KỶ NIỆM LÀNG QUÊ

Những bài văn sáng tác bởi thành viên

KỶ NIỆM LÀNG QUÊ

Gửi bàigửi bởi sonnuphaca » Thứ 2 Tháng 4 09, 2012 4:00 pm

NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN



Người thầy đầu tiên của tôi là thầy Ba Phu. Thầy mở lớp vỡ lòng trong một ngôi miếu nhỏ không vách, dân làng Bình Thái ngày xưa gọi đó là Rừng Miễu. Phiá sau miễu là một cánh rừng có nhiều sim, đám học trò nhỏ chúng tôi mỗi lần ra chơi thường hái ăn tới khi lưỡi rộp rát và cái miệng đen sì !
Năm đó, thầy Ba ước chừng năm mươi tuổi, người tầm thước, hớt đầu đinh. Giọng nói của thầy chậm rãi, hiền hoà. Thầy không hút thuốc như nhiều người đàn ông trong làng, cũng chưa ai thấy thầy uống rượu bao giờ.
Mỗi sáng tới lớp, thầy luôn luôn mặc bộ đồ ba ba trắng, mang guốc dông, tay thầy cầm theo mấy cuốn vở, thong dong đi vào lớp. Thầy đi thẳng ra phiá hậu liêu, cặp mấy cuốn vở vào nách rồi thầy múc nước trong lu, vắt cái nùi giẻ lau sơ bàn rồi mới đặt mấy cuốn vở xuống. Xong xuôi, thầy tiến về phiá cái trống chầu ở góc miễu lấy dùi đánh " thùng, thùng thùng " ba tiếng tập trung học trò vào lớp. Chúng tôi vào bàn đứng im chờ. Thầy nói " cho các con ngồi xuống " rồi thầy mở vở, lấy phấn....
Lớp học ngày ấy chừng hơn mươi đứa. Giờ ra chơi, chúng tôi có sân rộng để nhảy dây, trốn kiếm... chạy tuốt ra khu rừng phiá sau- còn trò nào không ngoan hay nói chuyện trong lớp thì bị phạt, không được ra chơi mà còn phải quỳ trên vỏ mít tới hai đầu gối tê rần, da dày như da cóc ! Không nhớ rõ có bạn nào ngày ấy cùng bị phạt với tôi không, nhưng ... tôi thường bị phạt lắm! Có lẽ vì vậy mà tôi có dịp quan sát những bữa điểm tâm đơn giản của thầy : Một trái chuối già và một khúc bánh mì không. Chỉ vậy thôi. Vậy mà nhiều khi nhìn miệng thầy ăn ngon lành qúa tôi bỗng thèm!
Họa hoằn khi được ra chơi... nếu có tiền, tôi thích chạy ra ngã ba đường chỗ khu chợ chồm hổm, ghé hàng của chú bảy Vện mua bánh tằm trộn dừa bào, đậu phộng. Bạn thân nhất của tôi ngày đó là bạn Thắm, tôi và bạn thường chơi nhảy dây,búng thun, đánh đũa, nhảy cò cò hay chơi trốn kiếm trong đám ruộng mía trước miễu. Có lần đoàn y tế về làng, vào trường tiêm chủng cho đám trò nhỏ, tôi và Thắm chạy trốn trong đám miá nhưng bị thầy Ba bắt ra! Khi mũi kim chích vào tay nhói đau, thầy giữ cho chúng tôi đừng vùng vẫy. Thầy Ba chu đáo hiền lành như vậy, nhưng mỗi khi đám trò nhỏ nhao nhao mất trật tự thì cái roi mây trong tay thầy nhịp nhịp rồi quất lên bàn kêu " vút " thì trong lớp im phăng phắt!
Những ngày nhà thầy có giỗ là trưa đó sau giờ học, thầy dắt chúng tôi về nhà thầy ăn giỗ. Đường vào nhà thầy đi ngược lên phiá gò mả ba tầng, tre chằng chịt hai bên, con đường đầy cát trắng. Buổi trưa oi ả, cát lùa vào dép nóng ghê hồn, thầy Ba thỉnh thoảng dừng lại chờ đám trò nhỏ cùng đi.
Không nhớ rõ là tôi học trường Rừng Miễu với thầy Ba bao lâu, nhưng ngôi trường thứ hai của tôi là trường tiểu học Bình Thái. Giờ đây ôn chuyện cũ, tôi vẫn nhớ ngôi trường đầu tiên trong đời. Rừng Miễu_đó cũng là nơi mà ngày xưa, các hội đoàn từ thiện ở Saigon mỗi khi về thường dùng làm nơi dừng chân, làm điểm tụ họp bà con để phát tặng quà bánh, vở sách, bút mực cho trẻ em trong làng.
Thầy Ba là người thầy đầu tiên của tôi đã trở thành Người muôn năm cũ từ lâu. Di ảnh của thầy giờ đây thờ trong chùa Phước Long. Những lần về lại quê nhà, thỉnh thoảng tôi đến chùa thắp nén nhang thơm tưởng nhớ đến Thầy và bạn Thắm_ người bạn thuở ấu thơ vắn số.


Rừng Miễu_ nơi thầy Ba dạy học.
Lớp Vỡ lòng vang giọng ê a
Thầy Ba chu đáo, hiền hòa
Bình Thái quê cũ_ không xa kinh kỳ.

Thầy Ba là người Thầy thứ nhất.
Rừng Miễu là trường học đầu tiên.
Người bạn năm xưa là bạn Thắm:
Đã chung vui ngày thơ ấu thần tiên.

Một nén hương thơm kính viếng Thầy,
và thăm bạn Thắm thuở thơ ngây
Ngôi trường thứ nhất, Thầy thứ nhất,
Thắm_bạn học đầu tiên_ Nhớ dâng đầy!

Cuối năm 2011.
TTBH.
Hình đại diện của thành viên
sonnuphaca
Lớp 11
Lớp 11
 
Bài viết: 2634
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 3:28 pm
Đến từ: K10

Re: KỶ NIỆM LÀNG QUÊ

Gửi bàigửi bởi sonnuphaca » Thứ 5 Tháng 5 24, 2012 8:18 am

LÁ THƯ NGÀY TẾT.
Berlin, những ngày giáp Tết 2010.
Má ơi...
Chiều nay trên đường đón bé Thi tan học, cơn gió nào thổi qua thơm mùi bánh chưng bánh tét quê nhà. Trong thoáng giây, lòng con bừng lên niềm hạnh phúc rạt rào nhớ ngày xuân tuổi nhỏ quấn quýt, lăng xăng theo má rọc lá chuối hột ,tước tàu chuối đem phơi làm dây buộc bánh tét...con cắt khúc cọng chuối xẻ dọc hai bên làm súng chơi nên bị má la hoài.
Những ngày giáp tết ở quê mình công việc bề bộn. Má lo ngâm nếp, nấu đậu làm nhưn bánh..... Con thích nhất được má giao cho việc khuấy nhưn để sau đó được vét nồi! Mùi vani thơm bốc lên mũi ngất ngây ...
Con lau lá chuối, má dạy con cột đòn bánh sao cho đẹp cho đều. Khi xếp bánh vô nồi, má đuổi con đi chỗ khác
vì má chê " ...mày là con gái mà lồi quá, mày đứng ngó bánh lâu chín lắm! "
Năm nay lại một mùa xuân con không được chúc tết má ngày đầu năm mới. Không được ăn chén kiểm của má ngày mồng Một. Không được thức chụm lửa bánh chờ đợi giao thừa trong nỗi rộn ràng xuân đến.
Từ khi ba mất năm 2003, con liên tiếp đón xuân bên má đến năm rồi bé Thi vào lớp Một. Năm mùa xuân bên má .Đó là năm mùa xuân tươi đẹp nhiều kỷ niệm; bé Thi thường nhắc bà ngoại phơi củi trên khoảnh sân gạch tàu nhà cũ và chuyện " Bà ngoại cầm chổi đánh con vịt tàu với con vịt xiêm vì nó iả trên bàn thiên, bà ngoại nói " mày chết mày chết ! ".
Má ơi gần tết rồi. Trời tây lạnh lẽo vắng tênh, con thấy thèm không gian ấm áp tấp nập phiên chợ tết nhà mình, con thèm được đi chợ mua dưa hấu với má như những năm xưa. Có một năm mồng Một má cho áo mới, vui mừng con hỏi " Má ơi, hôm nay con tám tuổi rồi hả má ". Tết Mậu Thân khói lửa đó cả làng tản cư. Nhà mình lên ở đậu trên ông Tám Hết đối diện hãng sữa Foremost. Vừa ngơi tiếng súng, má nóng ruột nhà cửa ruộng vườn đòi về quê.
Má dắt con về làng. Trên đường quê chỉ có hai mẹ con thui thủi. Khúc quán ông Xì Xách chỗ nhà máy thầy Hai , qua cửa Tam quan, trường Bình Thái thì còn có đường đi chứ khi rẽ vô con đường cát trắng ngang qua gò Nhạc Hải thì tre ngã rạp chắn bít đường. Ghê sợ nhất là hàng tre trước nhà ông Sáu Phải . Trên cành tre loang máu vướng lủng lẳng xác người không toàn thây. Nhà bà Tư Chình , dì Tư Giỏi đổ sập trong khu vườn tan hoang.Gò mả bị cày xéo, chênh vênh phơi những tấm áo quan.
Xuống khúc ngã ba nhà bà Đầm Chiểu , quán cô Năm Lồi thì phải khó khăn lắm mới vẹt được lối đi. Trong làng không nhà nào còn nguyên vẹn, nhà thì sập nhà thì cháy đen, có mùi khét lẹt của người bị hỏa thiêu . Trong ngôi nhà ven đường, con tìm được quyển truyện"Ali Baba và 40 tên cướp " cháy sém một góc. Trong không gian tĩnh lặng đầy chết chóc đó, chắc vì sợ ma nên má ước ao nói " phải chi nghe tiếng chó sủa. "
Cuối cùng về tới nhà mình. Một đống gạch ngói ngổn ngang ! Bầy trâu phơi thây la liệt máu me bê bết , sót lại con trâu nghé ngơ ngác bên xác trâu mẹ, nó đưa cái lưỡi nhỏ liếm láp khắp mặt mẹ nó như an ủi, như chờ đợi được đáp lời sau mỗi tiếng " Nghé ngọ " não nùng.
Cánh đồng trước nhà mình lúa vàng ngã rạp.....
Những ngày sau đó cả nhà bận bịu việc phơi lúa , đi bán thịt trâu trên xóm Bắc Ninh. Mỗi ngày con và chị chín dắt trâu nghé ra ăn cỏ ở triền dốc phiá sau quán Cây Đa bên hông hãng sữa Foremost.Sau này con nghé đâu rồi hả má ?
Má ơi, năm Mậu Thân ấy là cái tết cuối cùng của mình ở làng quê Bình Thái. Sau đó là tháng ngày phá hoang gian khổ trên đất cũ. Khắp nơi đều có bàn tay khó nhọc của má gầy dựng gìn giữ mà còn,để mình có cơ ngơi trở lại đất xưa sau 1975, dù vườn xưa trù phú chỉ sót lại duy nhất một thân dừa bị đạn xuyên loang lổ. Đã bao nhiêu đêm mưa bão con đứng ở cửa sổ, nhìn ra cánh đồng mênh mông với một bóng dừa ẻo lả ngả nghiêng trước gió táp mà chạnh lòng thương cảm. Ánh đèn soi vụt quét ngang...một tia chớp lóe xanh ngoằn ngoèo trên thân dừa rồi phụt tắt càng gợi lên sức sống mãnh liệt trong cảnh đơn côi.
Ngày ba cho chặt bỏ cây dừa, đào củ hủ, con không ăn ! Trong lòng con đau buồn như vừa vĩnh biệt một người bạn thân thương.
Má ơi ...biết bao đêm lạnh lẽo xứ xa con mơ thời thơ ấu bên má như mới hôm nào. Con thấy ngày rằm , má với con tìm hái cây cải trời tim tím trong vườn để ăn chay, lá mã đề tròn trĩnh nổi gân xanh thơm dịu... Con chờ đợi tới ngày rằm để được ăn cơm bằng chén kiểu con rồng.
Con mơ nghe tiếng thá ví của ba trên đồng ruộng, tiếng đánh đét của cây roi trên mông trâu...Con thấy người bù nhìn là một nhánh tre nhỏ treo cái áo rách, khi cơn gió thổi qua nhánh tre uốn éo trong chiếc áo phát ra âm thanh phành phạch. Con và chị chín chơi oẳn tù tì, bỗng chị la : "Chim ăn lúa kià, mày lấy đất cục chọi mau..."
Má ơi,
Tết sắp đến rồi. Bé Thi còn nhỏ đi học phải đón đưa cơm nước.Không biết còn cái tết nào con được về bên má...Xuân đến xuân đi tuổi đời chồng chất, làm sao nói trước được điều gì.
Con kính chúc má khỏe lâu thật lâu. Dù xa xôi vạn dặm nhưng nghĩ về má, biết má mong chờ, con cảm thấy được ấm áp chở che như ngày nào nhỏ dại.

Xuân Canh Dần 2010.
Trần thị Bích Hợp.


Ghé Thăm


Lâu lắm mới vào đây
Nhớ về ngày tháng cũ
Thời gian thành kỷ niệm
Trời lại sắp vào Thu.
ttbh
06.08.2013
Sửa lần cuối bởi sonnuphaca vào ngày Thứ 3 Tháng 8 06, 2013 4:50 am với 1 lần sửa trong tổng số.
Hình đại diện của thành viên
sonnuphaca
Lớp 11
Lớp 11
 
Bài viết: 2634
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 3:28 pm
Đến từ: K10

Re: KỶ NIỆM LÀNG QUÊ

Gửi bàigửi bởi sonnuphaca » Thứ 3 Tháng 5 29, 2012 4:31 pm

VỀ QUÊ NGOẠI


Chỉ còn vài hôm nữa các con tôi nghỉ hè. Năm nay cũng như mọi năm, về Việt Nam thăm bà ngoại.
Hôm giỗ ba tôi gọi điện thoại về gặp má, giọng mừng rỡ má hỏi " Chừng nào mày về ? " đếm đến bảy lần ! Dù má ngãng tai không nghe rõ câu trả lời của tôi,nhưng niềm vui của má tôi cảm nhận được qua giọng nói, qua các câu hỏi dồn dập, ân cần khiến lòng tôi như kim châm muối xát.
Xa VN.hai mươi hai năm, gần bốn mươi lần về thăm quê cũ nhưng lần nào cũng vậy, khi máy bay vào không phận quê nhà là tim tôi đập loạn, hồi hộp thắt thỏm, nước mắt tuôn rơi trong thầm lặng. Từ trên cao nhìn xuống thành phố Saigon lập lòe ánh đèn đêm, lòng tôi oà vỡ, thổn thức nỗi nhớ thương.
Ngày ba tôi còn sống, lần nào ông cũng ra phi trường đón tôi, tay cầm cây ba toong, lưng còng, ông dõi mắt vào hàng người đang vội vã tuá ra - ông tìm tôi trong số đó.
Về VN. thường xuyên nên các con tôi có nhiều kỷ niệm với ông ngoại, bà ngoại trong vườn nhà cũ. Micha tắm mưa trên sân gạch tàu, hái rau càng cua mọc trong các chậu kiểng trước nhà...và bao lần giật mình la khóc khi thấy những chú cóc nhảy ra khiến ông bà ngoại dỗ hoài ! Cục gò mối trước gốc cây lý bên hiên nhà, là nơi hai ông cháu thường ngồi chơi kể chuyện trưa hè. Ngày tết, Micha mặc áo dài được ông ngoại dắt tay đi thăm vườn nhãn, chụp hình rất đẹp.
Bé Thi, con trai thứ hai của tôi vừa tròn một tuổi thì ông ngoại mất. Bé chỉ còn tấm hình được ông ngoại bế trên tay trong lần gặp duy nhất và cuối cùng vào tháng 10.2002, khi bé mới 5 tháng tuổi.
Từ khi má tôi còn lại một mình, tôi về thường hơn, ở lâu hơn nên bé Thi cũng có nhiều kỷ niệm với bà ngoại. Mỗi sáng bé chờ nghe tiếng gà cục tác là ra ổ tìm trứng còn nóng hổi mang vào nhà khoe bà ngoại. Bé chơi đá bóng trên sân để canh khi con vịt tàu vừa bước ra khỏi ổ chỗ gốc điều bên bụi vành vành là bé chạy ngay tới, tay nâng niu quả trứng vịt mới tinh, vỏ mỏng dính vui mừng : " Bà ngoại ơi, con vịt tàu đẻ trứng rồi ". Bé kêu um lên, bà ngoại nhắc : " con coi chừng bể trứng, đem vô lát trưa mẹ con chiên cho ăn ".
Có lần vì tinh nghịch, bé Thi ném đá làm bể hai cái lu lớn, bà ngoại giân quá, bắt đền:" Thằng Micha hồi nhỏ ngoan lắm, không phá như mày- lu bà ngoại bể rồi, mày biểu má mày qua lò lu Trao Trảo mua trả hai cái lu cho bà, không bà bắt mày ở luôn đây, không cho về Đức nữa ! "
Tuy bé Thi rắn mắc vậy nhưng nhiều buổi chiều trời chuyển mưa, bé biết hối hả chạy ra sân ôm củi với bà ngoại, bé vừa đi vừa nói : " Mau mau, trời nhểu hột rồi ngoại " - lúc đó má tôi chưa ngãng tai nặng như bây giờ, bà chưng hửng: " Trời đất, con cũng biết nói nhểu hột nữa hả ? "- vẻ mặt hài lòng của bà pha lẫn niềm vui.
Trước kia, khi bé Thi chưa vào lớp Một, năm nào mẹ con tôi cũng về VN ăn tết với bà và ở lại coi đình Bình Thái hát kỳ yên, qua sinh nhật bà mới trở lại Đức. Từ khi bé Thi đi học thì mùa hè mới được về quê thăm ngoại một lần.
Về chốn cũ bây giờ... hàng điều trước sân nhà, cây lý, hai cục gò mối, cây mít, bụi dứa thơm xum xuê, mấy cây dừa bị , dừa tam quan, cây khế, cây mai tứ quý, hàng sả, nghệ, nọc trầu.... không còn nữa ! Khu vườn xưa và mái ngói rêu phong ...chỉ còn trong hoài niệm một thời. Tất cả đã thay đổi còn đâu. Tôi hối hận vô bờ vì chính tay tôi đã ký quyết định gián tiếp cho sự thay đổi đó ! Tôi đã tước đi sự độc lập của má tôi vì sự cả tin. Năm rồi tôi về, má biểu : " mày ra nọc trầu hái mấy lá trầu lươn vô tao đắp mắt cho mát ! " Má đã quên sự thay đổi của cảnh quan hay má muốn nhắc nhở tôi về một quyết định sai lầm ?
Mùa hè lại đến...tôi đã đợi chờ suốt 365 ngày qua để được đưa các con về thăm quê ngoại, thăm bà ngoại tóc bạc màu mây. Những ngày này tôi không thể nào có giấc ngủ yên, lòng dạ bồn chồn, tâm tư thổn thức. Thổn thức vì một dòng thơ cũ: " Cha mẹ còn con chớ đi xa ". Nước mắt từ đâu bỗng kéo về như một trận mưa rào... Tôi đã sai, một sai lầm không phương cứu vãn. Ước gì tôi được trở về bên má lúc này, về hẳn chứ không phải là đưa con về thăm quê ngoại.
TTBH.
Ngày 5.7.2010
Hình đại diện của thành viên
sonnuphaca
Lớp 11
Lớp 11
 
Bài viết: 2634
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 3:28 pm
Đến từ: K10

Re: KỶ NIỆM LÀNG QUÊ

Gửi bàigửi bởi sonnuphaca » Thứ 7 Tháng 7 14, 2012 6:43 pm

Hình ảnh
Berlin ngày 7 tháng 5 năm 2011.

Má ơi,
Hôm nay là Ngày của Mẹ , khắp nơi bày bán những món quà mừng Mẹ rất đẹp, rất nhiều- những lẳn hoa rực rỡ ...hình quả tim biểu tượng cho tình yêu thương Mẹ.
Ước gì bây giờ con được bên má như những ngày cuối tháng tư vừa rồi để mỗi sáng đi bộ với má cho má khỏe chân thêm. Mình sẽ ghé quán sữa đậu nành Cây Mít trên đường 11 Phước Bình quen thuộc, ghé quán đường 12 uống nước dừa xiêm ngọt lịm, mê ly. Mỗi lần con uống hai hay ba trái dừa là bị má mắng " Tao chưa thấy ai mà uống một lượt ba bốn trái dừa như mày ! Đàn bà con gái gì mà uống như vậy cho cái bụng bự bằng cái trống chầu, có ngày bể bụng ! "
Con cười nói là tại con thèm quá , mà cũng vì con khát nước quá ! Rồi con uống ực hết mấy trái dừa ngon lành, còn kêu người bán chặt dừa ra để nạo cái dừa ăn nhồm nhoàm coi ngon lắm ! Má không thấy rõ mặt con nhưng ngó ..hoài hà ! Rồi má kêu : " tính tiền dừa con nhỏ này đi ; may mà tui đem theo đủ tiền cho nó uống nước ! " Con nói giả lả vì bụng no căng : "...lát nữa về con gửi tiền lại trả má mờ ! Con để má trả tiền coi trúng không thôi ". Bà chủ quán nhìn má và con cười hoài. Đất Phước Bình này từ nhà ra chợ đâu có ai lạ gì nhà mình, đâu có ai là không biết má. Bởi vậy ra đường để má gặp gỡ mọí người cho má vui.
Ra khỏi quán dừa con nắm tay má đi dài lên đường 11, quán Cây Mít của chị Hương nổi tiếng bán sữa đậu nành ngon. Má nói má không uống sữa, vậy nhưng ngồi đó ăn bánh mì cá thì má chịu- bao giờ lúc đầu má cũng nói không uống nhưng ăn bánh mì xong khát nước lắm, thế là má uống được một ly sữa nóng ngon lành. Con mua thêm mấy bịt sữa mang theo lát về nhà để má uống buổi xế trưa.
Lên nhà cháu Thập Thủy đường 10, bắc cái ghế đẩu cho má ngồi chơi coi Thập Thủy bán hàng.

Buổi sáng thực khách ra vào tấp nập, Khỏang 9 giờ hai mẹ con lại đi bộ về nhà . Dọc đường bao nhiêu người quen cứ ghé lại đòi chở về, hỏi sao đi đâu mà khổ cực vậy ! Trời đất ! Ở Viêt Nam bây giờ hễ thấy mình đi bộ ngoài đường là người ta nói ...khổ ! Có lẽ bởi vì mọi người có thói quen ra đường là lên xe nên thấy vậy chăng ?
Thế đó, mỗi sáng đều lặp lại như vậy trong hơn mười ngày ở bên má. Ăn cơm trưa xong má nghỉ trưa , và con thường ra khỏi nhà đi những việc cần. Nhà ăn cơm sớm nên con cũng kịp làm những việc cần thiết trong giờ hành chính.
Má ơi,
Con nhớ nhất là những chiều đi tắm với má để được nghe câu cằn nhằn đong đầy yêu thương của má : " đưa cái lưng đây tao kì cho ...nuôi con từ nhỏ mà tới giờ này tui còn phải tắm rửa cho nó ! Trời ơi...cái lưng mày sao mà mồ hôi rít chịt dẻo lềnh giống ba mày quá ! Con gái gì mà mồ hôi dầu ! Thiệt chà lưng cho mày bằng cái bàn chải ngựa này mới sạch được ! Rồi nó nhám rồi đó, xối nước đi nà ! Hứ ! "
Má ơi, giờ tới con kì lưng dần công cho má nè...đây, đây...con nghịch ngợm măng vú má, má đẩy tay ra : " thôi, tui kì cho tui được rồi " ! Má dặn giặt quần áo má phơi lên cho ráo nước để sáng mai có nắng đem ra phơi sào ngoài.
Ăn cơm chiều xong là giờ má ngồi trên võng kể chuyện cũ say sưa. Nghe giọng má vang vang thì biết là má khỏe, khi nào trong người khó chịu giọng nói của má trầm hẳn xuống, má nói nhỏ thôi.
Những câu chuyện của má kể, con dù nghe hàng bao lần vẫn thấy hồi hộp, trong đầu con vẽ ra bao nhiêu là bức tranh minh hoạ cho lời kể đó. Sông Buông là một điạ danh quen thuộc , gắn liền với tuổi thơ đi chăn vịt phong trần của má. Và vì vậy tháng 4 vừa rồi con đã đưa má về thăm lại sông Buông.
Đó là con sông nhỏ nhiều tre, nhiều bần. Khi xe chạy ngang qua chiếc cầu nhỏ mang tên con sông đó, con như thấy lại ngày thơ của má với dì Năm bơi xuồng trên sông Buông hơn tám mươi năm trước....! MỘT DÒNG SÔNG NHỎ NHIỀU CÁ SẤU như má kể. Cá sấu quẩy đuôi làm đắm xuồng và cá sấu quăng người bị nạn lên chảng cây bần nhiều lần cho dập xương chết rồi nó mới ăn thịt !
Đến sông Buông với má , chị Tám, và cô Bảy vào buổi trưa 23 tháng 4 này, lòng con thật xúc động khi nghĩ tới những con đường gai gốc in dấu chân của má, của dì Năm, của ông Ngoại hơn tám mươi năm trước mà xao xuyến trong lòng.
Cảnh xưa gần trăm năm trước chắc chắn đổi thay nhiều- vui mừng và hạnh phúc nhất là sông Buông đã nhận ra bước chân quen thuộc của má, mừng má có cơ hội trở lại một nơi đong đầy kỷ niệm thời thơ ấu. Mừng má còn khỏe chân để về lại sông Buông.
Má ơi,
Hôm nay nhân Ngày Lễ Mẹ, con ghi lại bài viết ngắn Ký sự sông Buông- Con xin kính chúc Má mạnh khỏe thật lâu- và xin chờ con vào dịp về sau con sẽ đưa má đi thăm lại Vàm Ông Đại . Đó cũng là một địa danh quen thuộc với má như với sông Buông. Con kính Chúc Má lần nữa ...là mạnh chân mạnh tay và khỏe thật khỏe. Con nhớ má vô cùng.

út Hợp.
Hình đại diện của thành viên
sonnuphaca
Lớp 11
Lớp 11
 
Bài viết: 2634
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 3:28 pm
Đến từ: K10

Re: KỶ NIỆM LÀNG QUÊ

Gửi bàigửi bởi sonnuphaca » Thứ 7 Tháng 7 14, 2012 6:58 pm

Anh ạ,
Mỗi lần anh viết về những kỷ niệm với ba má ngày xưa, em đọc đi đọc lại hoài ! Em muốn anh viết thật dài, muốn anh kể thật nhiều.....!..Bởi vì những gì anh nhắc nhở gợi trong em hình ảnh thân thương của ba má nơi khung cảnh quen thuộc trong vườn nhà cũ, bên mảnh ruộng xưa.
Anh nói phải. Má thích mặc bộ quần áo " phèn phèn " vậy đó ! Tới giờ phút này cũng vậy, quần áo của má còn mới tinh - ở nhà , má cũng cứ mặc đồ cũ, nhưng lại vui lắm mỗi khi...có đồ mới ! Má nói đồ mới để dành tết mặc, đi đám tiệc mặc !
Anh biết không, ngày trước khi anh chưa trở về sân cát trường mình, em đã chờ đợi, đã mong mỏi ngày được gặp lại anh trên sân cát này. Bây giờ anh ở đây rồi... có lúc em muốn viết thật nhiều cho anh, kể thật nhiều với anh....nhưng có điều gì đó mơ hồ ...là gì em không biết rõ, khiến em muốn viết lại thôi ! Kỳ cục quá ! Anh có hiểu vì sao ?
Anh à ,
Để có được một tình thân gần gũi, biết mình từ những ngày còn nhỏ và mấy mươi năm sau , giờ phút này vẫn còn gặp nhau đây, có nhau đây để tâm sự, để nhắc nhớ ...Tình thân này thật quý giá, thật không dễ có trong đời . Em cảm ơn anh đã về đây, đã trở lại sân cát kỷ niệm này và nhắc cho em thời gian cũ bên ba má tràn ngập kỷ niệm thân yêu.
Nếu anh nói rằng ...có những việc anh chưa biết, chưa nghe má kể ngày đó- thì em cũng nói với anh rằng...là có nhiều chuyện má kể với anh nhưng em chưa được nghe !
Hôm nọ, nếu anh về bên má thì anh em mình có thể cùng má lên sông Buông đó anh. Lần sau, em sẽ nói má đưa anh em mình đi thăm Vàm Ông Đại, một nơi quen thuộc với má cũng hơn 80 năm trước !
Anh ơi ! Tuổi má bây giờ...em nghĩ, việc gì muốn làm thì làm ngay không chờ đợi- muốn gặp má thì cũng gặp ngay trong thời gian gần nhất . Bởi vì bây giờ và lát nữa...đã không biết thế nào, nói chi là năm với tháng . Mỗi khi về bên má, đêm em ngủ thẳng giấc, không mộng mị chập chờn. Và khi em xách vali rời xa má...thì lần sau của em...là bao lâu ...biết má có chờ em...?
Càng lo lắng hơn khi người ta nói rằng.....

Rằng ai tuổi sáu mươi tròn :
NĂM- là đơn vị lối mòn trần gian
Bảy mươi : tính THÁNG gọn gàng
Tám mươi : đếm NGÀY mừng gặp cháu con

Chín mươi : GIỜ khắc vàng son,
ĐẠI THỌ BẤT KỲ mọi lúc xảy ra !

( trích Mơ về bên Mẹ )
.............................................

Anh ạ,
Anh và em kính mong má khỏe thật khỏe, khỏe lâu thật lâu. Em cảm ơn anh đọc qua Ký sự sông Buông và chia sẻ với em về kỷ niệm bên má năm xưa.

út Hợp.
Hình đại diện của thành viên
sonnuphaca
Lớp 11
Lớp 11
 
Bài viết: 2634
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 3:28 pm
Đến từ: K10

Re: KỶ NIỆM LÀNG QUÊ

Gửi bàigửi bởi sonnuphaca » Thứ 7 Tháng 7 14, 2012 7:16 pm

Hình ảnh

Ngày 9 tháng 5 năm 2011

Tỉnh giấc lúc 2 giờ sáng vì một giấc mơ lạ. Bật TV lên để xoá đi đêm vắng. Rồi ....sau đó, nhìn thấy những hình ảnh mới nhất của má đang ngồi ăn cơm...thì lòng đã mềm như ...
Má ơi,
trên bàn là cái nồi đất có cá kho, chén canh.... bữa cơm trưa của má bây giờ không có con cùng ăn với má như cách đây hai tuần trước ! Ứớc gì con lại được về bên má và không còn có một ngày phải đành lòng quay mặt đi , không dám nhìn hình ảnh má ngồi trên võng ngó theo chiếc bóng của con. Con nói là chiếc bóng -vi bởi mắt má đã mờ, má biết đó là bóng của con- và con đang bước đi xa má !

Giọt máu tình thâm chảy trong con
Một bước chân đi , máu đỏ còn...
còn trong tim trẻ và lưu lại...
cháu ngoại trời xa, con của con.

Má ơi ! Lối cũ dẫu mòn
Dấu chân ngày ấy vẫn còn vườn xưa .

Má ơi,
Bao giờ về bên má con cũng có những giấc ngủ bình yên, điều mà khi xa má con hầu như không có được. Khi về bên má, có má bên cạnh , con vững lòng và trong niềm tin tuyệt đối của con- là sẽ không thể xảy ra điều gì với má ! Chính vì vậy nên khi xa má con cảm thấy lo sợ, bất an. Từ đâu mà con có ý nghĩ này ...?
Có lẽ vì những năm tháng gần gũi , cùng làm việc với má ngày xưa đã cho con niềm tin này đó má. Nhưng bây giờ... con xa má và chắc rằng không bao giờ có thể cận kề bên má mỗi ngày như những năm xưa. Lòng con nhấp nhổm không yên, con biết rằng tuổi má đã cao, bất cứ lúc nào cũng có thể là phút giây ...đại thọ ! Nên má ơi...khi con xách vali rời xa má. lòng con đã nghĩ tới một lần về sau nữa, dù má thường nhắc nhở " thôi; đừng về hoài tốn tiền lắm " nhưng khi con gọi điện thoại thăm má, bao giờ má cũng hỏi hoài câu " CHỪNG NÀO MÀY VỀ " ! Mà về bên Má , còn có Má ở quê nhà là niềm hạnh phúc to tát nhất...về quê hương là những ngày con được sống vui nhất, thì sao lại không về hả Má ?
Má ơi,
Từ năm 1988 khi con ra đi đến nay, con chưa bao giờ ...lâu lâu mới về như nhiều người đi xa khác. Có hai lần vì chuyện sinh nở nên con phải chậm về bên ba má mà thôi. Và cũng nhờ vậy mà các cháu ngoại của ba má có thật nhiều kỷ niệm với Ông Ngoại, Bà Ngoại. Tình thân gần gũi nên dù con sinh cháu ở xa xôi, nhưng Michael đã kêu khóc khi tin ông ngoại mất- nó buồn bã mấy tuần liền sau đó.
Bé Thi chỉ được ông ngoại ôm trong tay một lần khi vừa 5 tháng nên không được biết tình thương của ông ngoại. Tội nghiệp bé Thi thiệt thòi- bù lại bé Thi có nhiều tháng sống gần bên má nên bây giờ bé hay nhắc về " con vịt tàu, con vịt xiêm, gốc khế, cục gò mối trước nhà ngoại " ....

Má ơi...ước gì...con được mặc cùng màu áo với má chụp tấm hình, được lặt rau, làm cá với má...được tưới cây với má trong vườn cũ năm nào, hay là như bây giờ , là đi dạo mỗi sáng cho má khỏe chân. Con nhớ quán dừa đường 12, quán sữa đậu nành Cây Mít, nhớ lúc má ngồi lựa cà tím ở một buổi sáng họp chợ góc đường 14...như cách đây hơn mười ngày trước.
Nhìn má ngồi ăn cơm mà lòng con ước ao .....để rồi nỗi xót xa trào dâng, nghen lời....
Hôm nay ...bây giờ đây...giây phút này...mặn môi khi nhìn má, không phải để mơ nữa, mà là muốn bay về ngay với má mà thôi.

Cầu Trời cho má khỏe lâu
Để con gặp má lần sau
Cầu xin ơn đức nhiệm màu
Má còn khỏe mãi , khỏe lâu, đợi con về..

út Hợp.
Hình đại diện của thành viên
sonnuphaca
Lớp 11
Lớp 11
 
Bài viết: 2634
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 3:28 pm
Đến từ: K10

Re: KỶ NIỆM LÀNG QUÊ

Gửi bàigửi bởi sonnuphaca » Thứ 5 Tháng 8 09, 2012 3:03 pm

NGÀY XƯA ĐÓ... :hoa: :rose: :heart:


Má thương anh không phải chỉ vì Tím mà tình thương đó đã hình thành qua một thời gian dài.Lúc tụi em đi học và ba cũng không có ở nhà.Anh thường xuống chòi (dưới nền nhà cũ)với má.Cùng nấu cơm,ăn cơm...Buổi trưa khi cánh đồng ngoài kia lồng lộng gió.Trước cửa một cái chòi nhỏ lợp lá anh thường nhổ tóc bạc cho má và để nghe má cằn nhằn ba!
Má cứ tìm bịt cà phê mà anh cho má...Đâu phải vì đó là bịt cà phê mà đó là anh mà má chỉ còn lại trên tay chỉ có thế thôi!Má rất thương đứa con này cho dù anh không phải là con ruột của má!!

..................

Anh à,
tất cả mọi thứ, mọi sự việc đều cần thời gian để minh chứng, để làm sáng tỏ, để hiểu nhau hơn, để tình thương yêu nhân lên bằng cấp số nhân, để từ đó lòng người thêm tin yêu người- để thấy cuộc đời là muôn hoa khoe sắc trong nắng ấm...
Với điều này, em muốn nói là tình thân ngày cũ qua thời gian gián đoạn vẫn còn đây, vẫn tràn đầy và trong trẻo như nước hồ thu. Anh nghĩ coi, dễ gì đã hơn 40 năm qua mà trong lòng mình đến giờ phút này còn giữ được tình cảm đó ? Điều vui mừng là má còn đây và má nhận ra giọng nói của anh, dù mắt má mờ lắm rồi , má không còn thấy anh được rõ như xưa. Anh nói phải . Má tìm hoài bịt cà phê...mà không phải vì bịt cà phê mà má đi tìm ! Má muốn cầm , muốn có trên tay một vật gì đó của anh !
Anh nói đúng, má còn nhớ và thương anh, chỉ vì anh, mà không phải vì chị Tím, dù má thường kể chuyện xưa anh tới nhà, những việc anh làm...má hay nhắc anh lái xe lam, lúc anh bửa củi , má khen " Thằng B. nó mạnh lắm " !
Anh nhắc chuyện cái chòi dưới ruộng khiến em nhớ quá....biết đến bao giờ mới quên được cảnh xưa chuyện cũ hả anh ? Mà sao lại phải quên chứ ? Mà dù quên hay nhớ thì cũng đã qua đi hết rồi, mất hết rồi . Một thời để sống đã qua , giờ đây chỉ còn lại một thời để nhớ mà thôi. Mà thời gian còn lại bao lâu nữa để mà nhớ ! Giờ đây, tới tuổi này, qua ngưỡng cửa này, cuộc đời trở nên ...dường như quý giá hơn, phù du hơn...
Cảm ơn anh nhắc em nhớ lại căn chòi năm cũ, để em thấy lại ba má của mấy mươi năm trước trong vườn xưa, em đang vẽ lại cánh đồng ngày ấy trong đầu....

Em Ổi.
Hình đại diện của thành viên
sonnuphaca
Lớp 11
Lớp 11
 
Bài viết: 2634
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 3:28 pm
Đến từ: K10

Re: KỶ NIỆM LÀNG QUÊ

Gửi bàigửi bởi sonnuphaca » Thứ 5 Tháng 8 09, 2012 3:07 pm

TÌNH NGƯỜI VỚI ĐẤT :heart: :giverose:


Tình cũ nghiã xưa lướt về đây
Thoáng giây mắt ướt cho lòng nhớ
Cảnh cũ người xưa nhớ thương đầy.

Căn chòi cất trên nền nhà loang lổ
Năm Mậu Thân bom đạn xới cày
Xác bầy trâu máu nhuộm đất thương thay
Sau ngày ấy ...chuồng trâu , căn chòi nhỏ !

Má đi về giữa hai lằn đạn khói
Trồng hàng bông, nuôi gà vịt trong vườn
Những ngày đó ...chị Tím với anh thường
Bên ba má để nấu cơm, bửa củi

Không người lái nhưng Ba mua hai chiếc
xe lam mà không biết để ...làm chi !
Không có anh , ai người lái xe đi...?
Không ai lái, để ...trồng hành, có lẽ !

Nhắc chuyện cũ mà mắt em cay xé
Nỗi buồn vui trộn lẫn khóc lại cười
Khóc vì Ba đã về trời
Vui vì còn Má để cười với anh ...

Chúc Má khỏe mạnh, mọi sự lành.
Mong tình thương mãi là em anh một nhà.

Út Hợp.
Hình đại diện của thành viên
sonnuphaca
Lớp 11
Lớp 11
 
Bài viết: 2634
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 3:28 pm
Đến từ: K10

Re: KỶ NIỆM LÀNG QUÊ

Gửi bàigửi bởi sonnuphaca » Thứ 3 Tháng 8 06, 2013 5:04 am

sonnuphaca đã viết:Hình ảnh

Ngày 9 tháng 5 năm 2011

Tỉnh giấc lúc 2 giờ sáng vì một giấc mơ lạ. Bật TV lên để xoá đi đêm vắng. Rồi ....sau đó, nhìn thấy những hình ảnh mới nhất của má đang ngồi ăn cơm...thì lòng đã mềm như ...
Má ơi,
trên bàn là cái nồi đất có cá kho, chén canh.... bữa cơm trưa của má bây giờ không có con cùng ăn với má như cách đây hai tuần trước ! Ứớc gì con lại được về bên má và không còn có một ngày phải đành lòng quay mặt đi , không dám nhìn hình ảnh má ngồi trên võng ngó theo chiếc bóng của con. Con nói là chiếc bóng -vi bởi mắt má đã mờ, má biết đó là bóng của con- và con đang bước đi xa má !

Giọt máu tình thâm chảy trong con
Một bước chân đi , máu đỏ còn...
còn trong tim trẻ và lưu lại...
cháu ngoại trời xa, con của con.

Má ơi ! Lối cũ dẫu mòn
Dấu chân ngày ấy vẫn còn vườn xưa .

Má ơi,
Bao giờ về bên má con cũng có những giấc ngủ bình yên, điều mà khi xa má con hầu như không có được. Khi về bên má, có má bên cạnh , con vững lòng và trong niềm tin tuyệt đối của con- là sẽ không thể xảy ra điều gì với má ! Chính vì vậy nên khi xa má con cảm thấy lo sợ, bất an. Từ đâu mà con có ý nghĩ này ...?
Có lẽ vì những năm tháng gần gũi , cùng làm việc với má ngày xưa đã cho con niềm tin này đó má. Nhưng bây giờ... con xa má và chắc rằng không bao giờ có thể cận kề bên má mỗi ngày như những năm xưa. Lòng con nhấp nhổm không yên, con biết rằng tuổi má đã cao, bất cứ lúc nào cũng có thể là phút giây ...đại thọ ! Nên má ơi...khi con xách vali rời xa má. lòng con đã nghĩ tới một lần về sau nữa, dù má thường nhắc nhở " thôi; đừng về hoài tốn tiền lắm " nhưng khi con gọi điện thoại thăm má, bao giờ má cũng hỏi hoài câu " CHỪNG NÀO MÀY VỀ " ! Mà về bên Má , còn có Má ở quê nhà là niềm hạnh phúc to tát nhất...về quê hương là những ngày con được sống vui nhất, thì sao lại không về hả Má ?
Má ơi,
Từ năm 1988 khi con ra đi đến nay, con chưa bao giờ ...lâu lâu mới về như nhiều người đi xa khác. Có hai lần vì chuyện sinh nở nên con phải chậm về bên ba má mà thôi. Và cũng nhờ vậy mà các cháu ngoại của ba má có thật nhiều kỷ niệm với Ông Ngoại, Bà Ngoại. Tình thân gần gũi nên dù con sinh cháu ở xa xôi, nhưng Michael đã kêu khóc khi tin ông ngoại mất- nó buồn bã mấy tuần liền sau đó.
Bé Thi chỉ được ông ngoại ôm trong tay một lần khi vừa 5 tháng nên không được biết tình thương của ông ngoại. Tội nghiệp bé Thi thiệt thòi- bù lại bé Thi có nhiều tháng sống gần bên má nên bây giờ bé hay nhắc về " con vịt tàu, con vịt xiêm, gốc khế, cục gò mối trước nhà ngoại " ....

Má ơi...ước gì...con được mặc cùng màu áo với má chụp tấm hình, được lặt rau, làm cá với má...được tưới cây với má trong vườn cũ năm nào, hay là như bây giờ , là đi dạo mỗi sáng cho má khỏe chân. Con nhớ quán dừa đường 12, quán sữa đậu nành Cây Mít, nhớ lúc má ngồi lựa cà tím ở một buổi sáng họp chợ góc đường 14...như cách đây hơn mười ngày trước.
Nhìn má ngồi ăn cơm mà lòng con ước ao .....để rồi nỗi xót xa trào dâng, nghen lời....
Hôm nay ...bây giờ đây...giây phút này...mặn môi khi nhìn má, không phải để mơ nữa, mà là muốn bay về ngay với má mà thôi.

Cầu Trời cho má khỏe lâu
Để con gặp má lần sau
Cầu xin ơn đức nhiệm màu
Má còn khỏe mãi , khỏe lâu, đợi con về..

út Hợp.


Sáng Sớm Hôm Nay


Sáng hôm nay vào đây
Nhìn hình Má của hai năm trước
Lòng dâng niềm ao ước...

Má được bình an, vui vẻ như ngày cũ
Bữa cơm vui có bé Ánh kề bên
Má vui mới khỏe cho nên...
Cầu mong Má khỏe thật bền, chờ con. :heart:

Chờ con, con cách núi non
Cầu xin Má chớ héo mòn tháng năm
Dù cho ngàn dặm xa xăm
Má ơi...con sẽ về thăm ngày gần. :rose:

út Hợp.
06.08.2013
Hình đại diện của thành viên
sonnuphaca
Lớp 11
Lớp 11
 
Bài viết: 2634
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 3:28 pm
Đến từ: K10

Re: KỶ NIỆM LÀNG QUÊ

Gửi bàigửi bởi sonnuphaca » Chủ nhật Tháng 9 28, 2014 11:48 am

Mùa Giáp Tết


Má ơi.....
Về cuối năm, lịch mỏng dần từng ngày, tiết trời se lạnh, báo hiệu năm hết tết đến gần kề. Nơi con ở càng lạnh hơn nhiều. Có những buổi sáng con cho hai cháu Micha và Matthi ăn cơm nóng với cá rô kho sả nghệ như ngày con còn nhỏ má thường cho ăn. Kho cá rô, vì hàng đông lạnh chỗ con ở không có cá sặc, cá tràu cửng ...như ở quê mình. Cá rô này chắc là cá nuôi , vì cá to lắm chứ không nhỏ như cá hồi xưa nhà mình bắt khi tát cá hay tháo đìa, tháo đập mùa giáp tết.
Đi xa má, hành trang của con đầy ắp hình bóng má và những ngày thơ ấu biết bao kỷ niệm làng quê. Mùa giáp tết này người làng mình cực nhọc vì nhiều việc lắm, nào là mùa màng lúa thóc, tháo đià tháo đập, phơi lúa, xay lúa, xay bột làm bánh, cắt lá gói bánh, chùi lư hương, quét dọn nhà cửa......
Năm xưa... trời vừa hừng đông, sau khi cơm nước xong, ba vai vác cuốc, tay xách nôm xách đục xuống ruộng tháo đià.
Con nhớ nhất và thích nhất là lúc ngồi lựa tôm cá. Tôm lớn, cá lớn bán rồi, còn lại mớ cá sặc, cá rô con, cá tràu cửng......má với con làm cá, má biểu ra vườn nhổ sả để lấy lá chà cho sạch nhớt. Má làm cá kỹ lắm, sợ tanh. Cá sạch rồi, má bỏ vô nồi đất ướp sả nghệ, nước mắm, chút muối, bột ngọt....chờ cho cá ngấm gia vị cứng cứng rồi mới đem kho. Khi cá gần chín, má bỏ vô nồi vài trái ớt hiểm, để lửa riu riu... lúc này, mùi cá kho nghệ thơm lừng chái bếp ngoài hiên gợi cơn đói bụng. Con hay giở nắp nồi ra thăm chừng, bị má la hoài! Con thích nhìn những con cá ngấm nghệ vàng tươi hấp dẫn nẫy mình trong nồi vì ngọn lửa . Má kho hay nấu đều không bỏ đường. Má nói mùi đường làm át mùi vị món ăn. Những món ăn đồng quê của má cũng không chiên qua dầu mỡ sơ chế như nhiều người nấu canh hay kho cá thường làm. Ba thì thích những món chiên xào nên bữa ăn của ba hay có thêm điã thức ăn riêng. Đặc biệt là ba xào món rắn với lá nghệ độc đáo không kém món cá kho nghệ của má, nhưng vì hồi đó con và bé Xuân theo " phe " má nên ít khi ủng hộ món ăn của ba ! Nghĩ lại mà thương ba lắm, ba thì thích ăn ngọt, má thì không, nên có khi ba tự nấu chè trứng vịt với đậu xanh theo ý thích.
Má ơi, những ngày cuối năm nhắc tới ba, lòng se thắt vì nỗi thiếu vắng, nhớ nhung. Lại một mùa xuân sắp về trên quê hương, ba ra đi gần 9 năm rồi.Nhiều khi con bỗng giật mình, không ngờ đã vắng ba lâu vậy_ để có lúc con thấy thèm một tiếng gọi " Ba ơi "; thèm vô cùng. Những ngày về quê nhà thăm má, con qua nhà dì Năm,nghe các em Trận Thượng Hải gọi dượng Năm mà nhớ ba vô cùng nhớ. Dì Năm cũng đã đi xa hơn một năm rồi. Ngày dì Năm mất, con sợ má bị sốc vì mất mát tình thân ruột thịt cuối cùng. Con về bên má vỏn vẹn 9 ngày - sau ngày dì Năm ra đi_ và con cảm nhận được nỗi buồn của má- má đã phải trải qua mất mát đau lòng : vĩnh biệt người em gái mà má thương yêu nhất ! Dì Năm không còn ngồi chung xích đu với má những lần má tới thăm_không còn những câu chuyện kể về thời chăn vịt phiêu lưu ở Vàm Ông Đại hay sông Buông lúc hai chị em còn nhỏ dại.
Má thương nhớ,
Con không dám đổ thừa cho số phận, nhưng con ước gì được ở bên má lúc này. Không phải là chạy đua với thời gian, nhưng bây giờ, điều gì có thể... thì con không chờ lâu nữa _nên khi nào thu xếp được chừng 10 ngày, nửa tháng thì con cũng về bên má. Thư cũ của má gửi con : " Cha mẹ còn, con chớ đi xa "- chính tình ý này của má đã xui con vượt đường xa vạn dặm để về bên má mà lòng không e ngại. Và có lẽ vì con ở xa, nên món cá kho nghệ của má đối với con và các con của con_ có ý nghiã là một món ăn truyền thống gia đình, lưu truyền của Bà Ngoại, như hoài niệm về quê hương Việt Nam qua một món ăn dân dã nhưng nặng mang cả nỗi lòng với quê xưa chốn cũ.
Má ơi! Mai nở rồi...xuân Nhâm Thìn đang tới trước thềm, con kính chúc Má một mùa xuân mới mạnh khỏe,luôn lạc quan, vui tươi như tính cách tuyệt vời của má.


Mùa xuân không có tuổi
Mùa xuân mãi xanh tươi
Mùa xuân vui phơi phới
Mùa xuân trong cuộc đời:
CHÚC MÁ LUÔN KHỎE MẠNH
LÒNG TRÀN NGẬP NIỀM VUI
NHƯ MÙA XUÂN MỚI.

Kính chúc Má vui Xuân Nhâm Thìn.
Ut Hợp
Xuân 2012.
Hình đại diện của thành viên
sonnuphaca
Lớp 11
Lớp 11
 
Bài viết: 2634
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 05, 2012 3:28 pm
Đến từ: K10


Quay về Văn sáng tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách