Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Những bài văn sáng tác bởi thành viên

Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi ngodinhchau » Thứ 4 Tháng 9 25, 2013 12:13 am

Sau hơn một tháng trời nghiền ngẫm ĐS 2013,tôi thở phào nhẹ nhõm và vui sướng với nhận xét rằng,đây là quyển Đặc San có nội dung phong phú và đặc sắc nhất từ trước tới giờ,tôi cũng không ngờ đặc san kỳ này có những bài văn bài thơ rất tuyệt,không chê vào đâu được cả.A ha!hình như những tài năng cũ càng ngày càng chín muồi,đồng thời các tài năng mới cũng từ từ lộ diện.Tôi thở phào bởi vì trước nay tôi cứ nghĩ,mỗi năm ĐS lại lụi tàn dần,những tay viết cũ sẽ lần lần hết hơi trong khi các tay viết mới lại không thấy xuất hiện.Thôi! thôi! từ nay tôi không còn phải kêu gào í ới từng tên từng người để đóng góp bài vở cho ĐS,cứ để xuôi theo tự nhiên,ai ai viết được sẽ từ từ xuất hiện,hữu xạ tự nhiên hương,lạy Trời cho điều tiên đoán của tôi là đúng như vậy.
Tuy nhiên lúc nào tôi cũng mong mỏi Thầy Cô và các bạn tôi,tham gia góp mặt càng ngày càng đông trên hai sân chơi Diễn Đàn và Đặc San.Bởi vì sao? Đã gọi là sân chơi thì phải có nhiều người tham dự,bày ra đủ trò vui để chơi với nhau.Chứ cái kiểu "đi ra đi vô cũng mấy cái mặt đó" thì thật chán chết.Bạn hãy thử tưởng tượng,trong một đêm lửa Trại,các thành viên của Diễn Đàn trên 200 người,ngồi xếp vòng tròn thật đông đảo,nhưng đứng giửa vòng tròn đó chỉ có mấy tay hoạt náo "đi ra đi vào" như Vô Chiêu,Thu Bạ,Bích Nga Nguyễn Mão.Trần Thu Cúc,Vi Tiểu Bảo,Lương Hồng Điệp,Kim Dung K9,Kim Lan Nhỏ,Trần Ngọc Anh,Quyết Nông,Hạnh Nguyễn,Nguyễn Trí,Lộc Nguyễn,và một vài tay nữa thỉnh thoảng ghé qua.Các tay hoạt náo này thay phiên nhau múa may quay cuồng nhằm để tạo sinh khí cho cuộc chơi,còn lại bao hiêu,tất cả đều im lìm hết,hoặc túm tụm lại chơi từng nhóm nhỏ với nhau.Sao các bạn có thấy buồn không?Nào các bạn hãy vổ tay! hòa mình vào cuộc vui đi chứ,xin đừng đứng ngoài nữa.Và đừng để cho tôi có ý nghĩ rằng: người Việt ta có một đặc điểm là quá e dè nhút nhát,nên rất khó hòa nhập vào cuộc sống ở chung quanh mình.
Trong Đặc San 2013,có một thành tựu sáng chói nhất mà ai cũng không ngờ,đó là Bài Thơ Ráp Tràng Giang Mừng Sinh Nhật Trường 50 Tuổi.Bài Thơ dài 700 câu,do 35 tay Học Trò đóng góp,từ Khóa 1 đến Khóa 11.Đây là hình thức đặc biệt đầu tiên xuất hiện trên ĐS và DĐ do sáng kiến của Huynh Trưởng Trần Ngọc Chiểu tức Vô Chiêu Khóa 1,một con người hết sức năng nổ,anh đã bày ra nhiều trò vui nhất.Khi đọc bài thơ Ráp này,dể khiến người ta liên tưởng đến một lớp học,có Lớp Trưởng Vô Chiêu xướng thơ lên trước,rồi lần lượt từng người trong lớp nối tiếp nhau,nơi nào khựng lại,lập tức Lớp Trưởng nhảy vào tiếp cứu,cứ thế cùng nhau xướng họa,phát sinh một sợi dây thân ái thắm thiết tình đồng môn chưa từng có.Bài thơ lôi cuốn cho đến nổi,cả đến những người "ẩn dật" nhất,"khép kín" nhất,cũng hào hứng gia nhập cuộc chơi như: Đỗ Danh K2,Thu Trang K6,Hồng Danh K8,Thúy Bình K4,Đời Buồn Có Gì Vui K6....Bài thơ này mang đầy đủ các sắc thái,từ rất hay,đến vừa vừa,có khi ngớ ngẩn tức cười,và có lúc lại "ầu ơ ví dầu" lạc đề trớt quớt....nhưng mà vui,vui lắm,vì có sự khác nhau giửa các bài là chuyện bình thường,nhưng chính điều đó đã tạo nên rất nhiều thích thú.Đâu có khi nào,tất cả bài tập viết văn trong lớp được nộp lên cho Cô giáo chấm điểm,lại có cùng một điểm giống y như nhau đâu,phải không ?
Vô Chiêu Huynh bắt đầu bằng bốn câu thơ:"Năm Sáu hai,Trường thời mở cửa.Mượn hai phòng Trường Nữ học sinh.Thầy Cơ,Thầy Dưỡng,Thầy Minh.Tận tâm dạy dỗ chúng mình thành nhân" Bốn câu thơ "open" thật khéo,nó gợi nhớ trong tôi cái thủa ban đầu.Hai căn phòng học đầu tiên "thời khai sơn lập địa" của Trường,có lẽ đó là hai căn phòng nằm sát cạnh Cổng phụ của Trường Nữ ngó qua Trại Lính Kèn,đồi diện bên kia là phòng Giáo Sư.Khi Khòa 2 chúng tôi nhập Trường năm 1963,cũng ngồi học tại hai cái phòng này vào buổi chiều,còn Khóa 1 học buổi sáng.Tôi nhớ,đôi khi chúng tôi cũng gặp các anh chị Khóa 1,và cũng không hiểu sao lúc đó tôi lại thấy các bậc huynh trưởng này vừa cao siêu vừa bí hiểm (các bạn tôi có nghĩ như vậy không?).Có lẽ Khóa 1 phần lớn học muộn,nên trông họ lớn hơn chúng tôi nhiều lắm,nhưng nhiều lắm thì cũng chỉ ba-bốn tuổi là cùng,vậy mà nhiều anh trông "già thấy ghê" như:Đoàn Cát,Bùi Ngươn Khả,Trần văn Hiệp...dáng vẻ của họ đạo mạo lắm,nói năng lầm bầm trong miệng không ai nghe thấy gì.Họ chớ hề nô đùa nghịch ngợm như quỉ sứ giống như đám học trò Khóa 2 của chúng tôi đâu.(Lạy Trời! Không biết Khóa 3 và Khóa 4 có nhìn chúng tôi y chang như vậy không?).
Học ở hai căn phòng này rất cực,trời nắng thì nóng nung người,trời mưa còn khổ hơn nữa,sau khi mưa xong,ngoài sân đọng một lớp bùn mỏng,học trò đi lại cứ phải nhón nhén nhưng bùn cứ văng lách chách vào quần áo trông thật vui mắt.Cũng may,học được ít lâu thì lớp tôi dời về hai phòng học mới nằm kề bên cổng chính của Trường Nữ,và tôi cũng không nhớ đã bàn giao khu bùn lầy nước đọng này lại cho Khóa nào?Khóa 2 chúng tôi học ở Trường Nữ khá lâu,mãi đến cuối năm lớp 9 chúng tôi mới dời về Trường mới ở Làng Đại Học,và rất may chúng tôi không phải kéo nhau lê la đi học nhờ ở Trường Bán Công và Trường Nam,như trong bài thơ của Lương Hồng Điệp,bài thơ này đúng là bài thơ ráp,nhưng rất tiếc nó lại ngừng ở câu:"Thầy Trai tiếp việc cho tròn vòng tay",vòng tay nào nhỉ?Sao lại ngừng ngang xương vậy Điệp?
Đọc bài thơ Ráp này,suốt từ đầu tới cuối,hình như tôi có cảm nhận được một nỗi niềm về :"Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy.Nghìn năm hồ dể chẳng ai quên".Học trò con trai-con gái thời mới lớn,lại học chung với nhau nên rất dể "chạm điện".Cho nên cái điều ghi dấu sâu đậm nhất,ngoài bạn bè,trường lớp Thầy Cô,còn có hình bóng của một "ai" đó.Chúng ta hãy nghe những câu thơ thật "tình tứ học trò": "Mình luôn nhớ bạn cùng trường.Sân trường hàng liểu bên gốc phượng.Có người "con gái"tôi mến thương.Giờ còn thương..."(Lý Bình K5)."Áo trắng ngày xưa áo trắng ơi.Lòng tôi ngơ ngẩn mỗi giờ chơi.Khi nhìn dáng "ai" qua cửa lớp.Muốn nói mà không thốt nên lời.(Kim Dung K9)."Áo dài vương vấn lòng "ai".Hỏi trai xứ Thủ có còn nhớ chăng?Nhớ "em" vành nón che nghiêng.Tay ôm cặp táp nụ cười làm duyên"(Bích Nga K9).
Tôi nghĩ,trong suốt một đời người,thuở làm học trò mộng mơ là thánh thiện nhất,có khi chỉ là những mắt liếc môi cười,có khi là "hoảng hồn tay lở chạm bàn tay",có khi là những câu nói vu vơ,có khi là chép những bài thơ,và có khi chỉ là những đêm mất ngủ.Và có lẽ chỉ một lần đó thôi,bởi vì sau này có thể chúng ta gặp một cuộc tình khác,nhưng nó không còn thánh thiện nữa rồi (Mối tình của tôi là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp.Là áo ai bay trắng cả giấc mơ.Là bài thơ còn hoài trong vở...thơ Đỗ Trung Quân).
Có một bài thơ rất mộc mạc nhưng gây cho tôi nhiều cảm xúc,đó là bài thơ của Lâm thị Phương Lan K8 (trang 54).Bài thơ nói về việc chia tay trong buổi học cuối cùng:"Buổi học cuối cùng mình chia tay.Chúc nhau mỗi đứa một tương lai.Đời trôi vô tận ai nào biết.Tạm biệt sân trường tay níu tay..."Trong cuộc đời học trò,ai ai cũng đều có buổi học cuối cùng,tôi cũng vậy! Tôi còn nhớ như in ngày hôm đó,tôi dùng cái compa ngồi cặm cụi khắc tên mình lên mặt bàn ở cái lớp 12A1 (niên khóa 70-71) với một nguyện ước trong đầu,vài năm sau tôi sẽ trở về thăm lại trường cũ,rồi sẽ ngồi vào đúng cái bàn này,cái bàn có khắc tên của tôi.Cái bàn đầy mến thương của tôi đã chứng kiến tôi trưởng thành và tôi đã có với nó biết bao kỷ niệm.Cũng tại đây tôi đã trông thấy Thầy Lê Hồng Hán cầm bài tập kiểm tra Anh văn của tôi đi bêu rếu khắp lớp,cũng tại nơi này tôi say mê nghe "Tướng quân" Vũ Ôn Đình thuyết trình về cuộc hành quân "Lam Sơn 719" của Quân đội Miền Nam,và cũng chính nơi cái bàn này tôi đã hết lòng hết sức ngưỡng mộ Thầy Võ Phá,một ông Thầy đầy khí phách,dạy rất giỏi và có một cái tâm lớn lao dành cho học trò,ông là một trong những vị Thầy xuất sắc hiếm hoi của Trường,mà tôi được biết.
Lúc đó ngồi cạnh tôi,có hai người bạn thân thiết,đó là Nguyễn văn Chuẩn vừa học giỏi vừa quỉ quái và cô bạn Nguyễn Lan Phương thiệt nhỏ xíu và rất dể thương.Khi tôi đứng dậy đi những bước cuối cùng ra khỏi lớp,bỗng nhiên chân tôi quíu lại bước không nổi nữa,có lẽ thời gian 8 năm ngồi dưới mái trường,đã quá nặng để níu chân tôi lại.Và tôi cũng không hề nói như câu thơ "chúc nhau mỗi đứa một tương lai..." Tôi không nói được gì hết với bạn tôi,bởi vì tôi biết nếu tôi mở miệng ra tôi sẽ ứa nước mắt.Rồi tôi đi,đi mãi,như"lục bình trôi mãi miết",cho đến nay đã 42 năm,tôi chưa hề về lại một lần nào.Trường của tôi ơi !
Sau khi đọc xong Bài Thơ Ráp,bây giờ chúng ta điểm qua nội dung chính của ĐS.Nội dung gồm 43 bài văn và 29 bài thơ,các tay viết Nam chỉ có 8 người trong khi các tay viết Nữ hiện diện đến 24 người,tỉ lệ Nam Nữ là 1 phần 3,các tay hào kiệt của Trường đâu hết nhỉ?
-Khóa 1:năm nay chỉ còn lại Trần Ngọc Chiểu tự Vô Chiêu tự Từ Ngữ Cuối đã một mình "nhất kiếm trấn ải",còn các hào kiệt anh thư của Khóa 1 biến đâu hết?Cũng may cho Sư Huynh Vô Chiêu có Ngô Thị Bích Liên từ K2 đã quay trở lại K1,tiếp tay cho Sư Huynh một bài văn.Tài nghệ của Sư Huynh càng ngày càng điêu luyện,cho nên đã xuất chiêu "song thủ hổ bác",một tay văn-một tay thơ thật tuyệt.Trước nay,tôi cứ tưởng Huynh chỉ thạo nghề "mần thơ",ai dè Huynh viết văn cũng rất "tới".Bài Kỷ Niệm 50 năm trước,giọng văn vui vui phù hợp với cá tính của Huynh.Thầy Trần Ngọc Dưỡng khi đọc bài này của Huynh chắc Thầy vui lắm,Huynh còn nhớ đến môn Kim Văn thật tài,vì môn này vài năm sau đổi thành Quốc văn,không còn ai nhớ Kim văn nữa hết.Lúc đó đi kèm với Kim văn là Cổ văn,Thầy có dạy chử Hán lai rai.Thầy Dưỡng là một trong những vị Thầy được học trò nhắc đến nhiều nhất,vì Thầy có thái độ gần gủi chan hòa với học trò,lúc nói chuyện Thầy thường đệm thêm tiếng "hảo a "nghe thật vui tai.Lớp tôi được Thầy làm Giáo Sư Hướng Dẩn từ lớp 6 đến lớp 9,lúc đầu Thầy dạy hai môn Kim Văn và Cổ Văn,cho đến năm lớp 8 Thầy giao môn Văn lại cho Thầy Bùi Hữu Huân,còn Thầy dạy môn Hình Học Không Gian,nghề chính của Thầy.Phần lớn Thầy Cô dạy Toán Lý Hóa thường khô khan nghiêm nghị,nên học trò không dám gần gủi,nhưng đặc biệt Thầy Dưỡng không như thế,Thầy lúc nào cũng vui vẻ và xởi lởi,thỉnh thoảng Thầy còn dở ngón nghề "đàn ca tài tử" để làm mê hoặc chúng tôi,những bài "Rừng mái rừng me,Phiên gác đêm xuân,Tàu đêm năm cũ....đã đi vào lòng chúng tôi rất lâu.Phải ghi nhận một điều rằng,vào những năm 11-12 tuổi,đám học trò lớp chúng tôi đã được ảnh hưởng từ Thầy Dưỡng rất nhiều,lúc đó cách dạy Văn của Thầy rất lôi cuốn hấp dẩn,đã ươm vào lòng chúng tôi những hạt mầm văn chương thi phú,để sau này chúng tôi có viết được bài văn bài thơ là từ ở chổ này đây,và cũng từ đó hình ảnh của Thầy luôn luôn đậm nét trong lòng của mỗi chúng tôi.Mãi về sau này,khi học những lớp cao hơn,chúng tôi còn gặp một vị Thầy dạy Toán khác cũng rất xởi lởi với học trò đó là Thầy Hồ Vạn Chung,khi ấy Thầy còn trẻ lắm,Thầy xem học trò như mấy đứa em,có lần Thầy đưa cả lớp tôi đi picnic ở Lái Thiêu,vui sao kể xiết,một kỷ niệm rất đẹp làm chúng tôi không thể nào quên.Trái ngược với Thầy Chung là Thầy Hoàng Hữu Tiến,dạy Toán lớp 12,Thầy vừa khô khan vừa lạnh lùng,khi vô lớp Thầy ghi bài lên bảng rồi ra dấu cho học trò chép vào tập,Thầy không nói một lời nào,mà nếu có nói thì chỉ lầm bầm một vài tiếng,rồi hết,cho nên hình bóng của Thầy rất dể phai mờ trong lòng chúng tôi.
Bài Houston Luận Kiếm là một bài ký sự vui,được mở đầu bằng những câu vè rất ngộ,kế đó là phần mô tả các khuôn mặt hiện diện trong buổi họp mặt đó.Không hiểu sao,chuyện xảy ra từ năm 2009 mà bây giờ Huynh mới viết,làm nguội ngắt hết trơn thật uổng.À,hình như lúc đó có ai viết về chuyện này rồi thì phải,có phải bài của Nguyễn Trí không?
Bài Năm Mươi Năm Nhìn Lại của Ngô Thị Bích Liên,đọc lên nghe rất dịu dàng.Bích Liên nhập Trường vào K1 năm 62,sau đó bị bịnh nên lọt xuống K2 (vào lúc nào,tôi chẳng hề biết!).Trong bài Bích Liên có nhắc đến tên một số bạn gái của Cô,mà tôi không biết một người nào,ngoại trừ Vũ Thị Ngọc,có lẽ lúc đó tôi còn "mũi dãi lòng thòng",đến khi tôi biết liếc ngang liếc dọc thì các chị biến hết.Tôi nhớ đến Vũ thị Ngọc vì lúc đó Cô là hoa khôi của Trường,Cô có nét đẹp khêu gợi mà lại rất lạnh lùng,nên đám con trai chúng tôi chỉ dám ngó từ xa.
Vô Chiêu Huynh còn đóng góp hai bài thơ,Mùa Hoa Trắng thì chỉ thường thường,nhưng Cánh Diều Tuổi Dại thì thật là tuyệt tác,Huynh đã mượn chuyện thả diều làm biểu tượng để diễn tả một nỗi niềm muốn níu kéo lại tuổi xuân thì...."Bạn thân ơi,còn cánh diều tuổi dại.Thả lên đi để kéo tuổi xuân thì..."Tất cả mọi chuyện rồi sẽ chìm lắng hết,chỉ còn đọng lại trong lòng mỗi chúng ta,một thuở học trò.Theo tôi,đây là một trong những bài thơ hay nhất ĐS.
Khóa 2:chưa thấy tay viết mới nào xuất hiện,nên chỉ có các tay viết cũ,Bích Liên đứng bên K1,Kim Duyên và Lê thị Châu thì viết cho Thơ Ráp.Chỉ còn Ánh Nga góp một bài thơ,Trần Mỹ Lệ có 4 thơ 1 văn.NĐC đóng góp 4 bài văn.Nhìn chung K2 chỉ từng ấy người,không nổi bật như K4,nhưng cũng không chìm như các khóa khác,nhờ những nổ lực rất lớn của các tay viết tay thơ của Khóa này.
Đoc thơ Ánh Nga thấy vui tươi phấn khích,rộn ràng sắc Xuân,làm người ta dể liên tưởng đến bài thơ Tết của Đoàn Văn Cừ.Bạn tôi xuất thân từ nhà giáo nên lời thơ thùy mị đoan trang,chứ không hề "trời ơi đất hỡi" như tôi vậy.Rồi đọc thơ Trần Mỹ Lệ với chùm thơ 4 bài:Ước ta là ánh mặt trời,Ngẫu hứng tuổi già,Một thời đã qua và Nhớ,giọng thơ của Cô sao nghe buồn buồn đầy nỗi niềm tâm sự.Ủa! sao mà lạ,Mỹ Lệ lúc không làm thơ thì rất tưng bừng,Cô là một trong những MC nổi nhất của Trường mình.Tôi còn nhớ trong lần mừng Sinh Nhật Thầy Trai-Thầy Tuấn,Mỹ Lệ đã vừa ca hát,khiêu vủ,vừa dẫn chương trình rất duyên dáng tươi vui,thật bái phục.Có một điều lạ,tôi và Mỹ Lệ học cùng khóa (tuy khác lớp) suốt mấy năm trời,mà tôi chớ hề biết một người nổi bật như vậy.
Khóa 3:Từ ĐS 2012 đến ĐS 2013,khóa 3 chỉ còn mỗi Lương Hồng Điệp,nhưng cũng may lúc nào Cô xuất hiện cũng đều nổi bật chói sáng nhất.Hàng năm,Cô lại lôi ra từ kho tàng kỷ niệm của mình,một vài ba mẩu chuyện,rồi nó được Cô soi rọi qua lăng kính văn chương của riêng Cô,để tạo dựng ra những bài văn bài thơ lôi cuốn người đọc.Điều này không phải dể thực hiện,các thành viên THTĐ,người trẻ tuổi nhất cũng đã ngoài 50,và trong cuộc sống dài dằng dặc đó chúng ta có biết bao kỷ niệm,biết bao điều muốn nói,mà không sao tạo ra nổi một bài viết được,bởi vì đa phần chúng ta không có năng khiếu văn chương."Kỷ năng viết có thể truyền thụ được,nhưng nghệ thuật thì không".Thầy Bùi Hữu Huân,Thầy Trần Ngọc Giới,Cô Lê Uyễn Dung,có thể day cho học trò,nhập đề như thế nào là lung khởi,như thế nào là trực khởi,nhưng làm thế nào nhập đề một cách hay ho thì đó là chuyện hoàn toàn riêng tư của đứa học trò.Trên đời có vô số Trường đào tạo ra các Sư và Sĩ,nhưng không có trường nào đào tạo ra các Nhà Văn hết,(đào tạo ra Thợ Viết Văn thì có),bởi vì văn chương thuộc về lĩnh vực thiên bẩm của con người.
Cho nên,chúng ta không thấy làm lạ,khi thấy K1 có khoãng 100 trò,mà bây giờ chỉ còn có mỗi Vô Chiêu "nhất kiếm trấn ải".Khóa 3 "đi vô đi ra"cũng khoãng 200 trò,vậy mà chỉ sản sinh ra có mỗi Lương Hồng Điệp "độc cô cầu bại".Các bạn K3 nghe tôi "nổ" như thế chắc tức khí lắm,vậy thì các bạn hãy xuất hiện ra đi,để "biết đá biết vàng".
Đọc Tháng Năm Học Trò của Điệp,theo tôi đây là bài được xếp vào hạng excellent,với giọng văn nhẹ nhàng tươi trẻ,dù đã được viết bởi một người khá lớn tuổi (đây là điểm đặc sắc của các tay viết Trường mình).Cô đã từ tốn dẫn dắt người đọc về một thời học trò xa lơ xa lắc.Cô viết những câu mở đầu thật ý nghĩa:"Thời gian làm mờ phai tất cả...Nhưng thời gian cũng ghi dấu yêu thương của những ai giử nhớ giử thương..."Tôi đã rất buồn khi gặp lại một số bạn cũ,và khi tôi ngồi nhắc chuyện xưa thì họ lại quên sạch,cũng may nhắc đến đâu thì họ nhớ đến đó.Suy nghĩ mãi tôi mới nghiệm ra một điều rằng,những người bạn này khi đi học,tấm lòng của họ đối với trường lớp rất là thờ ơ,họ xem chỉ là chuyện nhỏ.Cho nên khi dứt áo ra đi,họ không hề có một chút lưu luyến nào, họ dể dàng quên sạch.Tôi cảm thấy rằng,cho đến giờ này 50 năm sau,chúng ta đã tụ họp về đây,về dưới Mái Nhà Diễn Đàn THTĐ,là những người rất thiết tha với trường xưa bạn cũ,nếu không có tấm lòng này,thì khi nghĩ về trường xưa như nghĩ về một "cục đá".Và tôi cũng biết chắc một điều rằng,nhờ tấm lòng này,chúng ta đã giử mãi được những kỹ niệm tinh khôi đẹp đẽ của thuở học trò,như trong bài viết của Lương Hồng Điệp,còn ngoài ra..."thời gian sẽ làm mờ phai tất cả..."
Kế đó bài Thư Gửi Bạn là bài đóng góp thứ hai của LHĐ,đọc xong bài này tôi cảm thấy hân hoan,vì tiếng nói của tôi đã có người phụ họa.Tệ nạn gây ồn ào khi Thầy Cô phát biểu là một tệ nạn kéo dài rất lâu,khởi đầu từ buổi Họp Mặt tại Nhà hàng Vườn Xưa (lúc Thầy Huân còn sống),cho đến Buổi Hội Ngộ với Thầy Luyện Quang Đăng tại Sài Gòn Xưa,và kéo dài cho đến Buổi Kỷ Niệm 50 Năm Thành Lập Trường tại Nhà Hàng Long Sơn.Tôi biết các bạn không hề có ý coi thường Thầy Cô,nhưng vì niềm vui tái ngộ bạn bè quá lớn,làm các bạn đã quên hết đất trời ở chung quanh.Chúng tôi cũng biết khi chúng tôi phát biểu về chuyện này sẽ làm cho các bạn không vui,nhưng chúng tôi bắt buộc phải lên tiếng,phải chấp nhận cảnh bị "mần thịt",chỉ để mong mỏi một điều tha thiết,là những lần Hội Ngộ sau sẽ tốt đẹp hơn,không còn cảnh làm buồn lòng Thầy Cô khi lên phát biểu nữa.Mong lắm thay.
-Khóa 4:Tôi đã đặt tên cho K4 là Khóa "Ngọa Hổ Tàng Long",khóa đã luôn luôn đóng góp chủ lực cho ĐS của Trường.Kỳ này K4 có 8 người tham dự:Liên Minh,Hồng Nhung,Vũ Thị Chinh,Lam Thảo,Kim Hường,Thuận Khanh,Trước Trong và Lê Văn Hùng.Lần này Khóa 4 đóng góp 9 bài thơ và 12 bài văn,một con số đồ sộ rất đáng khâm phục,và như tôi đã nói "âm thịnh dương suy",trong 8 tay viết hầu hết là Nữ chỉ có Lê văn Hùng là Nam,thật không hiểu nỗi?
Chín bài thơ của K4 bài nào cũng xuất sắc.Trước hết tôi chú ý đến bài của Vũ Thị Chinh,Kỷ Niệm 40 Năm Rời Trường,với giọng thơ hết sức mộc mạc,Cô làm thơ mà dể dàng như nói chuyện,nghĩ sao viết vậy,bài thơ hay là ở chổ này đây:"Hôm nay mồng 6 tháng 5.Đồng môn Khóa 4 tung tăng hẹn hò.Nguyễn gia chào đón mặn mà.Khổ qua món lẩu thiệt là thơm ngon...".Rồi đến bài của Hồng Nhung,THTĐ 50 năm trường,đọc lên sao nghe thấm đẫm lòng người,chúng ta hãy nghe:"Năm mươi năm tưởng chừng như cơn mộng.Ngoảnh lại nhìn nữa thế kỷ đã qua.Nữa cuộc đời tất tả phong ba.Thẫm tím thời gian trắng xóa mái đầu.Vẫn hoài niệm trường xưa tình cũ..."Những câu thơ của Hồng Nhung hay làm sao,đã nói thay cho những đứa con xa Trường Mẹ,thật xa.Hồng Nhung hiện nay là một ngôi sao sáng của Trường,Cô rất xuất sắc về nhiều phương diện:văn,thơ và cả ca hát nữa.Bài thơ,Bốn mươi năm ngày rời Trường của Cao Nguyễn Linh Miên cũng thuộc vào hàng nổi bật,giọng thơ giản dị vui tươi,gửi tâm sự về các bạn gần xa:"Thế nhé bạn tôi xa chẳng xa.Bỏ qua những lúc gần chẳng gần.Gặp hay không gặp nào quan trọng.Giử nghĩa thâm giao ta có ta..."Phải nói thêm,Cao Nguyễn Liên Minh là tay viết rất sung mãn,Cô luôn luôn là một nhân vật chủ lực của ĐS,Cô viết đều cả hai tay,tay văn và tay thơ,và tay nào cũng có chất lượng cao.Đọc các bài văn của Liên Minh:Năm mươi năm một ngôi Trường và Điều tôi mong chia sẽ,các bạn sẽ thấy Liên Minh có một tấm lòng rất thiết tha với THTĐ.Bài Những cánh chim về tổ của Kim Hường là một bài viết lạ,vì nó sưu tập những email qua lại giửa Nguyễn Trí và Trương Trung Tâm.Đọc thư của hai người bạn này sao thấy vui vui,giọng điệu vẩn lửng tửng như hồi còn đi học,và tức cười nhất là khi thấy nhắc đến những cái tên học trò có kèm theo cái đuôi như:Danh ròm,Chung đen,Thạch sún,Dũng An Thái...nghe dể thương làm sao,thật là một thời để thương và một thời để nhớ.
Đọc hai bài của Vũ Thị Chinh:Một câu chuyện cảm động và Lời Thầy theo em suốt cả đời.Có lẽ,đây là bài đầu tiên tôi được biết về những câu chuyện thuộc loại"nỗi lòng biết tỏ cùng ai" như Vũ Thị Chinh đã tâm sự.Hồi đi học,Học trò chúng tôi sợ nhất là sự quở mắng trách phạt của Thầy Cô,có những lổi lầm chúng tôi có thể chấp nhận những lời trách cứ,tuy nhiên đôi khi chúng tôi mắc những lổi lầm oan uổng,mà thiệt tình không biết nói sao nữa.Nhưng dù cho đối với lổi lầm nào,chúng tôi cũng mong Thầy Cô "đối xử với chúng em công bằng,tôn trọng và tế nhị",bởi vì lúc đó lứa tuổi chúng em rất nhạy cảm và rất dể bị xúc phạm,và còn một điều nữa,không phải cứ hể tên học trò nào không học bài không làm bài,đều là những tên học trò xấu.Tôi đã từng bị bắt quì gối tại cửa lớp,bị bêu rếu khắp lớp,bị trách mắng là lười biếng,đủ thứ chuyện,mà không hề được hỏi tại sao lại như vậy.Chẳng hạn,một câu chuyện như thế này:một bửa nọ,Thầy kêu một tên học tró lên kiểm tra bài.Thầy giở tập ra thấy trống trơn,Thầy tức giận quát hỏi:"Sao không làm bài,làm biếng có phải không?"Tên học trò nghẹn ứ lên tới cổ,vì hắn không bao giờ dám nói như thế này:"Thưa Thầy,Thầy dạy tụi em có hiểu bài gì đâu,mà làm bài cho được."Thầy phết cho 2 con số không rồi quẳng cuốn tập lại cho trò,Thầy la:"Về chổ!"Tên học trò lủi thủi đi về chổ,vừa quê độ,vừa bực tức,vừa buồn muốn khóc.Hôm qua lúc ở nhà,không làm được bài tập hắn lo sợ lắm,phải chạy đôn chạy đáo đến nhà bạn để hỏi xem có ai biết làm bài thì chỉ giùm,vậy mà không có "thằng quỉ" nào biết hết,khiền cho hắn bây giờ phải "lảnh đạn" của Thầy.Tên học trò "quỉ sứ mắc dịch"đó chính là tôi bây giờ,kẻ đang viết bài này.Vì thế tôi rất đồng cảm với Vũ Thị Chinh,đọc xong bài viết tôi rất thẩn thờ,chuyện học trò đâu phải toàn là những chuyện vui,phải không Chinh?
Kỳ này,Đặng Thuận Khanh đóng góp hai bài viết:bài Nhìn Lại và bài Thầy và Trò.Thuận Khanh là một tay viết thuộc hàng excellent của THTĐ,học trò từ K1 tới K10 có khoảng 2 ngàn người,mà kiếm được một người viết được như Thuận Khanh là điều không phải dể.Giọng văn của Thuận Khanh,có lúc vui vui,có lúc buồn buồn,lần này Cô viết sâu lắng hơn những lần trước.Bài Nhìn Lại,đọc lên nghe như lời thủ thỉ tâm sự của Cô,khi thì Cô nói về những đứa con,được Cô gọi là các khối tài sản lớn.Rồi Cô lại nói về ngôi trường Cô ngồi học suốt 7 năm trời.Lúc đó tôi học trên Cô 2 lớp,buổi sáng nào tôi cũng thấy Cô,với dáng người cao ráo thanh mảnh vượt trội hơn những người khác,Cô để tóc dài xinh đẹp,tay dắt chiếc xe Honda PC màu xanh,đi ngang qua sân trường,mãi đến bây giờ tôi vẩn nhớ rỏ về Cô,bởi vì lúc đó Cô là một tay hoạt động nổi bật trong trường.Rồi Cô nói về công việc của Cô đã làm,với ngành nghề Kế Toán,nhưng đôi khi Cô cũng đứng lớp dạy toán cho học trò cấp cao,Cô thiệt bảnh! Cô lại nhắc về những buổi Họp Mặt giửa Thầy và Trò,hình như ai ai cũng thích đi dự những buổi họp mặt nho nhỏ có tính cách gần gủi thân mật,hơn là các buổi Lể hoành tráng nhưng loãng hoe.Cuối cùng,Cô ngậm ngùi nhớ lại 40 năm từ giả mái trường để bước vào đời,một chặng đường thật gian nan vất vả,mà đôi khi Cô tự hỏi,không biết làm sao có thể vượt qua nổi.Hãy nghe Cô giãi bày:"Có lẽ nhờ những bài học thấm đẫm tâm huyết,những dặn dò khuyên nhủ,những lời hỏi han,những thủ thỉ tâm sự,ngoài bài giảng,ngoài chương trình,và càng không có trong giáo án của Thầy Cô,là hành trang mang theo trong người..."Đúng vậy, như có lần tôi đã nói,cái điều tận cùng đọng lại,nằm sâu thẩm trong lòng học trò,không phải là các bài giảng giáo khoa,bởi vì lần hồi người ta sẽ quên hết những:Nguyên hàm,Động năng,Cơ năng,Triết Văn Sử Địa,Cơ thể con người,và cả English For Today nữa,nhưng sẽ nhớ mãi những lời nhắn nhủ,gửi gấm,tâm tình,nhận xét,phê bình,chuyện đời chung quanh...và tất cả cái tâm huyết mà người Thầy người Cô muốn truyền lại cho học trò mình.Ngày đó,theo tôi được biết,các Thầy Cô hành xử như thế này chỉ là ngẫu nhiên không định trước,và hoàn toàn tùy thuộc vào cái tâm tính của mỗi người,cho nên Thầy Cô không hề biết đến thành quả lớn lao do việc làm này mang lại.Và cả học trò chúng tôi cũng không biết,mãi thật lâu về sau này,chúng tôi nhìn lại mình,mới biết mình đã "thành nhân" là nhờ những lời tâm huyết đó.Các bài giảng Giáo khoa chỉ trang bị kiến thức cho học trò,còn trở nên người đúng nghĩa chính là nhờ những lời tâm huyết này đây.Và còn một điều quan trọng nữa,là phong cách riêng tư của những Thầy Cô mà chúng tôi yêu mến ngưỡng mộ,những phong cách này đã "thấm" từ từ vào người chúng tôi,những đứa học trò con trai-con gái,để đến một lúc nào đó nó thể hiện thành phong cách của riêng mình.Trong mỗi con người học trò THTĐ,có một chút tay chơi hào hoa của Thầy Vũ Ôn Đình,có một chút trí tuệ lịch lãm của Thầy Hồ Văn Trai,có một chút an nhiên tự tại của Thầy Luyện Quang Đăng,có một chút khí phách kẻ sĩ của Thầy Võ Phá,có một chút duyên dáng dí dỏm của Thầy Trần Ngọc Dưỡng, có một chút nết na thục nữ của Cô Nguyễn Ngọc Dung ,có một chút nền nả chân phương của Cô Lê Uyễn Dung....và còn rất nhiều, rất nhiều Thầy Cô khác nữa,tất cả đã hun đúc nên con người THTĐ toàn vẹn tài đức,đứng thẳng không có gì hổ thẹn với đất trời.(Cuộc đời dẩu có phù vân.Ở trong mây nổi có phần thiên thu...thơ Nguyên Sa).
Khóa 5:luôn luôn hiện diện hai tay kỳ cựu,Giồng Ông Tố 2 và Lý Bình,kỳ này xuất hiện thêm một một người mới,một tay thơ tên Hoàng Diệp,welcome bạn,mong Hoàng Diệp trụ được lâu dài.
Bài Chút Nắng Mùa Xuân của Giồng Ông Tố 2,là một bài vừa văn vừa thơ.Văn thơ của GOT luôn luôn thâm trầm như có pha thêm chút thiền ở trong đó.Giồng Ông Tố sinh sống ở Virginia,mùa đông tuyết bay lả chả đầy trời trắng xóa,có thể vì thế người ta dể suy gẩm chuyện đời,phải không Hùng?Trong bài có trích một câu của Thiền Sư Long Thọ,tôi đọc mà không hiểu gì,mà tôi cũng không muốn hiểu làm gì,bởi vì theo tôi những điều cao siêu này chỉ làm cho người ta dể xa rời Đạo Phật.
Lần này Lý Bình góp mặt hai bài văn,thơ mới là sở trường của anh,mà sao lại không thấy bài thơ nào.Bài Có Những Mùa Xuân,viết về cái Tết ở miền quê rất êm đềm thơ mộng.Lâu lắm rồi, cả mấy chục năm,tôi chớ về một miền quê nào hết,bởi vì bà con dòng họ tôi đã dời về phố thị từ lâu rồi.Nhưng tôi có nghe nói,bây giờ thành phố có cái gì thì miền quê có cái đó,cả cái tốt lẫn cái xấu miền quê đều có đủ.Cũng có quán Karaoke,quán Net,cà phê đèn mờ,chích choát ma túy cũng có nữa,và có cả gái điếm lượn lờ qua các bờ ruộng vào mùa gặt như trong truyện của Nguyễn Ngọc Tư.Chưa hết đâu,còn có tranh dành đất đai,anh em chém giết nhau, còn có cưỡng chiếm đất,kiện cáo lên thấu trời xanh."Quê hương là chùm khế ngọt.Cho con trèo hái mỗi ngày.Quê hương là đường đi học.Con về rợp bướm vờn bay..." Hình như những hình ảnh êm đềm này sẽ dần dần trôi vào cổ tích.Buồn ơi! Lý Bình.
Có một cái tên lạ,Tắc Kè là ai nhỉ? bạn học lớp 12 trường Hoàng Đạo,có lẽ là K5 hay K6 gì đây?Tắc Kè góp mặt với bài Dĩ vãng xót xa,là một bài viết đọc rất "tới",viết về một kỹ niệm đẹp,một tình yêu đẹp đầu đời,khiến bạn mãi mãi không quên.Tắc Kè một phát hiện nổi bật của ĐS.
Khóa 6:năm ngoái khi viết về ĐS 2012,đến phần K6,tôi đã viết "khóa 6 biến mất hoàn toàn",vì không có ai tham dự.Không biết có phải vì thấy tôi "kêu rên" tội nghiệp hay sao?,mà năm nay K6 góp mặt 3 người là Kim Dung K6 (để phân biết với các KD khóa khác),Diệu Hòa và Vĩnh Tuy.
Kim Dung K6 là một tay viết xuất sắc,đã từng đóng góp nhiều bài văn tuyệt tác trên DĐ,có khi Cô biến mất thật lâu,rồi Cô lại xuất hiện,khi đọc bài của Cô tôi phải đọc đi đọc lại nhiều lần mới "đã".Cô có nhiều bài viết mà không hiểu sao Cô chỉ góp một bài "Những ô cửa xanh" cho ĐS.Hình như Cô rất thích viết về người Cha của mình,bài này cũng vậy,giọng văn của Cô nhẹ nhàng tươi trẻ và gợi nhớ nhiều kỷ niệm.Chúc Kim Dung K6 đạt được nhiều thành quả trên con đường văn chương của Cô.
Diệu Hòa,lần đầu tiên xuất hiện trên ĐS là nổi bật ngay lập tức.Cô đóng góp hai bài văn:Kỷ niệm yêu dấu và Bình an.Kỷ niệm yêu dấu,theo tôi là bài văn tuyệt hay,giọng văn đọc lên mà nghe như thơ,tôi nghĩ bài này phải được viết bởi một người có một trái tim thật "trong trẻo yêu thương",nó phả vào lòng người đọc một niềm rung động dịu dàng.Cô viết về những kỷ niệm thời mới lớn,từ những liếc háy lườm nguýt nhau thời 11-12 tuổi,lớn thêm một chút,tóc dài và tóc ngắn lại chuyển "tong" thành "mắt liếc môi cười",thiệt dể thương làm sao,và chỉ có một thời....Ở cuối bài viết Cô chen vào mấy câu hát làm lay động tim "ai":bao nhiêu kỷ niệm hoa bướm ngày xưa.Vang trong nỗi niềm nhung nhớ.Có ai đi thương về trường xưa..." Tôi chọn bài này là bài dể thương nhất của ĐS 2013.Chào Diệu Hòa,chào một tài năng mới.
Khóa 7:Năm nào K7 cũng tham gia một cách nhiệt tình,lần này có 5 trò góp mặt (không biết có ai dùng nhiều tên không nhỉ),đã đóng góp 3 bài văn và 5 bài thơ.Gồm có:Vân Du,Lê Lan,Nguyệt Hồ,Sét Miền Tây và Cát Kim.Đọc bài thơ Cớ gì của Vân Du thấy thiệt vui,đáng lẽ bài thơ nên đặt ở đầu ĐS,vì nó nói lên tất cả chuyện Tết được gói gọn trong bài thơ này,"thịt kho dưa giá,kiệu hành,bánh chưng",rồi đên "dọn nhà,rửa cửa,giặt màn,giặt chăn".Bài thơ Còn Gì của Sét Miền Tây,cảm nghĩ về một buổi trở về thăm lại trường xưa,sao nghe hơi thơ thiệt buồn? Cát Kim có bài Thơ cho áo trắng và bài văn Để trả lời một câu hỏi.Thơ của Cát Kim giản dị nhưng sâu sắc,văn của Cô cũng vậy mà lại đầy chất thơ.Bài Cô giáo em của Nguyệt Hồ nghe dể thương,Nguyệt Hồ mới xuất hiện lần đầu,phải không?
Bây giờ nói đến Lê Lan,theo cảm tính chủ quan của tôi,Lê Lan là một nhà thơ "thứ thiệt",là một tay viết nổi bật của Khóa 7,một trong những tay viết xuất sắc hiếm hoi của Trường.Cô không xuất hiện trên DĐ,nhưng năm nào cũng có mặt trên ĐS.Thơ của Lê Lan rất mộc mạc chơn chất,nhưng càng đọc càng thấy thấm đẫm đến vô cùng,công phu là ở chổ này đây,bởi vì bình dị mà nhạt thếch thì chỉ là thơ "con cóc".Kỳ này,Lê Lan đóng góp 2 bài thơ và một bài văn.Bài thơ Tuổi của trường và Cám ơn Chị đều thuộc loại tuyệt hảo.Tuổi của Trường,Cô viết để tặng THTĐ mến yêu của Cô,và tôi cũng mến yêu ngôi trường này,cho nên có một sợi dây liên kết tình thân giửa người viết và người đọc,là những người đã có một thời cùng mang chung phù hiệu trường THTĐ.Bài thơ Cám ơn Chị,cảm động lắm,Lê Lan viết bài thơ này theo thể thơ tự do,mà sao đọc lên nghe như có tiếng nhạc,Cô viết để tặng Trịnh Ngọc Sơn K7 và Lê Tấn Đức K2,hai người học trò của trường,không may mắn đã mang thương tật từ cuộc chiến vừa qua.Cuộc đời của hai người bạn này đã đầy mồ hôi và nước mắt,cơ cực không sao tả xiết,cũng may ở trên cao Ông Trời ngó xuống,để ban cho hai người này những bà vợ thánh thiện,và hình như chưa có ai ca tụng hai bà vợ này ngoại trừ Lê Lan"khi cuộc đời bên lưng chừng vực thẳm.Trái tim này sẽ vực dậy mọi niềm tin..." Bài văn Những tờ lịch,Lê Lan viết để nhớ về những người bạn cùng lớp của Cô.Cô nhớ rỏ từng nhân dáng,từng sinh nhật,từng tính cách riêng tư của mỗi bạn mình.Ôi chao,tấm lòng thiết tha của Cô dành cho những người bạn thật đáng quí.Hình như,tâm tính của Cô còn trẻ lắm hay sao,mà vẩn gọi bạn mình là "nhỏ" này,"nhỏ" nọ.
Khóa 8:vẩn "song kiếm hợp bích",là Trần Ngọc Anh và Lâm thị Phương Lan.Ngọc Anh góp mặt với bài Thơ vui ngày Tết,còn Phương Lan có bài Trường xưa ơi.Hai bạn này thường đóng góp khiêm nhường trên ĐS,nhưng trên DĐ là hai nhân vật chói sáng nhất.Trần Ngọc Anh rất thiện nghệ trong việc thực hiện những slide show đầy tính nghệ thuật và chứa chan tình cảm,Ngọc Anh đã được toàn thể thành viên DĐ hoan hô nhiệt liệt về những công trình của Cô.
Lâm thị Phương Lan có mở một topic bên Góc Trao Đổi có tên là Lưu Bút Thơ,dài 20 trang,có một điều kinh ngạc là cho tới nay đã có hơn 14 ngàn lượt người vào xem,một thành tích xuất sắc mà chưa có thành viên nào khác có thể tạo lập được.Mời bạn đọc vài câu thơ tuyệt hay của Nhà thơ (thứ thiệt) Lâm thị Phương Lan,khi đọc xong bạn sẽ cảm thấy lòng mình "tím cả chiều hoang biền biệt...",bạn nghe nhé:"Em tan học, anh theo về chung lối.Em tan trường, anh theo dấu tìm thơ.Thơ anh làm dạo ấy quá ngu ngơ.Nên anh viết,viết rồi anh lại xóa.Ngày ra trường không thơ tình tặng bé.Nên đâu còn bằng chứng đã yêu em."
Khóa 8 còn một nhân vật xuất sắc nữa,có nick name là Kim Lan Nhỏ (cho khỏi đụng hàng),kỳ này Cô chỉ góp mặt một bài thơ ngắn trong Trang Thơ Ráp.Nhưng trên DĐ,Cô xuất hiện thường xuyên,khi lên tiếng điều này điều nọ,với giọng điệu rất ư là rụt rè! Nghề chính của Cô là Ủy viên Hộ tịch (nghe sao giống làm việc trong Hội đồng Xã).Cứ vài hôm Cô lại post lên một tấm card Mừng Sinh Nhật,người này người kia,khiến cho ai cũng mát lòng mát dạ.Cám ơn Kim Lan Nhỏ,việc làm của Cô rất đẹp lòng mọi người,chỉ là một việc nhỏ thôi,mà sao hiếm có người làm được.Phải chi ai ai cũng làm được một việc nhỏ nhưng nghĩa lớn như Cô thì cuộc đời này tươi đẹp hơn biết mấy.
Khóa 9:được đóng góp bởi hai tay viết Nữ là Kim Dung K9 và Bích Nga.Kim Dung K9 đóng góp 2 bài thơ và 1 bài văn.Kim Dung làm thơ sao buồn quá,bài Thủ đức một lần về lại,Cô viết với một giọng thơ rất thiết tha,khi Cô về thăm ngôi trường cũ:"Mái trường Thủ Đức vẫn nằm kia.Tần ngần tôi đứng ngắm ven bìa.Áo trắng ngày nao xa xôi quá.Quên sao quên được phút chia lìa.Bài Nhớ Ngày Nào của Cô thật hay,Cô viết để tặng Thầy Lê Hữu Hiền.Một người bạn thân-Một số phận,là một bài văn bộc lộ rõ nét cá tính của Cô,bởi vì Cô rất thiện nghệ trong việc lý luận,trong các bài nhận xét tranh luận của Cô trên DĐ,Cô có một lý luận rạch ròi thẳng thắng và rất thông minh,điều đó cho biết Cô là một người thuần lý mạnh mẽ,cho nên tôi thật sự không hiểu sao khi thấy Cô có những bài thơ buồn đến "nín thở".Cô có mở một trang thơ bên Góc trao đổi cũng dài tới 20 trang có tên là Dỗi Hờn cũng đã có trên chục ngàn lượt người vào xem,một thành tích cũng đáng nể.Thỉnh thoảng Cô cũng cống hiến một vài video clip rất hay,được nhiều người khen ngợi.Kim Dung K9,một trong những Cô em út tài hoa của trường.
Đọc bài Thầy tôi của Trần Bích Nga,là một trong những bài văn hay nhất ĐS.Cô viết với giọng văn bình dị về một kỷ niệm của tuổi ấu thơ,một kỷ niệm đã biến đổi cuộc đời học trò của Cô qua một khúc quanh khác.Cô viết hay lắm,mà sao lạ,hình như tôi chưa được đọc bài viết nào của Cô gửi lên DĐ,mà toàn là những bài do Cô sưu tầm được.Đặc sắc nhất là loạt Video Clip về các món ngon Nam bộ:cháo lòng Cái Tắc,Mắm kho,Bánh canh cá lóc...xem rất vui và hấp dẫn,và tôi cũng lấy làm lạ là hình như chưa có ai trên DĐ gửi đến Cô một lời khích lệ.Vậy cho tôi có lời cám ơn Trần Bích Nga,với việc làm của Cô thật đáng cảm mến.
Khóa 10:Vẫn hai khuôn mặt cũ,Trần Bích Hợp và Lê Biểu Tuân.Năm 2012,Bích Hợp đóng góp 4 thơ 3 văn,tôi đã cho là rất dể nể,năm nay Bích Hợp còn đáng nể hơn nữa,đóng góp của Cô ngày càng sung mãn,5 thơ 4 văn và một sưu tầm.Đọc thơ văn của Bích Hợp sao tôi lại thấy giống những bài luận văn ngày xưa đi học vậy,và còn lạ một điều là giọng thơ văn của Cô còn rất trẻ trung nhí nhảnh,không giống một chút nào hết với một người xa trường đã lâu.
Lê Biểu Tuân đóng góp hai bài văn:Một Chuyến Đi và Hạt Ngọc Đào Viên.Không hiểu sao tôi lại có cảm nghĩ so sánh,Bích Hợp và Biểu Tuân,hai bạn này ngày xưa có học chung lớp hay không, mà sao giọng văn lại giống từa tựa nhau đến như vậy.Hay lắm Lê Biểu Tuân,mong bạn góp mặt thường xuyên với ĐS.
Đặc San lần này được đóng góp khá đông đảo của các Thầy Cô,có lẽ đây là một dịp thật đặc biệt,Kỷ Niệm 50 năm Ngày Thành Lập Trường.Góp mặt có Thầy Võ Phá,Cô Ngô Ngọc Khanh,Cô Ba,Thầy Trần Ngọc Dưỡng,Thầy Trần Minh Đức,Cô Viên Thu,Thầy Trần Quang Tuấn,Thầy Lê Tấn Tài,Thầy Lưu Anh Dũng và Thầy Hồ Văn Trai.Ngoài các Thầy Cô kể trên,đám học trò chúng tôi rất mong được đọc bài viết của các Thầy Cô ngày xưa và ngay cả bây giờ,đều rất gần gủi với học trò như Thầy Luyện Quang Đăng, Thầy Đoàn Trọng Bào,Thầy Hồ Vạn Chung,Thầy Trần Ngọc Giới,Thầy Vũ Ôn Đình,Cô Nguyễn Ngọc Dung,Cô Lê Uyễn Dung...và nhiều Thầy Cô khác nữa.Mong lắm thay.
Cuối cùng,sau khi nghiền ngẫm ĐS ,tôi suy gẫm ra một điều,hình như tất cả những người học trò cùng góp mặt trong ĐS này,đã có một thời cùng đi lên một chiếc thuyền,cùng đi với nhau một đoạn đường dài,cùng nói năng sinh hoạt chung với nhau,và cùng có một suy nghĩ giống hệt nhau.Các bạn thử đọc lại xem,sao bài thơ này giông giống bài thơ kia,sao bài văn này lại nhang nhác bài văn nọ,dĩ nhiên mỗi bài có nét riêng tư của người viết,nhưng đều có những điểm chung là rất bình dị,chơn chất,thật thà và một điều đặc biệt là rất trẻ trung.Cho tôi lý giải một điều,có lẽ chúng ta là anh em đồng môn với nhau cùng xuất thân từ một lò mà ra,đã có một thời cùng chung Thầy Cô, và Thầy Cô đã nhào nặn tôi như thế nào thì cũng nhào nặn bạn y như vậy.Bây giờ người trẻ nhất DĐ cũng đã ngoài 50 tuổi,có người đã về hưu và cũng có người sắp sửa "rửa tay gát kiếm",chúng ta không còn thiết tha gì đến tương lai nữa,mà chỉ vui với hiện tại và quay về với kỷ niệm.Thôi! các bạn ạ,đường đời không còn dài nữa,hãy gạt bỏ mọi tị hiềm,một ngày THTĐ mãi mãi là anh em,hãy về đây chơi,các bạn của tôi ơi! Chúng ta rồi sẽ không còn gì,không còn gì nữa hết,chỉ còn lại "tình ta".
Viết xong ngày 24-9-2013.Ngô Đình Châu-Khóa 2.

Hình đại diện của thành viên
ngodinhchau
Lớp 1
Lớp 1
 
Bài viết: 18
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 2:09 am
Đến từ: K2

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi VoChieu21 » Thứ 4 Tháng 9 25, 2013 6:41 pm

Cám ơn Châu SĐ đã cho DD đọc một bài tóm tắt về Đăc San 2013 thật "đã" !

Được Châu SĐ cho uống nước đường thì dĩ nhiên là khóai rồi :-) nhưng bây giờ thì bụng đang "óc ách" (vì uống nước đường nhiều) và đánh Lô Tô ​ vì bài cho ĐS vẫn còn treo lơ lửng, hạn chót thì chỉ còn non 2 tháng, vốn liếng đã đầu tư hết vào "Kỷ niệm 50 năm" bây giờ biết viết gì nữa đây ??

VCH không đồng ý với Châu 1 điểm, đó là:
- Bài thơ Ráp là sự đóng góp của 35 người do đó sau khi cộng trừ nhân chia số người được gọi là "đóng góp" cho DS 2013 phải là 50 hoặc hơn so với con số 32 của Châu, đúng không ? :-)

Nói sao thì nói NDC vẫn là cây viết ký sự có cỡ của THTĐ

Tình thân
Hình ảnh
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
VoChieu21
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 840
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 2:31 am
Đến từ: K1

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi Tran Ngoc Anh » Thứ 4 Tháng 9 25, 2013 6:43 pm

K/g DĐ

Cám ơn Anh Châu đã dày công tóm tắt đặc san 2013, đọc "nghe thiệt là ngon" cũng như ý kiến của VCH là được Anh Châu cho uống nước đường, Ngọc Anh thêm ý này nhé:

Sau khi uống một ca bự nước đường có nặn vài lát chanh, dưới đáy ca có mấy hột chanh phải làm sao bây giờ, lỡ hứa với mọi người là uống hết bây giờ chừa mấy hột chanh lại là không được, vậy thì phải cố, cố lên cố lên... xử luôn mấy cái hột chanh đó nghĩa là viết bài nhanh nhanh lên các Huynh Tỷ muội ơi... Ủa Ngọc Anh chưa có bài nào

Thân mến
Hình đại diện của thành viên
Tran Ngoc Anh
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 348
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 2:28 am
Đến từ: K8

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi Tran thi Hang » Thứ 4 Tháng 9 25, 2013 6:46 pm

Cam on anh Chau nhieu,
Doc bai cua anh rat cam dong, mong rang Ly Khong se giup
gia dinh Truong Nhom dong gop mot vai bai
Tinh than
Hình đại diện của thành viên
Tran thi Hang
Lớp 1
Lớp 1
 
Bài viết: 10
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 17, 2012 2:06 am
Đến từ: K4

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi kimlannho » Thứ 4 Tháng 9 25, 2013 6:48 pm

Kính gửi DĐ,
Anh Châu quý mến,


Đọc xong bài của anh Châu,cảm nhận của KL là: nhất định KL sẽ gửi bài viết của mình cho ĐS 2014.
Đây là lần đầu tiên KL dám "liều" như vậy.Vì hồi còn đi học KL sợ nhất môn "văn".:-)
Có lần cô giáo cho bài làm văn với chủ đề: "Em hãy tả buổi sáng trên con đường làng em đi học".
Tới giờ KL không nhớ mình đã viết những gì...? Nhưng trong phần thân bài có một câu văn mà mãi ko quên được :"... Có một đàn kiến đen thui đang bò qua đường".DĐ có thấy " tài nghệ" làm văn của KL không?! Tại KL thấy có đàn kiến thiệt mà.:-)
Thế nên bài viết của KL sẽ gửi cho ĐS năm nay nếu có những câu văn tương tự như vậy mong DĐ đừng cười nhiều nha.:-)
Kính chúc DĐ khỏe nhiều,vui nhiều và gửi nhiều bài viết cho ĐS 2014 .
Thân kính,
KLN
kimlannho
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 630
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 10:32 am
Đến từ: K8

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi nong4fam » Thứ 4 Tháng 9 25, 2013 6:49 pm

Anh Châu thân mến,

Cám ơn anh Châu rất nhiều. Một bài viết rất công phu mang nhiều tâm tình tốt đẹp, khiến ai xem xong cũng thấy thoải mái. Viết lên DĐ mà hay như vậy, khi anh viết cho đặc san chắc phải đặc biệt nhiều lần. Chúng ta cùng chờ xem. Mong rằng anh Châu viết cho DĐ thường xuyên hơn, và nếu được thì cộng tác với Mõ nay mai nhé.

Thân mến,

Mõ Làng
Hình đại diện của thành viên
nong4fam
Lớp 1
Lớp 1
 
Bài viết: 25
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 3:27 am
Đến từ: K11 - Mõ Làng

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi Nguyen Phuoc Loc » Thứ 4 Tháng 9 25, 2013 6:51 pm

Chân thành cám ơn anh Châu đã viết một bài "điểm báo" chi tiết về đặc
san của chúng ta,pha chút bình luận rất hay.Cũng vô tình nhắc nhở kèm
một chút hối thúc các anh chị em nào còn ngần ngại,viết bài đóng
góp,nhờ anh Chiêu nói thêm là chỉ còn non 2 tháng nữa.Cách bình luận
của anh Châu có tính chất khuyến khích những "ẩn sĩ" của chúng ta mau
"xuất đầu lộ diện",đừng để tài năng bị mai một,chôn vùi.
Xin mọi người nhớ cho rằng,quê hương chúng ta đang nhuốm một màu sắc
không lấy gì làm tươi sáng lắm,khi mà chính những người có thẩm quyền
cũng phải nhìn nhận là đạo đức băng hoại,con người vô cảm mà anh Châu
đã nhắc tới một chút trong bài điểm báo trên.Thì sao? Thì chữ
Việt,tiếng Việt,qua thơ văn mà chúng ta đóng góp,chan chứa tình người
của mái trường nhỏ bé Trung Học Thủ Đức nói riêng,và của bất cứ một
mái trường nào trên quê hương Việt Nam nói chung,có khác gì một giòng
suối mát làm dịu đi những trầm luân nghiệt ngã đang sôi sục trên quê
hương.Chúng ta không có tham vọng,nhưng có thể hi vọng,bất cứ MỘT
người nào trong khoảng 90 triệu người Việt Nam đều có cơ hội và khả
năng biết tới và đọc được những gì chúng ta viết trong cuốn đặc san
nhỏ bé THTĐ.Đơn giàn là vì chúng ta viết bằng tiếng Việt,một sinh ngữ
có khả năng nối kết tâm tình của dân tộc.Vì vậy ,người viết phải hết
sức cẩn thận,cởi mở,chân thành,thiện tâm...về mọi phương diện :kỹ năng
viết,thông tin,dữ kiện,lý luận, lương tri...Nếu chúng ta mon men theo
được các bậc tiền bối của Tự Lực Văn Đoàn xưa kia bằng một thứ tiếng
Việt trong sáng,hiệu quả và thẩm mỹ thì còn gì bằng.Ngược lại,chúng ta
viết tiếng Việt mà rối rắm,dài dòng,thậm chí thô tục thì thê thảm quá.
Lấy một thí dụ,để diễn tả một ý tưởng đơn giản :"Chúng tôi không có
tiền làm chuyện ấy",mà viết thế nầy :"Dựa trên quan điểm có tính chiến
lược toàn cục do trên đề ra,thì những dự án công trình tầm cỡ trên
diện rộng như vậy đã được xác lập và định hướng.Tuy nhiên,vì tình hình
tài chính chưa ổn định ở cấp vĩ mô,nên các thanh khoản do ngân hàng
nhà nước đầu tư chưa rót xuống đều đặn và liên tục cho địa phương
chúng tôi,nên tạm thời các dự án ấy được tạm thời đình hoãn,chờ đợi
một cơ hội tích cực trong tương lai".Người viết và nói như vậy có vấn
đề về thần kinh và nhân cách,vì làm mất thì giờ của người đọc,người
nghe.
Thêm một thí dụ khác,cách đây vài năm,một loạt các tiểu bang ở Mỹ bỗng
nhiên mất điện một lượt,trong vài tiếng đồng hồ.Ông giám đốc về các
việc khẩn cấp của Mỹ,bằng cấp đầy mình,trả lời báo chí :"Chúng tôi xấu
hổ mà thú thật là không biết nguyên nhân."Gặp một quan chức của ta,sẽ
nói như sau :"Dựa trên các lý thuyết khoa học hiện giờ,và sự nghiên
cứu có tính chất phát triễn và ứng dụng của Viện Địa chất Việt
Nam,chúng tôi nhận thấy chưa có cơ sở lý luận khoa học nào có thể thỏa
mãn các nghi vấn đang bao trùm trên hiện tượng mang tính đột xuất và
hãn hữu như vậy."
Nếu "điều nghiên" có nghĩa là điều tra ,nghiên cứu thì "Khoa Giáo" là
Khoa học Giáo dục.Vậy còn ngần ngại gì nữa mà không dám nói "Giao Hợp"
là giao lưu và hợp tác.
Các bạn thân mến,viết bài đóng góp cho ĐS của chúng ta,đừng quên là dù
muốn hay không,mình cũng đang đề cao một cách viết đẹp và chuẩn của
tiếng Việt,so sánh với thứ tiếng Việt quái gỡ,dối trá,tự ti,khoe
khoang mà tôi đã lấy thí dụ như trên.Viết ,giống như đi trong Thiền
học,không bao giờ dừng lại,không có điểm tới :"Đi là sống,Tới là
chết".Người viết lúc nào cũng bâng khuâng,tự hỏi tính chơn thiện mỹ
của mình.
Cám ơn anh Châu đã trích dẫn vài câu thơ tình học trò của bạn Lâm Thị
Phương Lan ,làm rúng động tim tôi,không khác gì xưa kia Em tan trường
về của Phạm Thiên Thư.

Em tan học anh theo về chung lối
Em tan trường anh theo dấu tìm thơ
Thơ anh làm dạo ấy quá ngu ngơ
Nên anh viết ,viết rồi anh lại xóa
Ngày ra trường không thơ tình tặng bé
Nên đâu còn bằng chứng đã yêu em


Chúc mọi người một ngày vui.
Lộc,K7.
Hình đại diện của thành viên
Nguyen Phuoc Loc
Mẫu giáo
Mẫu giáo
 
Bài viết: 2
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 8 20, 2012 9:42 pm
Đến từ: K7

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi Tran Ngoc Anh » Thứ 4 Tháng 9 25, 2013 6:55 pm

Anh Lộc nói hay quá, mấy người này gọi là không biết tí gì về điện mà bày đặt đi sửa ống nước

Thân mến
Hình đại diện của thành viên
Tran Ngoc Anh
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 348
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 2:28 am
Đến từ: K8

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi kimlannho » Thứ 4 Tháng 9 25, 2013 11:45 pm

Tran Ngoc Anh đã viết:Anh Lộc nói hay quá, mấy người này gọi là không biết tí gì về điện mà bày đặt đi sửa ống nước


Sao mấy người này " ngộ" quá NA hén. :botay:
kimlannho
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 630
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 10:32 am
Đến từ: K8

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi Ly Diep » Thứ 5 Tháng 9 26, 2013 2:31 pm

Diễn Đàn ơi,
Trước hết xin cảm ơn anh Châu rất nhiều vì đã khích lệ động viên anh em cái chuyện viết rất nhiều .Viết của tuổi học trò là làm bài Tập làm văn cho Thầy Cô.Bài hồi ấy là bắt buộc dưới sự giám sát của Thầy Cô ,nên ai cũng phải viết .Còn viết bây giờ là mình tự mình trong nỗi đắn đo , lo lắng vì biết rõ cái" tài"làm văn của mình ngày xưa ...Ngại lắm...Nên những lời của anh Châu là động lực thúc đẩy anh em mình mạnh dạn viết .Viết để khơi dậy tuổi thơ ,viết để yêu trường lớp bạn bè hơn,viết để thêm yêu cái tuổi học trò, viết để chung tay làm sống lại cái thuở còn cắp sách, để chúng mình còn có trường lớp ,còn có bạn bè ,còn có Thầy Cô...để tìm chút bình an trong "những năm tháng thu tàn ". Nên dẫu là " Đàn kiến đen thui đang bò qua con đường " đi học thường ngày của Kim Lan nhỏ cũng rất đáng yêu .Dễ gì tìm lại được .Vậy nên lần nữa cảm ơn anh Châu đã bỏ thời gian, công sức để khơi nguồn cảm hứng cho anh em tỷ muội chúng ta .Nhưng mà ...nhưng mà ...cũng phẻ bình anh vì anh quên một cây bút rất dí dỏm, rất khoa học, rất trí tuệ, rất công phu, rất lôi cuốn ...của Đỗ Ngọc Giao K4 từ những ĐS trước đã làm cho ĐS thêm phong phú, thêm hương vị qua các bài về con giáp hoăc ô chữ mà Điệp dám chắc rằng ai cũng thích đọc.
Còn riêng Điệp ,được anh Châu khen nhưng Điệp thấy mình chưa xứng vì không góp tay được nhiều như các bạn khác. . Điệp muốn, như anh Châu muốn , như mọi người muốn là có nhiều tay của anh em mình để sân chơi chúng mình đầy sinh khí .Nhưng thời gian qua Điệp chưa làm được. Tự hứa với lòng là sẽ cố gắng. Phụ với anh em mình cầm cây cọ lên, cầm bảng màu lên giúp anh em , hoặc hái một chùm hoa dại đem về cho anh em mình trang hoàng sân chơi. Và cuối cùng thì ...ganh tỵ với anh Châu . Vì anh được học ở trường những 8 năm. Sướng quá nha ...!
Thương mến Diễn Đàn ,
Lương Hồng Điệp
Hình đại diện của thành viên
Ly Diep
Lớp 3
Lớp 3
 
Bài viết: 141
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 1:07 am
Đến từ: K3 - Lý Trưởng

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 6 Tháng 9 27, 2013 2:05 pm

Anh Châu kính mến!
Trước hết em xin cám ơn bài viết thật đặc sắc, rất công phu và đầy thuyết phục của anh. Buổi sáng hôm đó, em đã có một bữa "điểm tâm" thật tuyệt vời anh ạ. . Thường thì đa số mọi người khi đọc xong những bài viết... chỉ còn để lại một số cảm nghĩ nào đó thôi... Thật khó để làm được một điều....như anh đã làm.
Xin phép anh Châu cho em trình bày những cảm nhận của riêng em nhé. Khi vừa đọc xong những lời khen của anh, nói thật với anh Châu là em rất "ngượng" anh à. Em tự hỏi: "Sao anh ấy chỉ có khen và khen ..như thế này?!" Nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua thôi..... Vì em biết anh Châu là một người kỹ tính, hiểu biết, sâu sắc và có một tấm lòng chân thành dành cho mọi người..... nên em tin những lời nhận xét của anh là chính xác và rất đáng tin cậy. Nó khiến em không còn cảm giác "ngượng ngùng" như lúc ban đầu nữa. Và em hiểu từ lời khen của anh, không phải để em hài lòng với chính mình, mà em biết mình cần phải cố gắng để đóng góp nhiều hơn nữa... khi có thể.
Qua bài viết của anh , em thấy nó có hai tác dụng
Thứ nhất: Đó là một nguồn an ủi, khích lệ rất lớn cho tất cả chúng ta...những người đã, đang và sẽ tham gia đóng góp cho Đặc san nói riêng.... và cho những sinh hoạt của trang web trường nói chung.
Thư hai: Đó cũng là lời thiết tha kêu gọi , nhắn nhủ , chia sẻ với những Anh Chị Em còn ngại ngần, chưa tự tin vào khả năng của mình.... sẽ mạnh dạn và tự tin hơn.... Giống như là.... Chúng ta hãy bắt đầu từ hôm nay....
Với những lời khen của anh Châu, em còn hiểu thêm một điều... Sự tham gia vào sinh hoạt chung đã là một việc làm đáng khen hơn tất cả những điều gì khác. Có thể chúng ta không có năng khiếu để viết những câu thơ, những đoạn văn mượt mà , trau chuốt... Nhưng chỉ cần vài câu ngắn ngủi , đơn sơ... nhưng gởi gắm vào đó tất cả tình cảm của mình dành cho trường lớp .. thầy cô.. bè bạn .. đó là điều đáng quý và cảm động nhất rồi, phải không anh Châu?
Cuối cùng em nghĩ.. có thể chúng ta có thể hơn kém nhau một chút xíu về "sắc" về "hương"... nhưng mỗi người chúng ta vẫn là một bông hoa tô điểm cho vẻ đẹp của vườn hoa Trung Học Thủ Đức - Hoàng Đạo - Nguyễn Hữu Huân ngày một khởi sắc hơn... đây là điều mà một người hay một vài người không thể làm được
Một lần nữa, em xin cám ơn và chúc sức khỏe anh NĐ Châu nhé
Kim Dung K.9
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi kimlannho » Thứ 6 Tháng 9 27, 2013 2:33 pm

Cảm nhận của Kim Dung chân thành lắm.
Bài viết của anh Châu thật "thuyết phục" phải không các bạn.
Mong các bạn tiếp tục post và mang (ngoài DĐ ) những cảm nhận của mình vào topic này nha.
kimlannho
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 630
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 10:32 am
Đến từ: K8

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi lamtphuonglan » Thứ 6 Tháng 9 27, 2013 10:24 pm

Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
lamtphuonglan
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 428
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:44 pm
Đến từ: K8

Re: Tâm Tinh Với Đặc San 2013

Gửi bàigửi bởi smt132 » Thứ 2 Tháng 9 30, 2013 2:50 am

Hình ảnhHình ảnhHình ảnh

Bài viết thiệt hay !
Nhớ mãi trường xưa
Hình đại diện của thành viên
smt132
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 367
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 19, 2012 2:08 pm
Đến từ: K6


Quay về Văn sáng tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron