Vài Suy Nghĩ Về Những Người Vác Ngà Voi

Tạp Ghi, những ghi chép vụn vặt trong đời

Vài Suy Nghĩ Về Những Người Vác Ngà Voi

Gửi bàigửi bởi ngodinhchau » Thứ 4 Tháng 7 17, 2013 12:39 am

Thưa Diễn Đàn,
Mấy ngày qua,có lẽ nhiều người trong chúng ta đã sửng sốt khi thấy thong tin trên DĐ về việc hai bạn: Nguyễn thị Thu Thủy K8 và Phạm văn Thành K2 ở Úc đã hào phóng tặng 2 ngàn đô cho Quỹ của Trường.Sửng sốt là phải,bởi vì theo tôi nghĩ,người Việt chúng ta không có tập quán đóng góp cho Quỹ Sinh Hoạt Cộng Đồng.Chỉ khi nào,gặp bảo tố,sóng thần,động đất,hay những việc làm kêu gọi từ thiện,chúng ta mời hăng hái đóng góp với câu khẩu hiệu giương lên "lá lành đùm lá rách",còn ngoài ra chúng ta không "hưởn" đóng góp trong thời "bình",bởi vì lúc đó người ta thường đóng cửa lại rồi dán lên khẩu hiệu "đèn nhà ai nấy sáng",có khi còn lầm bầm câu thần chú "mặc kệ nó".Triệu phú Trần Đình Trường ở New york,danh tiếng lẫy lừng khi đóng góp 2 triệu đô cho nạn nhân vụ khủng bố 9-11,nhưng hình như tôi chưa hề nghe ông có đóng góp gì hay không cho những sinh hoạt Cộng đồng.Trái lại,người Tây người Mỹ,hay nói chung là những người ở các nước tiên tiến,người ta coi việc đóng góp cho Cộng Đồng là việc bình thường.Có một câu chuyện có thật,khá cảm động nên khiến tôi nhớ mãi,rằng có một bà Cụ người Mỹ sống rất đạm bạc trong một ngôi nhà nhỏ,bà cụ sống đơn độc vì con cháu ở xa nên không ai gần gủi,cụ cũng không giao du với những người hàng xóm chung quanh,người ta nghĩ cụ rất nghèo vì thấy cụ sống rất tằn tiện để tiết kiệm từng đồng từng cắc.Vậy mà khi cụ qua đời,người ta khám phá ra một điều kinh ngạc,cụ để lại di chúc hiến tặng toàn bộ di sản khoảng 1 triệu đô cho ngôi Trường Đại học,mà khi xưa cụ đã từng theo học.Tôi thấy hình như chưa có người VN nào làm được một điều vĩ đại như thế này.Phần lớn chúng ta khi nghe câu chuyện của bà cụ,thường trề môi nhúng mỏ:" Ối chà! bà cụ thiệt rỗi hơi,sao lại làm thế,sao không đem tài sản được tạo dựng bằng mồ hôi nước mắt của mình,để cho con cho cháu,mà lại đem tặng cho người dưng,bà cụ chắc bị điên !" Thưa rằng,có một người còn điên hơn nữa,Bill Gate người giàu nhất thế giới,một người mà khi nhắc tới tên tuổi cả thế giới này đều hết lòng ngưỡng phục.Ông tuyên bố rằng,khi vợ chồng ông qua đời,chỉ để lại cho mỗi đứa con 10 triệu đô,còn tất cả phần lớn còn lại được hiến tặng cho quỹ Từ thiện được mang tên ông bà.Tài sản của Bill Gate không phải vài chục,hay vài trăm triệu mà ước khoảng 60 tỷ đô.Và tôi cũng dám chắc một điều là,trong vòng một trăm năm nữa cũng không có một Đại gia VN nào dám tuyên bố như vậy.Bởi vì Văn Hóa mỗi nơi một khác,người VN tích cóp tài sản để "lo cho đời cháu,cũng cố đời con",còn người Mỹ thì muốn cống hiến cho xã hội.Người Mỹ coi chuyện góp công góp của vào những hoạt động công ích như bịnh viện,trường học,nhà thờ...là chuyện hết sức bình thường.Ngoài ra,người ta còn tham gia hết sức tích cực vào những sinh hoạt xã hội-chính trị khác,chẳng hạn như trong cuộc tranh cử Tổng Thống Mỹ vừa rồi (11-2012),đã có rất nhiều người tự nguyện làm thiện nguyện viên không lương,ngoài việc đóng góp tiền bạc rất lớn vào quỹ tranh cử của ứng viên TT mà họ mến mộ,họ còn tích cực tham gia vận động bằng cách gửi flyer,gọi phone đến từng người,hay đi gỏ cửa từng nhà để kêu gọi mọi người dồn phiếu cho ứng viên của họ.Người Việt chúng ta thấy thế,lấy làm ngạc nhiên lắm mà có khi còn cho rằng:"đó là những kẻ ăn cơm nhà vác ngà voi".Vâng!đúng thế,tôi lờ mờ cảm thấy rằng,chính những kẻ vác ngà voi này,là một trong những yếu tố quan trọng nhất để thúc đẩy nước Mỹ tiến lên hàng đầu,có phải vậy không?
Trở lại chuyện chúng ta,như có lần tôi đã nói,sân trường THTĐ có được bộ mặt như ngày hôm nay,là nhờ công lao đóng góp rất lớn của tất cả những người ham thích vác ngà voi,nếu không có những người đóng góp tâm huyết này,thì chúng ta không thể có Diển Đàn,Đặc San,và không có Họp mặt tề tựu gì hết cả.Có khi nào bạn cầm trên tay quyển ĐS,rồi bạn tự hỏi nó được thành hình như thế nào không? Đó là nhờ rất nhiều người giơ lưng ra vác ngà voi đó,thưa bạn.Và người vác nặng nhọc nhất chính là Thầy Hồ văn Trai.Khởi đầu,phải kêu gọi đóng góp tiền bạc,vì phải có tiền mới in sách được,không có nhà in nào làm không công cho mình,sau đó kêu gọi viết bài để làm nội dung cho tờ báo,đây là điều lo âu nhất cho Ban Biên Tập.Chúng ta thấy danh sách thành viên gia nhập DĐ là trên 200 người,học trò từ Khóa 1 đến K10 là trên một ngàn người,vậy mà năm nào cũng phải kêu gọi í ới.Đặc San không hề kêu gọi chúng ta đóng góp những áng văn,áng thơ tuyệt tác,mà chỉ yêu cầu những bài văn thuộc loại "cây trường lá lớp",giống như những bài Luận văn mà ngày xưa lúc đi học,chúng ta phải nộp bài hàng tuần cho Thầy Cô chấm điểm,vậy thôi,mà sao khó trời ơi!!!
Sau khi bài vở được gửi về,đến phần vất vả của Thầy Trai đây,Thầy phải lo sửa chữa,biên tập,sắp xếp bài vở,rồi chạy lên chạy xuống Nhà in,để trông coi việc in ấn.Cuối cùng ĐS được thành hình nhưng vẩn chưa hết chuyện,bởi vì công việc phát hành là công việc nặng nhọc nhất.Phát hành trong nước rất đơn giản,chỉ cần nhấc phone lên kêu gọi người này người nọ,thế là xong.Việc phát hành ra Hải ngoại mới là chuyện đau đầu cho Ban Biên tập,gửi được một quyển ĐS qua tới Mỹ là điều không đơn giản.Có lần Thầy Đăng về VN,nhân dịp ĐS phát hành,khi trở lại Mỹ,Thầy khệ nệ mang theo khoãng 20 quyển,khi mang về tới nhà,Thầy lại lích kích đóng gói từng quyển một,sau đó lại mang ra Bưu điện gửi cho từng người học trò của Thầy ở xa,để cuối cùng đến tay các bạn.Không biết có ai còn nhớ đến nỗi nhọc nhằn của Thầy và của tất cả những người vác ngà voi,khi cầm trên tay quyển ĐS hay không?
Cuối bài viết,cho tôi gửi lời ngưỡng mộ đến hai bạn Nguyễn thị Thu Thủy K8 và Phạm Văn Thành K2,các bạn của tôi đã thấu hiểu đạo lý ở đời "mình vì mọi người.NĐC (viết xong ngày 22-11-2012
Hình đại diện của thành viên
ngodinhchau
Lớp 1
Lớp 1
 
Bài viết: 18
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 06, 2012 2:09 am
Đến từ: K2

Quay về Tạp Ghi

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron