Đôi dòng

Những bài văn sáng tác bởi thành viên

Re: Đôi dòng

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 5 Tháng 10 30, 2014 3:23 pm

"Sợi dây" kinh nghiệm!

Có bao giờ chúng ta thử nghĩ "sợi dây" kinh nghiệm nó dài bao nhiêu không nhỉ? Nó có bao nhiêu đầu bao nhiêu mối ? Mình hỏi thế vì mình thấy sao người ta cứ "rút kinh nghiệm " hoài, rút ngày này sang ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác mà vẫn còn rút.... nên mình nghĩ chắc là nó phải dài lắm!
Nhớ hồi tháng năm bên ngành y tế có sự việc y tá tiêm nhầm thuốc gây mê Esmeron cho trẻ sơ sinh - thay vì tiêm vaccine viêm gan B, đến nỗi 3 trẻ phải tử vong. Rồi cũng rút kinh nghiệm. Nhưng giữa tháng 10 vừa qua thay vì tiêm vaccine sởi Rubella, y tá đã tiêm nhầm "nước cất" cho 60 trẻ em.. Chúng ta thử nghĩ nếu sự nhầm lẫn đó không phải là nước cất mà là một loại thuốc nguy hiểm nào đó thì sao??? Đúng là "sợi dây kinh nghiệm" dài thật đó

Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: Đôi dòng

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 4 Tháng 12 03, 2014 3:58 pm

Hình ảnh

Mùa thu cuộc đời
Hôm qua, giữ lúc bạn bè họp mặt vui vẻ, bỗng có một người bạn lên tiếng: " Chúng mình không còn nhiều thời gian nữa...". Chúng tôi ai nấy đều lặng người một chút vì câu nói ấy... dù không nói ra nhưng tất cả chúng tôi đều hiểu : đó là sự thật. Mới ngày nào đấy thôi..... có ai ngờ chúng tôi đã bước qua ngưỡng cửa : mùa thu của cuộc đời, chúng tôi rồi cũng như những chiếc lá vàng, cuối mùa rơi rụng! Hơn nửa đời người đã qua? Hỏi ai trong chúng tôi đã hoàn toàn hạnh phúc? Có lẽ số người này không nhiều.... Phần đông ai cũng có một điều gì đó để hối tiếc.....
Người thì công không thành, danh không toại, người thì không trọn vẹn trong hạnh phúc lứa đôi, người thì thất vọng vì con cái, người còn đó... nỗi sầu tha hương...... Ai cũng đều nghĩ nếu cho thời gian quay trở lại, mọi người sẽ sống khác hơn, sẽ không vướng vào những sai lầm trong quá khứ...... Nhưng ước mong thì cũng chỉ là mong ước thế thôi, thời gian luôn lạnh lùng và hờ hững kia mà... Nó vẫn trôi, vẫn trôi mà không hề quan tâm đến bất cứ mảnh đời nào trên dòng nó cuốn qua..... Có những người bạn của tôi cảm thấy cô đơn, hụt hẩng, tiếc nuối....họ trốn chạy cái ồn ào của đám đông, của những yến tiệc, sống khép kín với nỗi buồn của riêng mình. Nhưng có những người bạn khác lại quan niệm rằng..... còn đời còn có bao lâu, hà cớ gì ôm nỗi buồn trong lòng.. Hãy gặp gỡ nhau, tâm sự, trò chuyện cùng nhau, hát hò với nhau... hãy sống thật vui vẻ....mặc cuộc đời rồi sẽ đưa ta về đâu?
Khi tôi viết những dòng chữ này.... ngoài kia trời đã lập đông, bầu trời dìu dịu, từng cơn gió thổi nhẹ, từng làn mây trắng qua.. Đông về buốt giá , lạnh lẽo là thế.. nhưng rồi đông sẽ qua, mùa xuân lại đến cho muôn hoa khoe sắc, cho bướm lượn quanh vườn. Đất trời luôn luân chuyển.... Xuân , Hạ, Thu Đông... rồi lại Xuân..... Chỉ có cuộc đời mỗi con người chúng ta là không như thế.... một lần đi là đi mãi..... Tôi chợt nhớ tới lời một bài hát của nhạc sĩ Phú Quang... "
Thôi đừng hát ru! Thôi đừng day dứt.Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu". Tôi cũng muốn nói với chính mình :Thôi đừng tiếc nuối thời gian đã qua... Thôi đừng níu lại những gì đã mất.... cả những gì không thuộc về mình...........Cứ nghĩ rằng...dù chỉ còn một ngày , một phút giây, ta cũng có thể tạo niềm hạnh phúc cho chính mình và cho những người mình yêu thương.... Đó là món quà đẹp nhất mà ta dành cho nhau giữa mùa thu cuộc đời
KIm Dung
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: Đôi dòng

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Thứ 6 Tháng 1 30, 2015 2:07 pm

Tết nhất sắp đến mà thấy chung quanh mình còn nhiều người khổ sở , túng thiếu. Thiệt tình không hiểu sao ông trời ưu tiên người "da trắng " quá! Vì theo bản xếp hạng trước đây của Liên Hiệp Quốc cho "Những quốc gia đáng sống nhất hành tinh" thì đứng từ 1 đến 10 là các anh "da trắng" ( Châu Âu) rồi. Trong khi đó ông trời "bất công" với VN mình quá! VN đứng thứ 124/ 125. Nhưng thật sự không biết tại ông trời hay tại con người? Có phải vì người Chậu Âu có tính cộng đồng hơn.... Họ làm vì lợi ích chung của cộng đồng(trong đó có quyền lợi riêng của họ), nên đất nước họ càng ngày càng phát triển... Còn người Châu Á nói chung (trừ anh Nhật ra) làm việc hay vì cá nhân mình, gia đình mình, dòng họ của mình ..dù có thiệt hại cho cộng đồng đi chăng nữa. Bao giờ thì người VN có cái nhìn khác hơn... để mọi người dân VN được sống trong môi trường hạnh phúc hơn, sung sướng hơn cả về vật chất lẫn tinh thần. Và cũng để mình để mình không phải đỗ lỗi cho ông trời nữa. Mình ước mong -ước mong thật nhỏ bé- Tết này, mọi ngườ ai ai cũng có tiền để ăn Tết
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: Đôi dòng

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Chủ nhật Tháng 4 19, 2015 1:39 pm

Hình ảnh

Một tuần đã qua rồi, mà hình ảnh của hơn 140 sinh viên công giáo người Kenya bị nhóm khủng bố Hồi giáo cực đoan giết chết vẫn còn ám ảnh tôi. Đâu là giải pháp để chấm dứt tình trạng này. Ngoài những nỗi đau đớn, những lời cầu nguyện, những chia sẻ...... hình như tôi chưa nhìn thấy cộng đồng quốc tế, các phương tiện truyền thông và dư luận, các tổ chức trên thế có một thảo luận nào cho vấn đề này. Rồi sẽ còn bao nhiêu người công giáo bị sát hại? Tôi vẫn không hiểu vì sao người ta nhân danh một tôn giáo này để thù ghét và tiêu diệt tín đồ của một tôn giáo khác? Ngay ở VN , đi một vòng các trang mạng, tôi cũng thấy các bạn công giáo và phật giáo công kích nhau. Trong khi tôn giáo nào cũng thiết cho đời sống tâm linh của con người.... Và đích đến của nó đều giống nhau ở một điểm là làm cho chúng ta "biết thương cảm hơn, biết theo lẽ phải hơn, biết sống đàng hoàng hơn, biết từ bỏ hơn, dịu dàng hơn, nhân hậu hơn, có trách nhiệm hơn, có đạo đức hơn” ( Lời của Đức Đạt Lạt Ma).... Thế thì có lý do gì để chúng ta phải ghét bỏ nhau?

Nhìn lại những sinh viên công giáo, các em còn cả tương lai phía trước... Chỉ cần một lời nói dối thôi : "tôi không phải là người Ky-tô giáo" là các em đã không phải chết. Nhưng không , tất cả các em đó đã không làm thế. Niềm tin vào Chúa cứu thế sâu sắc và mãnh liệt hơn sự sống thế gian. Tôi tự hỏi nếu là tôi - trong giây phút đó tôi có chối Chúa không? Vì trong cuộc sống hằng ngày, chỉ vì vài món lợi bé nhỏ thôi, có lúc tôi đã không dám nói lên sự thật.

Cầu xin cho tất cả những người công giáo bị bách hại được nghỉ yên đời đời ... và cầu xin bình an cho tất cả mọi người chúng ta đang còn hiện diện nơi này
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Re: Đôi dòng

Gửi bàigửi bởi DungKimEli » Chủ nhật Tháng 4 26, 2015 11:59 pm

Đánh chết kẻ trộm chó, sẽ còn đến bao giờ?

Sáng nay đi chợ về, gặp người chị lớn vừa đi vừa khóc... Hỏi ra chị đang đi đến những chỗ bán chó để tìm con chó cưng bị bắt sáng hôm qua..... Ai đã nuôi chó mèo đều xem nó là một thành viên trong gia đình. Khi nó bị bắt đi chắn chắn sẽ gây ra nỗi buồn rất lớn cho mọi người....... Trộm chó càng ngày càng nhiều, dù bị đánh chết. Tôi không biết nên đỗ lỗi cho cái nghèo, hay cho sự thất bại của giáo dục trong việc hình thành nhân cách của con người?

Cũng mới cách đây ít ngày ở Phú Thọ, người dân đã bắt , đánh đập - may mà hai người trộm chó lần này chỉ mới bất tỉnh chứ chưa chết- và trói họ lại cùng con chó đã chết chung trên một xe kéo, kéo đi..... Cảnh tượng đó cho ta có cảm giác như là 3 con vật trên một chiếc xe, không phải trong đó có hai con người. Gia đình tôi cũng đã nhiều lần bị bắt chó, mọi người đau buồn, khóc lóc...... Nhưng tôi không chấp nhận cảnh cả làng xúm vào đánh kẻ trộm chó đến chết. Cách hành xử đó thật phản văn mình, một con chó dù có quý đến bao nhiêu, thân thiết với mình đến thế nào thì cũng không thể sánh ngang với một mạng sống của con người.

Tôi đọc qua những ý kiến cho hành động đánh người trộm chó, cũng có nhiều người lên án, nhưng cũng không ít người biện mình cho hành động của họ với câu nói "Có mất chó đi rồi biết". Nếu vậy người mất chó có thể đánh... sao cả làng nhảy vào đánh họ? Cho đến bây giờ tôi cũng không hiểu con người thời buổi này... không thù oán gì với nhau cũng có thể đánh người đến chết. Và còn cho đó là chuyện cần phải làm... Đây là một điều đáng sợ cho xã hội... Người ta sẽ dùng bạo lực để giải quyết mâu thuẩn mà không cần đến luật pháp.

Nói điều này không phải tôi dung túng cho hành động ăn trộm chó. Tôi chỉ muốn con người nên cư xử văn minh hơn , có tình người hơn, và nhất là luật pháp phải làm thật tốt nhiệm vụ của mình là bảo vệ người dân và bảo vệ cả tài sản của họ. Mong rằng tất cả mọi người chúng ta cũng nên lên tiếng, để đánh động lương tâm mỗi người, giúp con người những suy nghĩ và hiền hòa , nhân ái hơn
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
DungKimEli
Lớp 6
Lớp 6
 
Bài viết: 500
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 5:35 am
Đến từ: K9

Trang trước

Quay về Văn sáng tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron