Chào Mừng Tuổi Sáu Mươi

Những bài văn sáng tác bởi thành viên

Chào Mừng Tuổi Sáu Mươi

Gửi bàigửi bởi ngodinhchau » Thứ 4 Tháng 7 17, 2013 12:31 am

Sáu mươi chiếc dép như chừng rách,
Mòn cả trần gian những đoạn trường. (thơ Trần Hoài Thư)
Rồi cũng đến phiên tôi bước vào tuổi sáu mươi.Ngẫm nghĩ lại chuyện đời mình,những chặng đường đã qua,tưởng chừng như nghĩ đến nơi nào đó xa lơ xa lắc.Bắt đầu với tám năm làm học trò Trường THTĐ,là một thời tuổi trẻ thanh xuân tươi đẹp nhất của đời mình.Đến khi giả từ mái trường để gia nhập Quân đội,tôi không hề tưởng tượng được rằng,con đường sắp tới của tôi,là con đường thấm đẫm máu,mồ hôi và ngay cả nước mắt nữa.Ba năm chinh chiến mịt mù khói lửa,làm sao tôi sống nổi,khi đi hết chiến trường này đến chiến trường khác (vậy mà tôi vẩn sống mới kỳ),tôi đã đối diện hàng ngày với trùng trùng hung hiểm,tôi đã thấy biết bao người lính ngã xuống quanh tôi,lúc đó tôi cứ tưởng trước sau gì cũng đến phiên mình.
Rồi Hòa bình lập lại,lúc đó tôi vui mừng sao kể xiết,bởi vì từ nay coi như mình thoát chết,ai mà không vui.Tưởng sao !tôi lại chịu đựng gần sáu năm tù đày trong các Trại tù mang tên là Cải tạo,để thấm thía thế nào là nỗi đau nỗi nhục khủng khiếp của người lính bại trận.Năm 1981 tôi ra tù,con đường gian lao vẩn còn tiếp tục ở phía trước,tôi lại vật lộn năm măm trời với đời sống Công nhân bốc xếp,mồ hôi lại tiếp tục tuôn ra xối xả,tôi nhớ có hôm tôi vừa vác hàng mà nước mắt cứ tuôn ra đầm đìa,có hạt bụi "trần ai" nào rơi vào mắt tôi chăng? Lúc đó cả nước khổ lắm,nổi gian lao của cá nhân tôi,đã hòa chung vào nổi thống khổ của đất nước tôi,của đồng bào tôi,trong một giai đoạn điêu linh nhất trong dòng chảy Lịch sử Dân tộc.
Cũng may,khi ông Trời đẩy ai vào chốn trấn ai,thì cũng phú cho con người một sức chịu đựng bền bỉ,cho nên tôi đã thản nhiên sống,thản nhiên cười cợt với đời.Và cũng may,tôi sống được đến ngày hôm nay,là nhờ sống trong vòng tay yêu thương của gia đình tôi,của bạn bè tôi,là những người đã chia sẽ với tôi trong những giờ phút nhọc nhằn đó.Xen lẫn trong đầm đìa mồ hôi và nước mắt,có tiếng cười Hạnh phúc,có lòng người ấm áp vây quanh.Thế rồi,"sông có khúc,người có lúc" (tuy cái "lúc" của tôi hơi bị dài).Năm 1993,tôi cùng vợ con được định cư ở Mỹ,tính đến nay đã được 19 năm rồi,lúc mới đến,tôi nhìn nước Mỹ mà lòng đầy ngán ngẫm,xứ sở gì mà buồn tận mạng,buồn đến nỗi không muốn thở nữa,và nhất là mọi cái đều xa lạ,phải học hỏi từ đầu,nước Mỹ thiệt lạnh lùng.Trong suốt thời gian đó,vợ chồng tôi chỉ làm một nghề duy nhất (nghề nail),vì đòi hỏi của cuộc sống,chúng tôi phải di chuyển từ nơi này đến nơi khác.Khởi đầu là sống tại Los Angeles hết bốn năm,kế đó đi qua Chicago hết năm năm,và sau cùng chúng tôi ở Thành phố Jacksonville,Tiểu bang Florida.Nhờ đi nhiều như vậy,đã giúp tôi có cái nhìn sâu sắc hơn về nước Mỹ.Vậy mà,sau khi sống trên đất Mỹ trên mười năm,lúc đó tôi mới nghiệm ra được một điều rằng :ông Trời quả có mắt,đã đền đáp cho tôi sau những ngày tháng bần cơ cực,để cho tôi được sinh sống trên một đất nước hùng mạnh,tự do,thịnh vượng,khí hậu trong lành,đời sống qui cũ,con người được tôn trọng,và điều đặc biệt nhất không nơi nào sánh nỗi,là đầy ắp những cơ hội tiến thân.Nước Mỹ không phải là Thiên đàng,nhưng là một nơi đáng sống nhất trên cõi đời này (lời của ai đó?)
Chào mừng Sinh Nhật lần thứ Sáu Mươi,tôi xin cảm tạ Trời Đất đã cho tôi được sống đến ngày hôm nay.Cảm tạ gia đình vợ con tôi.Cảm tạ bè bạn gần xa đã gọi phone,gửi email đến chúc mừng cho tôi.Cuối cùng cho tôi thổi tắt ngọn nến Sinh nhật lần thứ 60 của mình,và cũng cho tôi mượn một câu thơ của Trần Dạ Từ,để nói thay lời ước nguyện của mình "tiếng đời đi rất nhẹ",bởi vì không còn gì,không còn gì nữa hết.Chỉ vậy thôi.
Ngô Đình Châu.(viết xong ngày 2-6-2012)
Hình đại diện của thành viên
ngodinhchau
Lớp 1
Lớp 1
 
Bài viết: 18
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 2:09 am
Đến từ: K2

Quay về Văn sáng tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách