở.
- Thôi! Cô tha rồi còn khóc gì nữa?
- Không phải đâu, tại em thương Cô quá!

........
Thầy Dưỡng bước vào, tay cầm chiếc đàn ghi - ta, thì ra đó là lý do vắng mặt của thầy, Thầy nhìn các Thầy Cô khác:
- Cho các em nghỉ giải lao nhé, nãy giờ căng thẳng lắm rồi!
Thầy dạo vài nốt nhạc:
- Em nào hát? Hay Nhung đi?
Đó là những giây phút giải lao hiếm hoi của nhóm học sinh đang ôn tập ráo riết cho cuộc thi “Đố Vui Để Học” trên đài truyền hình.
Để chuẩn bị cho cuộc thi, các Thầy Cô chọn trong bốn lớp Đệ Tứ, mỗi lớp một đội gồm ba học sinh, rồi từ 12 chọn được 9 và còn lại 6, chia làm hai đội, thi thật hào hứng, ráo riết y như trên Đài TH. Đề thi gồm những câu hỏi về kiến thức nằm trong phạm vi thật rộng, được Thầy Cô chuẩn bị kỹ lưỡng, để trả lời được lũ học trò phải tìm tòi, tham khảo không chỉ sách giáo khoa mà cả trong sách báo, tạp chí, phim truyện và sinh hoạt đời sống thường này nữa, đồng thời đòi hỏi học sinh phải thật nhạy bén, ứng xử nhanh, bấm chuông kịp thời, nhưng không được quá sớm khi giám khảo chưa đọc dứt câu hỏi.
Cuối cùng, vì mỗi trường mang theo một đội hình gồm bốn thí sinh, ba chính thức và một dự bị, do đó chỉ có hai nữ Tứ A1 và hai nam lớp Tứ A2 được đi thi.
Kết quả trường Trung Học Thủ Đức đã thắng trường Trung Học Mạc Đĩnh Chi. Liên, Chính, Hồng Nhung đã thật xuất sắc khi thi đấu, đội bạn là trường lớn trong khi Trung học Thủ Đức chỉ là ngôi trường bé nhỏ mới hơn sáu tuổi nhưng đã tạo được một kỳ tích, một tiếng vang trong giới học đường ngày ấy. Dù chỉ ngồi ghế dự bị nhưng Khanh cũng hãnh diện lây với các bạn vì cũng đã được vào đến Đài truyền hình rồi đấy!

.........
- Thế nào? Các em về có tập vẽ bản đồ Việt Nam theo như tôi chỉ không? Cứ kẻ khung chia ô ra và vẽ từng vị trí trong từng ô là các em đã phác thảo ra được hình dạng bản đồ của nước ta ngay phải không? Người Việt Nam phải biết và vẽ được bản đồ Việt Nam đấy. Bây giờ lên bảng nào!
Và từng đứa theo chỉ định của Thầy Đình lần lượt lên bảng, kẻ ô, vẽ những nét cơ bản, tạo nên hình dạng bản đồ nước Việt Nam, ngòi bút của Thầy dừng lại ở gần cuối sổ:
- Anh Thư! Tuần trước tôi cho em nợ khi không thuộc bài, hôm nay lên vẽ bản đồ để xóa nợ nào!
Cô bạn ngập ngừng cầm cuốn vở để lên bàn Thầy, lấy viên phấn quay sang đứng trước bảng, loay hoay đánh vật với các ô, các đường kẻ mãi vẫn không định dạng ra hình dáng chữ S của nước Việt Nam!
- Sao thế? Xem nào, cả trong vở của em cũng không vẽ được bản đồ! Tuần rồi tôi đã vẽ mẫu trên bảng cho các em vẽ lại trong tập vở, dặn về nhà vẽ đi vẽ lại cho thật quen tay, năm nay các em học về địa lý nước Việt Nam, vì thế các em phải vẽ rất nhiều bản đồ thì mới nhớ được bài học! Ở nhà em có phải làm thêm vất vả gì không?
- Thưa thầy không ạ!
- Thế tại sao em không học bài, làm bài? Em có biết khi cha mẹ em đặt cho em cái tên ấy là đã đặt biết bao kỳ vọng vào em không? Em có hiểu ý nghĩa tên của em là gì không?
Cô bạn lầm lũi ôm tập vở đi về chỗ ngồi, cả lớp im thin thít trước cơn giận của Thầy. Thầy rất nghiêm, Thầy giảng bài cũng thật tuyệt vời, học trò ngồi nghe say mê như nuốt từng lời từng chữ vào bụng, do đó về nhà chỉ cần đọc qua bài học là đã thuộc rồi. Khi hỏi bài, Thầy cũng không thích học trò đọc làu làu như đã ghi trong tập vở, phải trả lời theo sự hiểu biết của mình, muốn thế thì phải chú ý nghe Thầy giảng, mà bài giảng của Thầy không chú ý nghe cũng không được vì cuốn hút không thể tả, cho đến khi Thầy ngưng lại:
- Các em ghi bài nào!
- Hết rồi sao Thầy? Giảng nữa đi Thầy!

.........
- Các em hát là các em chuyển đến người nghe điều nhạc sĩ muốn nói! Vì thế các em phải đặt mình vào vị trí nhạc sĩ, phải thật hiểu ý nghĩa từng lời, từng nốt nhạc của bài hát, tại sao chỗ này thăng, chỗ kia giáng cho đúng ý tác giả, có thế các em hát mới hay và khán giả mới cảm nhận được bài hát ấy. Còn hát như đọc bài thế này thì tác giả khóc thét lên mất! Tập lại chỗ này đi! Để hết tâm hồn vào bài hát, đoạn này phải nhẹ nhàng da diết, nhưng không sướt mướt nhão nhoét đâu đấy, thế này này (...)
Thầy Kim là thế đấy, Thầy đã dạy cho thế hệ chúng tôi cách cảm nhận và thể hiện âm nhạc tinh tế (dù không phải tất cả học trò của Thầy đều tiếp thu được hết). Thầy chọn trong các lớp do thầy dạy ra một số học trò có khả năng (theo cách Thầy nói), tập hợp lại, mỗi tuần hai, có khi ba buổi chiều đến trường, Thầy chia bè theo từng chất giọng. Và rồi, những “Trường ca Sông Lô”, “Hòn Vọng Phu”, “Trống cơm”.... Lần lượt được Thầy trò đưa lên sân khấu. Xem Thầy trịnh trọng trong chiếc áo “Đuôi tôm” cầm đũa chỉ huy dàn nhạc và dàn đồng ca, không phải ai cũng biết rằng Thầy đã vất vả như thế nào! Thầy từng đến nhà các HS nữ, xin cho HS được đến trường vào các buổi chiều để tập hát, Thầy phải đi đến các trường bạn để mượn hội trường (khi ấy THTĐ chưa có hội trường) do đó, Thầy trò khi thì tập ở trường Nữ Tiểu Học (nay là trường tiểu học Nguyễn Trung Trực) khi thì tập ở trường Nam Tiểu Học (nay là trường trung học cơ sở Lê Quý Đôn), khi thì tập ở Nam Phong học viện (nay là BV Đa Khoa Thủ Đức), Thầy tự bỏ tiền ra bồi dưỡng cho dàn nhạc (trong đó có một số là học trò của Thầy) để cùng tập và trình diễn với dàn đồng ca.
Thầy đã dạy chúng tôi mở lòng ra với tình yêu thương nhân loại, đất nước, gia đình, Thầy đã dạy chúng tôi nét đẹp dân ca, những bài tình ca mang giai điệu, ca từ thật đẹp, thật khó quên.

.......
- 16 điểm! “Gia đình” là gì?
- Thưa Thầy, Gia đình là nơi hội tụ của những người trong thân tộc ạ!
- Tạm được, nhưng nguyên nghĩa của từ “Gia đình” là gì! Ai nào?
-....
- Gia là?
- Nhà ạ!
- Đúng rồi! Còn “Đình” là....?
-....
- 18 điểm! Ai nào?
-.....
- 20 điểm!
-.....
- Thế khi xưa các khoa thi Tú tài gọi là gì?
- Thi Hương ạ!
- Còn Cử nhân?
- Thi Hội ạ!
- Tiến Sĩ?
- Thi Đình ạ!
- Khoa thi Đình được tổ chức ở đâu?
- Ở Kinh đô ạ!
- Cụ thể nơi nào trong kinh đô?
-......
- Khi nãy em nói “Gia đình” là nơi hội tụ của những người trong thân tộc, vậy họ hội tụ ở đâu?
- Ở trong nhà ạ!
- Và đâu nữa?
-.....
- Phí của 20 điểm đành phải cất đi thôi! “Gia đình” là từ Hán Việt, nguyên nghĩa “Gia” là nhà; “Đình” là sân! Theo nghĩa: những người cùng thân tộc chung sống, sinh hoạt trong căn nhà và khoảng sân của họ. Người Trung Hoa sống theo kiểu “Tam Đại Đồng Đường”, họ xây nhà chung quanh, ở giữa là khoảng sân chung, mỗi căn nhà ấy là một gia đinh, tất cả ở trong một đại gia đình! Còn khoa thi Tiến sĩ được gọi là thi “Đình” là do các sĩ tử được tập trung vào trong một cái sân trong Thành nội. Chắc các em cũng được xem trong sách, báo hình ảnh các sĩ tử gò lưng viết trên giấy trải dưới đất phải không?
Thế đấy, mỗi bài học của Thầy Huân đều tạo ra những ấn tượng sâu sắc cho chúng tôi. Thầy bắt chúng tôi phải vận dụng đầu óc, dạy cho chúng tôi những kiến thức không hề có trong sách giáo khoa, kèm theo những bài sinh động, tạo nên một thế hệ học trò hiểu biết và yêu tiếng Việt, say mê những tuyệt tác văn học bất hủ của Việt Nam nói riêng và cả Thế Giới nói chung. Thầy còn hiểu rõ tâm tính từng đứa học trò, học trò thường tìm Thầy để được ân cần chỉ bảo những sai sót, được Thầy dẫn dắt để có thể tự định hướng tương lai. Thầy không những là Thầy mà còn là Cha của thế hệ học trò chúng tôi!

Và còn nhiều, rất nhiều Thầy Cô đặt hết tâm huyết vào công việc đào tạo ra những con người “ĐÚNG NGHĨA CON NGƯỜI”. Thầy Liêm với giờ Vạn vật sinh động. Thầy Mỹ với những giờ “Toán Chạy”tập cho học trò tính toán nhanh mà phải thật chính xác. Thầy Cần với những bài giảng Công dân đầy tính thuyết phục, học trò nhớ đời và luôn khép mình vào quy củ. Thầy Chung bắt học trò phải thật nhuần nhuyễn trong việc cân bằng công thức phản ứng hóa học. Rồi Cô Cúc chiều học trò, dạy chúng bài hát “Clementime” (?). Cô Uyển Dung dịu dàng khả ái với những bài giảng văn học làm say mê lũ học trò. Cô Ngọc Khanh dạy học trò nữ “Công Dung Ngôn Hạnh”, đã được đem áp dụng triệt để vào những tiểu gia đình về sau. Cô Nguyệt Hương với cách luyện giọng, phát âm tiếng Anh sao cho thật chuẩn, và cũng là người tạo ra điều kiện để học sinh trường THTĐ đi thi Đố Vui Để Học, là người mượn máy chiếu và phim Walt Disney của Đài truyền hình về trường cho học sinh xem, Cô Lư, Thầy Đăng, Thầy Giới, Thầy Lanh, Thầy Phụng, Thầy Tân, Thầy Hán..... tất cả các Thầy Cô của thế hệ chúng tôi đều là những Nhà giáo Ưu Tú, luôn dạy học trò phải tâm niệm: “Tiên học lễ, hậu học văn”, “Học như đi thuyền trên giòng nước ngược, không tiến ắt phải lùi”, “Ngọc bất trác, bất thành khí. Nhân bất học, bất tri lý”....
Và chúng tôi, dù làm gì, ở đâu, dù giàu, nghèo, sang hèn như thế nào đi nữa, chúng tôi vẫn giữ vững nhân cách của mình, không để hoen ố, không để phải hổ thẹn, và luôn tự hào là cựu học sinh Trung Học Thủ Đức ngày xưa, là học trò của các Thầy Cô ngày ấy!

Thủ Đức, 20/9/2007
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 2 Tháng 9 17, 2012 9:13 am

Thế đấy, mỗi bài học của Thầy Huân đều tạo ra những ấn tượng sâu sắc cho chúng tôi. Thầy bắt chúng tôi phải vận dụng đầu óc, dạy cho chúng tôi những kiến thức không hề có trong sách giáo khoa, kèm theo những bài sinh động, tạo nên một thế hệ học trò hiểu biết và yêu tiếng Việt, say mê những tuyệt tác văn học bất hủ của Việt Nam nói riêng và cả Thế Giới nói chung. Thầy còn hiểu rõ tâm tính từng đứa học trò, học trò thường tìm Thầy để được ân cần chỉ bảo những sai sót, được Thầy dẫn dắt để có thể tự định hướng tương lai. Thầy không những là Thầy mà còn là Cha của thế hệ học trò chúng tôi!

("Hồi Ức" của Thuận Khanh)



Hình ảnh
Thầy Huân trong buổi thuyết trình Liên lớp Đệ Tứ tại Hội trường năm 1969!
:giverose: :clap: :giverose:

Hình ảnh
Thầy Huân trong buổi họp mặt 20/11/2005
:rose: :hoa: :rose:

( Hình post từ Album K4 & trang sinh hoạt của DĐ THTĐ)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Chủ nhật Tháng 9 30, 2012 7:27 am

Hình ảnh


TRƯỜNG CŨ

Hai mươi năm, bị cuốn trong vòng xoáy cùng với nỗi lo cơm áo gạo tiền biết bao khó khăn trong buổi giao thời, biết bao thay đổi cả về không gian lẫn thời gian, khi trở về thăm truờng cũ thật không thể nhận ra. Ngôi trường trong ký ức thật tội nghiệp với bốn dãy phòng học mái tôn thấp lè tè, dãy văn phòng cũng chẳng hơn gì! Nhưng đó là “NGÔI TRƯỜNG CỦA CHÚNG TA”. Không còn cảnh hôm nay học ở trường Nữ Tiểu học, mai Thầy trò dắt nhau lên trường Trung học Bán Công, mốt lại chạy vào trường Tư thục Lê Thánh Tôn hay lên tận trường Nam Tiểu học!
Tại ngôi trường thân thương đó, học trò đã trải qua quãng đời học sinh thật đẹp, quãng thời gian đã qua, không thể nào tìm lại được, mãi mãi đọng trong học trò sự tiếc nuối! Và đến tận bây giờ mỗi khi trong cuộc sống có điều bất trắc xảy ra, đêm đến học trò vẫn thấy mình áo trắng đến trường, mà sao đi học khi để quên cặp sách ở nhà! khi thì nửa buổi lại trốn về đến nỗi quên cả cặp sách ở trường! Những giấc mơ ấy cứ trở đi trở lại suốt khiến chính học trò cũng không thể nào hiểu nổi!

THẦY XƯA
.....
- Thầy....ầy!
Nhác thấy bóng Thầy, học trò mừng quá hét thật to!
- Ái chà con bé này! Đi đâu đây?
- Em làm việc ở đây nè Thầy! Thầy đi đâu thế ạ?
- Thế à! Thầy đi đón Cô! Vào đây, vào đây, Thầy giới thiệu với Cô nào!
Học trò túm lấy Thầy Hồ Đắc Cần tung tăng quay trở vào, Thầy dẫn vào ngay phòng làm việc của học trò, “Chef service” của học trò còn cặm cụi với xấp chứng từ dày cộm dù chuông tan sở đã vang lên cách nửa giờ rồi!
- Mađam! Học trò cưng của tôi nè!
- Cô? Vậy đây là Cô hả Thầy?
- À! Con bé này khá thông minh đấy, tương lai là nhân viên giỏi đấy!
- Vậy thì được, tôi sợ nó bị bắt nạt nên định nhờ em đỡ đầu cho nó đấy chứ!
- Cô cũng cưng em lắm Thầy ơi!
Thật bất ngờ, Cô Thủy Tiên, “Chef service” của học trò lại là vợ của Thầy Cần. Bây giờ Thầy không còn đi dạy nữa mà đã là thẩm phán tại Tòa Án Gia Định, chắc cũng hơn ba năm rồi không gặp mà thầy vẫn phong độ như ngày nào, vẫn với tẩu thuốc thả những vòng tròn lãng đãng, giọng Thầy vẫn trầm ấm, âm vang như đang giảng bài trước lớp! Môn Công dân Thầy dạy không hề buồn ngủ như lũ học trò thường sợ mà thật sôi động, thuyết phục. Còn Cô, Cô chính là người Thầy dạy học trò những bước chập chững vào nghề, dù Cô rất nghiêm nhưng cũng thật ân cần, chỉ bảo tận tình nào là tài khoản, định khoản, bút toán toàn những từ ngữ xa lạ cho đến khi học trò có thể tự mình hoàn thành được những nghiệp vụ khó nhất! Và khi Cô sắp sửa chuyển đi làm Giám Đốc chi nhánh Trần Hưng Đạo, Cô đã gởi gắm học trò lại cho người kế nhiệm.
.....
Đang lang thang trong khu chợ Huỳnh Thúc Kháng, chợt thấy một dáng quen thuộc trước mặt, học trò chớp mắt nhìn cho kỹ. Thầy Phụng?
- Thầy ơi!
- À! Em đấy à? Làm gần sao đây?
- Vâng, em làm bên SB ở Bến Chương Dương đó thầy!
- Vậy là đồng nghiệp của bà xã Thầy rồi! Cô làm ở CMB, Thầy đi đón Cô đây, thôi nhé, Thầy đi kẻo trễ, Cô giận thì chết!
- Vâng ạ!
Nhìn theo Thầy, học trò không biết bao giờ mới gặp lại được. Nhớ ngày đầu niên học, thời khóa biểu lớp có giờ Lý Hóa của Thầy Phụng, lũ bạn kháo nhau:
- Thầy Phụng đẹp trai lắm tụi mày ơi!
- Sao mày biết?
- Hôm qua Thầy dạy lớp chị Tư tao, mấy chị ấy “phỏng vấn” Thầy tới tấp, khiến Thầy phải làm nghiêm mới yên được!
Và có lẽ rút kinh nghiệm ở các lớp trước, bước vào lớp, Thầy giới thiệu ngay
- Tôi tên Lê Đức Phụng, vừa chuyển về trường năm nay! Tôi khuyên các anh chị phải chuyên tâm, chú ý vào việc học vì năm nay thi Tú tài I, không vui chơi, lơ là như năm ngoái đâu đấy, các anh chị còn thắc mắc gì không? À! Tôi tự giới thiệu là tôi đã lập gia đình rồi! Lớp trưởng hay Trưởng ban học tập của lớp giúp tôi ghi sổ đầu bài môn này nhé! Thôi, ta vào bài học thôi! Thế là học trò lãnh nhiệm vụ ghi sổ đầu bài cho Thầy, do đó học trò luôn được Thầy ưu ái, dành cho nhiều thời gian khi học trò nhờ Thầy chỉ bảo thêm những bài giải Lý Hóa học trò sưu tập ở những tài liệu mượn được các anh chị lớp trên!

Ngày thi Tú tài I, bỡ ngỡ trong ngôi trường Petrus Ký xa lạ, nhìn khắp trong phòng thi không một gương mặt nào trong trường, chứ đừng nói trong lớp, học trò cố “bình tĩnh, tự tin như các em đang làm bài trong lớp” và đã hoàn thành các bài thi không đến nỗi tệ. Đến môn Lý Hóa, đọc đề xong, học trò thở phào, không khó lắm, bóng Giám thị hành lang vừa đi qua chợt quay lại, đứng ở cửa phòng thi, học trò mừng quá, Thầy đang nhìn học trò với ánh mắt khích lệ động viên, và học trò đã làm bài thật xuất sắc (theo nhận định của chính học trò). Nộp bài xong học trò chạy ngay đi tìm Thầy, Thầy mỉm cười, một nụ cười thật hiếm hoi:
- Dễ quá phải không? Tôi biết em sẽ làm được mà!
- Nhờ có Thầy đấy ạ! Chẳng có ai quen, gặp Thầy em mừng quá, làm bài “ro ro” luôn!
Thầy mỉm cười :
- Thôi về nghỉ cho sớm, còn môn Toán là môn quan trọng nhất của các em đấy, chúc em cũng làm “ro ro” như môn này nhé!
- Đã mấy năm rồi nhỉ?
Học trò thừ người ra, có ai đó đẫy nhẹ:
- Sao đứng giữa đường vậy, muốn chết hả?
- Ơ....Dạ.... ! Xin lỗi!
.....
Sau khi Ban Thanh lý các Ngân hàng hoàn tất công việc, học trò được chuyển về NHCT Phú Nhuận. Học trò nhớ trên chiếc Suzuki đỏ của Thầy Mỹ có dán miếng “décan” ghi địa chỉ” ..... Trần Khắc Chân, Phú Nhuận”! Tức thật, không nhớ rõ số nhà để đi thăm Thầy, con đường nhỏ nằm ngay gần ngã tư Phú Nhuận nơi học trò làm việc! Học trò cứ mong ngóng, hy vọng có ngày đẹp trời nào đó sẽ gặp lại Thầy, xem Thầy có còn “Ốm nhách” (lời nhỏ T.B) như ngày nào không?
Và trời cũng thương, học trò đã gặp lại Thầy, vẫn trên chiếc xe Suzuki đỏ của ngày nào, nhưng hình như Thầy ốm hơn và nhất là già hơn nhiều so với ký ức của học trò, Thầy đáp lại lời chào một cách hờ hững, dù học trò biết Thầy đã nhận ra ngay khi học trò gần như chạy ra giữa đường để gọi Thầy:
- Chào em!
- Em làm ở đây nè Thầy. Nhà Thầy ở đâu để hôm nào tụi em tới thăm Thầy!
- Các em còn nhớ Thầy là tốt rồi, khỏi phiền các em! Thôi Thầy đi!

Nước mắt lưng tròng, sao Thầy không mừng khi gặp học trò cũ? Sao Thầy không muốn học trò đến thăm? Sao Thầy không biết học trò mong gặp Thầy biết bao nhiêu? Sao ....? Sao.....? Và sao...? Bao nhiêu câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu học trò cho đến bây giờ! Những lần họp mặt Ngày Nhà Giáo sau này học trò không hề thấy Thầy đi dự dù vài bạn cho biết Thầy vẫn còn ở VN! Học trò thầm trách sao có ai đó biết địa chỉ của Thầy mà không cố mời Thầy đến dự! Lại còn có ai đó nói Thầy bị bệnh gì đó, hình như là nặng nữa thì phải! Học trò lại ứa nước mắt rồi!
......
Cả bọn tíu tít chuẩn bị mời Thầy Cô đến dự họp mặt sau hơn 20 năm kể từ 1975 (dù là mượn tạm hội trường của Trường Bán Công)
- Để tui đi mời Thầy Tân, Cô Cúc cho!
- Tui mời Cô Uyển Dung!
- Tui mời Thầy Dưỡng!
- Tui mời.....!
- Tui mời.....!
- Được rồi, các Thầy Cô ở Thủ Đức để tui mời, Thầy Cô ở Saigon ai biết thì lấy thiệp đi mời giùm, cố nhớ, mời càng nhiều càng tốt nghe các bạn!
Thế là cả bọn lao xao, điểm danh các Thầy Cô cũ, cố nhớ địa chỉ, kiểm lại xem còn bạn nào biết nhà Thầy Cô nào không?
- Có ai còn nhớ Thầy Liêm không hả?
- Thầy Liêm dạy Vạn vật phải không?
- Đúng rồi! Thầy còn ở VN không ta?
- Thầy chết rồi!
-???!!!
Cả nhóm lặng ngắt sau lời anh bạn vừa thốt ra!
- Thiệt mà! Hồi tui ở dưới sân bay Trà Nóc thì Thầy là bác sĩ quân y ở Cần Thơ, đâu khoảng gần 30/4/75, toàn bộ binh lính bị cấm trại 100%, lính của Thầy xin phép về con ốm vợ đau cha mẹ gì đó, nguyên tắc là không, nhưng lý do đặc biệt, Thầy cho phép miệng về 2 ngày, (chuyện này mà đổ bể ra thì Thầy là người bị phạt đầu tiên) do đó khi anh chàng trễ phép tới 2 ngày, Thầy đã “sạc” anh ta một trận ra trò, anh ta cướp súng bắn thẳng vào Thầy, Thầy đã chết như thế đấy!
Không! Học trò không tin! Thầy tài hoa đến thế, tốt đến thế cơ mà! Thầy không thể chết được! Nhất định Thầy còn sống ở đâu đó trên quả đất này!
Và học trò vẫn còn tin như thế!
.....
- Thầy còn nhớ con không Thầy?
- Con bé này! Mất tích ở đâu giờ mới đến thăm Thầy thế?
- Con chuyển công tác xuống Bạc Liêu từ 1980, giờ mới về đó Thầy!
- Xạo đó Thầy! Nó đi vượt biên không được mới quay về đó Thầy!
- Thôi! Thôi! Nói cho Thầy nghe con xuống đó làm gì? Chuyện gia đình ra sao rồi?
Thì ra Thầy cũng biết!
- Dạ, chúng con chia tay nhau rồi! Mấy năm nay con một mình nuôi dạy con cái! Cũng may chúng rất ngoan nên có vất vả thật nhưng con vẫn thấy rất hạnh phúc!
- Ngay từ đầu Thầy đã nói cặp này không có đoạn kết mà! Con bé này số vất vả, phải gánh vác mà!
Lũ học trò thì thầm:
- Thầy biết xem bói hả?
- Không rõ! Hình như xem tử vi!
- Thầy! Thầy xem cho con đi Thầy!
- Thầy! Con nữa Thầy!
- Con nữa!
- Thôi! Thôi! Thầy có biết xem, xiếc gì đâu! Nói cho vui thôi mà! Các con kể về cuộc sống hiện nay của các con cho Thầy mừng đi nào! Học trò của Thầy mà, chẳng đứa nào thua kém thiên hạ đâu, đúng không?
Thầy là thế đấy, gặp học trò cũ, ân cần hỏi han từng đứa! Đứa nào có những khó khăn, va vấp trong cuộc sống đời thường, đến tìm Thầy, nhận những lời chỉ vẽ chân tình ấm áp chan chứa tình phụ tử là lạc quan yêu đời trở lại ngay. Thầy ơi! Con nhớ suốt đời những bài giảng, những lời khuyên của Thầy! Và có một lời nhắc nhở của Thầy mà con đã bỏ ngoài tai, đã phải ân hận suốt cuộc đời.

VÀ BẠN BÈ

- H. nè! Mày đi họp mặt bạn bè Thầy Cô kỳ này nha! Mày cứ trốn hoài!
Bạn bè đưá nào gặp tao cũng hỏi sao không rủ mày! Oan cho tao quá đi!
- Thôi! Tao xin lỗi mày, nhưng tao không đi đâu! Mày thấy tao bây giờ đó! Mắc cỡ lắm!
- Khổ quá H. ! Nghèo đâu phải là điều sỉ nhục! Chồng bỏ đâu phải do lầm lỗi của phụ nữ tụi mình! Tao có hơn gì mày đâu? Cũng đi làm công cho thiên hạ! Cũng bị chồng bỏ đi theo người khác! Nhưng tao vẫn “Sống vui, sống khỏe” đấy thôi! Mày hãy “quảng gánh lo đi mà vui sống” tao xem có “chết thằng Tây” nào không! Phải ngẩng cao đầu lên mà sống chứ!
- Kệ tao! Tao nói không đi là không đi mà! Mày còn nhớ thì lâu lâu ghé chơi là được rồi! Tao không thích chỗ đông người! Và nó đã thất bại hoàn toàn trước cô bạn cứng đầu, ôm khư khư cái mặc cảm to đùng trước ngực! Còn đâu cô bạn luôn đứng trong “Top 10” của lớp. Còn đâu cô bạn rất đỗi hiền lành, rất đỗi giỏi giang về mặt nữ công gia chánh. Cả nhóm lâu lâu lại kéo đến nhà để được đãi khi thì bò bía, khi thì bánh phục linh, lúc lại bánh bông lan, bánh chuối nướng......vừa làm vừa dạy cho lũ bạn vụng về cách pha nước chấm, cách nhồi bột, pha đường, đánh trứng, thôi thì đủ cả, mà có biết đâu là lũ bạn chỉ “giỏi ăn, biếng làm” thôi!
......
- K. phải không?
- Dạ vâng! Xin lỗi.....?
- T. đây! T.Tam Hà đây mà!
- À! T. ! Trời ơi sao ông để râu khiếp thế? Ông không cười là chịu chết! Giờ làm gì? Vợ con mấy đứa?
- Vợ chỉ một thôi! Còn con thì nhiều lắm, nhớ không hết! Nghe nói K.đi xa mà! Sao còn ở đây?
- Đi xa là chuyển công tác về miền Tây, giờ tụi nhỏ lên cấp 2, phải cho về học chứ ở Tỉnh chất lượng sao bằng!
- Ừ đúng rồi! Giờ mình chỉ sống vì con cái thôi! Chạy ăn, chạy học cho tụi nó cũng đủ bở hơi tai!
- Nhưng ông chưa trả lời tui mà!
- À! Thì cũng làng nhàng thôi ! Vợ bán tạp hóa nhỏ, chồng chạy xe ôm, cái xe cà khổ này là cần câu cơm của mình đó, cũng không đến nỗi đói, nhưng dư dả thì chưa!
Nụ cười và ánh mắt lạc quan của cậu bạn sao lại làm nó xót xa! Đã bao lần đánh mất niềm tin ở cuộc sống, toan tìm đến cái chết, những khi ấy nó cũng đã gặp được nụ cười, ánh mắt tương tự ở những người xung quanh, ánh mắt nụ cười đã vực nó đứng dậy. Và ở T., nó cũng có cảm giác ấy, ánh mắt, nụ cười đã gởi cho nó một thông điệp “hạnh phúc là những gì mình đang có, hãy tạo nên niềm vui cho chính mình, đâu cần tìm kiếm viễn vông”
.....
- Anh S.! Sao lớp trưởng của anh không thấy đi họp?
- Ai? À ông Đ. hả? Lo vui thú điền viên rồi? Nó có vườn lan khá lớn bên Thanh Đa đó! Tụi anh mới qua thăm nó hôm tháng trước, rủ nó đi họp, nhưng nó nói thôi, gặp tụi anh đủ rồi! Mà em hỏi chi vậy?
- Thì không thấy hỏi vậy thôi! Hôm nào anh dẫn em thăm vườn lan của anh ấy nha!
- Để làm gì? À...hay là....? Đúng rồi! Thôi, em để nó yên giùm anh!
Thế là nó vẫn chưa gặp lại anh, vẫn chưa nói lời cám ơn cũng như xin lỗi anh, vẫn chưa xóa được cảm giác có tội với anh!
- Có người gởi cho mày cái này nè!
- Cái gì thế? Ai gởi vậy?
- Thì cứ mở ra xem thì biết!
Ôi chao! Một bức tranh chụp toàn cảnh ngôi trường Trung Học Thủ Đức thân thương! Đẹp quá!
- Mày ác lắm! Hôm qua anh ấy chờ mày để đưa và từ giã mày luôn, thi Tú Tài I xong, đậu hay rớt anh cũng phải đi lính rồi, sang năm không còn gặp đâu! Và cái cảm giác có tội cứ ám ảnh nó suốt mấy mươi năm qua! Anh ấy thật tốt! Nó vừa lên lớp Đệ Tam, anh đã ôm đến cho nó mượn cả chồng sách Pháp văn (chả là anh học trên nó một lớp, sinh ngữ chính là Pháp, còn nó năm nay mới bắt đầu môn Pháp văn). Rồi anh mượn nó quyển tự điển Anh văn, khi anh mang trả nó cũng chẳng để ý, đến khi cho nhỏ bạn mượn, nó mới phát hiện lá thư kèm trong quyển sách! Từ đó nó luôn tìm cách lánh mặt anh, dù nội dung lá thư không có gì trầm trọng, anh chỉ mong nó xem anh như một người bạn “hơi thân hơn các bạn một chút!”

Ngôi trường thân yêu ơi! Làm sao quên được bao nỗi vất vả cùng nhau tạo dựng.
Các Thầy Cô kính yêu của con ơi! Làm sao quên được công ơn Thầy Cô dạy dỗ cho chúng con nên người.
Tất cả bạn bè của tôi ơi! Nhớ lắm quãng thời gian ngồi ghế nhà trường, quãng thời gian đẹp nhất đời người, chứa bao kỷ niệm học tập, vui chơi, nghịch phá đủ trò của nhóm thứ ba sau quỉ và ma.

Thuận Khanh (2007)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 3 Tháng 10 09, 2012 7:46 am

Sau khi Ban Thanh lý các Ngân hàng hoàn tất công việc, học trò được chuyển về NHCT Phú Nhuận. Học trò nhớ trên chiếc Suzuki đỏ của Thầy Mỹ có dán miếng “décan” ghi địa chỉ” ..... Trần Khắc Chân, Phú Nhuận”! Tức thật, không nhớ rõ số nhà để đi thăm Thầy, con đường nhỏ nằm ngay gần ngã tư Phú Nhuận nơi học trò làm việc! Học trò cứ mong ngóng, hy vọng có ngày đẹp trời nào đó sẽ gặp lại Thầy, xem Thầy có còn “Ốm nhách” (lời nhỏ T.B) như ngày nào không?
Và trời cũng thương, học trò đã gặp lại Thầy, vẫn trên chiếc xe Suzuki đỏ của ngày nào, nhưng hình như Thầy ốm hơn và nhất là già hơn nhiều so với ký ức của học trò, Thầy đáp lại lời chào một cách hờ hững, dù học trò biết Thầy đã nhận ra ngay khi học trò gần như chạy ra giữa đường để gọi Thầy:
- Chào em!
- Em làm ở đây nè Thầy. Nhà Thầy ở đâu để hôm nào tụi em tới thăm Thầy!
- Các em còn nhớ Thầy là tốt rồi, khỏi phiền các em! Thôi Thầy đi!

Nước mắt lưng tròng, sao Thầy không mừng khi gặp học trò cũ? Sao Thầy không muốn học trò đến thăm? Sao Thầy không biết học trò mong gặp Thầy biết bao nhiêu? Sao ....? Sao.....? Và sao...? Bao nhiêu câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu học trò cho đến bây giờ! Những lần họp mặt Ngày Nhà Giáo sau này học trò không hề thấy Thầy đi dự dù vài bạn cho biết Thầy vẫn còn ở VN! Học trò thầm trách sao có ai đó biết địa chỉ của Thầy mà không cố mời Thầy đến dự! Lại còn có ai đó nói Thầy bị bệnh gì đó, hình như là nặng nữa thì phải! Học trò lại ứa nước mắt rồi!....


Thuận Khanh ( Trường Cũ - Thầy Xưa - Và Bạn Bè...) _ <Tập San 2007>



Hình ảnh

Thầy Nguyễn Hoàng Mỹ năm 1971

(Ảnh trích trong Album K4 do bạn Kiến Vàng TT Tâm thực hiện)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 5 Tháng 10 11, 2012 6:50 am

.....
Đang lang thang trong khu chợ Huỳnh Thúc Kháng, chợt thấy một dáng quen thuộc trước mặt, học trò chớp mắt nhìn cho kỹ. Thầy Phụng?
- Thầy ơi!
- À! Em đấy à? Làm gần sao đây?
- Vâng, em làm bên SB ở Bến Chương Dương đó thầy!
- Vậy là đồng nghiệp của bà xã Thầy rồi! Cô làm ở CMB, Thầy đi đón Cô đây, thôi nhé, Thầy đi kẻo trễ, Cô giận thì chết!
- Vâng ạ!
Nhìn theo Thầy, học trò không biết bao giờ mới gặp lại được. Nhớ ngày đầu niên học, thời khóa biểu lớp có giờ Lý Hóa của Thầy Phụng, lũ bạn kháo nhau:
- Thầy Phụng đẹp trai lắm tụi mày ơi!
- Sao mày biết?
- Hôm qua Thầy dạy lớp chị Tư tao, mấy chị ấy “phỏng vấn” Thầy tới tấp, khiến Thầy phải làm nghiêm mới yên được!
Và có lẽ rút kinh nghiệm ở các lớp trước, bước vào lớp, Thầy giới thiệu ngay
- Tôi tên Lê Đức Phụng, vừa chuyển về trường năm nay! Tôi khuyên các anh chị phải chuyên tâm, chú ý vào việc học vì năm nay thi Tú tài I, không vui chơi, lơ là như năm ngoái đâu đấy, các anh chị còn thắc mắc gì không? À! Tôi tự giới thiệu là tôi đã lập gia đình rồi! Lớp trưởng hay Trưởng ban học tập của lớp giúp tôi ghi sổ đầu bài môn này nhé! Thôi, ta vào bài học thôi! Thế là học trò lãnh nhiệm vụ ghi sổ đầu bài cho Thầy, do đó học trò luôn được Thầy ưu ái, dành cho nhiều thời gian khi học trò nhờ Thầy chỉ bảo thêm những bài giải Lý Hóa học trò sưu tập ở những tài liệu mượn được các anh chị lớp trên!...


Thuận Khanh ( Trường Cũ - Thầy Xưa - Và Bạn Bè...) _ <Tập San 2007>



Hình ảnh

Thầy Lê Đức Phụng, hình chụp năm 1972
:rose: :giverose: :rose:

Hình ảnh

Thầy cô Lê Đức Phụng ngày nay

Dù năm sau (2011) Thầy bước sang tuổi thất tuần, nhưng hiện nay Thầy Lê Đức Phụng vẫn còn làm việc fulltime. Thầy dạy Physics & Mathematics tại College ở Brisbane (thủ đô của tiểu bang Queensland, Australia) từ trên 30 năm nay.

Thầy cũng là người sáng lập, gầy dựng trường Việt ngữ ở Queensland, mà nay Thầy vẫn còn tiếp tục công tác tình nguyện này, để giúp con cháu những người Việt tha hương không quên văn hoá và cội nguồn dân tộc.


(Ảnh và chú thích trích trong Album K4 do bạn KV TT Tâm thực hiện năm 2010!)

:ura: :cheers: :ura:
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 10 27, 2012 9:04 am

Cả bọn tíu tít chuẩn bị mời Thầy Cô đến dự họp mặt sau hơn 20 năm kể từ 1975 (dù là mượn tạm hội trường của Trường Bán Công)
- Để tui đi mời Thầy Tân, Cô Cúc cho!
- Tui mời Cô Uyển Dung!
- Tui mời Thầy Dưỡng!
- Tui mời.....!
- Tui mời.....!
- Được rồi, các Thầy Cô ở Thủ Đức để tui mời, Thầy Cô ở Saigon ai biết thì lấy thiệp đi mời giùm, cố nhớ, mời càng nhiều càng tốt nghe các bạn!
Thế là cả bọn lao xao, điểm danh các Thầy Cô cũ, cố nhớ địa chỉ, kiểm lại xem còn bạn nào biết nhà Thầy Cô nào không?
- Có ai còn nhớ Thầy Liêm không hả?
- Thầy Liêm dạy Vạn vật phải không?
- Đúng rồi! Thầy còn ở VN không ta?
- Thầy chết rồi!
-???!!!
Cả nhóm lặng ngắt sau lời anh bạn vừa thốt ra!
- Thiệt mà! Hồi tui ở dưới sân bay Trà Nóc thì Thầy là bác sĩ quân y ở Cần Thơ, đâu khoảng gần 30/4/75, toàn bộ binh lính bị cấm trại 100%, lính của Thầy xin phép về con ốm vợ đau cha mẹ gì đó, nguyên tắc là không, nhưng lý do đặc biệt, Thầy cho phép miệng về 2 ngày, (chuyện này mà đổ bể ra thì Thầy là người bị phạt đầu tiên) do đó khi anh chàng trễ phép tới 2 ngày, Thầy đã “sạc” anh ta một trận ra trò, anh ta cướp súng bắn thẳng vào Thầy, Thầy đã chết như thế đấy!

Không! Học trò không tin! Thầy tài hoa đến thế, tốt đến thế cơ mà! Thầy không thể chết được! Nhất định Thầy còn sống ở đâu đó trên quả đất này!
Và học trò vẫn còn tin như thế!


Thuận Khanh ( Trường Cũ - Thầy Xưa - Và Bạn Bè...) _ <Tập San 2007>



Khi đọc những dòng chữ này ...mình bàng hoàng và thảng thốt quá...có gặp lại T Khanh và bạn cũng xác nhận như thế..vì T Khanh biết được qua anh M Q (K3) là người kể lại câu chuyện đau lòng này!

Tiếc rằng không có tấm ảnh nào của Thầy lưu lại...mình tìm lại tập học cũ năm Đệ Ngũ môn Vạn Vật và thấy lại chữ kí của Thầy ... :heart: :brokenheart: ...Hồi đó sắp thi học kì, Thầy hay chấm điểm trình bày trong tập, xem các học trò có vẽ hình đầy đủ hay không, ngoài những hình yêu cầu bắt buộc phải vẽ để minh họa cho bài học, học trò nào chịu khó vẽ thêm các hình khác trong sách có liên quan ..chắc chắn sẽ được Thầy cho điểm cao ..(18,19..!) và phê một chữ Giỏi + Thầy ký tên ngay dưới! :giverose: :rose:

Chữ kí của Thầy đơn giản nhưng thấy ngay nét phóng khoáng bay bướm của một người tài hoa...!


Hình ảnh
Chữ viết và chữ kí (màu đỏ) của Thầy Hồ Thanh Liêm trong tập Vạn Vật của KH năm lớp Đệ Ngũ P1 (67-68)
Tháng 12/ 1967

:giverose: :rose: :giverose:


Một kiếp tài hoa luống ngậm ngùi
Ảnh hình lưu dấu nhớ khôn nguôi
Vô thường là thế... nào ai biết
Cõi tạm nhân gian có mĩm cười!!??

:rose: :heart: :rose:
K H.
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 5 Tháng 11 15, 2012 8:22 am

Hình ảnh


Đang dự buổi họp mặt tại nhà một người bạn thì chuông điện thoại cầm tay reo vang, bên kia đầu dây anh Nguyễn Văn Mão, một người bạn của một thời áo trận và cũng là bạn đồng môn khoá 1 hỏi: Tân ơi? Tân có nhớ một người bạn học nào học chung lớp tên là Vĩnh không? Nghe nói hồi xưa có học chung lớp với Hồng Thị Tuyết, em vợ của Thầy Vũ Ôn Đình. Trong lúc đang vui đùa với bạn bè, cái tên Vĩnh hiện ra thật đột ngột, nghe thật là xa lạ. sau một phút suy nghĩ, trả lời: Không bác Mão ơi, trong lớp hồi xưa không còn nhớ có ai tên Vĩnh cả. Tan buổi tiệc, trên đường về, những hình ảnh cũ xa lắc xa lơ của ngôi trường Trung Học Thủ Đức thân yêu tưởng như đã chìm vào dĩ vãng nay bừng sống dậy.
Ngày ấy, vừa xong lớp đệ tứ thì Gs Bùi Hữu Huân nói với bố mẹ là trường đang tuyển học sinh vào lớp đệ tam, có thích cho cháu học ở trường này thì nộp đơn thi. Từ đó, tôi có duyên với trường Trung Học Thủ Đức. Đây là một ngôi trường nhỏ xinh xắn, nằm trong khuôn viên làng Đại Học Thủ Đức. Trường được bao bọc bởi hàng rào kẽm gai xung quanh, ngoài cổng chính ra thì hình như có một cái cổng phụ nho nhỏ nằm gần ngay góc đối diện với văn phòng hiệu trưởng về phía tay trái, sau này có lúc bị khoá lại để Thầy Cô dễ bề kiểm soát các học sinh cúp cua. Xung quanh trường là những con đường đất đỏ, có những viên đá đỏ nho nhỏ, khi dẫm chân lên nó tạo nên những tiếng kêu sột soạt, âm thanh nghe thật dễ thương, lồng vào những căn biệt thự xinh xắn, cộng với những bóng mát cây xanh, tạo ra môt khung cảnh nên thơ cho nhưng buổi ra chơi đi dạo chung quanh làng Đại Học Thủ Đức. Tiếc quá, phải chi lúc đó mình có tâm hồn thi sĩ thì hay biết mấy, tức cảnh sinh tình, thế nào lại chả làm được vài bài thơ về ngôi trường yêu dấu này.

Đây là trường trung học công lập duy nhất của quận, nên các học sinh nam nữ được học chung lớp với nhau. Tôi còn nhớ phái nam thì có: Hầu Văn Liên, nhà ở khu trại gia binh gần quán “con gà quay”. Đàm Q Hưng, Nguyễn Ngọc Thanh, Nguyễn Văn Tuấn, Nguyễn Đức Toàn, Trần Trung Chính, Phạm Văn Vĩnh, Đoàn, Hiền.... ở Tam Hà, Châu Bình. Viên ở Linh Xuân Thôn. Hiệp ở “con gà quay”. Nghiệp ở ngay dốc cầu nhà thờ. Đực ở trong Chợ Nhỏ. Thắng ở cư xá Kiến Thiết. Phương (cháu Thầy Đình) ở Gò Vấp. Phê ở đường trong từ Sài Gòn đi Thủ Đức, gọi là khu Bình Quới thì phải. Hồi đó tôi thường đến nhà Phê chơi và nhờ ông ngoại của Phê coi bói bài Tây. Ông ngoại Phê coi khá đúng.
Về phái nữ có: Đặng Thuận Khanh, nhà ở gần dốc nhà thờ. Tâm ở trên con đường vô trường tư thục Đức Minh. Đỗ Thị Thu Dung ở gần cầu trong gần chợ Thủ Đức. Trần Thị Hồng Nhung ở gần rừng cao su trên đường đi Linh Xuân Thôn. Nguyễn Kim Hoàng ở cư xá Kiến Thiết. Nguyễn Thị Thủy ở Giồng Ông Tố, và các bạn: Nguyễn Thị Ngọc Hồng, Nguyễn Bạch Cúc, Hà Mai Anh, Càng Thị Huệ, Nguyễn Ngọc Trinh, Lê Thị Bích Thủy, Nguyễn Thị Riu, Hồng Thị Tuyết. ngoài ra còn có bốn hay năm Sơ, chỉ nhớ có Sơ tên là Ngọc Lan, học được vài tháng, các Sơ đổi về trường Nguyễn Du thì phải? Hồng Thị Tuyết (em vợ của Thầy Đình) vào trường khá đặc biệt. Tôi còn nhớ hôm đó vào buổi sáng đang giờ học thì Tuyết xin vào nhập lớp, nghe nói hình như chuyển trường từ Cát Lái về. Lúc đó Tuyết được xếp ngồi trên tôi và Phương (tôi chơi với Phương khá thân, và Phương là cháu của Tuyết). Tuyết xinh đẹp, trắng trẻo, tóc dài, dáng dấp thanh nhã. Sự có mặt của Tuyết làm xôn xao trái tim của các chàng học sinh lớp B1. Học được một hay hai tuần gì đó thì Tuyết đổi lên ngồi bàn đầu, không biết có phải bị chọc ghẹo, phá phách hay Tuyết muốn như vậy. Định cư tại Hoa kỳ, qua một sự tình cờ, tôi gặp lại Tuyết trong buổi tiệc đám cưới của con Thầy Đình, Có hỏi thăm Tuyết về các bạn học chung lớp ngày xưa, thì Tuyết nói từ khi rời trường đến giờ rất ít gặp lại các bạn đồng môn. Tuyết đã lập gia đình và có một cháu gái. Tuyết có cho địa chỉ để liên lạc và nói nếu có dịp đi Florida thì mời vợ chồng tôi ghé nhà chơi. Khoảng hơn một năm sau, Thầy Đình cho tôi biết Hồng Thị Tuyết đã bị bệnh và qua đời tại Florida. Một nén hương cho người bạn cùng lớp, một người đồng môn hồng nhan bạc mệnh.

Nam nữ học chung với nhau, như lửa gần rơm, nên lâu ngày cũng có những mối thương cảm, nẩy sinh lên những mối tình thơ ngây của tuổi mới lớn, cái tuổi đã biết: đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư, đã được nhà thơ Xuân Diệu diễn tả như sau:
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá,
chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.
Mà trong một giờ Văn nào đó, Thầy Bùi Hữu Huân gọi đây là những mối tình vụn vặt của tuổi học trò. Ngày ấy, các nàng nữ sinh Trung Học Thủ Đức thường thường thì ngước mắt nhìn cao hơn. Cỏ sân trường người khác lúc nào cũng tươi đẹp hơn sân cỏ trường mình, xa xa đâu đó có những bông “Mai Vàng” thấp thoáng ở ngoài cổng trường, nên chỉ có một cặp uyên ương theo nguyện ước của mối tình học trò, đó là hai bạn Hầu Văn Liên và Đặng Thuận Khanh. Còn ngoài ra, khi giã từ ngôi trường thân yêu, nơi mà bao năm tháng mài đũng quần trên ghế nhà trường, nơi có nhiều kỷ niệm vui buồn của thời niên thiếu, hoặc những mối tình mộng mơ, những chuyện tình không đoạn kết, tất cả dường như đều cuốn theo chiều gió. Có chăng, là có những ngậm ngùi, tiếc nuối về:
Cái Thuở ban đầu lưu luyến ấy,
ngàn năm hồ dễ đã ai quên.
Hồ Dzếnh
Nhớ về bạn bè chung lớp, nhớ luôn những hình ảnh Thầy Cô kính mến của ngày xưa. Thuở ấy, dậy Sử Địa thì có Thầy Vũ Ôn Đình. Thầy dáng dấp phong nhã, giọng sang sảng, giảng bài thao thao bất tuyệt, không cần soạn bài gì cả. Môn Sử Địa lại hấp dẫn, nên lúc nào nghe Thầy giảng bài là học trò im phăng phắc để lắng nghe. Giờ Thầy có vẻ hồi hộp nhất vì khi kiểm bài học trò, Thầy không dò theo số thứ tự mà Thầy bất chợt chọn môt học trò nào đó, cho nên lúc nào cũng phải học bài. Tuy nhiên, mỗi lần Thầy dò sổ để chọn học sinh trả bài thì chúng tôi thường nhìn theo ánh mắt của Thầy trên sổ điểm, khi nào qua khỏi tên mình mới thở phào nhẹ nhõm. Dư âm ngày cũ hãy còn, nên bây giờ gặp lại Thầy, cái cảm giác vẫn y như ngày xưa. Nhà Thầy ở Thủ Đức, nhưng đôi lần sau khi tan giờ dậy vào chiều thứ sáu, Thầy lái xe Lambretta màu trắng tà tà thẳng hướng về Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông..... Thầy Trần Ngọc Giới dạy Việt Văn, tính trầm lặng, dáng dấp nghệ sĩ, văn nghệ đàn hát. Hồi đó lũ học sinh chúng tôi thấy Thầy Cô nào mà còn lẻ bóng thì thường thường ghép đôi lại với nhau. Thầy Giới lúc đó còn độc thân nên cũng không ngoài lệ đó. Sau này, khi gặp lại Thầy tại Hoa Kỳ, tôi nhắc lại kỷ niệm xưa, Thầy chỉ cười cười mà thôi. Tôi còn nhớ, có một lần vào giờ của Thầy, vì mẹ Thầy bị bệnh, Thầy nghỉ ở nhà. Hay tin, cả lớp chúng tôi đến thăm Mẹ Thầy, thấy Thầy có vẻ cảm động lắm. Nhà Thầy ở khu Chí Hòa, Sài Gòn. Thầy Hồ Vạn Chung dạy Lý Hoá, dáng dấp cao lớn, Thầy chăm sóc các học trò tận tình, trò nào không thuộc bài là mệt với Thầy. Vào giờ Thầy, mỗi khi không thuộc bài thường bị Thầy la rầy. Lúc đó còn trẻ, ham chơi, bây giờ khôn lớn, đôi khi ngồi nghĩ lại, cảm thấy thương Thầy vô cùng. Thầy ơi, Nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò mà Thầy! Thầy Đoàn Trọng Bào dạy Đại Số, tính tình hiền lành, thỉnh thoảng bị các học trò “ cắc cớ ” chọc phá Thầy. Thầy Mỹ dậy Toán, dáng ốm và cao, sau giờ dạy, Thầy lái xe suzuki màu đỏ thẳng hướng về Sài Gòn. Thầy Lê Minh Tân dạy Anh Văn, cao lớn, trắng trẻo là chồng của Cô Cúc dạy Pháp Văn. Cô Đặng Hồng Cúc ốm cao, dáng dấp quý phái, đeo kiếng cận thị, Cô nói tiếng Pháp như gió, chúng tôi phục cô quá chừng. Nghe cô nói tiếng Pháp tưởng như cô là người Pháp chính gốc, có lẽ hồi nhỏ Cô học trường Tây? Về Thầy Tân và Cô Cúc, tôi hồi tưởng lại những buổi cùng Cô với Thầy đón xe đò về Sài Gòn. Lúc đó còn nhỏ, thấy Thầy Cô là hai vợ chồng mà có đôi khi mỗi người đứng một chỗ, nên cũng thấy hơi kỳ kỳ??? Bây giờ có gia đình rồi mới biết, vợ chồng cũng có lúc phải đứng xa xa nhau một chút cho nó dễ thở!
Ban Giám Đốc thời đó có Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Văn Tâm, Thầy Giám Học Bùi Bữu Châu, Thầy Giám Học Diệp Phong Quang, Thầy Tổng Giám Thị Trần Văn Huỳnh. Hồi đó may mắn không bị gặp các Thầy, chứ bị các Thầy kêu lên văn phòng là về nhà kể như chết đòn.
Trở lại Vĩnh, sau khi liên lạc email qua lại, thì đúng là Vĩnh của ngày xưa rồi. Vĩnh học giỏi nhất lớp, thật xuất xắc về môn Anh Văn, được Thầy Tân khen là học sinh xuất xắc nhất về môn Anh Văn mà Thầy đã dạy. Vĩnh bây giờ đang ở bên Pháp. Đã lập gia đình và có được hai cháu. Hai vợ chồng Vĩnh ý hợp tâm đầu, ca hát, vợ làm thơ, chồng viết văn, sáng tác nhạc, quả là con người tài hoa.

Đã từ lâu, mỗi lần đi dự buổi họp mặt của các cựu học sinh của các trường trung học bạn, nhìn thấy cảnh hội ngộ của các người bạn mà lòng cảm thấy hơi buồn buồn, vì họ là cựu học sinh của các trường lớn, nổi tiếng, học sinh đông nên mới có các buổi họp mặt đông đảo, gặp gỡ vui vẻ. Còn trường Trung Học Thủ Đức chỉ là một trường trung học công lập của một quân lỵ, sinh sau đẻ muộn, học sinh không có được là bao nhiêu, thậm chí khi có người hỏi tới thì lại bị lầm là trường Kiểu Mẫu Thủ Đức, chứ trường Trung Học Thủ Đức thì chưa nghe nói tới bao giờ!!!. Thôi thì, nếu có ai hỏi tới học trường nào? thì ta trả lời là học sinh trường làng cho xong chuyện.
Sang định cư tại Hoa Kỳ, cũng có dịp gặp lại Thầy Đoàn Trọng Bào ở San José, Thầy Trần Ngọc Giới, Thầy Vũ Ôn Đình ở Houston. Vào thời điểm đó, tôi có hỏi thăm về các Thầy Cô cũ như: Thầy Chung, Thầy Tân, Cô Cúc, Thầy Mỹ.... Thầy Đình, Thầy Giới, Thầy Bào đều nói là qua bên này rồi không liên lạc được ai cả. Sau khi liên lạc với chị Bích Lan, biết được group email này đã đựợc các anh chị khóa 1, 2, 3 lập ra từ 3 năm nay dùng để liên lạc với các bạn đồng môn và chị Bích Lan được coi như là người có nhiệt tâm, bỏ nhiều thời gian vào group email với mục đích là để liên lạc với các đồng môn khác đang lưu lạc khắp bốn phương trời. Và một sự bất ngờ nữa là kỷ yếu Trung Học Thủ Đức đã có mặt từ hai năm qua: Sơ thảo kỷ yếu THTĐ 2005, kỷ yếu THTĐ 2005, kỷ yếu THTĐ 2006. Khi nhận được kỷ yếu THTĐ qua email do chị Bích Lan gởi qua, cầm tập kỷ yếu đựợc in ra từ email mà lòng tràn đầy xúc cảm, vì biết rằng với một số lượng Thầy Cô, cựu học sinh ít ỏi như vậy mà làm được một tập kỷ yếu thì quả là một sự cố gắng phi thường của nhóm chủ biên và các anh chị cựu học sinh. Trong tập sơ thảo kỷ yếu Trung Học Thủ Đức, số đầu tiên, năm 2005, thay mặt nhóm chủ biên Thầy Hồ Văn Trai viết:
“Thế là sau một thời gian ngắn chuẩn bị chúng ta đã thực hiện được điều mong ước: cho ra mắt tập sơ thảo kỷ yếu về trường Trung Học Thủ Đức Hoàng Đạo cũ (1962-1975) nhân dịp Tết Ất Dậu năm 2005. Tập kỷ yếu sẽ là chiếc cầu nối tất cả chúng ta: giữa đồng nghiệp với nhau, giữa Thầy và trò, giữa các bạn đồng môn từng một thời giảng dạy và học tập dưới mái trường đầy ắp kỷ niệm này. Nó sẽ làm sống lại ở một chừng mực nào đó - một mảng quá khứ của ngôi trường mà cũng của chúng ta, một mảng thời gian với nhiều mầu sắc tươi vui và hy vọng. Tất cả các Thầy Cô lúc bấy giờ đang ở độ tuổi trên dưới ba mươi, với lòng yêu nghề và bầu nhiệt huyết cùng với tuổi thanh xuân phơi phới của các em học sinh đã tạo nên một quá khứ rất đáng tự hào của ngôi trường quận lỵ Thủ Đức những năm 60 và đầu những năm 70 thế kỷ trước”

Qua những dòng chữ này, ta thấy được tấm lòng của Thầy Hiệu Trưởng Hồ Văn Trai và nhóm chủ biên cùng với các anh chị cựu học sinh, muốn tạo nên kỷ yếu Trung Học Thủ Đức để làm nhịp cầu nối liền với Thầy Cô và các cựu học sinh sau bao tháng ngày xa cách. Hy vọng rằng với kỷ yếu THTĐ, Website THTĐ, các Thầy Cô và các cựu học sinh có nhiều cơ hội liên lạc với nhau. Gặp nhau để cùng nhau kể lại những kỷ niệm vui buồn dưới mái trường yêu dấu ngày xưa, những mẩu chuyện: nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò; để gặp lại những Thầy Cô kính mến, được kêu lên những tiếng Thầy Thầy, Cô Cô như thuở nào, dù bây giờ học trò có người cũng đã trở thành ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại; Để cám ơn những lời hướng dẫn và chỉ dạy khi xưa, dù rằng bây giờ Thầy trò đôi khi tóc cũng đã điểm màu sương như nhau; Gặp lại nhau, để nối lạị tình Thầy trò thắm thiết đã bị ngăn cách bởi bao cuộc bể dâu, và để cùng nhau tìm về một thoáng hương xưa.

* Thấp thoáng mà đã trên 30 năm từ khi dời xa mái trường yêu dấu. Trí nhớ cũng phai mờ theo thời gian. lớp học có khoảng trên dưới 50 học sinh mà chỉ nhớ có chừng ấy thôi. Nếu có những gì sai sót hoăc không đúng, mong Thầy Cô và các bạn thứ lỗi.
* Cám ơn chị Đặng Thuận Khanh đã nhớ lại và cung cấp tên một số bạn học ngày xưa.

Houston, mùa Thu 2007
Phạm Quang Tân
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 4 Tháng 11 21, 2012 6:33 pm

.....Hồng Thị Tuyết (em vợ của Thầy Đình) vào trường khá đặc biệt. Tôi còn nhớ hôm đó vào buổi sáng đang giờ học thì Tuyết xin vào nhập lớp, nghe nói hình như chuyển trường từ Cát Lái về. Lúc đó Tuyết được xếp ngồi trên tôi và Phương (tôi chơi với Phương khá thân, và Phương là cháu của Tuyết). Tuyết xinh đẹp, trắng trẻo, tóc dài, dáng dấp thanh nhã. Sự có mặt của Tuyết làm xôn xao trái tim của các chàng học sinh lớp B1. Học được một hay hai tuần gì đó thì Tuyết đổi lên ngồi bàn đầu, không biết có phải bị chọc ghẹo, phá phách hay Tuyết muốn như vậy. Định cư tại Hoa kỳ, qua một sự tình cờ, tôi gặp lại Tuyết trong buổi tiệc đám cưới của con Thầy Đình, Có hỏi thăm Tuyết về các bạn học chung lớp ngày xưa, thì Tuyết nói từ khi rời trường đến giờ rất ít gặp lại các bạn đồng môn. Tuyết đã lập gia đình và có một cháu gái. Tuyết có cho địa chỉ để liên lạc và nói nếu có dịp đi Florida thì mời vợ chồng tôi ghé nhà chơi. Khoảng hơn một năm sau, Thầy Đình cho tôi biết Hồng Thị Tuyết đã bị bệnh và qua đời tại Florida. Một nén hương cho người bạn cùng lớp, một người đồng môn hồng nhan bạc mệnh.

(Hương Xưa của Phạm Quang Tân <Tập San 2007>)




Hình ảnh
:giverose: :rose: :giverose:

Ảnh trích trong Album K4 do bạn TT Tâm thực hiện
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 5 Tháng 12 06, 2012 6:28 pm

Hình ảnh

Việc đi dự ĐH này xảy ra ngay đúng lúc bạn bè khóa 4 vừa tìm lại được nhau nên việc rủ nhau đi ĐH là một việc rất là sốt dẻo. Do đó tôi tự cho mình cái nhiệm vụ của Ban Thông Tin để bắt đầu liên lạc, vận động, nhắc nhở kêu gọi bạn bè K4 ghi danh, để bạn nào có điều kiện thì có thể tham dự.
Nhận xét đầu tiên của tôi là cái khoảng cách thời gian gần 40 năm hình như biến mất, tôi cảm thấy như vậy vì bạn bè nhận ra nhau ngay, tay bắt mặt mừng, trong lòng rộn vui, không có cảm giác xa lạ, mặc dù người nào qua năm tháng cũng đã thay đổi hoàn toàn về vóc dáng so với lúc chia tay khi rời xa mái trường trung học. Tóc xanh giờ đã thành tóc bạc, thằng bé ngày nào nay đã trở thành một bác trung niên.

Lúc mới liên lạc được với nhau thì trong ký ức tôi chỉ giữ hình ảnh học trò của bạn bè ngày xưa, chỉ còn những ấn tượng cũ, và tôi e sợ rằng sẽ mất một thời gian dài cho cái đầu của mình nó “thông dịch” để đổi từ hình ảnh cũ sang hình ảnh hiện tại... thì mới nhận diện bạn bè, để khi nói chuyện mà không có cảm giác xa lạ. Nhưng những chuyện ấy đã không xảy ra. Chắc là do chúng tôi đã có liên lạc với nhau nhiều lần trước đó qua điện thoại, qua chat, v.v. nên khi gặp là “nhập vai” liền, mày, tao líu lo. Có thể là do một cái gì đó huyền bí, thiêng liêng, có tính vô hình... vẫn luôn buộc sợi dây nối tình cảm bạn bè với nhau? Sợi dây đó vẫn giữ nguyên tình trạng cũ, lúc bạn bè mới chia tay (giống như bấm nút “Pause” vậy, và bây giờ chỉ cần bấm nút “Play” là sự việc lại diễn ra tiếp tục) .Câu chuyện thăm hỏi diễn ra không lúc nào ngừng nghỉ... sôi nổi... cười nói tự nhiên, giống như những ngày còn cắp sách đến trường... vì sau gần 40 năm gặp lại thì biết bao chuyện để muốn thăm hỏi và muốn biết về nhau... mặc dù không còn trẻ, nhưng trong suy nghĩ và lúc nói chuyện với nhau thì cũng vẫn như là các cô cậu học trò khi xưa.

Đối với các Thầy Cô thì có điểm làm cho tôi vui nhớ nhất, và cảm thấy trẻ lại, là vào buổi tối hôm Chủ Nhật 10/8 tại sinh hoạt ngoài bãi biển. Chương trình Ban Tổ Chức dự định là sẽ ra sớm, để chiếm được một chỗ có cho phép đốt lửa để tổ chức lửa trại, nhưng hôm ấy có nhiều nhóm khác đã chiếm trước rồi nên thầy trò THTĐ đành phải giăng lều trên một chỗ khác.
Mặc dù không có lửa trại bập bùng, nhưng những sinh hoạt ngoài trời kiểu Hướng Đạo làm tôi cảm thấy rất là vui sướng với một cảm giác rất là ấm cúng. Có lúc bất chợt (chỉ một vài giây đồng hồ thôi) tôi bị mất đi cái nhận thức về không gian và thời gian... con người cảm thấy mơ hồ lạ lùng, tôi có nói với các bạn là tự nhiên tôi không biết mình đang ở đâu, thời gian nào...! Phải định tâm lại thì mới biết rằng mình đang ở bãi biển miền nam California cùng với thầy trò trường cũ. Hình như những cảnh vật, không khí sinh hoạt vui chơi đang diễn ra trước mắt đã đem cái quá khứ trở về và xóa đi cái hiện tại.

Thức ăn được bày đầy ra dưới một cái lều to trên bãi biển, vài cái ghế đặt xung quanh dành cho Thầy Cô. Mọi người quay quần bên nhau để ăn. Thầy trò (có những trò trông còn già hơn thầy nữa) thân mật mời nhau ăn món này, thử món kia. Đến phần sinh hoạt thì thầy trò đều như nhau. Thầy Cô cùng hòa đồng với các em để chơi những trò chơi tập thể, cũng hò hét, vỗ tay, chạy nhảy, làm mình bỗng tưởng mình còn tuổi mười mấy, đôi mươi!
Có nhiều trò chơi mà các anh chị “quản trò” bắt phải đứng lên, ngồi xuống nhiều lần, có vài người vì lớn tuổi, hoặc lí do sức khỏe đứng ngồi khó khăn, nhưng cũng ráng làm theo khả năng của mình để hòa vào cái không khí của thời trẻ đó.
Có nhiều khách lạ vãng lai thấy hiếu kỳ cũng đứng lại nhìn... sao tự nhiên có đám người “già” này lại đùa vui, chạy nhảy tung tăng như trẻ con? Khi “bị bắt” trong trò chơi thì không kể thầy hay trò, nếu bị phạt thì phải chạy đi lòng vòng với những động tác giả làm con voi, con bướm, con cóc, con cua, v.v.. rất là vui.!

Ở nhà thì chúng ta nhiều người đã là ông bà nội, ông bà ngoại, chắc chắn là phải có vẻ nghiêm chỉnh đạo mạo lắm, nhưng tại nơi đây những phong cách đó đều bị bỏ đi một cách rất tự nhiên... ai cũng còn trẻ hết.
Mình không còn trẻ, những cơ hội như thế này đối với tôi rất là hiếm có. Tôi rất là vui, cảm thấy ấm áp sâu tận bên trong con tim của mình. Tình thầy trò tại ĐH, tình bạn cũ của các bạn nói chuyện qua mạng, những ngày sống và sinh hoạt chung với các bạn cùng khóa.... Thật là những cảm giác khó quên. Mong có một dịp nào đó,... chúng ta có thể cùng nhau họp mặt như thế này để các bạn cùng chia sẻ cảm giác này như tôi đã có trong những ngày dự đại hội vừa qua...!

NVT (K4 PV)




Hình ảnh

Hình chụp chung đầy đủ nhất bạn bè Khoá 4 (Anh-Pháp)
tham dự Ngày Họp Mặt,
Từ trái: Tân, Tuyết (bạn của Riu), Hòe, Hằng, Tuấn, Riu, Nhung, Đức, Bắc, Thư, Trí, Minh, Tuyết


:ura: :cheers: :ura:
Ảnh trích trong Album K4 do TT Tâm thực hiện
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 2 Tháng 8 12, 2013 11:31 am

Hình ảnh

Năm 2009, tôi có cơ duyên gặp lại một số bạn bè K4 sau thời gian xa cách không liên lạc được với nhau, mỗi bạn đều có một hoàn cảnh để tìm về nhóm K4, về DĐ THTĐ, gia nhập ngôi nhà thân yêu nơi đã in dấu khoảng thời gian mơ mộng nhất của thời đi học.

Sau đây là những emails trích ra từ Album K4 do bạn Trương Trung Tâm thực hiện lần 2 vào tháng 3/2010!
Đáng lẽ bài viết này sẽ do bạn Tâm gửi nhưng theo như tình hình làm việc cuối năm của bạn ấy không có thời gian, tôi xin làm công việc thay bạn ấy với mục đích để Thầy Cô và đồng môn hiểu thêm phần nào về .."Những cánh chim về tổ" của K4
......
1/Người bắc nhịp cầu...

Cho đến ngày hôm nay (tháng 3/2010), nhóm bạn khoá 4 chúng ta đã tái hợp liên lạc được hơn 60 người, cả Anh văn lẫn Pháp văn, cả trong nước lẫn hải ngoại.
Khởi đầu từ một dòng nhắn tin ngắn ngủi của bạn Nguyễn Văn Trí trên diễn đàn trunghocthuduc.com, hai người chúng tôi đã liên lạc được với nhau. Qua vài email nhắc nhở kỷ niệm học trò và tâm tình qua lại, chúng tôi chợt nảy ra ý tưởng thử tìm cách nối vòng tay bạn bè cũ qua mạng internet.
Và bạn Trí bắt tay tích cực dò tìm tin tức bè bạn, thu thập địa chỉ và gởi email liên lạc.
Nhóm bạn bè K4 của chúng ta từng bước thành hình từ đó, và càng ngày càng đông vui qua thư tín trao đổi, và qua những buổi hẹn hò "chit chat" trên mạng mỗi tháng một lần, như hiện nay.
Có thể nói Nguyễn Văn Trí là người bắc nhịp cầu đầu tiên, nối liền kỷ niệm và tình thân ái của nhóm K4 chúng ta.
( Trương Trung Tâm)

From: Nguyen Tri
February 15, 2009
Tâm,
Rất vui nhận được tin của mầy (yeah, mầy tao như thuở nào là thân mật nhất). Tui mới biết được diễn đàn này khoảng hơn tháng nay thôi, mừng lắm vì đã mất liên lạc các bạn từ lâu, mấy lần về thăm nhà, có lên chợ Thủ Đức vài lần để tìm manh mối các bạn nhưng không được gì. Khi vào đây thấy tên của mầy và Danh thì mừng quá, vội gửi email và PM liên lạc ngay nhưng không nghe trả lời, không biết thế nào.
Lúc trước Tết có liên lạc với nhóm THTĐ ở Houston, Texas và gặp các thầy Chung, thầy Giới, cô Ngọc Dung và được biết thêm tin của các bạn thì tui rất là mừng. Qua đây mới biết tin của Thư, qua Thư mới biết được tin của Tuyết Mai, Yến Nguyệt và Bắc trong lớp Pháp Văn tụi mình.
Mới ngày hôm qua thôi, Bắc có đến nhà Trí chơi và tụi này có download được và cùng xem "Một Khoảng Trời Xanh Thuở Học Trò" của mầy, post khoảng một năm nay rồi chứ có mới đâu, vậy là mày đi đâu mất cả năm nay vậy?
Thật là cảm động khi nhìn thấy hình ảnh cũ của bạn bè. Cũng thật là phục mày còn giữ hết tất cả các phiếu điểm và các bằng Tú Tài, mà mày học giỏi và ngăn nắp thứ tự lắm thì còn giữ cũng là phải rồi,... bái phục bái phục.
Cái power point file của mầy trình bày rất hay và cảm động, qua đó thì cũng đã nhận ra mày rõ lắm rồi. Mà sao hình cũ và hình mới của mầy không có điểm nào giống nhau vậy, nếu gặp ngoài đường cũng không có cách gì mường tượng ra. Còn thằng Bắc vậy mà không đổi lắm, dáng hao hao như xưa với cái nét già phong trần, nhưng có thể còn nhận ra.


From: Kien Vang
Sent: 2009/2/17
Trí,
Được email của mày rồi.
Phone tao hả, .Chiều tối thứ bảy hay chủ nhật, khoảng 7, 8 giờ bên tao thì tiện. Tao thì... làm biếng phone lắm, khoái meo miết hơn.
Sợ mày trông tin, tao gởi trước 2 tấm hình mới nhất để nhận diện, kẻo gặp nhau mà nhìn không ra. Hahaha.

Mày bây giờ hoàn toàn khác với hình ảnh thằng Trí hồi xưa trong ký ức tao, thằng Bắc thì còn một chút hao hao nét cũ (dĩ nhiên là được giới thiệu rồi, chớ tự dưng gởi cho tao tấm hình của nó rồi hỏi thằng nào đây, thì tao cũng không đoán được).
Nói chung thì ai cũng ... già hết rồi, bụi phong trần xóa sạch nét thanh xuân, gần 40 năm không gặp nhau thì... thấy thằng nào cũng... lạ hoắc là phải rồi.
Nhân mày nhắc thằng Danh, tao gởi cho mày tấm hình của nó đây. Đố mày nhìn ra, nếu không nói trước. Nó bi giờ đô con và... đen thui hà. Mà lại... ngầu nữa. Hahahaha. Ôi còn đâu cái dáng dấp lỏng khỏng của Danh Ròm ngày xa xưa, phải không?

Cô Ngọc Dung thì nhớ chớ, hồi xưa dạy Việt Văn, chủ nhiệm lớp Đệ Ngũ P2.
Cô Dung hồi xưa đẹp, đi dạy hay mặc áo dài màu vàng (vàng chanh, vàng cốm, vàng mỡ gà, vàng... hoàng hậu, vàng...áo mơ phai), hồi đó cũng là... "cô giáo thần tượng" của tao đó nhen, cho nên làm sao mà quên được. Vậy mà trong hình mày gởi, tao... nhìn muốn không ra. Nhìn tới nhìn lui thiệt kỹ thì mới nhận thấy vài nét phảng phất.
Tụi mình già, cô còn... lão hơn, làm sao biết nếu kô giới thiệu. Hihihi.

From: Nguyen Tri
February 19, 2009
......
Tui còn nhớ thằng Hữu Đức hiền queo thời đi học, bây giờ chắc là buôn bán phải không nên ăn nhậu thường mới có thùng nước lèo to như vậy. Mày nói nó ở Cali mà gần hả, gần 4 tiếng máy bay đó từ Texas. ....
Mày nhớ đúng rồi đó, Nguyễn Văn Trong bây giờ làm giám đốc gì đó ở nhà máy lọc nước Thủ Đức, thằng Lê Thành Minh có mấy người quen ở đó và sẽ hỏi tin tức giùm. Trong nhóm Giồng Ông Tố còn có thằng Nguyễn Văn Chung (đen) nữa mày có nhớ không?
....
Nghe Bùi Hữu Thư nói thằng Đặng Ngọc Thạch cũng ở Mỹ đó Tâm nhưng không biết nó có mừng khi nghe tin bạn cũ không. Cũng như thằng Dũng (con ông bà nhà sách An Thái đó) sau khi biết tin nó ở San Jose, Cali thì tui có email cho nó nhưng thấy nó không reply nên thôi.


From: Kien Vang
2009/2/21
Michigan, 21 tháng 2 năm 2009
Trí,
Thằng Chung, thằng Thạch, Dũng An Thái tao đều nhớ.
Nguyễn Văn Chung lùn và đen như màu đồng, tay chân bắp thịt cuồn cuộn khỏe mạnh vì dân đồng ruộng mà, rất vui tính nhưng thỉnh thoảng cũng dễ nổi quạu.
Đặng Ngọc Thạch thì cũng trạc tầm mình, trắng, tính tình sôi nổi nhưng hơi... lém lỉnh, vui vẻ và hình như có... một cái răng... sún ở hàm trên. Hahaha
Dũng An Thái thì da ngâm ngâm, lêu khêu lèo khèo (hình như hai cánh tay nó hơi dài so với thân hình nên nhìn thấy vậy), lúc nói chuyện cái đầu hay nghiêng nghiêng, cũng vui tính và tốt bụng. Nhà tao trong Chợ Nhỏ, nhưng mua sách và dụng cụ học bao giờ cũng ráng đạp xe ra An Thái mua, nên quên sao được.
Nhớ chứ, nhớ nhiều điều lắm mày à.
.....

Trừ chuyện thời còn trai trẻ, thuở viết thư cho... BỒ, viết cái chi mà ai cũng viết hoài hàng ngày, tràng giang đại hải chuyện trên trời dưới đất, mà không bao giờ cảm thấy viết đủ. Ngộ thiệt.
Chớ còn bạn bè... già với nhau, chẳng lẽ thư nào cũng chỉ nói chuyện trời mưa trời nắng hoài thì... chán chết. Mail thưa dần, nhưng tình cảm bạn bè thì vẫn vậy thôi, vẫn vui, vẫn mến, vẫn nhớ, vẫn bàng bạc xúc động mỗi lần nhận thư nhau, chớ không phải... lơ lơ là là thì là dấu hiệu tình cảm bạn bè chấm hết.
Mail dài rồi, còn mấy chi tiết khác trong thư mày tao... để dành lần sau, kẻo cũng... không còn cái gì để viết thì... hỏng bét à nha.

From: Nguyen Tri
1 Mar 2009
Tâm thân,
Rất cảm ơn mày gửi chia sẻ những bài vở này, và cũng thật là xúc động lúc điện thoại nghe mày kể chuyện về những thời gian gặp khó khăn bên VN. Nay lại biết thêm nhiều tài của mày: họa sĩ, thi sĩ, nhà báo,...
Lúc mới liên lạc với mày tui tự hỏi tại sao lại lấy email là "kiến vàng", nay thì mới hiểu nguyên do rất là có ý nghĩa của nó. Bên cạnh cảm giác xúc động tui còn cảm thấy tự hào là trong đám bạn cũ tại một trường quận lỵ nhỏ Thủ Đức lại cũng sản sinh ra một đứa tài như mày. Phục mày quá, lúc nhỏ thì đã biết mày giỏi về bích báo, sinh hoạt tập thể, nhưng không ngờ mày lại phát triển thêm lên đến mức này, thành một họa sĩ, một nhà báo chuyên nghiệp.
.....
Một lần nữa tui rất là vui vì gặp lại bạn bè cũ, mong là bạn bè tụi mình sẽ chia sẻ cảm thông với nhau nhiều hơn và rất hy vọng có ngày được họp mặt.


2/Người bắc nhịp cầu...thầm lặng...

Đó là bạn Đặng Thuận Khanh, như lời kể của bạn Trí, nếu lúc bạn ấy email hỏi thăm tin tức bạn bè K4 trên trang Web của THTĐ, bạn Thuận Khanh không email cho bạn Trí, thì việc tìm lại bạn bè chắc chắn chậm hơn chứ không thể có được tiến độ nhanh chóng như thời gian qua !
Một lần nữa cảm ơn bạn Thuận Khanh rất nhiều, có thể nói bạn xứng đáng được bạn bè K4 tặng cho bạn là " Sứ giả thiện chí", ngoài ra ai cũng biết bạn là một trong những thành viên tích cực trong hầu hết các buổi họp mặt của Thầy Cô và đồng môn trong những ngày qua!

Lẽ dĩ nhiên còn nhiều trường hợp nữa, những cánh chim đã tìm về tổ nhưng vì những lý do riêng, chúng tôi lại không thường xuyên liên lạc được với nhau như những ngày đầu tìm lại..! Nhưng cho dù thế nào chăng nữa, tôi vẫn luôn tin rằng bạn bè hội ngộ như tín hiệu Nhận và Phát..! Người không muốn Nhận mà cứ Phát hoài khiến họ mệt mỏi mà thôi!
Từ đó tôi thầm nghĩ có lẽ phải đành cảm khái.."Thôi thì Tùy Duyên vậy..biết nói sao!?"
May mắn là trong số bạn bè tìm lại, một nhóm chúng tôi ( AV & PV) luôn tham gia hầu hết các buổi họp mặt cùng Thầy Cô và các đồng môn trong nước cũng như hải ngoại, điều này làm ấm lòng và cảm động cho những người ai luôn mơ về một tổ ấm, nơi mà những cánh chim lúc nào cũng chăm chắm tìm về vì ai cũng hiểu rằng nơi đó có ngôi trường thân yêu luôn hiện diện trong tâm hồn của những cô cậu học trò ngày xưa và cho đến tận bây giờ ...vẫn luyến lưu như một thời vàng son đẹp nhất của một đời người!


Hình ảnh

Năm người bạn năm 2009
:car: :ura:

(Trích trong Album K4 do bạn TT Tâm thực hiện)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 4 Tháng 12 11, 2013 9:24 am

Hình ảnh


Hơn ba năm từ lúc vào D Đ, tôi vẫn có ước nguyện viết cảm nghĩ về những Thầy Cô đã dạy ở trường THTĐ, nhất là những Thầy Cô mà tôi đã được học trong suốt 7 năm và bây giờ tâm nguyện này phần nào đã thành hiện thực...

Thầy Cô dạy Việt Văn & Triết lớp tôi...


1- Cô Nguyễn thị Ngọc Dung: ( dạy môn Việt Văn lớp Đệ Thất P1 năm 1965- 1966)

Hình ảnh
ĐH Nam Cali tháng 9/2009


Hình ảnh
ĐH Nam Cali tháng 8/2012


Các đồng môn đã viết nhiều về Cô rồi và chắc chắn không học trò nào đã biết Cô mà không nhớ dáng thướt tha và gương mặt xinh đẹp của Cô ngày ấy, đến nỗi năm 2009, có bạn nam khóa 4 còn nhắc đến Cô hay mặc áo dài màu vàng nhạt và hình ảnh đó vẫn lưu dấu mãi trong tâm trí bạn ấy cho đến tận ngày nay!
Đặc biệt khi giảng bài Cô hay hỏi .." Có phải hon ?" vì không phải là "hông" hay "không" mà là "hon" rất ư là duyên dáng và ấn tượng, ai đã từng học Cô rồi ắt sẽ nhớ điều này...!
Năm hè Đệ Thất (1966) chuẩn bị lên Đệ Lục, một số học trò học hè nhà Cô ở đường lên Tam Hà, qua đường rầy xe lửa một đoạn rồi quẹo trái, Cô dạy Pháp văn về Grammaire, ...tôi cứ thắc mắc và lấy làm lạ ở nhà Cô mà Cô cũng mặc áo dài khi dạy chúng tôi, tôi nghĩ Cô chỉ cần mặc quần tây và áo chemise là được rồi!
Ngoài Cô dạy còn có hai người em , một người là em trai của Thầy dáng cao ráo mặt chữ điền dạy chúng tôi Toán, còn người kia là em trai của Cô có gương mặt thư sinh dạy Vocabulaire, cả hai lúc đó là đều là sinh viên!
Vui nhất là hai Thầy dạy chúng tôi, những cô học trò 12, 13, 14..mà hai Thầy lại hơi mắc cở...theo suy nghĩ của tôi...vì không thấy hai vị cười đùa bao giờ ..dạy xong là đi vào phía sau liền!
Năm 2009, nhân một buổi Skype của K4 có mời Cô tham gia và tôi hỏi thăm hai Thầy sinh viên năm ấy, Cô cho hay là hai người định cư ở Mỹ như gia đình Cô và em trai của Cô đã mất vì bệnh cách nay nhiều năm!
Cuối năm 2011, gặp lại Cô trong buổi họp mặt nhà anh Thấp (K2), trông Cô vẫn khỏe mạnh và nhanh nhẹn, đặc biệt làn da vẫn sáng đẹp như ngày nào!

Hình ảnh
Cô Cúc, Cô Dung, cô Thu và các học trò K4 - năm 2011 nhà anh Thấp


2- Cô Nguyễn thị Xuân Nga


Sang năm Đệ Lục, Cô Nga dạy Văn lớp tôi, Cô có chồng là đại úy TQLC...(?) vì chúng tôi thấy có buổi trưa chồng Cô đưa Cô đi dạy bằng xe jeep và mặc đồ rằn ri....Cô người Bắc, gương mặt xinh đẹp, dáng cao cao, giọng nói dịu dàng, nhỏ nhẹ, Cô giảng bài dễ hiểu và tận tâm...ngày đó trường mới chuyển về chỗ mới ở làng đại học ...có cổng nhỏ phụ bên trái và Cô trò hay theo đường tắt đó ra lộ đón xe nhanh hơn!
Sau này hình như Cô chuyển về trường Văn Hóa Quân Đội, gần nơi xổ số Kiến Thiết trước 75 và đối diện bên hông trường Dược!
Ngày nay không biết Cô ở nơi nào, có thể Cô đang ở Mỹ không chừng!

3- Thầy Trần Ngọc Giới


Hình ảnh


Năm 67, Thầy đổi về trường THTĐ, và Thầy làm Giáo sư hướng dẫn lớp tôi (Đệ Ngũ P1), năm đó 2 lớp Đệ Ngũ PV có nam và nữ học chung, Thầy dạy Việt Văn và môn Công dân Giáo dục, ( căn cứ vào Thành tích biểu mà tôi còn giữ nên mới nhớ, nếu không xem lại tôi khó có thể nhớ hết tất cả Thầy Cô đã dạy mình môn nào trong 7 năm học!).
Nhắc đến Thầy, lớp chúng tôi có nhiều kỷ niệm với Thầy lắm, và không biết tự lúc nào chúng tôi gọi Thầy là Ông Ngoại, ngày nay Thầy đã làm ông Ngoại, ông Nội rồi ..nhưng đúng ra Thầy đã lên chức này từ những năm dạy ở trường THTĐ...lận ..!
Năm Đệ Ngũ học truyện thơ Nôm Lục Vân Tiên của Nguyễn Đình Chiểu, lúc giảng bài Thầy hay ...ơ mà ..ơ mà..chúng tôi hay khúc khích cười, và Thầy có thói quen là hay đỏ mặt, tôi vẫn còn nhớ có bạn Trần Ngọc Cúc, chúng tôi hay gọi là Cúc đen vì bạn ấy có nước da bánh mật rất có duyên, mái tóc đen dài nói giọng miền Trung, hôm ấy tôi quay xuống bàn dưới và thấy bạn Cúc nắm tay Thầy vì thắc mắc điểm số gì đó ...tôi thấy Thầy đỏ mặt luôn..sau đó bạn ấy bỏ tay Thầy ra và cười giòn giã, lâu quá rồi tôi không còn nhớ vì sao bạn ấy có hành động vậy , lúc đó tôi chỉ biết là bạn này sao mà dạn quá, dám nắm tay Thầy, Cúc học hết năm Đệ Tứ là nghỉ học và lấy chồng, sau này có người bạn thấy Cúc bán rau muống ở chợ Thủ Đức, đã có con và đen ốm hơn ngày đi học, nhà có vẻ khó khăn nên không tiếp tục đến trường như các bạn, âu cũng là mỗi người có một số phận đã an bày!

Sang năm Đệ Tứ, Thầy từ Quang Trung trở về theo lệnh tổng động viên sau Tết Mậu Thân, Thầy dạy lớp chúng tôi học kỳ 2, học trò cứ tủm tĩm cười mái tóc cắt ngắn của Thầy và nhất là nước da đen hơn ngày thường, nếu Thầy có đỏ mặt, bọn tôi khó có thể thấy rõ vì màu da đã che mất đi rồi!
Thế là Thầy trò lại được tái ngộ.. !
Tôi còn nhớ từ năm 67, có cô giám thị phụ trách sổ sách như là thư kí của trường, không hiểu sao bọn con gái lớp tôi cứ hay gán ghép Thầy với Cô đó ..chúng tôi hay kể về Thầy cho Cô nghe như Thầy hát hay đàn giỏi, Thầy hiền, Thầy quý học trò coi như em ruột trong nhà...cắm trại cuối năm 67, lúc dọn ăn mời Thầy, bọn con trai trong lớp ăn phần nạc, chừa lại miếng mỡ và da..nhưng Thầy vẫn vui vẻ thưởng thức món thịt kho nước dừa ..chứng tỏ Thầy cũng dễ tính trong việc ăn uống..!?
Vui nhất nhà Cô có vườn cây ăn trái, Cô hay cho chúng tôi những trái mận ngọt, trái ổi chín đỏ ruột và lúc đó là dịp để nói chuyện về Thầy..!. Đặc biệt tôi còn nhớ Cô có cái răng khễnh, Cô tuy không đẹp nhưng gương mặt dễ mến, hiền hậu dễ thương, người miền Nam, hiện nay không biết Cô còn khỏe mạnh không vì nhà Cô ở gần cầu Gò Dưa...và cô có người em gái học sau tôi mấy lớp..mà tôi cũng không nhớ tên em của Cô nữa để có dịp liên lạc hỏi thăm, quả là vô tình làm sao!

Sang năm lớp 10, từ nay không gọi là Đệ Tam nữa, Thầy tiếp tục dạy lớp tôi, năm nay Thầy còn kiêm luôn chức phụ tá giám học, vì thấy Thầy ký tên phía dưới thành tích biểu.
Cuối năm 1969, mấy tiết học chót trước khi nghỉ Tết, Thầy còn hát cho chúng tôi nghe...giọng Thầy khá trầm ấm và truyền cảm...!
Hai năm sau còn học dưới mái trường, tuy không còn được Thầy dạy nữa nhưng ấn tượng về hình ảnh người Thầy mà chúng tôi trìu mến gọi là Ông Ngoại một cách thân thương trân quý... luôn luôn là kỷ niệm thật đẹp với lớp học trò chúng tôi ngày ấy và đến tận bây giờ!

Hình ảnh

Hình chụp dịp Thầy Trần Ngọc Giới về thăm quê hương 2008


4- Cô Lê Uyển Dung


Hình ảnh


Tôi chỉ được học Cô vài tuần ở đầu học kỳ hai năm Đệ Tứ, trong khi chờ Thầy Giới về dạy lại, trước đó học kỳ 2 năm Đệ Thất, Cô dạy lớp tôi môn Pháp văn vì Cô Kim Loan nghỉ hộ sản!
Thế là Cô trò có dịp gặp nhau, nhưng lần này Cô dạy môn Việt Văn, tôi còn nhớ Cô đưa ra câu lục bát thiếu hai từ yêu cầu học trò thêm vào trong bài kiểm tra giảng văn ...đó là câu " Ở đời muôn sự của chung, Hơn nhau hai chữ...mà thôi!"
Lúc đó bọn tôi ồn ào đoán sôi nổi sau khi nộp bài, hỏi ngay Cô đó là hai từ gì...có phải là từ "anh hùng" không Cô!?
Cô nói nhớ cách gieo vần thể lục bát là đoán ra ngay ..!
Cô rất xinh đẹp, chúng tôi hay gọi Cô là Cô búp bê vì dáng Cô cân đối thon thả, gương mặt trái soan, đặc biệt Cô hay để tóc kiểu Lô- lô như Phương Hoài Tâm!

Năm 2009, lớp chúng tôi gặp lại nhau, còn nhắc lại có nhiều bạn nam hồi đi học đã xem Cô như thần tượng thời đó !

Hình ảnh

Cô Lê Uyển Dung cùng Phạm Bạch Tuyết và Nguyễn Thị Riu tại chợ hoa Little Saigon (California) dịp Xuân Canh Dần 2010



Hôm họp mặt ở Nam Cali (tháng 8/2012), nhìn Cô mới thấy Cô vẫn xinh đẹp với độ tuổi của mình, và không ai nghĩ rằng Cô ở tuổi U70 cả!

5- Thầy Bùi Hữu Huân


Hình ảnh


Thầy dạy lớp tôi học kỳ 1 năm lớp Đệ Tứ, Thầy có giọng nói từ từ chậm rãi như nhà truyền giáo, và trong thâm tâm, tôi xem Thầy như người Cha tinh thần, có lẽ tuổi Thầy cũng trạc tuổi Ba tôi, khi đi học chúng tôi xưng con với Thầy, và đặc biệt năm đó tôi hoạt động khá là sôi nổi giờ trần thuyết về Văn Chương Bình Dân và Sự hình thành chữ Nôm..!
Tôi còn nhớ mãi lời Thầy nói.." Làm ơn cho thiên hạ 9 lần mà lần thứ 10 không làm, họ còn oán ghét thù hằn mình hơn bao giờ hết!"
Câu nói ngày nào của Thầy ..sau bao năm tôi thấy quả không sai!
Hoặc Thầy kể câu chuyện "Mất dép" và Thầy bảo tưởng đơn giản vậy chứ khó thực hiện lắm, giả thử mấy trò đang đi có người lại nhận là dép của họ...trò có đưa cho họ như nhân vật trong truyện hay không và nhất là sau khi biết nhầm ..họ trả lại, các trò có thản nhiên nhận lại coi như không có gì xảy ra hay không?

Năm lớp 11, Thầy dạy lớp tôi, năm này chúng tôi học làu làu " Hàn nho phong vị phú" của Nguyễn Công Trứ và nhiều bài thơ khác nữa để có thể chọn đề về nghị luận văn chương trong kỳ thi Tú Tài 1!
Vì năm thi nên phần trần thuyết hạn chế, ưu tiên dành thời gian để ôn luyện chuẩn bị lên đường ứng thí!

Năm 1994, tôi có gặp lại Thầy trong ngày Kỷ Niệm 20/11 ở trường Linh Xuân (Bán Công cũ), tôi cảm động quá và có nói " Thầy ơi, con bây giờ cũng đang dạy học và cũng dạy môn Việt Văn đó Thầy!"
Tôi không biết là Thầy có nhớ đến đứa học trò ngày xưa hay không, chỉ thấy Thầy cười phúc hậu hiền lành như ông Bụt và Thầy có vẽ già hơn nhiều (hơn 20 năm rồi còn gì!)

Khi tôi ra trường và đi dạy ..nhất là mấy buổi thuyết trình cho học trò, tôi thường hay áp dụng theo cách của Thầy dạy năm xưa như chia tổ hay nhận xét và văn nghệ có tính điểm, những điều này coi như sáng tạo cho phép giáo viên thực hiện!

Và còn nhiều nhiều nữa, tôi nghĩ Thầy đã có ảnh hưởng phần nào đó trong cách truyền đạt giảng dạy của tôi, tôi vẫn hay đọc câu thơ Kiều chừa từ nào đó để học sinh đoán ra...đó cũng là nhớ lại Thầy dạy chúng tôi thời đó!

Hình ảnh


Thầy đã vĩnh viễn rời người thân và học trò mấy năm nay rồi, nhưng hình ảnh vị Thầy khả kính, dáng dong dỏng cao của Thầy mãi mãi tôi không bao giờ quên! Mỗi tháng nhóm Skype K4 PV có dịp chat với nhau, con Thầy là bạn Bùi Hữu Thư thi thoảng kể những kỷ niệm trong gia đình hay lúc Thầy và Cô du lịch bên Mỹ thăm gia đình bạn ấy, khiến tôi có cảm giác Thầy vẫn còn khỏe mạnh và điều này làm tôi cảm thấy ấm áp cõi lòng rất nhiều!

6- Thầy Đỗ Đình Huỳnh


Thầy dạy Triết lớp 12, Thầy không được cao lắm, nhưng giọng giảng bài của Thầy rất to, nghe sang sảng, đặc biệt Thầy ký tên và cho điểm con số to đùng trong tập học trò!
Tôi nhớ mãi câu Thầy nói" Mọi sự so sánh đều khập khễnh"
Và còn vài câu "nổi tiếng" khác nữa..mà các bạn nam hay nhắc lại (tiếc là tôi quên rồi!) mỗi khi có dịp họp mặt và nhắc nhớ về Thầy Cô!
Thầy kể minh họa cho một ý trong bài học...sau một cuộc vui thì tiếp theo sẽ buồn...rồi sau đó lại vui trở lại...rồi sẽ buồn sau cuộc vui ,...đại khái tình cảm con người như là hình Sin..!
Hoặc là ... hàng ngày thấy mặt cô nàng thì không để ý..đến khi thấy cô ta lên xe hoa ..thì lại buồn ngẩn buồn ngơ?!

Khi biết Thầy mất trong một tai nạn giao thông (?), tôi bàng hoàng vô kể vì nghĩ rằng Thầy đi về con đường đó thì không thể gặp lại trong cuộc đời hiện tại này!
Tự nhiên tôi lại thấy hình ảnh Thầy đứng trên bục giảng, rít một hơi thuốc dài và nhả khói hình chữ O...vòng này tiếp vòng kia..khiến cả lớp lúc đó trố mắt ngạc nhiên và nể Thầy lắm lắm,..đúng là học trò trường quận có khác, cái gì cũng ngạc nhiên, cái chi cũng thấy vô cùng lạ lẫm!

Hồi đó, học trò hay bảo nhau, trường mình là nơi hội tụ nhân tài ..vì Thầy Cô nào trước khi muốn đổi về dạy các trường ở Sài Gòn, thì trước hết phải qua "trạm" trường THTĐ này trước đã...không biết thực tế có đúng vậy không, tôi chỉ biết là suốt 7 năm học ..tôi và các bạn tôi đã được học từ các Thầy Cô gương mẫu về tài năng và đạo đức, chúng tôi luôn ghi nhớ và tri ân về điều ấy!
Và trong những ĐS Xuân sắp tới, tôi hi vọng sẽ tiếp tục ghi lại cảm nghĩ của mình về những Thầy Cô dạy các môn khác nữa, đó cũng là niềm mơ ước của tôi từ lúc gia nhập DĐ sau bao năm xa cách bạn bè và Thầy Cô giáo, vì như người ta thường nói quãng đời đẹp nhất của con người vẫn luôn là những năm tháng của thời trung học!


(Hình ảnh trích từ Album K4 do bạn TT Tâm thực hiện và của KH, LT...post trong Photo Ngân)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 5 30, 2014 6:03 pm

Hình ảnh


1-Thần tượng

Hôm dự SN chị K Duyên (K2) năm 2012, bạn Thúy Bình (K4) có nhắc lại lúc nghe tin Thầy NHM dạy Toán lập gia đình ...bạn ấy muốn tự tử năm đó..chúng tôi cười òa như ong vỡ tổ..thì ra nữ sinh ngày đó cũng biết mơ mộng và lãng mạn làm sao!
Anh Thấp (K2) ngồi nghe và chắc là ngạc nhiên lắm...anh không ngờ mấy cựu nữ sinh này cũng quá ư là ...tiến bộ!
Còn tôi kể cho anh nghe hai chị bạn trong lớp tôi đã thần tượng anh như thế nào..các chị ấy hay đợi giờ ra chơi để ra căn tin ngắm anh ... tôi hỏi anh có thấy nóng sau gáy hay không? Anh Thấp cười xòa cởi mở..!
Hai chị ấy nói ngày xưa anh Thấp đẹp trai có tiếng,..(ủa mà sao tôi không biết vậy cà?!)
Năm 2010, lúc bạn Trần Hằng (K4) về VN có họp mặt đồng môn ở quán chay Tràng Thi, tôi có chụp hình các anh chị K2 và chỉ cho hai chị xem ....một chị nói "ủa sao già quá dzậy!!", tôi tức cười quá.."Ui chao hơn 40 năm rồi còn gì ..và phụ nữ có khi lại còn gia huyền hơn mấy ông nữa đó chứ ,..!" Chị ấy lúc đó mới 'ngộ" ra và cười chấp nhận thực tế hơi phũ phàng đó!

Trở lại chuyện Thầy NHM, vui nhất là bạn bè sau thời gian xa cách, cùng ôn lại chuyện xưa, và hay hỏi nhau thời đi học..có " để ý " Thầy nào hay không ..và đa số đều cùng có chung thần tượng:Thầy NHM!
Thầy về dạy ở trường hình như từ năm 67, vì cắm trại cuối năm đó, tôi nhớ là có Thầy làm giám khảo rồi, hồi đó Thầy có dáng như sinh viên, đặc biệt có đôi mắt mà bạn Liên Minh gọi là mắt nai...còn tôi nghĩ Thầy hiền lành và tình cảm!
Chị Tô Huệ (K2) kể ...Thầy dạy toán lớp chị ấy mà không bao giờ bước xuống dãy cuối lớp có mấy nữ sinh ( trong đó có chị) hay nói .." Thầy ơi ...xuống đây giảng bài ...tụi em nghe không rõ ...!"
Không biết hồi đó lấy tin từ đâu mà chúng tôi biết là Thầy có vị hôn thê đang học Sư phạm năm cuối ban Vạn vật nữa chứ...chính xác quá nhỉ!
Năm lớp 10, có lẽThầy bị đau chân hay sao mà Thầy đi dạy không mang giầy, Thầy đi săng-đan...lại một phen bọn nữ sinh thắc mắc..ủa sao lạ vậy kìa...và lấy làm ngạc nhiên như mới khám phá điều chi lý thú lắm vậy!
Mỗi lần bạn bè có dịp gặp nhau đều hỏi ,.có ai mời được Thầy về dự ngày 20/11 không vậy...đa số đều nghĩ có thể Thầy không được khỏe nên Thầy không muốn hội ngộ đồng nghiệp và học trò ngày xưa!
Nhưng với niềm tin một ngày nào đó, Thầy sẽ về dự buổi họp mặt như Thầy Lanh cũng đã về sau một thời gian dài không liên lạc...rồi tất cả Thầy Cô và học trò sẽ hội tụ dưới ngôi nhà THTĐ thân thương..như người ta hay nói..còn duyên là sẽ gặp mà thôi!

Rồi câu chuyện kể về một anh khóa trên nhưng có cảm tình với mấy chị ở lớp tôi,Tết đến anh ấy tặng thiệp cho các chị ít nhất là ba người trở lên..với cùng một câu .." Trao về ...với tất cả tấm lòng yêu quý nhất"!!
Chị nào cũng nghĩ mình là đặc biêt lắm đây..ai ngờ có dịp thố lộ cùng nhau mới biết anh chàng này bắt cá ba bốn tay!
Sau đó thì tất cả các chị đều đồng loạt "tẩy chay" anh bạn quý hóa này!
Và kể lại cho cả lớp biết như một lời cảnh báo nếu có vụ tặng thiệp nào đó xảy ra của anh này nữa...! (Ngày đó nữ sinh cũng đoàn kết để bảo vệ nhau quá phải không quý vị!)

Mỗi lần có dịp họp mặt cùng nhau... tôi và các bạn nữ đều nhắc đến "sự cố tặng thiệp" này như là một trong những kỷ niệm tiếu lâm nhất của thời áo trắng!


2- Những câu chuyện kể ra ...từ họp nhóm Skype


Khóa 4 có một nhóm thường xuyên họp Skype hàng tháng, bắt đầu từ tuần lễ đầu tiên của tháng, điều này sở dĩ thực hiện được một phần nhờ bạn Trí là dân IT nên dễ dàng kéo các bạn vào Net, và trên hết vẫn là những thành viên tích cực tham gia khá đều đặn từ tháng 6/2009!

Thế là bao câu chuyện thuộc diện bí mật chỉ vài người biết, nay qua Skype và nhất là ai cũng ở tuổi trung niên nên mọi chuyện có thể bạch hóa mà không ngại dâu hay rể của K4 phàn nàn, thắc mắc.

- Đầu tiên là câu chuyện ... có cảm tình khá sâu sắc, phát hiện có bà con đời ông nội hay ngoại chi đó, thế là đôi bạn thanh mai trúc mã, nay đành đổi là sư tỷ và sư đệ...đúng là .."Ôi ta buồn ta đi lang thang ..bởi vì đâu..!?"
- Hoặc ...hai anh chị học chung lớp có tình cảm năm lớp 12, sau 75, anh đi học tập, chị lấy chồng, năm 81 trở về địa phương đành ngậm ngùi ...cười ra nước mắt!
- Hay cặp vợ chồng cùng họ Phạm hiện cư ngụ tại Nam Cali, nhờ qua Skype tôi mới biết ông xã của bạn mình, thì ra học bên AV, hè năm Đệ Ngũ, thi đậu và học bên trường Việt Đức!
- Qua kể chuyện của người bạn ( bạn này vừa qua đời vì bệnh hiểm nghèo sau khi định cư ở Mỹ 5 năm!) thì lúc còn đi học, bạn rất ái mộ con gái của Thầy dạy Anh văn , sư muội này học sau vài khóa, đặc biệt có lần bạn ấy nhịn ăn quà cả tuần mới đủ tiền mua cái kẹp tóc xinh xắn ...có quà rồi nhưng không biết làm sao để trao cho sư muội xinh đẹp ...điều này khiến bạn còn khổ tâm hơn là dành dụm tiền để mua quà!
- Rồi hai bạn nam bên PV, năm lớp 10 có chấm một sư muội nhà ở làng đại học, hai anh gà tồ này cứ ..em đi trước, hai anh theo sau ...cho đến tận nhà gần chùa Một Cột, không biết cô em nói chi với người nhà, hai anh chàng còn hí hửng định xem nhà nàng kín cổng cao tường ra sao, bỗng xuất hiện một ông có gương mặt đằng đằng sát khí ...tay còn lăm lắm khẩu súng ..mới ghê chứ! Thế là hai anh bạn chạy tóe khói...chắc hẳn hết dám mơ mộng sư muội xinh đẹp kia nữa chắc?

Hình ảnh
Nhóm bạn lớp 10B2
Nguyễn Văn Trí, Trương Thế Đức, Lê Thành Minh, Trương Anh Tuấn, (không rõ), Trần Văn Hùng, Nguyễn Văn Long, Đặng Ngọc Thạch

:8888: :rose: (ảnh từ Album K4)

- Tức cười nhất là những ngày đầu tìm lại bạn bè sau mấy chục năm xa cách ..có bạn nam hỏi ..à lúc đi học tụi mầy có tên nào yêu thầm bạn ..hay không ..ha ha ..vậy đó bao nhiêu là câu chuyện của ngày xưa khó nói nay đầu hai mái tóc bỗng trở nên dễ dàng như nói về thời tiết!

Một lần nữa xin cảm ơn DĐ, cảm ơn Net đã làm cầu nối cho bao cô cậu học trò năm xưa, có thể bạn nam ngày ấy còn rụt rè thầm lặng, hay bạn nữ vô tư đến độ vô tâm những cái đuôi theo mình, nay thì ai cũng hào hứng thoải mái tâm sự những câu chuyện dưới mái trường, vô thưởng vô phạt, nhưng trên hết vẫn là niềm hạnh phúc còn gặp nhau để mà vui đùa, để mà hàn huyên ... dù bạn nào cũng ít nhiều trải qua bao dâu bể cuộc đời, nhưng tôi luôn tin rằng Tình Bạn thì vẫn mãi tươi trong như ánh mặt trời với những tia nắng ban mai đầy ấm áp của Mùa Xuân!
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Có một Thời Áo Trắng...như thế...!

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 2 Tháng 7 07, 2014 1:23 pm

Hình ảnh


Tết này sẽ không còn gặp mày nữa rồi. Tôi tự nhủ thầm như vậy khi nghĩ đến một người bạn cũ, từ ngày ra trường trung học, đến hơn 38 năm sau mới gặp lại, đúng là chuyện khó đoán trước được. Lại càng không ngờ là sau ngần ấy năm chúng tôi lại có cái may mắn được sinh sống chung trong một thành phố nơi xứ lạ, quê người. Cho nên không cần nói thì ai cũng biết là chúng tôi rất thường gặp nhau để nhắc lại chuyện xưa, ôn lại kĩ niệm cũ, bàn chuyện trên trời dưới đất. Nhưng rồi, cũng một chữ “nhưng”, chúng tôi lại phải chia tay lần nữa. Hợp rồi tan, tan rồi hợp, đó là quy luật, không có gì phải thắc mắc. Tuy nhiên lần này thì chắc chắn là vĩnh biệt...!

Nó là một thằng bạn rất là năng động, gọi là “lí lắc”, ở tuổi học trò nên có khá nhiều đồng môn biết đến vì cái tính hay chọc phá của nó. Nó cũng như tôi, thuộc nhóm bạn học được may mắn thi vào trường đúng tuổi (sinh năm Giáp Ngọ 1954, đã đúng 60 năm), phần là nam sinh, nên chúng tôi là những đứa học trò thuộc dạng nhỏ con của lớp. Nó có người chị ruột cũng học cùng lớp với chúng tôi, cho nên nó hay giỡn, hay vòi vĩnh mấy chị bạn học để được ăn ké quà sáng thì cũng chẳng ai phàn nàn. Dáng nhỏ con, lại thích chọc phá, nên năm đó nó đang là học sinh lớp 11 mà gặp tiết trống nó bèn lẻn vào ngồi chung lớp với học sinh lớp 9, lớp 10 để chọc ghẹo cho vui vậy đó. Đến năm ra trường 1972, gặp lúc cao điểm chiến tranh nên lớp của chúng tôi, nhất là các bạn nam, dường như mất liên lạc với nhau. Nó và tôi cũng cùng chung số phận, đường ai nấy đi, mất hẳn liên lạc.

Rồi dòng đời trôi qua, bạn bè mỗi đứa một nơi, tôi hoàn toàn mất hết tin tức từ bạn bè của thời trung học. Định cư ở xứ lạ tôi không nghĩ là sẽ có dịp gặp lại các bạn cũ, có chăng thì chỉ là trong giấc mơ. Rồi rất bất ngờ, qua một anh bạn cùng quê, tôi biết được website của trường THTĐ, và từ từ lần qua mối dây đó, cộng thêm với phương tiện thông tin tân tiến, tôi đã bắt liên lạc và gặp mặt được hầu hết bạn đồng lớp. Nhưng đó là chuyện khác, có dịp thì tôi sẽ kể sau. Bài này tôi chỉ muốn nói về “Nó”.

Nó là người bạn chung lớp thời trung học mà tôi được gặp lại đầu tiên. Khi biết được là nó mới sang định cư sang ở chung thành phố với tôi, thì tôi đã vội xin số điện thoại để liên lạc và hẹn gặp nó ngay ở ngày sau đó. Dáng phong trần, dĩ nhiên có cộng thêm số tuổi, nhưng vẫn còn có nét cũ nên tôi đã nhận ra nó ngay. Thật là vui mừng không sao tả xiết. Từ đó chúng tôi gặp nhau rất thường, ăn sáng uống cà phê ngồi kể chuyện xưa, rồi cũng có những chuyến cùng đi chơi kết hợp thăm Thầy Cô và đồng môn ở những nơi xa xa. Tình bạn thời đi học chỉ là cột mốc, hay sợi dây nối chúng tôi lại với nhau ở bước đầu thôi. Nhưng cái tình bạn mới của giai đoạn sau này, qua sinh hoạt, đối xử, chia sẻ suy nghĩ với nhau mới làm tôi quý mến nó nhiều hơn.

Lúc gặp lại từ cuối năm 2008 là bắt đầu một chương mới cho nhóm K4 của chúng tôi. Nó là một trong những thành viên tích cực nhất trong việc tìm đầu mối liên lạc để kết nối lại tình bạn cũ của K4, THTĐ. Nó giao thiệp rộng, chơi với nhiều bạn, mà lại nhớ dai nữa, nên đã giúp phần xếp lại, giúp liên kết lại các mảnh vụn để hoàn tất bức tranh của nhóm K4 chúng tôi. Nói về chuyện cũ của thời học sinh thì tôi rất là dở, chỉ nhớ lờ mờ vài sự kiện lớn, còn lại thì dường như quên hẳn. Nó là một trong số chỉ có vài bạn có bộ nhớ tốt để nhắc lại chuyện xưa, lượm lặt từng chút một, đóng góp vào việc phục hồi kí ức cho các bạn khác kém trí nhớ về những kỹ niệm thời đi học, như tôi chẳng hạn.

Nó là một người bạn rất quý tình bạn và quý bạn bè. Hàng tháng nhóm K4-PV chúng tôi có hẹn họp mặt nói chuyện chung thăm hỏi nhau qua mạng Skype (vẫn được duy trì từ lúc bắt liên lạc lại cho đến nay) thì lúc nào cũng có mặt nó. Nó là người thích nói giỡn, nói đùa để chọc ghẹo cho vui (cũng là tính cũ từ hồi học sinh, lớn lên vẫn không thay đổi) chứ không văn chương nên ít khi tham gia “tám” nhiều như nhiều bạn khác trong nhóm, cho nên thỉnh thoảng thì hay xen vào một câu tiếu lâm hay đóng góp một ý khôi hài để cả nhóm cười cho vui thôi. Nó rất thích cái không khí bạn bè, phải nói là nó “ghiền” cái không khí, cái tình cảm bạn bè. Lên Skype không cần nói, mà chỉ để nghe các bạn khác nói chuyện với nhau, thì nó cũng thấy vui rồi. Nếu khi nào bận làm việc gia đình gì đó vào giờ họp mặt, thì nó cũng ráng tranh thủ vào sớm nói vài câu, rồi chạy lo việc nhà, rồi vội về ngay để vào tham gia tiếp. Nhằm ngày rảnh thì nó là một trong những bạn thuộc nhóm “kỳ cựu”, tham gia suốt từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc. Cần nói thêm là buổi họp Skype của nhóm K4 chúng tôi thường kéo dài đến hơn 4 giờ đồng hồ mỗi lần. Bạn nào rảnh sớm thì vào sớm, bạn nào bận việc thì vào sau, buồn ngủ thì cứ đi ngủ, chưa buồn ngủ thì ở lại “tám” tiếp. Tôi còn nhớ hoài thời gian nó nằm trong bệnh viện, nhằm vào ngày họp mặt thì nó cũng nói với thằng con đem máy laptop, đăng nhập vào Skype để tham gia, mặc dù chỉ là để nghe bạn bè nói chuyện, vì lúc ấy bệnh của nó đã bắt đầu trầm trọng, nó không còn có thể nói chuyện nhiều được. Nếu không có một tình bạn sâu đậm thì chẳng ai quan tâm mà làm chuyện như vậy.

Nó tâm sự với tôi rằng nó sống nhờ bạn bè, có thời gian khó khăn đã có lúc nó phải đến ở nhà bạn bè để ăn cơm ké. Nó ơn nghĩa với bạn bè nhiều lắm nên không ai có thể lấy đi bạn bè trong đời sống của nó được. Có những lúc tôi liên tưởng nó với một lãng tử giang hồ của phim kiếm hiệp, võ nghệ chưa cao nhưng giàu lòng nghĩa hiệp, lúc nào cũng muốn xả thân giúp đỡ bạn bè.
Nó đã thể hiện câu “lá rách đùm lá tả tơi” đối với một người bạn học cũ, một hành động mà tôi rất cảm phục. Thời gian mới qua Mỹ, chân ướt chân ráo, nó chỉ làm việc bán thời gian, kinh tế thiếu trước hụt sau, vậy mà khi nghe tin bạn PQL, cùng lớp K4 THTĐ, ở trong nước, đang bị bệnh nặng, Nó đã đứng ra vận động bạn bè trong và ngoài nước để quyên tiền gửi về giúp cho người bạn này. Cái đáng nói và đáng trân trọng ở đây là kinh tế nó còn yếu kém lắm mà cũng đóng góp để gửi về giúp bạn. Chính nó là người bỏ tiền mua thẻ điện thoại, liên tục gọi về VN để thăm hỏi suốt cho đến khi người bạn này khỏe lại. Tôi phải phục nó, vì tôi không làm được việc như vậy.

Nó rất thích gọi thăm tất cả bạn bè, cả trong và ngoài nước. Các bạn trong K4 đều xác nhận như vậy, nó là người liên lạc với bạn bè thường xuyên nhất. Tài chánh chưa có dư giả gì mà cũng ráng để một phần tiền mua thẻ điện thoại để gọi thăm bạn bè ở trong nước. Nó không nói gì nhiều trên điện thoại (cũng giống như email, thường thì nó chỉ viết một dòng, đa số là chỉ viết vài chữ) nhưng cứ thích gọi để nghe giọng nói của bạn bè. Nó hay cố tình trêu chọc các bạn nữ, hay gọi vài người bạn chung lớp là "em" chẳng hạn. Dù biết rằng sẽ bị phản kháng, nhưng nó vẫn thích trêu như vậy, cho có chuyện nói, cho mọi người cười vui, chứ chẳng có ý gì xấu. Tôi nghĩ có thể đó cũng là một cách mà nó muốn dùng để diễn tả sự thân mật hơn của nó đối với người bạn nữ đó. Mãi rồi các bạn nữ cũng quen với cái kiểu gọi của nó như vậy. Rất nhiều lần nó tự động gọi về VN để thăm một bạn nào đó, nói được vài câu thì nó lại chuyển điện thoại qua cho tôi, rốt cuộc thì tôi lại là người "nướng" thẻ điện thoại của nó. Có nhiều lần tôi nói "Thôi để tui gọi thăm riêng cũng được, khỏi tốn tiền thẻ của mày, bộ khùng sao mà mày cứ làm như vầy hoài?", nhưng nó chỉ cười. Tôi biết nó rất vui khi làm như vậy. Cũng là vì tình bạn.

Nó là một người bạn nghèo nhưng rất tôn trọng chữ tín. Khi đã hứa điều gì là nó sẽ nhớ hoài, luôn quan tâm đến và có chương trình thực hiện lời hứa của mình. Có nhiều lần khi nghe nó nhắc hoài đến những lời hứa chưa thực hiện được, tôi phải nói "chuyện đó nhỏ, không có đáng gì đâu, mày đừng bận tâm nhiều như vậy". Tuy nhiên khi lời hứa nào đó chưa thực hiện xong là nó vẫn tiếp tục lo tính toán sắp xếp để hoàn tất.

Năm năm trong đời người thì không nhiều, nhưng tôi nghĩ là cũng đã đủ để tôi hiểu về nó, biết được ở bên trong cái cá tính hay đùa chọc người khác là một tình bạn thật đậm đà của nó. Cuộc đời của nó có nhiều lúc khó khăn, nhiều đoạn thật là không vui, nhưng không vì thế mà nó bi quan hay chán đời. Có thể trong bạn bè cũ, cũng có nhiều người chưa có dịp tiếp xúc nhiều với nó ở thời gian “người lớn” sau này để hiểu hết về nó, thì có thể vẫn còn hiểu lầm về nó qua cái thời quá khứ hơi quậy quậy của quãng đời học sinh. Nhưng tôi và một vài bạn khác có điều kiện gần gũi tiếp xúc nhiều với nó đều xác nhận rằng nó là một người bạn tốt, hết lòng hết sức với bạn bè.

Theo tôi thì nó là một người cũng rất kiên cường, không hề sợ sệt khi biết bệnh của mình không còn chữa trị được nữa. Nó kể cho tôi nghe khi vợ con nó lo buồn khi nghe tin dữ, nó đã phải khuyên lơn an ủi tinh thần cho vợ con của nó. Theo nó thì trước sau gì nó cũng ra đi, thì không nên làm liên lụy ảnh hưởng đến những người thân khác. Nó kêu vợ nó đừng đến bệnh viện thăm nuôi nó nữa, mà hãy ở nhà lo cho con thì tốt hơn vì "Nếu vợ tui mà ngã xuống nữa thì con của tui sẽ bơ vơ, rồi vào viện mồ côi, tội nghiệp cho nó. Thà hi sinh tui đi mà mẹ con được khỏe mạnh để tiếp tục lo cho nhau sau này", nó tâm sự với tôi như vậy. Trước lúc ra đi nó vẫn bình tĩnh sắp xếp công việc còn lại cho gia đình của nó. Bạn bè đến thăm hay gọi điện thoại thăm thì nó vẫn nói chuyện bình thường, đôi lúc cũng vẫn còn xen vào vài câu khôi hài, nhờ vậy mà không khí giờ thăm bệnh cũng đỡ bị màn sương ảm đạm bao trùm.

Không phải chỉ với bạn bè cùng khóa mà nó còn yêu mến luôn cái xứ Thủ Đức, ngôi trường Trung Học Thủ Đức. Nó đã tâm sự nhiều với tôi, ước mơ của nó là gặp lại được tất cả bạn bè cũ vì "Tôi không thể nào quên được bạn bè, là những người đã giúp đỡ tôi, từ bữa cơm vật chất đến lời an ủi ủng hộ tinh thần", nó nói như vậy. Khi nghe tin là THTĐ/HĐ/NHH sẽ tổ chức họp mặt năm 2009 tại Nam Cali thì nó nôn nao để dành tiền mua vé máy bay để được dịp gặp lại thầy cô và đồng môn. Một trong những mơ ước nữa của nó là có điều kiện để về quê hương để gặp lại được tất cả các bạn học đồng khóa, đồng môn mà mấy chục năm rồi không được gặp nhau.
Ngay cả trước lúc ra đi nó ước mong và hứa là nếu có sự tái sinh thì nó nguyện sẽ trở lại là người Thủ Đức, đi học ở mái trường cũ của kiếp trước. Nó hẹn mười mấy năm sau sẽ trở lại ngồi vào ngôi trường xưa.

Bạn bè chúng tôi có người đã xót xa diễn tả suy nghĩ của mình "Công nhận cái số của nó khổ sở thiệt, thời gian còn ở trong nước thì cũng vất vả mới vừa đủ lo cho miếng ăn. Khi được đi xuất cảnh định cư ở nước ngoài, tưởng sẽ có thể thay đổi để cho đời sống đỡ vất vã hơn, nhưng kết quả chưa đạt được bao nhiêu thì lại phải vướng vào căn bệnh ngặt nghèo". Tôi không phải là người tin vào số mệnh, nhưng làm sao giải thích sự bất hạnh này của nó?

Xuân lại về, nhưng năm nay khác với mấy năm trước đây vì đã vắng mày rồi. Mặc dù mày không còn hiện diện nhưng hình bóng của mày vẫn được bạn bè nhớ mãi. Thân tiễn mày ra đi. Yên nghỉ nha Bắc. Đúng vậy, nó là Lê Thành Bắc.

(Nguyễn văn Trí - Xuân 2014)



Hình ảnh
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Văn sáng tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách