Chuyện lạ...đó đây...

Chuyện lạ khắp bốn phương trời

Điều hành viên: NhomGiuVuon

Chuyện lạ...đó đây...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 4 13, 2012 5:52 pm

Cô gái 4 lần lấy chồng hụt ở Long An


Không biết có phải vì cô tuổi dần “sát chồng” hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà cứ sau khi “coi mắt”, trong thời gian chờ đám cưới, các “chú rể” vì những lý do khác nhau mà tử vong. Vào thời ấy, vào đầu thập niên 1920, người con gái sau khi “coi mắt” là coi như đã có chồng, vì vậy mà người dân sống 2 bên dòng sông Bảo Định (thành phố Tân An, tỉnh Long An) cứ truyền mãi giai thoại về 1 người con gái 4 lần có chồng mà vẫn còn trinh.

Dòng sông Bảo Định nối liền sông Tiền và sông Vàm Cỏ, nó chảy ngang và chia cắt thị xã Tân An (nay là thành phố Tân An) ra làm 2 phần bằng nhau. Bây giờ ở thành phố Tân An đã có 4 chiếc cầu bắc qua sông Bảo Định nối liền 2 phần của thành phố, đó là: cầu Đúc, cầu Dây, cầu Trương Định và cống đập Bảo Định.

Vào cái thời diễn ra câu chuyện “có chồng 4 lần mà vẫn còn trinh”, chưa có chiếc cầu nào bắc qua sông Bảo Định, người dân 2 bên sông muốn qua lại phải dùng đò ngang, và chính 1 chiếc đò ngang qua sông đã làm chết 1 trong 4 chú rể của câu chuyện đang kể, khi anh trên đường đến nhà gái để đón dâu. Đó là lần người con gái trong câu chuyện gần với đêm tân hôn nhất, khi mà tiệc “nhóm họ” bên nhà gái đã đãi xong, chuẩn bị đợi nhà trai đến để đưa dâu. Vậy mà chú rể vẫn cứ chết như 3 lần trước.

Quá hoang mang và thất vọng, cộng với những lời đàm tiếu của người dân trong vùng, cô Tư Thảo (tên người con gái trong câu chuyện) đã bỏ xứ Tân An đi về miệt Gia Định – Đồng Nai, sau đó không còn ai biết gì về cô nữa, nhưng câu chuyện cô 4 lần có chồng mà vẫn còn trinh thì vẫn còn lưu truyền mãi ở Tân An đến ngày nay.

Đám cưới thành đám tang

Vào đầu thập niên 1920, ở chỗ chiếc cầu Đúc bằng bê tông vĩnh cửu nối liền phường 1 và phường 2 thành phố Tân An hiện nay là bến sông tấp nập tàu ghe. Sau đó khoảng 10 năm chiếc cầu Đúc mới được xây dựng lên và tồn tại đến ngày nay. Ngày ấy, người dân 2 bên sông qua lại bằng những chiếc đò nhỏ, chèo tay, mỗi chiếc chở độ 5 – 10 người. Buổi sáng hôm ấy, bến sông nhộn nhịp hơn ngày thường, vì sắp có 1 đám đón dâu ngang qua sông. Nhà trai ở miệt Thủ Thừa, họ đi xe ngựa xuống Tân An, rồi mướn xuồng đưa qua sông Bảo Định để đón dâu.

Nhà cô dâu ở bên kia sông, từ nhà có thể nhìn xuống bến đò để thấy nhà trai với đầy đủ lễ vật đang xuống đò qua sông để rước dâu. Đoàn người đi đón dâu khoảng 20 người, họ chia làm 3 nhóm đi 3 chiếc đò sang sông. Chiếc đi đầu có bà mai, cha của chú rể, cùng những người ngồi bàn trưởng tộc. Chiếc thứ hai chở chú rể chính, rể phụ và cánh thanh niên đi đón dâu. Chiếc cuối cùng chở cánh phụ nữ.

Dòng sông Bảo Định ngày ấy không rộng lắm, bề ngang chỉ độ 50 mét, thế nhưng nước sông thì chảy xiết, nhất là gặp lúc nước ròng. Buổi sáng hôm ấy, sông Bảo Định đang lúc nước ròng, lại vào mùa nước đổ, nên nước chảy rất mạnh, những người chèo đò phải chèo cật lực để nương theo dòng nước đưa đoàn người đón dâu qua sông.

Khi chiếc đò thứ nhất chở bà mai và những người lớn tuổi cập bến, từ phía nhà gái pháo bắt đầu nổ ran để đón mừng nhà trai. Cũng chính viên pháo “đùng” khai hỏa bất ngờ đã làm cho 1 thanh niên “yếu bóng vía” đi trên chiếc đò thứ hai chở chú rể bị giựt mình, làm chiếc xuồng chao nghiêng.

Nếu như những người đi trên xuồng đều quen với chuyện sông nước thì chẳng có vấn đề gì, đằng này đoàn thanh niên nhà trai đến từ huyện Thủ Thừa ít sông nước, đa số họ ít được đi xuồng, nhiều người không biết bơi, vì vậy mà họ hoang mang, hoảng loạn. Vậy là dù chỉ còn cách bờ sông chưa tới 10 mét, nhưng chiếc đò chở chú rể đón dâu đã không còn cơ hội cập bến, nó bị lật ngang dìm chú rể và những thanh niên đi cùng với bao lễ vật xuống dòng nước đang chảy mạnh.

Hàng chục thanh niên từ trên bờ đã cởi đồ lao nhanh xuống sông để cứu những người không biết bơi, nhưng do nước chảy mạnh, chú rể và 1 người nữa đã chìm mất hút dưới dòng sông. Hơn 1 ngày sau xác chú rể mới nổi lên ngoài sông Vàm Cỏ Tây cách nơi xảy ra tai nạn gần 1 cây số.

Lần ấy cô Tư Thảo dù chưa 1 lần “nhất dạ đồng sàn”, nhưng cũng về nhà chồng để thọ tang chồng, làm tròn phận sự dâu con. Tất nhiên, cô là người khóc nhiều nhất trong đám tang, suốt mấy ngày cô ra ruộng nằm ôm nấm mộ đất mới mà than khóc, kể lể cho một kiếp má hồng bị “trời xanh quen thói má hồng đánh ghen”.

Sau đúng 3 tháng, cô Tư Thảo xin phép nhà chồng cho cô “xả tang”, rồi từ giã trở về nhà cha mẹ ruột ở Tân An. Sau vài ngày ân cần chăm sóc cha mẹ, cô Tư Thảo xin phép 2 đấng sinh thành cho cô đi về Gia Định – Đồng Nai làm ăn với nghề thợ may của mình.

Dù rất thương con gái, nhưng cha mẹ cô Tư Thảo không nỡ ngăn cản con, vì nếu cô tiếp tục ở lại Tân An, trọn đời cô sẽ “ở giá” vì sẽ không còn chàng trai nào bạo gan tới cầu hôn cô – một người con gái tuổi dần đã 4 lần “sát chồng” dù chưa một lần nếm trải “đêm tân hôn”.

Sau khi rời Tân An đi Gia Định – Đồng Nai, cô Tư Thảo có vài lần trở về thăm cha mẹ, sau đó không ai biết gì nữa về cô. Có người nói cô Tư lấy được 1 ông “Các Chú” (tiếng chỉ người Triều Châu nhập cư vào Việt Nam lúc đó) ở Biên Hòa rồi theo chồng về ở luôn bên Tàu.

Chuyến xe lửa định mệnh

Xung quanh giai thoại về cô Tư Thảo “có chồng 4 lần mà vẫn còn trinh”, sau này những người lớn tuổi ở Tân An kể lại có nhiều điểm dị biệt, nhưng khá giống nhau ở chỗ cô đã 4 lần đính hôn và cả 4 lần chú rể đều chết yểu và chuyện chìm đò làm chết chú rể khi nhà trai chuẩn bị bước chân lên nhà gái để rước dâu. Theo cụ Tám Oanh, người đã sống cuộc đời gần 90 năm bên bờ sông Bảo Định, thì khi ông lớn lên đã nghe cha mẹ kể về chuyện cô Tư Thảo 4 lần có chồng...

Theo đó, cô Tư tuổi dần, sinh năm 1902, là người con gái đẹp người, đẹp nết, thêu thùa may vá thật khéo tay, cô mở tiệm may ngay bên bờ sông Bảo Định cách không xa bến đò. Năm 17 tuổi, lần đầu tiên cô Tư được người mai mối với 1 thanh niên ở Bến Lức, cách Tân An khoảng 15 cây số.

Theo tập tục của người dân Nam bộ thời ấy, sau khi bà mai gặp gỡ gia đình 2 bên để bằng “miệng lưỡi” của mình mà thuyết phục chuyện hôn nhân, là đến 1 thủ tục gọi là “coi mắt”, nếu sau khi “coi mắt” mà 2 bên đều ưng ý, thì sẽ tiến tới chuyện nhà trai sang bỏ rượu, rồi đám hỏi, trước khi lễ cưới chính thức được tiến hành.

Thông thường, từ ngày coi mắt cho tới ngày cưới là khoảng 1 – 2 năm, có khi kéo dài tới 3 năm, tùy theo điều kiện của nhà gái, nhưng hiếm khi nào sớm hơn 1 năm.

Lần ấy chàng trai từ Bến Lức mặc áo dài khăn đống được cha mẹ và bà mai đưa đến Tân An để coi mắt cô Tư Thảo. Chỉ được ngắm nhìn cô Tư Thảo vài khoảnh khắc khi cô mặc áo dài lên nhà trên châm trà đãi khách, nhưng chú rể đang đứng dựa cột nhà suốt cả tiếng đồng hồ đã quên hết chuyện mỏi chân, anh ta thấy tâm hồn lâng lâng bay bổng khi nghĩ tới chuyện mai này anh cưới được người vợ xinh đẹp, đoan trang như mơ.

Trong khi đó, từ trong buồng ở nhà sau, cô Tư Thảo cũng có cách ngó lén người chàng trai coi mắt mình, rồi sau đó khi khách đã ra về, đám bạn gái của cô cứ khen: “Chàng rể hiền lành, đẹp trai”. Mẹ và dì của cô Tư Thảo không quan tâm tới chuyện “đẹp trai”, mà chấm chàng rể ở chỗ hiền hậu, nhất là khi được sinh ra trong gia đình gia giáo, bản thân anh ta cũng sắp trở thành người “gõ đầu trẻ”, khi có chồng cô Tư Thảo sẽ trở thành “thiếm giáo”.

Sau khi bên nhà trai ra về, bà mai ở lại thăm dò thái độ của nhà gái và bà đã thật sự an tâm khi biết chắc rằng “trai tài” đã gặp được “gái sắc”, bà tiếp tục nán lại dùng cơm chiều với gia đình cô Tư Thảo và cũng để bàn chuyện coi ngày để nhà trai đi bỏ rượu. Vì vậy mà khi bà mai chưa kịp rời khỏi nhà cô Tư Thảo thì đã có người hớt hải qua đò báo hung tin: Chàng trai vừa đến coi mắt cô Tư Thảo đã bị tai nạn trên đường trở về nhà ở Bến Lức.

Thời đó, việc đi lại giữa Tân An và Bến Lức rất thuận tiện nhờ tuyến xe lửa Sài Gòn – Mỹ Tho. Tuyến xe lửa được thực dân Pháp xây dựng đầu tiên ở Đông Dương (năm 1885) này từng là “kỳ quan” trong con mắt của người dân vùng sông nước miền Tây, khi mà từ bao đời họ chỉ biết đi lại bằng ghe xuồng lênh đênh trên sống nước hoặc bằng ngựa kéo.

Đặc biệt là khi “Sở Hỏa xa” sau đó đã bắc được 2 chiếc cầu Tân An (qua sông Vàm Cỏ Tây) và Bến Lức (sông Vàm Cỏ Đông) để xe lửa chạy một mạch, thay cho cảnh qua phà trước đó, người dân miền Tây đi lại bằng xe lửa ngày càng nhiều.

Thế nhưng, từ đi ghe xuồng trên sông hoặc đi xe thổ mộ trên đường làng chuyển sang đi xe lửa, nhiều người phải bỡ ngỡ, không ít tai nạn xảy ra do chuyện chưa quen đi xe lửa đó. Không biết do không có kinh nghiệm đi xe lửa hay vì quá vui mừng khi nghĩ đến chuyện sẽ cưới được vợ đẹp, mà chàng trai đã bước xuống sân ga Bến Lức khi xe lửa chưa dừng hẳn.

Anh ta đã bị giật té, đầu đập vào nền bê tông sân ga, gây chấn thương sọ não. Điều kiện y học thời đó không thể làm gì hơn ngoài chuyện để cho người thanh niên hôn mê dần rồi tử vong. Vậy là mới 17 tuổi mà cô Tư Thảo đã mang tiếng có 1 đời chồng!

Sự cố chết người trong một trận đá banh

Câu chuyện về chàng trai vừa mới đi coi mắt cô Tư Thảo đã bị té xe lửa chết đã làm xôn xao dư luận thị xã Tân An lúc đó suốt nhiều tháng trời. Vừa đi coi mắt vợ đã chết, bản thân chuyện ấy đã là đề tài cho mọi người bàn tán sôi nổi, trong khi cô gái được coi mắt lại “tuổi dần”, làm cho câu chuyện thêm ly kỳ, huyền bí. Nhưng rồi mọi chuyện cũng lắng dịu theo thời gian, mọi người cũng trở về với công việc đời thường, chẳng còn ai bàn tán chuyện cô Tư Thảo “sát chồng”.

Rồi nhờ “đẹp người, đẹp nết”, chỉ hơn 1 năm sau lại có đám tới dạm hỏi cô Tư Thảo. Chú rể là con 1 điền chủ ở quận Tân Trụ, cách Tân An gần 20 cây số. Dù bà mai cố tình giấu nhẹm chuyện cô Tư Thảo đã 1 lần được coi mắt và người đi coi mắt cô đã chết vì tai nạn trên đường về nhà, nhưng gia đình chàng trai ở Tân Trụ cũng biết được chuyện đó.

Mẹ của chàng trai thì sợ, nên can ngăn, trong khi ba của chàng trai lại nói: “Ăn thua gì, cái mạng thằng Tư nó lớn, lo gì”. Còn anh Tư thì chưa hình dung chuyện “mạng lớn, mạng nhỏ” ra sao, nhưng nghe nói có vợ đẹp thì ham, nên không lo sợ gì hết. Ngày đi coi mắt diễn ra suôn sẻ, nên khi về tới nhà cha con anh Tư tự đắc nói: “Thấy chưa, số thằng Tư lớn, dễ gì chết yểu vì bị cọp vồ”.

Hơn 3 tháng sau, vào ngày mùng 9 tháng giêng ta thật đẹp, bà mai cùng cha anh Tư mang rượu tới nhà gái để chính thức xác nhận cuộc hôn nhân giữa anh Tư và cô Tư Thảo. Ngày cha đi bỏ rượu ở Tân An, anh Tư đi coi đá banh ở xã Bình Lãng.

Hình ảnh
Cầu Đúc ở TP.Tân An, nơi ngày xưa là bến đò ngang qua sông Bảo Định, cũng là nơi chứng kiến chuyện tình duyên kỳ lạ của cô Tư Thảo


Thuở ấy phong trào đá banh thật mạnh, tuần nào cũng có giải thi đấu trong xã, trong huyện, xã nào, ấp nào cũng có đội banh, dù đôi khi “trái banh” phải làm bằng trái bưởi phơi khô dồn bông gòn, vì không phải ở đâu cũng có tiền mua banh da hoặc banh nhựa để đá, còn “sân banh” thường là mặt ruộng nứt nẻ vào mùa khô. Ngày hôm ấy xã Bình Lãng tổ chức giải bóng đá “giựt cúp” dành cho đội bóng của các ấp trong xã, sân bóng là đám ruộng khô bên vệ đường. Anh Tư vì mê đá banh nên đi coi chứ ngày hôm ấy không có đội banh của ấp anh đi đá.

Nhiều đội bóng tranh giải trong 1 ngày, vì vậy mà các đội thay nhau đá liên tục suốt ngày, không có thời gian nghỉ trưa. Khán giả đi xem đá banh vì vậy mà cũng theo suốt cả ngày dưới trời nắng gắt.

Khoảng đầu giờ chiều, trong khi đang diễn ra trận đấu tứ kết căng thẳng, trong một pha tấn công, một cầu thủ sút mạnh bóng về khung thành đối phương, nhưng bóng đi không trúng mục tiêu, bay ra phía sau khung thành, nằm dưới 1 gốc cây. Đang đứng xem phía sau cầu môn, anh Tư chạy vội đi lượm banh giúp các cầu thủ. Thế nhưng, sau khi lượm banh, anh Tư đứng dựa vào gốc cây bất động, hai tay vẫn ôm chặt trái banh, mặc cho mọi người kêu réo, chờ đợi, anh vẫn không mang trái banh vô sân.

Một số người sốt ruột đã lớn tiếng cự nự người đi lượm banh đã “câu giờ”, đề nghị trọng tài “bù giờ” cho trận đấu. Mặc cho mọi người sốt ruột, la lối, anh Tư vẫn ôm trái banh đứng bất động dựa vô gốc cây. Đến khi có người chạy tới giựt trái banh thì anh Tư mới đổ kềnh ra đất, chừng đó mọi người mới tá hỏa là anh ta đã bị “trời trồng” (chết đứng), chứng bệnh mà sau này ta hay gọi là “đột tử”.

Cha của anh Tư trên đường đi “bỏ rượu” bên nhà gái ở Tân An trở về, khi đi ngang sân banh Bình Lãng thấy chuyện lao xao đã ghé vô xem, thì hỡi ôi con trai ông đang nằm bất động dưới gốc cây, miệng sùi bọt mép. Tất cả những nỗ lực cứu chữa cho nạn nhân đều trở nên vô vọng.

Về cái chết của chàng trai chuẩn bị cưới vợ tên Tư, chuyện kể có nhiều dị bản khác nhau, chẳng hạn có người cho rằng không phải anh Tư bị “trời trồng”, mà do anh đứng ngay phía sau cầu môn, bị trái banh đá căng trúng vào đầu làm anh bị đứt mạch máu não chết. Người khác lại kể rằng, khi anh Tư chạy đi lượm trái banh trên mặt ruộng nứt nẻ vào mùa khô, chân anh bị sụp khe nứt, anh té đập đầu xuống mặt ruộng làm đứt mạch máu não nên chết.

Khi mọi người đưa xác anh Tư về tới nhà, câu than khóc đầu tiên của mẹ anh Tư là: “Trời ơi, ông thấy chưa, tui đã can mà cha con ông đâu có nghe, cứ quyết cưới cho được gái đẹp, gái thành thị, để bây giờ con tui ra nông nỗi này nè trời!”.

Chuyện anh Tư bị “trời trồng” trong ngày gia đình đi bỏ rượu cưới vợ đã gây xôn xao dư luận từ quận Tân Trụ lên thị xã Tân An. Câu chuyện càng trở nên ly kỳ, kịch tính khi người ta gắn thêm vào đó cái chết của người thanh niên ở Bến Lức đi coi mắt cô Tư Thảo trước đó hơn 1 năm. Cha của cô Tư Thảo đã đến viếng đám tang của chàng trai “rể hụt”, cũng là để trình với cha mẹ nạn nhân xin “trả rượu”.

Suốt mấy tháng trời, cô Tư Thảo không dám bước ra khỏi nhà, hễ có thời gian rảnh là cô vô buồng nằm vùi khóc ướt hết gối. Rồi cô Tư Thảo cùng mẹ đã ăn chay đúng 1 năm, ngày rằm nào 2 mẹ con cũng đến chùa làm công quả 2 ngày để van vái phật trời cho cô hết “nặng vía”, thoát khỏi cái số “sát chồng”.

Hồi hộp như xổ số

Cô Tư Thảo và mẹ ngừng ăn chay tuần trước thì tuần sau có người tới nhà đặt vấn đề mai mối cô Tư với 1 đám ở bên Tân Hiệp – Tiền Giang. Người đàn ông này hơi đứng tuổi, lớn hơn cô Tư 8 tuổi, nhưng được cái là có nghề nghiệp thợ bạc đàng hoàng, gia đình có cơ ngơi vững vàng với 1 tiệm vàng ở chợ huyện. Tất nhiên là trước khi đến với nhà gái, bà mai cũng đã “uốn ba tấc lưỡi” thuyết phục gia đình người thanh niên lớn tuổi mà chưa vợ không nên đặt nặng chuyện cô Tư Thảo đã 2 lần “lỡ chồng”.

Người thanh niên ở Tân Hiệp vốn rất kén vợ (nên mới sống độc thân đến gần 30 tuổi), nhưng lại không tin những chuyện huyền bí theo kiểu “tuổi dần sát chồng”, nên đã ưng thuận khi nghe bà mai ca tụng cô Tư Thảo “sắc nước hương trời”. Cha mẹ của anh ban đầu cũng hơi lừng khừng, nhưng sợ cản đám này thì con họ tiếp tục ở vậy, nên đã “đánh liều” gật đầu theo con.

Về phần cô Tư Thảo, cô đã thật sự hoang mang lo sợ khi lại nghe bàn tới chuyện “có chồng”, nhưng cha mẹ cô thì chưa hết hi vọng về tương lai hạnh phúc của đứa con gái yêu, vì vậy mà ông bà đã ưng thuận trước lời ngon ngọt của bà mai. Áo mặc sao qua khỏi đầu, cô Tư Thảo vâng lời cha mẹ mà trong lòng không khỏi hoang mang lo lắng. Từ Tân Hiệp đến Tân An coi mắt vợ, chàng trai thợ bạc cũng đi bằng xe lửa, nhưng đã không xảy ra chuyện chết vì té xe như nhiều người lo sợ.

Ngày cha chàng trai đi bỏ rượu bên nhà gái ở Tân An, chàng ở nhà cũng đi coi đá banh ở sân vận động Tân Hiệp, nhưng cũng không xảy ra chuyện “trời trồng” như mọi người lo lắng can gián anh đừng đi coi “trận banh định mệnh”.

Thấm thoát rồi ngày đám hỏi cũng tới. Mọi người hồi hộp theo dõi cuộc hôn nhân mới này như theo dõi xổ số!

Gia đình nhà trai khá giả, gia đình bên gái cũng không kém cạnh, vì vậy đám hỏi của họ thật linh đình, nhộn nhịp cả một đoạn bờ sông Bảo Định.

Là thợ bạc, chính tay chàng trai đã làm cặp nhẫn bằng vàng để đeo cho mình và cho người vợ tương lai. Cả hai bên gia đình cô dâu và chú rể đều có cớ để vui tràn, vì vậy mà tiệc tùng kéo dài, rượu đế Gò Đen chảy như suối.

Chàng rể ban đầu rất ý tứ, chỉ nhấp môi mỗi khi có ai mời rượu, còn lại là lo chạy bàn, tiếp thức ăn cho khách gia đình 2 bên. Ngay trong tiệc rượu, người lớn 2 bên cũng dễ dàng thống nhất sẽ tiến hành lễ cưới sau 3 tháng, chứ không kéo dài hàng năm, chàng trai không phải vất vả qua “làm rể” gánh nước, chẻ củi như tập tục bao đời.

Đến lúc đó, khi đã được coi là con trong nhà, chàng rể được cha vợ cho phép uống rượu “tùy khả năng”. “Khả năng” của chàng trai sống độc thân tới gần 30 tuổi là cả lít rượu đế, nhưng vì phải giữ ý tứ, nên chàng uống độ 2 xị (nửa lít) rượu là ngừng, ai ép thêm cũng từ chối.

Trên đường trở về Tân Hiệp, hầu hết cánh đàn ông đều say xỉn, chỉ có chú rể là còn tỉnh queo. Khi xe lửa về tới Tân Hiệp, dừng lại ở ga Ông Táo, chính chàng rể đã đỡ từng người nhậu say xuống xe, đưa họ vô nhà. Đám hỏi như vậy là thành công trọn vẹn, gia đình 2 bên đều vui, mọi chuyện diễn ra thuận lợi, suôn sẻ. Đêm hôm ấy chàng trai và cả gia đình đã có những giấc ngủ thật ngon, thật sâu, nhất là chàng trai còn có thể gặp bao mộng đẹp.

Sau một ngày mệt nhọc vì đám tiệc, sáng hôm sau cả nhà ai cũng dậy trễ. Cho đến khi cô gái út thường dậy trễ nhất nhà cũng đã cuốn mùng mền, thì người anh lớn nhất nhà mới đi hỏi vợ vẫn còn nằm vùi trong buồng. Cô út vô buồng lay anh dậy để ra đứng tiệm vàng, thì hỡi ôi, cơ thể người anh đã lạnh cứng tự bao giờ.

Ông thầy lang ngoài đầu đường nói rằng do anh uống nhiều rượu, tối ngủ lại để cửa sổ, gặp lúc thời tiết chuyển lạnh, nên bị trúng gió chết. Mẹ và các cô, dì của nạn nhân thì không tin như vậy, họ than khóc trong đám tang với cùng một nội dung: “Con ôi, cháu ôi, ham vợ đẹp làm chi để phải chết tức chết tưởi…”.

Lần ấy, cô Tư Thảo đã ngất xỉu khi nghe hung tin. Rồi cô được cha mẹ đưa sang nhà trai chịu tang “chồng”, sau ngày mở cửa mả mới trở về nhà cha mẹ ruột. Vừa trở về nhà, cô Tư đã lén nhà bỏ vô chùa Bình Lập xin sư trụ trì xuống tóc quy y, phụng sự nơi cửa phật.

Vị sư trụ trì còn nấn ná vì xem ra “nữ thí chủ” chưa dứt nợ trần, rồi cha mẹ cô Tư biết chuyện đến can ngăn nhà chùa, năn nỉ con trở về nhà. Rước con ra khỏi nhà chùa, người mẹ không vội đưa thẳng về nhà, mà ghé nhà bà thầy bói ở gần đình Bình Lập để nhờ xem đường tình duyên cho con.

Bà thầy bói phán chắc nịch: “Quá tam 3 bận. Tà khí đã bay hết, bây giờ người nữ mới có thể có chồng”. Từ lời phán của bà thầy mà sau đó khoảng 1 năm đã có thêm đám cưới qua sông của chàng trai ở Thủ Thừa đã kể ở đầu câu chuyện.

Ở tuổi 90, cụ Tám Oanh như đuối hơi khi cố kể cho hết câu chuyện. Cuối cùng cụ nói: “Sau khi cô Tư bỏ xứ ra đi, chuyện “tuổi dần sát chồng” càng trở nên nghiêm trọng ở đây, con gái tuổi dần rất khó lấy chồng. Tui vì cha mẹ nghèo nên “lấy đại” 1 cô gái tuổi dần. Chẳng dè, đâu có hổ nào vật tui, nên sống nhăn răn tới giờ chưa chết, trong khi “bà hổ” nhà tui đã chết cách đây gần 20 năm. Chẳng qua là sự trùng hợp ngẫu nhiên, chứ xung quanh đây chẳng ai có vợ tuổi dần mà chết sớm cả. Nghĩ thương cô Tư Thảo, xui rủi gì tận mạng! Hổng biết sau đó cổ có tìm được hạnh phúc!”.

Xin nói ngay rằng, dù mang tiếng có chồng 4 lần nhưng chưa lần nào cô gái ấy có được đêm tân hôn, dù chỉ là 1 đêm! :brokenheart:
Theo Kỳ Duyên (Phunutoday)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 3 Tháng 5 08, 2012 7:42 am

Cuộc sống dưới lòng đất kỳ lạ ở Mỹ


Ngựa Vằn - Theo VCTV

Thật khó tin là bên dưới thành phố Las Vegas xinh đẹp lại có hẳn 1 thế giới ngầm riêng biệt.
Hẳn chúng ta không còn cảm thấy xa lạ khi nghe tới thành phố Las Vegas của nước Mỹ. Đây là thành phố đông dân nhất tiểu bang Nevada, và là một thành phố của sự nghỉ dưỡng, đánh bạc và ẩm thực nổi tiếng bậc nhất thế giới.


Hình ảnh
Sự thật bên dưới thành phố Las Vegas xa hoa.


Vì thế mà Las Vegas được mệnh danh là thủ đô giải trí của thế giới đấy. Nghe đến Las Vegas là chúng ta sẽ nghĩ đến các khu nghỉ dưỡng, sòng bạc… phải không. Thế mà tại thành phố xa hoa này tồn tại những con người sống ở các đường hầm dưới lòng đất.

Hình ảnh
Những con người chấp nhận sống dưới lòng đất.

Những con người này sống ở trong đường hầm dài nằm dưới thành phố Las Vegas xinh đẹp, họ hầu hết đều là những người phạm tội, nghiện hút và vô gia cư. Cuộc sống của họ khá vất vả và ít người biết tới. Thế nhưng nhiều người đã xây dựng được những căn hộ nho nhỏ dưới đây.

Chúng ta cùng khám phá cuộc sống kỳ lạ tại đây nhé.


Hình ảnh
Xe cộ cũng để dưới đây nè.

Hình ảnh

Hình ảnh
Khá nhiều đồ nhỉ?

Hình ảnh
Người đàn ông này đã tự sắm cho mình 1 chiếc giường chắc chắn và rất nhiều đồ đạc.

Hình ảnh
Nơi ở chỉ đơn thuần là 1 chỗ nằm và đồ đạc thì xếp xung quanh.

Hình ảnh

Hình ảnh
Phía trên là thành phố Las Vegas xinh đẹp.
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 4 Tháng 5 09, 2012 7:44 pm

Cụ bà 100 tuổi đạt danh hiệu “Nữ hoàng sắc đẹp”


(Dân trí) - Một cụ bà 100 tuổi, từng là cựu chiến binh của quân đội Mỹ trong cuộc chiến tranh thế giới thứ 2, đã trở thành “nữ hoàng sắc đẹp” trong cuộc thi tổ chức tại viện dưỡng lão bang Alabama, Mỹ.

Cụ bà Felma Schrimshire, tham dự cuộc thi với tên gọi Andalusia Manor, đã được trao vương miện làm “Nữ hoàng sắc đẹp viện dưỡng lão Alabama” được tổ chức vào đầu tuần này, đánh bại 9 đối thủ khác.

“Thật là tuyệt vời” - Bà Schrimshire cho biết - “Mọi người thật đáng mến, ngọt ngào. Thật là tuyệt, tôi không biết phải diễn tả về họ thế nào”.

Bà Schrimshire đã phục vụ trong quân đội Mỹ với vai trò y tá chiến trường trong cuộc chiến tranh thế giới thứ 2.

“Tôi đã tự đăng ký để gia nhập quân đội. Không có quá nhiều phụ nữ tham gia quân đội vào thời điểm đó”, bà Schrimshire chia sẻ.

Hình ảnh
Cụ bà Schrimshire đã trở thành "Nữ hoàng" của viện dưỡng lão.


Sau khi chồng mất, bà đã chuyển đến sống tại bang Alabama. Hiện giờ bà đang sống cùng người em gái tại viện dưỡng lão bang Alabma, nơi bà dành phần lớn thời gian để đọc kinh thánh. Theo bà, đây thực sự là một căn nhà thân thiện và ấp ám.

Chiến thắng của Schrimshire đóng vai trò quan trọng về mặt ý nghĩa đối với việc dưỡng lão, và bà đã rất vui mừng vì đạt được danh hiệu này.

“Bà ấy đã rất phấn khích, vẫy tay chào tất cả các khán giả. Chiến thắng của bà ấy thực sự mang lại rất nhiều ý nghĩa, cho riêng Schrimshire và cả những ai đang sống tại đây”, John Matson, nhân viên của viện dưỡng lao cho hay.

Huy Phạm

Theo Telegraphe
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 5 11, 2012 6:27 am

Người không có não vẫn sống bình thường


Trong lịch sử y học thế giới đã từng ghi lại hàng trăm trường hợp sống với cái sọ rỗng theo đúng nghĩa đen, tức là không có não bên trong. Những người này không có não hoặc bộ não đã bị hủy hoại hoàn toàn. Thế nhưng họ vẫn sống và làm việc như những người bình thường.

Hình ảnh
ảnh minh họa


Mới đây, tạp chí y học Lancet của Pháp đã đăng một bài báo nói về một trường hợp kỳ lạ: Bác sĩ Lionel Feullet ở bệnh viện Timone (Marseille) vô cùng kinh ngạc khi phát hiện một người đàn ông 44 tuổi, đang sống bình thường như những người khác nhưng có một bộ não teo nhỏ đến mức gần như là không có.

Người đàn ông đã có vợ và 2 con này nhập viện vì ông cảm thấy chân trái bị yếu. Sau khi chụp cắt lớp (CTscan) và hình ảnh cộng hưởng từ (MRI), bác sĩ thấy não thất của ông nở rộng, trong khi não (tức chất xám và chất trắng) thì lại chẳng thấy đâu.

Thực tế bệnh nhân này đã bị tràn dịch não từ khi mới 6 tháng tuổi. Như vậy, có thể trong một thời gian rất dài người đàn ông này đã sống với cái đầu rỗng. Bác sĩ Feuillet nói: “Sự thiếu não bộ đã không hề cản trở sự phát triển của ông ta”.

Điều gây sự chú ý là những trường hợp kỳ lạ giống như vậy không phải quá hiếm. Năm 1935, trong khi điều trị cho một sinh viên khoa toán Trường đại học Sheffield, Anh hay bị ốm vặt. Khi chụp CAT – scan, giáo sư Lorber phát hiện thấy người thanh niên này hoàn toàn không có não.

Lẽ ra 2 bán cầu não phải lấp đầy hộp sọ với độ sâu 4 – 5cm, nhưng sinh viên này chỉ có 1mm mô não phủ trên đỉnh cột sống. Chẳng ai hiểu bằng cách nào mà anh chàng này vẫn sống bình thường và còn có chỉ số IQ tới 126, học rất giỏi, từng đạt học vị danh dự ngành toán học. Năm 1970, người thanh niên này đã qua đời ở tuổi 35. Khi mổ tử thi, một lần nữa các bác sĩ đã vô cùng ngạc nhiên khi thấy anh ta không hề có não.

Giáo sư Lorber cho biết ông đã gặp không ít trường hợp người không có bán cầu não mà vẫn rất thông minh và giỏi giang. Ở một số người tuy não bộ gần như không có nhưng chỉ số IQ của họ vẫn đạt tới 120.

Một điều kỳ lạ nữa là có những người bị tổn thương não nghiêm trọng nhưng vẫn sống. Theo tài liệu lưu trữ y học, vào năm 1936 vua Ludwig của xứ Bavaria ra lệnh xử tử Dietze von Schaumburg cùng 4 đồng phạm vì âm mưu nổi loạn.

Theo phong cách hiệp sĩ, vua cho Dietze nói ra một điều ước cuối cùng. Trước sự ngạc nhiên của những người chứng kiến, Dietze yêu cầu toàn bộ tử tù xếp thành hàng, mỗi người cách nhau 8 bước và xin được chết đầu tiên. Dietze khẳng định dù không còn đầu ông vẫn có thể chạy qua mặt những người tử tù kia và nếu làm được như thế thì nhà vua hãy tha mạng cho những người còn lại.

Nhà vua nghe xong liền đồng ý. Dietze quỳ xuống và đưa đầu vào máy chém. Đúng như lời nói, sau khi đầu rơi xuống, Dietze vẫn đứng dậy và chạy trước sự sừng sờ của mọi người. Dietze chỉ gục ngã khi chạy qua người cuối cùng trong hàng. Nhà vua buộc phải thực hiện lời hứa và tha chết cho những người còn lại.

Tạp chí y học New York, Mỹ vào năm 1888 cũng đã miêu tả một sự việc kỳ lạ xảy ra với một thủy thủ lái tàu trên sông. Người thuỷ thủ này trèo lên cột buồm để buộc lại dây chằng và sơ ý không nhận thấy rằng tàu sắp lướt qua gầm cầu. Thanh gầm cầu sắc đã cắt đứt 5 – 6cm phần đầu trên của người thuỷ thủ. Anh ta được đưa vào bệnh viện cấp cứu.

Điều kỳ diệu là trong khi các bác sĩ đã hết hi vọng cứu chữa thì bỗng nhiên anh chàng thủy thủ này mở mắt ra và hỏi chuyện gì đang xảy ra với mình. Sau đó, anh ta còn rời bàn mổ và đòi quay về tàu để làm việc. Vô cùng kinh ngạc, các bác sĩ đã quyết định ghép lại phần sọ bị đứt cho anh ta dù bộ não đã bị tổn thương nghiêm trọng.

Sau 2 tháng điều trị, anh chàng thủy thủ đã bình phục hoàn toàn và trở lại tàu làm việc bình thường. Dường như cái đầu đã mất gần hết não không hề ảnh hưởng đến công việc của anh. Thỉnh thoảng, anh chỉ cảm thấy hơi choáng váng nhẹ, còn thì vẫn hoàn toàn khỏe mạnh. Mãi đến 26 năm sau ngày bị tai nạn đó anh ta mới bị liệt tay và chân trái.

Vậy tại sao lại có một số người không có não hay bị tổn thương não nghiêm trọng mà vẫn sống như người bình thường trong mộ thời gian dài? Liệu có phải cơ thể họ đã điều khiển bằng hệ thống nào khác mà chúng ta chưa biết?

Đã có nhiều cách lý giải về những trường hợp kỳ lạ này. Một giả thuyết có cho rằng trong não bộ thường có một lượng chức năng dự phòng lớn tới mức, chỉ cần một vài tế bào còn sống sót lại cũng có thể giúp con người thực hiện toàn bộ các chức năng thay cho cả 2 bán cầu não bị thiếu. Một giả thuyết khác thì cho rằng con người chỉ sử dụng một phần rất nhỏ não bộ - khoảng 10%.

Theo một số nhà khoa học, cơ thể con người có 2 hệ thống điều khiển. Một hệ thống gồm não bộ, hệ thần kinh (sử dụng tế bào thần kinh để truyền dữ liệu). Hệ thống kia dựa vào các tuyến nội tiết, sử dụng hormone hay chất sinh học đặc biệt nào đó để truyền thông tin đi khắp cơ thể.

Những người duy tâm thì tin rằng ngoài ý thức con người còn có linh hồn. Đó chính là một kiểu “kho dự trữ” chứa chương trình đảm bảo các chức năng của cơ thể từ hoạt động của hệ thần kinh tới quá trình khác nhau trong tế bào. Phân tử AND nắm giữ thông tin tạo ra chương trình này. Ý thức chỉ là kết quả của chương trình đó. Hay nói một cách khác, đó là sự làm việc phức tạp của linh hồn. Rất nhiều biểu hiện liên quan đến khái niệm linh hồn đã được phản ánh và hiện tượng người không có não hay mất não mà vẫn sống là một bằng chứng.


Theo KH&CN
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 5 19, 2012 7:59 am

10 điều thú vị về USD




Đồng USD được sử dụng rộng rãi trên toàn thế giới, nhưng không phải ai cũng biết hết những sự thật thú vị xung quanh đồng tiền này.

CNBC đã điểm qua 10 câu chuyện mà có thể nhiều người chưa rõ về đồng bạc xanh, từ chuyện đồng 2 USD có giá trị bao nhiêu, tới vai trò của Mật vụ Mỹ đối với tờ USD…

1. Vì sao Benjamin Franklin được in hình trên tờ 100 USD?

Phần lớn các tờ tiền giấy của nước Mỹ đều in hình các Tổng thống của nước này như George Washington, Abraham Lincoln, Andrew Jackson… Chỉ có hai ngoại lệ là hình Alexander Hamilton in trên tờ 10 USD và hình Benjamin Franklin in trên tờ 100 USD. Trường hợp Hamilton xem ra dễ hiểu, vì ông là Bộ trưởng Bộ Tài chính đầu tiên của Mỹ. Nhưng vì sao mà Franklin, một nhà biên tập báo chí và nhà phát minh ra cột thu lôi lại được in hình trên tờ 100 USD?

Ở đây có nhiều lý do :
-Thứ nhất, Franklin là một trong những “khai quốc công thần” của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, có chữ ký trong bản Tuyên ngôn độc lập của nước này.
-Thứ hai, một trong những quan điểm mang tính cốt lõi của ông là “làm việc tích cực là con đường đi tới sự giàu có đích thực” - quan điểm mang tính nền tảng cho “giấc mơ Mỹ”. Và trên hết, chính những kỹ năng về in ấn của ông đã giúp in ra đồng tiền giấy đầu tiên của nước Mỹ.

Hình ảnh


2. Tại sao lại có hình kim tự tháp trên tờ 1 USD?

Hình Tổng thống George Washington hay hình con đại bàng trên con dấu của Bộ Tài chính Mỹ in trên tờ 1 USD đều là những hình ảnh đại diện của nước Mỹ. Vậy hình ảnh kim tự tháp Ai Cập in trên tờ bạc này có ý nghĩa gì?

Trên thực tế, hình kim tự tháp là một phần trên con dấu chính thức của nước Mỹ - con dấu có hình đại bàng ở mặt trước và hình kim tự tháp ở mặt sau. Hình kim tự tháp này được cho là đại diện cho sức mạnh, 13 bậc của kim tự tháp biểu tượng cho 13 bang đầu tiên của Mỹ. Đỉnh của kim tự tháp còn chưa hoàn thành có ý nghĩa rằng, vẫn còn có những việc phải làm.

Hình ảnh


3. Một số thành phố ở Mỹ phát hành tiền riêng

Tiền địa phương khá phổ biến tại Mỹ trong thời kỳ Đại suy thoái, nhưng trong vài thập kỷ qua, nhiều thành phố ở nước này đã bắt đầu phát hành tiền riêng để hỗ trợ các doanh nghiệp nhỏ. Các loại tiền địa phương này cũng chỉ được lưu hành riêng lẻ tại các thành phố đó.

Gần đây, xu hướng phát hành tiền địa phương được cho là bắt đầu tại Ithaca, bang New York. Vào năm 1991, một nhóm cư dân của thành phố này do Paul Glover dẫn đầu đã tạo ra đồng Ithaca Hour. Mỗi Ithaca Hour trị giá 10 USD, ngoài ra còn có những mệnh giá nhỏ và lớn hơn. Ngày nay, lượng Ithaca Hour còn trong lưu thông có tổng trị giá khoảng 100.000 USD. Các thành phố Madison của bang Wiscosin, Corvallis của bang Oregon, Traverse City của bang Michigan là vài trong số các địa phương của Mỹ từng phát hành tiền địa phương.

Hình ảnh


4. Tiền “ảo” được in nhiều hơn tiền thật

Có một thực tế là loại tiền “Monopoly” của trò chơi “Cờ tỷ phú” được in nhiều hơn tiền USD thật ở Mỹ mỗi năm. Hãng Parker Brothers, công ty tạo ra trò chơi “Cờ tỷ phú” cho hay, hàng năm, họ in hơn 30 tỷ Đôla tiền “Monopoly”. Trong khi đó, vào năm 2010, Cục In tiền của Mỹ chỉ in có 974 triệu USD tiền thật, trong đó 95% được dùng để thay thế những đồng USD đã cũ nát.

Hình ảnh


5. Mỗi tờ USD có thể được gấp đi gấp lại bao nhiêu lần trước khi rách nát?

Theo CNBC, mỗi tờ USD có thể được gấp đi gấp 4.000 lần trước khi kết thúc vòng đời. Báo cáo từ Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) cho thấy, tuổi thọ bình quân của tờ 1 USD là 22 tháng, 5 USD là 2 năm, 10 USD là 3 năm, 20 USD là 4 năm, 50 USD và 100 USD là 9 năm. Tiền xu thì bền hơn và có thể “sống” tới 30 năm.

Hình ảnh


6. Tiền USD được “bơm hút” trong lưu thông như thế nào?

FED là cơ quan quyết định in bao nhiêu tiền USD mỗi năm, còn Cục In tiền là cơ quan thực hiện công tác in ấn. Vậy tiền cũ trong lưu thông được đổi sang tiền mới bằng cách nào?

Khi FED nhận được tiền gửi bằng tiền mặt từ các ngân hàng, cơ quan này sẽ kiểm tra tất cả các đồng tiền bằng loại máy móc đặc biệt. Thông thường, những lần kiểm tra sẽ kết luận khoảng 1/3 số tiền được kiểm không còn phù hợp trong lưu thông và phải được thay bằng tiền in mới. Tiền bị loại sẽ được xé vụn, đem chôn lấp ở bãi rác, hoặc đóng gói lại như “quà lưu niệm” dành cho các chi nhánh FED ở địa phương.

Hình ảnh


7. Mật vụ Mỹ (USSS) và đồng USD

Mật vụ Mỹ được biết tới với vai trò bảo vệ tổng thống, nhưng thực tế ban đầu là một cơ quan được thành lập để chống tiền giả. Vào năm 1865, Mật vụ ra đời trong bối cảnh tiền USD giả chiếm1/3 số tiền trong lưu thông. Ngày nay, có khoảng 250.000 USD tiền giả “ra lò” mỗi ngày.

Hình ảnh


8. Vì sao nhiều đồng xu Mỹ có cạnh dạng lượn sóng?

Vào thời mà các đồng xu được làm bằng kim loại quý như vàng hay bạc, nhiều kẻ gian đã “sống khoẻ” bằng cách mài cạnh đồng xu lấy vàng bạc mà không bị phát hiện ra. Vì vậy, cơ quan chức năng Mỹ bắt đầu tạo ra những đồng xu có cạnh dạng lượn sóng. Theo Nhà máy in tiền Mỹ, đồng 10 xu có 118 sóng, đồng 25 xu có 119 sóng và đồng 50 xu có 150 sóng.

Cho tới ngày nay, cho dù đồng xu Mỹ không còn được làm bằng kim loại quý nữa, nhưng vẫn có cạnh lượn sóng nhằm giúp cho công tác nhận dạng khi cần thiết. Riêng đồng 1 xu và 5 xu Mỹ chưa bao giờ có cạnh dạng lượn sóng vì chúng chưa bao giờ được làm bằng kim loại quý.

Hình ảnh


9. Tờ bạc 10.000 USD?

Tờ 100 USD là tờ bạc xanh có mệnh giá lớn nhất được ấn hành hiện nay. Trước đây từng có các tờ bạc mệnh giá 500 USD, 1.000 USD, 5.000 USD và 10.000 USD, nhưng đã bị ngưng phát hành vào năm 1969 do “ít được sử dụng” - theo lý do mà FED đưa ra. Lần cuối cùng những tờ bạc này được in ấn là vào năm 1945. Ngày nay, một số tờ bạc có mệnh giá “khủng” trên vẫn tồn tại trong tay các nhà sưu tập và vẫn được xem là tiền hợp pháp.

Hình ảnh


10. Tờ bạc 2 USD có giá bao nhiêu?

Tờ 2 USD được phát hành đầu tiên vào năm 1862 nhưng sau đó bị ngưng phát hành vào năm 1966, rồi lại được phát hành trở lại 10 năm sau đó. Thêm một điều đặc biệt nữa: chỉ chưa đầy 1% lượng tiền giấy USD trong lưu thông là tờ 2 USD. Tuy nhiên, những điều này không hề giúp đồng 2 USD tăng giá trị, và chúng vẫn chỉ đáng giá 2 USD mà thôi.

Hình ảnh



Nguồn http://baomai.blogspot.com/
BaoMai
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 5 19, 2012 8:03 am

Người ngoài hành tinh đang nghiên cứu chúng ta?


Vào thời điểm 50 năm sau khi chúng ta bắt đầu tìm kiếm những tín hiệu của người ngoài hành tinh cơn sốt về người ngoài hành tinh đang trở lại. Tuy nhiên, trong khi chúng ta vẫn chưa có bất cứ bằng chứng nào về sự tồn tại của người ngoài hành tinh thì chuyên gia về UFO của Anh lại cho rằng, có thể họ đang nghiên cứu chúng ta.

Hình ảnh
Người ngoài hành tinh đang nghiên cứu chúng ta? Ảnh: CE.


Từng làm việc hơn 20 năm trong Bộ Quốc phòng nước Anh và chuyên nghiên cứu về UFO, Nick Pope được coi là chuyên gia có rất nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Trả lời phỏng vấn, Nick Pope khẳng định, trong vũ trụ vẫn tồn tại những sự sống khác mà hơn nữa đó là những sự sống "vô cùng thông minh”.

Mỗi năm, nhận được hơn 200 báo cáo khác nhau về UFO, trong suốt thời gian làm việc của mình Nick Pope đã từng gặp phải rất nhiều trường hợp thú vị liên quan đến những sự sống bên ngoài Trái đất.

Vào năm 12/1980, khi xảy ra sự kiện rừng Rendlesham, một chiếc đĩa bay đã hạ cánh xuống khu rừng đã bị hai người lính không quân Mỹ tận mắt nhìn thấy. Ở mặt bên của vật thể bay này có những ký hiệu rất kỳ lạ, trông giống như chữ viết của người Ai Cập.

Một ví dụ khác về hồ sơ X của Chính phủ Anh là sự kiện Cosford diễn ra vào năm 1993. Khi đó, một chiếc đĩa bay xuất hiện trên phạm vi cả nước trong vòng hơn 6 giờ đồng hồ trong đó có hai địa điểm là những căn cứ quân sự trọng yếu.

Theo những miêu tả của nhân viên Cục Khí tượng, một vật thể hình tam giác bắt đầu di chuyển rất chậm, sau đó nó bay vụt về phía đường chân trời với tốc độ nhanh gấp nhiều chục lần so với máy bay quân sự.

Vậy vì sao người ngoài hành tinh lại liên tục “viếng thăm” chúng ta như vậy?

Nikc Pope cho rằng, vài chục năm trở lại đây, khoa học kỹ thuật của con người tiến bộ không ngừng. Con người đã có thể đặt chân lên mặt trăng đồng thời tiến hành thăm dò nhiều hành tinh trong hệ Mặt trời rồi sau đó là phát triển tên lửa và vũ khí hạt nhân. Những bước tiến này cùng sự phát triển của xã hội loài người có thể đã thu hút sự tò mò của người ngoài hành tinh.

Thực tế đã chứng minh, cách nhìn nhận của giới khoa học về UFO cũng ngày một thay đổi. Pope nói, trước đây vài năm chưa từng nghe bất cứ một nhà khoa học chính thống nào có hứng thú với các đĩa bay.

Tuy nhiên vào tháng 1 vừa qua, Hội Khoa học Hoàng gia Anh, một tổ chức khoa học nổi tiếng thế giới đã tổ chức một cuộc hội thảo có chủ đề: "Tìm kiếm sự sống ngoài Trái đất và hậu quả đối với khoa học và xã hội” kéo dài 2 ngày với sự tham gia của rất nhiều các nhà khoa học hàng đầu thế giới. Có thể nói, giới khoa học bắt đầu coi trọng nghiên cứu UFO thay vì thái độ phủ nhận hoặc coi thường trước đó.

Nick Pope còn cho biết, Bộ Quốc phòng Anh dự định trước năm 2011 họ cho công bố toàn bộ hồ sơ về UFO thu thập được trong vòng 10 năm qua. Đến lúc đó những người trước nay vẫn kiên quyết cho rằng UFO thực chất chỉ là một câu chuyện cười sẽ phải thay đổi cách suy nghĩ của mình.

Theo Xã Luận
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 5 19, 2012 8:09 am

Những vụ mất tích lạ lùng nhất thế kỷ 20


Thuyền trưởng và một hành khách trên con tàu Titanic được tìm thấy sau khi con tàu đã chìm vào đáy biển hơn 70 năm. Những người lính Mỹ tưởng đã mất tích trong Thế chiến II giờ lại được tìm thấy sau 46 năm mất tích.

Hình ảnh
ảnh minh họa


Tất cả họ đều không hề già đi và đều khẳng định là mọi chuyện vừa mới xảy ra. Những điều không thể tin nổi đó được các nhà khoa học gọi là “hiện tượng mất tích – tái hiện xuyên thời gian”.

Hành khách Titanic trở về sau… 78 năm mất tích

Một hiện tượng làm cho mọi người hết sức kinh ngạc là sự trở về của thuyền trưởng tàu Titanic – ông Smith, mà theo các tài liệu ghi lại được thì ông ta đã chìm cùng với Titanic vào năm 1912. Ngày 9/8/1991, một tổ khảo sát khoa học hải dương trong khi khảo sát tại khu vực phía Tây Nam cách núi băng Bắc Đại Tây Dương chừng 387 km, đã phát hiện và cứu sống một người đàn ông 60 tuổi.

Không ai có thể nghĩ rằng đó chính là thuyền trưởng danh tiếng Jonh Smith của con tàu Titanic. Khi được cứu quần áo ông vẫn còn sạch sẽ, những nếp gấp quần áo do bàn ủi vẫn còn nguyên và ông một mực khẳng định rằng hôm đó là ngày 15/9/1912. Cho dù đến lúc được tìm thấy ông đã 130 tuổi nhưng xem ra ông mới khoảng 60 tuổi. Sau khi được cứu, ông được đưa đến Viện Tâm thần Oslo (Na Uy) để chữa trị.

Nhà tâm lý học Jale Halant đã tiến hành hàng loạt thử nghiệm và kết quả là Smith hoàn toàn bình thường. Ngày 18/9/1991, trong một đoạn tin vắn, Halant khẳng định, người được cứu đích xác là thuyền trưởng Smith vì việc đối chiếu vân tay cũng đã cho thấy điều đó.

Trước đó vào ngày 24/9/1990, con tàu Foshogen đang đi trên vùng biển Bắc Đại Tây Dương. Thuyền trưởng Karl đột nhiên phát hiện một bóng người từ vách núi. Qua kính viễn vọng, ông nhìn rõ một phụ nữ đang dùng tay ra hiệu cấp cứu. Người phụ nữ này mặc trang phục quý tộc Anh thời kỳ đầu thế kỷ 20, toàn thân ướt sũng và rét run cầm cập.

Khi được cứu cô ta nói: “Tôi tên là Winnie Coutts, 29 tuổi, hành khách trên con tàu Titanic. Khi tàu đắm, một con sóng lớn đánh dạt tôi lên núi băng này, thật may mắn là các ngài đã kịp cứu giúp”. Khi nghe Winnie Coutts nói vậy, tất cả mọi người đều nghĩ rằng cô bị sốt cao và hoảng loạn nên nói nhảm. Nhưng Winnie Coutts luôn nghĩ rằng đây vẫn là năm 1912 và liên tục hỏi thăm những người khác. Cô nhanh chóng được đưa đến bệnh viện để điều trị.

Sau khi thẩm tra, đối chiếu với bản danh sách hành khách trên tàu Titanic, người ta nhận thấy mọi nội dung đều trùng khớp với những gì Kate nói. Vậy là nảy sinh một vấn đề khó tin đến kinh người: Chẳng lẽ từ năm 1912 đến nay, trải qua gần 80 năm mà Winnie Coutts và thuyền trưởng Smith không hề già đi chút nào? Theo đó một số cơ quan hải dương Âu – Mỹ cho rằng thuyền trưởng Smith và Winnie Coutts đã bị rơi vào “hiện tượng mất tích – tái hiện xuyên thời gian”.

Một khoảnh khắc dài bằng hàng thập kỷ

Theo hồ sơ của Hải quân Mỹ, trong chiến dịch Thái Bình Dương thời kỳ Thế chiến II, chiến hạm Indiana Bolis của Mỹ bị tàu ngầm của Nhật đánh chìm. Khi đó Hải quân Mỹ đã nhận được tín hiệu cấp cứu của 25 binh lính và sĩ quan rời khỏi chiến hạm bằng thuyền cứu hộ. Nhưng sau nhiều lần tìm kiếm, vẫn không thể tìm thấy 25 quân nhân kia. Cuối cùng, quân đội Mỹ đành phải tuyên bố họ đã mất tích.

Hình ảnh


Nhưng vào một ngày tháng 7/1991, một đội thuyền đánh cá của Philippines trên hải phận Sibis, phía nam quần đảo Philippines, đột nhiên phát hiện một chiếc thuyền cứu hộ, trên thuyền có 25 binh lính đang trong tâm trạng hoảng loạn, mặc dù cơ thể vẫn còn cường tráng. Phát hiện này làm quân đội Mỹ vô cùng kinh ngạc.

Điều khó hiểu hơn cả là chiến hạm Indiana Bolis bị đánh chìm từ năm 1945, và mãi tới 1991 người ta mới thấy họ, nhưng họ không hề thay đổi so với trước kia, thậm chí cả râu và tóc… cũng không dài thêm chút nào. 25 người một mực khẳng định họ chỉ lênh đênh trên biển một ngày đêm. 46 năm tương đương với một ngày, điều gì đã xảy ra? Nhà thiên văn học, tiến sĩ Semesijians cho rằng, có khả năng họ đã bị rơi vào “lỗ hổng của thời gian”, mấy chục năm sau mới xuất hiện trở lại và hoàn toàn không biết mình đang ở thời điểm nào.

Năm 1954, trong một cuộc thi biểu diễn khinh khí cầu, chiếc khí cầu của Hary Rogen và Derick Noidon đột nhiên mất tích. Sau nhiều năm tìm kiếm họ vẫn không tìm thấy xác chiếc khinh khí cầu bị rơi. Kỳ lạ là năm 1990, trong một cuộc thi khinh khí cầu khác tại Cuba, chiếc khinh khí cầu mất tích 36 năm về trước đột nhiên xuất hiện tại nơi mà nó đã mất tích năm 1954 trước hàng nghìn con mắt kinh ngạc của khán giả.

Khi đó người Cuba cho rằng đây là vũ khí bí mật của Mỹ nên đã cho máy bay bắn hạ khí cầu, còn Rogen và Derick thì bị đưa đến một căn cứ quân sự. Tại đây, họ khai rằng trong cuộc thi khinh khí cầu năm 1954 tại Bodorigo Saint Juan, họ đột nhiên bị kích thích vào vùng não, toàn thân đau buốt như có một luồng điện chạy qua người. Tất cả mọi thứ xung quanh từ bầu trời cho đến mặt biển đều biến thành một màu đỏ. Việc tiếp theo mà họ cảm nhận được là bị một chiếc máy bay chiến đấu tấn công. Họ không hề biết chỉ trong khoảng khắc màu đỏ ấy mà thời gian đã trôi qua 36 năm.

Quan điểm của các chuyên gia

Một số nhà khoa học cho rằng lỗ hổng thời gian thực chất là thế giới phản vật chất đang tồn tại trong vũ trụ. Họ dựa vào công thức tổng năng lượng vật chất của Einstein, theo đó tổng năng lượng vật chất có hai giá trị là chính và phụ. Vậy khi giá trị phụ xuất hiện, chúng ta cần phải làm thế nào? Nhận thức nó ra sao? Một số học giả đưa nó vào mối liên hệ với thế giới phản vật chất. Hiện nay, chúng ta mới hiểu biết chưa đầy một nửa vũ trụ chúng ta đang sống, là phạm vi thế giới vật chất, còn nửa kia là một hệ thống tạo thành từ phản vật chất.

Hai bộ phận này tiếp cận với nhau dưới tác động qua lại của lực hấp dẫn. Khi tiếp cận đến một mức độ nhất định, tác dụng “đổ vỡ” do thế giới vật chất và phản vật chất sinh ra sẽ tạo ra một nguồn năng lượng vô cùng lớn, tạo thành một áp lực tách đôi hai hệ thống. Theo đó, có thể thấy rằng mất tích chính là hiện tượng phát sinh khi hai hệ thống vật chất và phản vật chất tiếp cận ở mức độ cao nhất, sinh ra năng lượng tạo nên áp lực phân tách. Khi hiện tượng “đổ vỡ” kết thúc, trường lực hấp dẫn trở lại trạng thái ban đầu, hiện tượng tái hiện xảy ra.

Trong cuộc tranh cãi giữa các nhà khoa học, nhiều giả thuyết khác cũng được đưa ra. Một trong số đó là thuyết “thời gian đứng lại”. Thế giới vật chất sau khi tiến vào lỗ hổng thời gian đồng nghĩa với việc mất tích, và từ đó đi ra cũng có nghĩa là được tái hiện lại. Giả thuyết thứ hai được đưa ra là thuyết “thời gian ngược”. Cho rằng thời gian trong lỗ hổng thời gian là quay ngược so với bình thường.

Và giả thuyết thứ ba “đóng cửa thời gian”. Là lỗ hổng thời gian là hiện tượng tồn tại khách quan trong thế giới vật chất, không nhìn thấy và cũng không thể sờ thấy. Đối với thế giới vật chất mà con người đang tồn tại, nó vừa đóng lại vừa mở. Thỉnh thoảng khi nó mở ra một lần, sẽ có hiện tượng mất tích; mở thêm một lần nữa, người mất tích tái hiện.

Hiện nay vấn đề “lỗ hổng thời gian” vẫn còn nhiều ý kiến và tranh luận trái ngược nhau và chưa có một học thuyết nào đủ sức thuyết phục vì chưa đưa ra được những bằng chứng xác thực. Hiện tượng “mất tích rồi tái hiện” vẫn còn là một bí ẩn đang chờ đợi chúng ta khám phá.

Theo Xã Luận
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 5 19, 2012 8:10 am

Những người có khả năng siêu phàm mà khoa học vẫn còn bó tay


Satyanarayana Raju có thể dùng tay không lấy ra từ không khí những đồ vật một cách hết sức tự nhiên, từ chén đĩa, bông hoa, vải vóc, thức ăn, sách vở và cả cái gối, tổ chim, rễ cây, nụ hoa ... Raju còn có thể đi xuyên qua vách tường, nhìn xuyên qua sắt, gỗ, đất, đá. Anh có thể ngồi ở vị trí A phân thân để đi đến vị trí B, rồi trở lại mô tả tất cả những gì đang xảy ra ở vị trí B.

Hình ảnh
-ảnh minh họa


1- Dùng tâm trí điều khiển đồ vật

Nhiều người cho rằng khả năng con người là hữu hạn, con người không thể khỏe như voi, không thể chạy nhanh như báo, không thể sống trong những điều kiện khó khăn nhất, không thể dùng trí lực để điều khiển mọi vật… Nhưng theo nghiên cứu của các nhà khoa học và những trường hợp thực tế đã từng xảy ra trên thế giới thì câu trả lời lại là… có thể.

Người đàn bà bị gắn mác "phù thủy"

Từ năm 1960 tới 1990, nữ "phù thủy" người Nga, Nina Kulagina đã có hàng loạt buổi biểu diễn chứng minh siêu năng lực có một không hai trong lịch sử, đó là bà dùng tâm trí di chuyển đồ vật… Khi quân Đức bắt đầu vây hãm Leningrad, Nina chỉ là một cô bé 14 tuổi. Như bao đứa trẻ Leningrad khác, cô bé đã nhập ngũ cùng cha, anh và chị gái. Cô tham gia Hồng Quân và được gửi tới mặt trận ác liệt nhất. 900 ngày chiến đấu dưới cái lạnh âm 40 độ và nguồn lương thực thiếu thốn, nước khan hiếm, điện bị cắt và thành phố thì đổ nát sau những trận bom của quân Đức, Nina và những đứa trẻ cùng lứa phải trải qua những tháng ngày đen tối nhất trong lịch sử nhân loại. Trước hỏa lực của quân phát xít, Nina bị thương nặng trong khi chiến đấu.
Thật may mắn, Nina sống sót sau cuộc chiến thảm khốc và hồi phục. Cô lấy chồng và có con. Có những câu chuyện kể lại rằng cô có khả năng nhìn xuyên thấu vào những chiếc túi của mọi người, khi gặp người ốm cô có thể biết họ mắc bệnh gì. Có một lần khi Nina mở một ngăn tủ trong phòng, chiếc ngăn tủ bị hỏng rồi tung ra khiến mọi thứ văng ra tung tóe. Nina tỏ ra vô cùng bực tức. Cùng lúc đó, những ngọn đèn trong phòng cứ bật rồi tắt, bật rồi tắt liên tục, những đồ vật rơi dưới đất bỗng "nhảy múa" - nói chính xác thì chúng gắn chặt lấy Nina. Nina phát hiện ra một sự thật kỳ diệu, cô có khả năng điều khiển mọi vật.

Hình ảnh
Nữ phù thủy người Nga Nina Kulagina (Ảnh: skullbonespark.com)


Nina cũng được phát hiện có khả năng chữa lành vết thương. Nói một cách chính xác, cô dùng tay làm vết thương liền lại. Nhưng để có thể di chuyển đồ vật hay chữa bệnh thì việc chuẩn bị rất tốn thời gian, có khi mất hàng giờ đồng hồ. Nói cách khác, Nina nói rằng cô phải xóa hết các ý nghĩ khác khỏi đầu mình thì mới phát huy khả năng được. Ngoài ra, mỗi lần như vậy cô phải chịu những cơn đau nhức dọc xương sống, mắt cũng mờ đi… Nhà sinh vật học Edward Naumov đã làm bài kiểm tra với Nina. Ông đổ một hộp diêm ra giữa bàn rồi bảo cô dùng khả năng của mình. Nina dùng tay điều khiển từ xa, tất cả các que diêm chụm lại với nhau rồi cùng di chuyển về một góc bàn và rơi từng cái một, lần lượt xuống đất. Trong một lần kiểm tra tại Moscow, các nhà khoa học đã đưa một số vật nhỏ vào trong một cái hộp và bảo Nina phát huy khả năng. Ngay lập tức, những đồ vật trong hộp nhảy từ bên này qua bên kia, không hiểu tại sao. Có lần Nina còn khiến một quả bóng bàn bay lơ lửng được trong vài giây.

Theo rất nhiều tài liệu, bác sĩ Leonid L. Vasiliev, một nhà tâm lý tại đại học Leningrad, là người đầu tiên có cuộc kiểm tra chính thức với Nina, và liên tục kiểm tra cho tới khi ông chết (1966). Những nhà khoa học khác như Genady Sergeyev, cũng có những ngiên cứu phát hiện "điện" trong não của người phụ nữ này. Các nhà khoa học cho một tấm film chưa từng được biết tới vào một phong bì đen và bảo Nina hãy lôi vật bên trong ra. Thật kỳ diệu, Nina đã dùng khả năng bí ẩn khiến tấm film phải tự đi ra ngoài..!

Người đàn ông với quyền năng tối thượng

Tờ báo Indian Express của Ấn Độ ghi lại một trường hợp lạ về một người đàn ông có nhiều tài năng kỳ diệu. Satyanarayana Raju có thể dùng tay không lấy ra từ không khí những đồ vật một cách hết sức tự nhiên. Trước hàng ngàn người, Satyanarayana Raju đã theo lời yêu cầu của bất cứ ai lấy trong không khí ra cái mà họ yêu cầu. Những thứ mà nhiều người yêu cầu ông lấy ra từ không khí rất đa dạng, có khi là những vật mà vào thời gian đó khó tìm thấy, nhưng ông vẫn làm được. Theo các tài liệu trình bày về các năng lực phi thường đầy biến hóa của Satyanarayana Raju thì; từ ngày bộc lộ tài năng này ra cho mọi người biết, ông ta đã lấy được từ không khí ra hàng vạn đồ vật khác nhau: từ chén đĩa, bông hoa, vải vóc, thức ăn, sách vở và cả những thứ ít người nghĩ đến như cái gối , tổ chim, rễ câỵ...

Hình ảnh
Người đàn ông với quyền năng tối thượng Satyanarayana Raju.(Ảnh: naturalcureforall.blogpost.com)


Các nhà khoa học đã đến quan sát và tìm hiểu. Khi được hỏi rằng do đâu mà Satyanarayana có thể lấy được các đồ vật trong không khí thì ông ta trả lời "Sự thật chẳng có gì là khó khăn khi ta biết rằng trong vũ trụ không gian tích trữ các chất cấu tạo nên mọi vật. Vì thế muốn có được chúng ta chỉ cần lấy từ trong không khí, sự việc tự nhiên như ta thò tay lấy vật dụng trong tủ vậy thôi".
Ngoài khả năng kỳ lạ ấy, Satyanarayana còn có thể nhìn xuyên qua sắt, gỗ, đất, đá. Ông ta có thể ngồi ở vị trí A và để đi đến vị trí B rồi trở lại mô tả tất cả những gì đang xảy ra tại vị trí B.
Các tư liệu đề cập đến Satyanarayana Raju có nhiều chi tiết rất lạ. Ngay lúc còn bé, Satyanarayana không chịu ăn thịt mà chỉ thích ăn chay. Thường ngày nhìn những người đói khổ đi ăn xin bằng đôi mắt thương xót, cậu bé đầy lòng từ tâm đã luôn mang gạo và thức ăn trong nhà cho những người này. Nếu bất kỳ ai không tận mắt chứng kiến những gì cậu bé đã làm mà chỉ nghe qua lời kể lại thì chắc chắn sẽ cho đó là chuyện vô lý, huyền hoặc, không thể nào tin được.
Nhưng ngay cả các nhà khoa học từ Nga, Ðức, Pháp, Hoa Kỳ... đến Ấn Ðộ và tận mắt xem qua những gì mà cậu bé đã làm thì đều phải kinh ngạc và thừa nhận rằng quả thật cậu bé Satayanarayana không phải là con người bình thường và những gì cậu làm thì không thể nào lý giải được là tại sao lại có thể làm được điều đó…

2- Cuộc chiến tranh “siêu nhân” giữa hai cường quốc

Việc Bộ Tổng Tham mưu quân đội Liên Xô đưa ra quyết định thành lập một đơn vị có vẻ "không bình thường" như vậy bắt nguồn từ nguyên nhân sâu xa là nhằm đối phó với Mỹ. Từ xưa, con người đã khát khao khám phá, tìm hiểu và cố gắng chinh phục thế giới tâm linh huyền bí. Thực tế giữa Mỹ và Liên Xô (cũ) từng xảy ra một "cuộc chiến tâm linh" và nó chỉ được hé lộ phần nào sau khi báo chí Nga tiết lộ một số thông tin về đơn vị siêu năng 10003…

Cuộc chiến "bí mật"

Vào thời kỳ cuối của cuộc Chiến tranh Lạnh, nhằm đối phó với "lực lượng tâm linh" của Mỹ, Liên Xô đã cho xây dựng một đơn vị tâm linh tuyệt mật, có phiên hiệu 10003. Bắt đầu từ đây, hai siêu cường Mỹ - Liên Xô đã nổ ra một “cuộc chiến tinh thần" bí mật. Mặc dù nhiều năm đã qua đi, song đơn vị 10003 vẫn là mới mẻ và mọi người chỉ biết đến nó khi gần đây giới truyền thông Nga tiết lộ vấn đề này. Vào cuối những năm 80 của thế kỉ XX, những người được coi là có những khả năng đặc biệt, cảm nhận được thế giới tâm linh đã lọt vào "mắt xanh" của Bộ Tổng Tham mưu quân đội Liên Xô (cũ). Đề xuất nghiên cứu kĩ lưỡng và phân tích tỉ mỉ về những người có công năng đặc dị đã được đưa ra với hy vọng họ có thể trợ giúp giải quyết được những vấn đề vốn rất khó khăn như tìm kiếm máy bay, tàu thuyền mất tích, báo trước các sự kiện lớn sắp xảy ra… Cuối cùng chính Tổng Tham mưu trưởng Mikhail Moiseyev đã quyết định thành lập đơn vị 10003 nằm dưới sự quản lý trực tiếp của Bộ Tổng Tham mưu, Thượng tá Alexei Savan
đứng đầu, với bộ khung chính là những người có "công năng đặc dị".

Ban đầu đơn vị 10003 chỉ có 10 người, nhưng trần quân hàm của chỉ huy lại rất cao: Có thể được phong tướng. Điều này cũng dễ hiểu bởi đơn vị 10003 rất được Bộ Tổng Tham mưu quân đội Liên Xô coi trọng và các thành viên của nó sau này đều là những tinh binh cốt cán, có học thức uyên thâm và thuộc hàng xuất sắc trong giới khoa học kỹ thuật Liên Xô lúc bấy giờ. Được thu nạp vào đơn vị 10003, họ đều phải học môn tâm linh, nghiên cứu các hiện tượng nằm ngoài quy luật cuộc sống và không thể dùng khoa học để lý giải.
Đơn vị 10003 được liệt vào cơ quan tối mật, quản lý theo ngành dọc, chỉ phải báo cáo công việc duy nhất cho một người là Tổng Tham mưu trưởng Moiseyev. Ngay cả Bộ trưởng Quốc phòng hay các Thứ trưởng Quốc phòng cũng không nắm được những tin tức cụ thể về hoạt động của đơn vị 10003. Ngân sách hàng năm của đơn vị 10003 vào khoảng 4 triệu USD và do đích thân Bộ trưởng Tài chính duyệt cấp. Ngay cả khi Liên Xô tan rã, đơn vị 10003 vẫn hoạt động theo mô hình trên: Tổng Tham mưu trưởng chỉ đạo trực tiếp, Bộ trưởng Tài chính duyệt cấp ngân sách.

Việc Bộ Tổng Tham mưu quân đội Liên Xô đưa ra quyết định thành lập một đơn vị có vẻ "không bình thường" như vậy bắt nguồn từ nguyên nhân sâu xa là nhằm đối phó với Mỹ. Số là, trước đây do việc sử dụng các biện pháp thông thường để thu thập các tin tức tình báo về Liên Xô không đạt hiệu quả, người Mỹ bắt đầu thực hiện một kế hoạch đặc biệt, huy động những người có công năng đặc dị tham gia vào việc nghiên cứu phát triển thứ vũ khí siêu nhiên.
Vì lẽ đó, Lầu Năm Góc và Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) đã phối hợp chặt chẽ với nhau, tuyển dụng nhiều nhà khoa học kiệt xuất, bí mật xây dựng nên một "lực lượng tâm linh" có thể làm được những việc không tưởng. Dưới sự hậu thuẫn của Lầu Năm Góc, những nhà khoa học này vận dụng khả năng phi phàm của con người, chuyên tâm nghiên cứu các công năng đặc dị như thuật đi xuyên tường, thuật tàng hình, thuật thần giao cách cảm và thuật giết người bằng ý nghĩ. Thậm chí, họ còn có tham vọng dựa vào "khả năng thần giao cách cảm" để vô hiệu hóa các tên lửa hạt nhân của Liên Xô. Nắm được tin này, Bộ Tổng Tham mưu quân đội Liên Xô quyết định "phản đòn" bằng cách thành lập đơn vị 10003…

Hình ảnh
Cả Mỹ và Liên Xô đều lao vào cuộc chiến tìm kiếm những người có công năng phi thường

Những thông tin bị tiết lộ…

Nhưng những thông tin này chỉ được xác thực khi tờ báo Komsomolskaya Pravda đăng tải cuộc phỏng vấn cố giáo sư A.Spirkin, đồng tác giả bộ Bách khoa toàn thư Xô viết. Ông cho biết mình từng làm giám đốc đầu tiên của một phòng thí nghiệm đặc biệt dưới thời Liên Xô, trong đó tập hợp những người có khả năng siêu nhiên do Ủy ban an ninh quốc gia Nga (KGB) tuyển chọn. Spirkin kể lại: "Tôi đã làm việc với hàng trăm người có khả năng đặc biệt".
Đó là vào những năm đầu thập niên 60 của thế kỷ 20, Viện bảo tàng bách khoa Moscow đã trở thành nơi tụ họp của những người quan tâm đến lĩnh vực ngoại cảm. Sau một thời gian cố gắng chứng minh hiện tượng trên không tồn tại nhưng thất bại, giáo sư Spirkin đã nhận được lệnh trình diện ở Ủy ban khoa học thuộc Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô. Ông nhớ lại: "Họ yêu cầu tôi làm giám đốc một phòng thí nghiệm đặc biệt dưới sự kiểm soát của KGB". Nhiệm vụ đầu tiên của Spirkin là phải tuyển được ít nhất 200 nhân viên có khả năng siêu nhiên. Không dễ để trở thành nhân viên của phòng thí nghiệm này. Tất cả thí sinh đều phải trả lời một loạt các câu hỏi đại loại như: "Bạn đang sở hữu khả năng siêu nhiên nào?", "Bạn thường có những giấc mơ như thế nào?", "Bạn có khả năng gây ảnh hưởng đến người khác không?"...

Ban giám khảo không ai khác hơn là những thí sinh đã chứng tỏ được khả năng của mình trước đó. Những người này đều có khả năng dùng ý nghĩ để kích thích hạt lúa mạch mọc nhanh hơn, làm trái chín, hoa nở lâu tàn. Trong số đó có 3 nhân vật nổi bật. Một người là F.Konyukhova, có khả năng phát ra sức nóng khác thường, giúp vết thương lành lặn nhanh chóng.
Một người nữa là I.Fomin, sử dụng nhân điện để điều tra các nguyên nhân xảy ra thảm họa và các hỏng hóc kỹ thuật. Phương pháp này vẫn còn tồn tại ở Nga và Fomin sau này đã làm cố vấn cho Tổng thống B.Yeltsin. Ông Spirkin cũng đề cập đến B.Shapiro, người có khả năng chẩn đoán bệnh cực nhạy. Hiện nay, Shapiro đang tư vấn cho các doanh nhân trong lĩnh vực y tế…

3- Đánh giá của những nhà khoa học!

Từ xưa đến nay, không hiếm những con người kỳ lạ có khả năng nhìn thấy hoặc nghe rõ ở những khoảng cách xa đến hàng vạn dặm. Vào thời kỳ khoa học chưa phát triển để có thể lý giải được hiện tượng đó thì nhiều người coi họ như thể những nhân vật thần thoại từng được miêu tả trong truyện cổ tích, những câu chuyện về thần tiên, ngay cả trong truyện "Tây Du Ký" với những con người có thiên lý nhĩ (nghe từ xa nghìn dặm) và thiên lý nhãn (nhìn từ xa nghìn dặm)...

Năng lực con người là không giới hạn

Và điều kỳ lạ là càng ngày, trên thế giới càng xuất hiện nhiều những con người có khả năng siêu đẳng lạ lùng vượt xa hẳn những khả năng mà con người thường có được. Những con người ấy không phải là những vị cao tăng, những vị đạo sư, những người sống trên núi non hay rừng rậm hoang vu dày công tu luyện. Những người ấy đang ở ngay trên thành phố văn minh hiện đại hay trên những đất nước mà những gì được gọi là "siêu linh huyền bí" đều bị coi là mê tín dị đoan, nhảm nhí.
Những con người kỳ lạ ấy có khả năng tạo ra những nguồn điện lực mạnh mẽ phát sinh từ cơ thể, từ đôi mắt, từ đôi bàn tay hay cả thân mình. Có người có thể dùng năng lực điện trường của mình để sưởi ấm người khác hay làm cho tuyết tan. Có người dùng nhân điện ấy để chữa bệnh hay có thể đốt cháy những vật mà họ chạm vào. Nhiều người có khả năng siêu việt trong phép chữa bệnh qua khoảng cách bằng lời nói và đôi mắt. Có người đưa bệnh nhân về quá khứ để tìm nguồn gốc phát sinh bệnh trạng...

Những "siêu nhân" thời hiện đại

Ngày nay, mặc dù khoa học chưa "hoàn toàn" giải thích được từng sự kiện nhưng không vì thế mà giới khoa học coi thường cũng như gán ghép sự huyễn hoặc lên sự kiện. Vì thực tế những con người có khả năng siêu phàm đang hiện hữu trước mắt những nhà khoa học nơi những viện nghiên cứu khoa học nổi danh khắp thế giới. Nhưng thực tế, các nhà khoa học đã bắt đầu nghiên cứu vấn đề một cách vô cùng nghiêm túc. Tính đến nay có đến 6000 nhà khoa học trên khắp thế giới đang ra sức nghiên cứu tìm hiểu những khả năng, những hiện tượng lạ lùng đầy vẻ siêu phàm phát sinh từ những con người bằng xương bằng thịt…

Một dị nhân đầu tiên được nhiều người biết đến là Ben Underwood, hay còn được biết đến với cái tên "Chàng trai có thể nhìn bằng tai". Ben vốn dĩ là một người mù, hai con mắt của anh đã bị bỏ đi năm anh mới lên 3 tuổi vì bệnh ung thư. Ngay từ nhỏ để phục vụ cho cuộc sống của mình Ben đã làm quen với việc định vị mọi vật xung quanh bằng âm thanh và cho đến bây giờ Ben có thể làm tất cả mọi hoạt động như những người bình thường khác mà không cần đến đôi mắt.
Các chuyên gia đã tiến hành thử nghiệm và cho biết rằng khả năng định vị bằng âm thanh của Ben đã lên đến mức đỉnh cao, ngang ngửa với độ nhạy âm thanh của loài cá heo, tức là đã vượt qua giới hạn cho phép ở một người bình thường, chính điều này đã "vô tình" biến anh trở thành một trong số những "siêu nhân" được khoa học biết đến.

Hình ảnh
Ben Underwood, "chàng trai có thể nhìn bằng tai"


Hãng tin AP từng đưa tin về một dị nhân khác tên là Wim Hof, người Hà Lan, hay còn được gọi bằng biệt danh "Người đàn ông của băng tuyết". Bởi Wim có thể bơi dưới nước đá, hoặc đứng trong những thùng bằng băng lạnh cắt da mà không hề hấn gì. Anh thường mặc quần soóc và chinh phục khắp các đỉnh núi đầy băng tuyết. Các nhà khoa học không thể giải thích được khả năng của người đàn ông 48 tuổi này.
Thậm chí các nhà nghiên cứu còn cho biết thêm, không chỉ không cảm thấy lạnh mà Wim còn phát triển tốt ở những môi trường có nhiệt độ thấp đến nỗi có thể gây tử vong cho những người bình thường khác. Có thể nói khả năng này đã biến Wim từ một người bình thường trở thành một người "đặc biệt", một người nổi tiếng tại Hà Lan.

Hình ảnh
"Người đàn ông của băng tuyết" Wim Hof (Ảnh: BBC.co.uk).


Tờ Mirror từng có loạt bài về năng lực siêu nhiên của con người và đưa ra nhiều trường hợp cụ thể như anh Miroslaw, người có thể dùng ý nghĩ di chuyển đồ vật. Bản thân Miroslaw là một người đam mê lĩnh vực năng lượng tâm linh, anh đã phát triển khả năng của mình đến mức có thể khiến những đồ vật như một cái muỗng hay một bức tượng di chuyển trong không trung, xoay, lắc hoặc đứng yên tại chỗ bằng cách sử dụng tâm trí của mình. Miroslaw giải thích rằng anh làm được việc đó bằng cách truyền tải năng lượng bản thân mình vào đó đồng thời tập trung nghĩ rằng anh muốn đối tượng di chuyển. Miroslaw đã trải qua rất nhiều xét nghiệm nhưng các nhà nghiên cứu nói rằng họ chưa thể giải thích khả năng đặc biệt của Miroslaw bằng khoa học thông thường. Một người nữa được gọi là người không biết đau, đó là Tim Cridland, với khả năng đặc biệt này, anh từng là thành viên của một gánh xiếc. Anh là chuyên gia nuốt kiếm, đi bộ trên than hồng và ngủ trên giường chông… Tim nói rằng anh làm những việc đó và không cảm thấy gì và cũng không quan tâm đến chuyện cảm giác.
Theo các nhà nghiên cứu thì Tim mắc một hội chứng hiếm khiến những gene truyền tải cảm giác đau lên não bị biến đổi và anh không cảm nhận được các cảm giác như đau, nóng hay lạnh... Các nhà nghiên cứu cũng cho biết đây là một hội chứng khá nguy hiểm vì người mắc không biết đau nên cũng sẽ không đánh giá được những tổn hại của các va chạm hay tai nạn đối với cơ thể và có thể tử vong vì điều đó

THeo Xã Luận.
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 5 19, 2012 8:13 am

Những câu chuyện trùng hợp gây chấn động


Bích Ngọc - Theo PLXH

1. Sự trùng lặp về ảnh

Một người mẹ người Đức đã chụp ảnh con trai của mình vào năm 1914 và để cuộn phim lại tại một cửa hàng ảnh ở Strasbourg, Đức. Chiến tranh thế giới lần thứ nhất nổ ra, người mẹ không thể quay trở lại Strasbourg và cô cũng đã đánh mất các bức ảnh chụp con trai.

Hình ảnh


Hai năm sau, cô đã mua một cuộn phim ở Frankfurt, cách nơi ở cũ của cô hơn 100 dặm, để chụp ảnh đứa con gái mới sinh của mình. Khi rửa cuộn phim thì cô phát hiện ra hình ảnh của con gái cô hiện bên trên hình ảnh trước đó của con trai cô. Hóa ra cuộn phim cô mua chính là cuộn phim ngày trước cô để quên, cuộn phim này đã bị người bán hàng nhầm là chưa sử dụng và cuối cùng đã được bán lại cho người mẹ này.

2. Người tu sĩ bí ẩn

Trong thế kỷ 19, ở Áo, một họa sĩ tên là Joseph Aigner đã cố gắng tự tử nhiều lần. Trong nỗ lực đầu tiên của ông tự treo cổ ở tuổi 18, một tu sĩ bí ẩn đã cứu sống ông. Và một lần nữa ở tuổi 22, cũng người tu sĩ ấy đã cứu sống ông khi ông tiếp tục treo cổ tự tử.

Hình ảnh
(Ảnh minh họa).


Tám năm sau, ông đã bị kết án treo cổ vì tham gia hoạt động chính trị bất chính. Nhưng một lần nữa, ông đã được cứu sống bởi sự can thiệp của người tu sĩ đó. Ở tuổi 68, Joseph Aigner cuối cùng đã tự sát thành công bằng cách sử dụng một khẩu súng lục. Không có gì đáng ngạc nhiên, người tu sĩ kỳ lạ - người đàn ông mà thậm chí Aigner không bao giờ biết tên - đã tiến hành lễ tang cho ông.

3. Đứa trẻ rơi

Trong những năm 1930 ở Detroit, Mỹ, một người đàn ông tên Joseph Figlock đã trở thành ân nhân đối với một người mẹ trẻ. Khi Figlock đi bộ trên đường, đứa con của người mẹ trẻ này đã rơi từ một cửa sổ cao xuống và ngã vào Figlock. Figlock đã đỡ được đứa bé và đứa bé không hề bị thương. Một năm sau, cũng chính đứa trẻ này lại rơi từ chính cửa sổ trước đây và một lần nữa rơi vào Figlock khi ông đi qua bên dưới. Lần này, cả hai người vẫn đều sống sót an toàn.

Hình ảnh
(Ảnh minh họa).


4. Sự trùng hợp của hoàng gia

Khi vua Umberto của Ý đến một nhà hàng nhỏ để ăn tối với trợ lý của mình là Emilio Ponzia-Vaglia. Khi người chủ nhà hàng mang thực đơn đến cho vua Umberto, nhà vua phát hiện ra rằng chủ nhà hàng cũng tên là Umberto và cả hai còn rất giống nhau cả về khuôn mặt lẫn hình dáng. Cả hai người bắt đầu nói về sự giống nhau này và tìm thấy nhiều điểm tương đồng hơn.

Hình ảnh


Những điểm giống nhau của vị vua và người chủ nhà hàng này như sau:

- Cả hai người đàn ông được sinh ra vào ngày 14 tháng 3 năm 1844.
- Cả hai người đàn ông đều được sinh ra trong cùng một thị trấn.
- Cả hai người đàn ông kết hôn với những người phụ nữ có cùng tên là Margherita.
- Người chủ nhà hàng mở nhà hàng cùng ngày vua Umberto lên ngôi vua ở Ý.
- Ngày 29 tháng 7 năm 1900, vua Umberto biết được rằng người chủ nhà hàng đã qua đời do một tai nạn bắn súng bí ẩn và khi ông bày tỏ sự đau buồn thì một kẻ lạ mặt đã bắn chết ông.

5. Cái chết song sinh

Năm 2002, cặp song sinh 70 tuổi đã chết cách nhau vài giờ sau tai nạn trên cùng một con đường ở phía Bắc Phần Lan. Người thứ nhất của cặp song sinh chết vì ông bị một chiếc xe tải đâm trúng khi đi xe đạp ở Raahe, cách thủ đô Helsinki, Phần Lan, 600km về phía Bắc. Ông qua đời chỉ cách nơi người anh em sinh đôi của mình chết 1,5 km. Cảnh sát Marja-Leena Huhtala cho biết: "Điều này chỉ đơn giản là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Mặc dù đây là một con đường nhộn nhịp nhưng tai nạn không xảy ra hàng ngày. Câu chuyện làm cho tóc của tôi dựng đứng cả lên."

6. Lá bài Poker may mắn

Năm 1858, Robert Fallon đã bị giết một cách tàn nhẫn, đây là hành động trả thù của những người chơi bài poker cùng ông. Họ cho biết Fallon đã thắng 600 USD (tương đương 12,3 triệu VNĐ) bằng cách lừa bịp. Họ đã tìm một người mới thay thế chỗ của Fallon và cảnh báo anh ta về chuyện 600 USD (tương đương 12,3 triệu VNĐ) của người đàn ông đã chết.

Hình ảnh
(Ảnh minh họa).


Vào thời điểm cảnh sát điều tra vụ giết người, người thay thế Fallon đã thắng tới 2.200 USD (tương đương 45,3 triệu VNĐ). Cảnh sát lấy đã tìm thân nhân của Fallon và phát hiện ra người chơi mới hoá ra là con trai Fallon, người đã không gặp cha của mình trong 7 năm.

7. Quyển sách thời thơ ấu

Trong khi tiểu thuyết gia người Mỹ Anne Parrish đang đi trong một hiệu sách ở Paris, Pháp, vào những năm 1920, bà phát hiện ra một cuốn sách bà rất thích thời thơ ấu. Bà đã cầm cuốn sách cũ và nói với chồng rằng đây là cuốn sách bà rất thích khi còn là một đứa trẻ. Chồng bà cầm cuốn sách, mở nó ra và trên trang đầu tiên có lời đề tặng: “Anne Parrish, số 209 đường N. Weber”. Đây chính là quyển sách của Anne.

Hình ảnh
(Ảnh minh họa)
.
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 5 19, 2012 8:15 am

Những câu chuyện trùng hợp gây chấn động (tt)


Bích Ngọc - Theo PLXH

Không ai có thể lý giải được những sự trùng hợp này...

1. Câu chuyện máy bay

Năm 1979, tạp chí Das Besteran của Đức đã tổ chức một cuộc thi viết và độc giả sẽ gửi những câu chuyện bất thường dựa trên sự kiện có thực trong cuộc sống tới cho tạp chí. Walter Kellner đến từ Munich đã giành chiến thắng với câu chuyện về chuyến bay của chiếc máy bay Cessna 41.

Hình ảnh


Trong câu chuyện của mình, ông đưa ra vấn đề là máy bay trục trặc động cơ, hạ cánh xuống nước và sau đó ông đã được giải cứu. Một người đàn ông Úc, cũng tên là Waltner Kellner, đã viết thư và nói với ban tổ chức rằng người chiến thắng giải thưởng đã ăn cắp ý tưởng câu chuyện bởi vì hầu hết các sự kiện xảy ra đều trùng lặp với những gì đã xảy ra với ông ta. Tạp chí đã kiểm tra cả hai câu chuyện và thấy rằng cả hai đều nói đúng sự thật.

2. Con số may mắn

Trong những năm 1930 ở New York, Mỹ, một chiếc tàu đã bị trật bánh khi đang đi trên cầu và rơi xuống vịnh Newark khiến 30 hành khách thiệt mạng. Các tờ báo đã đăng nhiều bức ảnh của vụ tai nạn và con số “932” có thể được nhìn thấy rõ ràng ở bên cạnh của một trong các toa tàu. Rất nhiều người đã chọn con số đó để chơi các trò chơi về vận may và đã trúng lớn.

Hình ảnh


3. Vụ giết người ngẫu nhiên

Vào ngày 26 tháng 11 năm 1911, ba người đàn ông cùng bị treo cổ tại Greenberry Hill ở London, Anh, sau khi bị buộc tội giết ngài Edmund Berry Godfrey. Tên của những kẻ giết người là Robert Green, Henry Berry và Lawrence Hill. Ghép tên ba người lại (Green, Berry và Hill) ta sẽ được địa điểm ba người bị treo cổ là Greenberry Hill.

Hình ảnh


4. Bánh pudding mận

Nhà thơ thế kỷ 19, Emile Deschamps, khi còn là một cậu học sinh, đã chia sẻ bàn ăn tại một nhà hàng với Fortgibu và họ cùng ăn món bánh pudding vị mận.

Mười năm sau, Deschamps đi qua một nhà hàng và thấy rằng tại đây đang phục vụ bánh pudding mận, Deschamps đã đi vào và yêu cầu phục vụ món bánh đó, nhưng nhân viên cho biết rằng nó đã được dành cho một khách hàng khác. Deschamps đã đi đến chỗ vị khách hàng để thương lượng về chiếc bánh và hoá ra vị khách đó là Fortgibu, cả hai người đều ngạc nhiên vì cuộc gặp mặt này.

Hình ảnh


Nhiều năm trôi qua, Deschamps được mời đến dự một bữa tiệc tối với bánh pudding mận. Trong buổi tiệc, Deschamps đã nói với chủ nhà về cuộc gặp gỡ đặc biệt với Fortgibu, thì đột nhiên Fortgibu xuất hiện vì ông cũng được mời đến dự tiệc. Deschamps cho hay: "Ba lần trong đời, tôi ăn bánh pudding mận và ba lần tôi đều gặp Fortgibu."

5. Vòng quay giết người bí ẩn

Barbara Forrest (sinh năm 1954) và Mary Ashford (sinh năm 1797) đều là nạn nhân của những vụ giết người, cả hai chết cách nhau 157 năm nhưng lại có những sự trùng hợp kỳ lạ. Barbara Forrest bị giết vào năm 1974 còn Mary Ashford bị giết vào năm 1817. Cả hai đều bị hãm hiếp trước khi bị giết. Ngoài ra, hai nạn nhân đều bị giết hại vào thứ 2, ngày 27 tháng 5 và tại... cùng một thị trấn. Cả hai cô gái đều đến thăm một người bạn vào buổi tối thứ hai đó và họ đều mặc một chiếc váy mới.

Hình ảnh


Những kẻ bị buộc tội giết người đều có cùng tên là Thornton và cả hai người đàn ông đều được tuyên bố trắng án. Hai cô gái đều có những đặc điểm khuôn mặt rất giống nhau. 10 ngày trước khi bị giết, Barbara Forrest nói với bạn bè: "Tháng này là tháng không may mắn của mình. Mình chỉ biết điều đó. Đừng hỏi mình tại sao."

6. Nơi yên nghỉ

Tại Texas, Mỹ, vào năm 1899, nam diễn viên người Canada Charles Francis Coghlan bị bệnh và qua đời trong khi ông ở Galveston. Vì không thể đưa ông về quê của ông ở Prince Edward, người ta đã đặt thi hài ông vào bên trong một vòm đá granite. Một năm sau khi ông chết, một cơn bão đổ bộ vào Galveston, làm ngập lụt các nghĩa trang, làm vỡ vòm đá granite của Coghlan và mang theo quan tài của ông ra vùng Vịnh Mexico.

Hình ảnh


Vào tháng 10 năm 1908, 8 năm sau cơn bão, ngư dân trên đảo Prince Edward phát hiện ra một chiếc hộp trôi nổi gần bờ. Đó là quan tài của Coghlan, cuối cùng đã quan tài của ông quay trở về chính quê hương ông. Ông được chôn cất trong nhà thờ gần đó, nơi ông đã được rửa tội khi còn là một đứa trẻ.
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 5 19, 2012 8:26 am

Sự kỳ bí của Tam giác quỷ Bermuda


Người ta đã viết và nói rất nhiều về Tam giác Bermuda (hay còn được gọi là "Tam giác quỷ") do vô số những điều kỳ lạ xuất hiện ở nơi này. Tam giác Bermuda đã trở thành một huyền thoại, khơi dậy cả sự tò mò và sợ hãi. Rất nhiều phim tài liệu nhằm điều tra về "Tam giác quỷ" lừng danh với vô số sự kiện, giả thuyết, sự bí ẩn và huyền thoại đã được thực hiện và công chiếu, nhưng không có bất kỳ lời giải thích nào được đông đảo chấp nhận.

Hình ảnh
Vị trí của Tam giác quỷ Bermuda.


Tam giác Bermuda là một khu vực tọa lạc ở phía tây bắc Đại Tây Dương, bao quanh bờ biển phía đông bang Florida (Mỹ) và Puerto Rico. Một phần của tam giác này còn kéo dài tới khu vực lân cận bang South Carolina (Mỹ). Sở dĩ vùng biển này có tên là Bermuda là do nó được đô đốc người Tây Ban Nha Huan Bermuda lần đầu tiên khám phá ra năm 1503.

Nhìn chung, Tam giác Bermuda là một khu vực đầy nắng, gió và không có các mùa phân chia rõ rệt. Đây là một trong hai địa điểm trên Trái đất mà la bàn sẽ không chỉ đúng về hướng bắc. Rất nhiều người còn nói, các quy luật vật lý cũng không còn đúng ở nơi này.

Những bí ẩn và huyền thoại

Tam giác Bermuda được gắn với biệt danh "Tam giác quỷ" trước hết vì các vụ mất tích kỳ bí xảy ra tại đây. Thống kê cho thấy, hơn 100 máy bay và các tàu thuyền đã bị "nuốt chửng" một cách bí ẩn trong khu vực, trong đó phải kế đến một số tàu thủy khổng lồ như tàu vận tải USS Cyclops của Mỹ (mất tích không để lại dấu vết cùng 306 thành viên thủy thủ đoàn và hành khách vào năm 1918) hay tàu chở nhiên liệu SS Marine Sulphur Queen (biến mất bí ẩn cùng 39 thành viên thủy thủ đoàn và 15.000 tấn lưu huỳnh lỏng năm 1963).

Christopher Columbus, nhà thám hiểm hàng hải nổi tiếng người Italia, từng ghi lại những dòng nhật ký rợn tóc gáy về cuộc hành trình của ông qua Tam giác quỷ vào năm 1492. Columbus đã đề cập đến sự lệch hướng từ dị thường của các công cụ điều hướng hay những ánh đèn chiếu sáng lạ lùng ở đường chân trời. Trong cuốn sổ ghi chép, ông cũng mô tả "một ngọn lửa khổng lồ" lao từ trên cao xuống biển.

Một sự cố lạ thường khác cũng xảy ra tại "Tam giác quỷ" vào năm 1872. Sử sách còn ghi lại rằng, tàu Mary Celeste rời Genoa vào ngày 7/11/1872. Đến ngày 4/12/1872, các thủy thủ trên tàu Gratia Dei nhìn thấy tàu Mary Celeste đang trôi nổi một cách ngẫu nhiên trên biển. Khi đến gần Mary Celeste, họ phát hiện con tàu này hoàn toàn trống trơn, không một bóng người. Ngay cả các xuồng cứu hộ cũng không được tìm thấy dù con tàu "ma" nhìn chung vẫn trong tình trạng rất tốt.

Hình ảnh
5 phi cơ ném ngư lôi Avenger thuộc Chuyến bay 19 của Hải quân Mỹ đã mất tích trong khi bay huấn luyện phía trên vùng Tam giác Bermuda.


Tuy nhiên, đứng đầu danh sách các biến cố kỳ dị xảy ra ở Tam giác Bermuda, gây náo động dư luận nhiều nhất và bắt đầu hình thành huyền thoại về "Tam giác quỷ" là số phận của "Chuyến bay 19". Theo ghi chép, ngày 5/12/1945, một đội gồm 5 phi cơ ném ngư lôi Avenger của Hải quân Mỹ đã mất tích trong khi bay huấn luyện trên Đại Tây Dương. Trước khi biến mất, Trung úy Charles Taylor - chỉ huy Chuyến bay 19 đã gửi các thông điệp radio về căn cứ chỉ huy ở Florida (Mỹ), báo cáo về những ảnh hưởng thị giác bất thường như bị lạc, sự xuất hiện của "nước trắng", đại dương "nhìn không giống mọi khi" và la bàn xoay không kiểm soát.

Một thủy phi cơ ném bom Martin Mariner thuộc đội tìm kiếm cử đến sau đó cũng phát nổ chỉ 23 phút sau khi cất cánh, đưa tổng số người được coi là tử vong trong sự cố lên con số 33, bao gồm tất cả 14 thành viên đội bay thuộc Chuyến bay 19 và 13 thành viên đội bay đến cứu hộ.

Hình ảnh


Cuộc điều tra của Hải quân Mỹ về sau kết luận, các phi cơ trong Chuyến bay 19 đã bị mất phương hướng và rơi xuống biển sau khi máy bay hết nhiên liệu, nhưng nhiều người vẫn tỏ ra hoài nghi về điều này. Một trong những căn cứ củng cố suy đoán của họ là, máy bay ném ngư lôi Avenger được chế tạo để nổi được lâu trên mặt nước nên chúng có thể được tìm thấy vào ngày hôm sau vì biển lặng và trời quang. Tuy nhiên, trong thực tế, nhà chức trách đã không bao giờ tìm thấy chúng.

Các giả thuyết khoa học về hiện tương "Tam giác quỷ"

Giới khoa học đã đưa ra một số lý giải cho các diễn biến kỳ lạ xung quanh Tam giác Bermuda. Phần lớn các giải thích hợp lý nhất cho các sự cố xảy ra tại khu vực này, kể cả những lý giải của Hải quân và lực lượng bảo vệ bờ biển Mỹ, đề cập tới lỗi của con người và những tác động của môi trường.

1. Các dạng địa hình và thời tiết

Một yếu tố cần xem xét là địa hình dưới nước của vùng "Tam giác quỷ". Nó thay đổi từ thềm lục địa dốc thoai thoải tới vực sâu hoắm. Trong thực tế, một số vũng sâu nhất thế giới được phát hiện trong khu vực Tam giác Bermuda. Tàu hoặc máy bay chìm vào những con hào này có thể sẽ không bao giờ được tìm thấy.

Hình ảnh
Các cơn bão hoặc lốc xoáy xuất hiện đột ngột và chớp nhoáng trên biển có thể là một trong những nguyên nhân khiến tàu thuyền hoặc máy bay qua vùng Tam giác Bermuda biến mất một cách bí ẩn. (Ảnh: Discover magazine)


Hải lưu Gulf Stream chảy qua "Tam giác quỷ" rất mạnh và khá hỗn loạn. Nó tạo ra các thách thức vô cùng lớn đối với việc điều hướng, đặc biệt là đối với những thủy thủ thiếu kinh nghiệm. Các báo cáo cho thấy, dòng hải lưu này di chuyển hơn 8km/h ở một số khu vực, nhanh hơn nhiều so với mức đủ để đẩy các thủy thủ kém thận trọng chệch hướng hàng trăm dặm nếu không biết cách điều chỉnh tàu thuyền một cách hợp lý. Đặc điểm này cũng có thể giúp Gulf Stream nhanh chóng xóa sạch mọi bằng chứng về một thảm họa.

Hơn thế nữa, Tam giác Bermuda còn nổi tiếng với các cơn bão dữ dội và bất ngờ cũng như sự thay đổi thời tiết thất thường. Các cơn bão không kéo dài nhưng mãnh liệt có thể hình thành và tan biến một cách nhanh chóng, và không bị vệ tinh giám sát phát hiện. Sự tồn tại của các vòi rồng có thể dễ dàng phá hủy một máy bay hoặc tàu biển đi qua cũng là một đặc điểm của "Tam giác quỷ". Tại khu vực này, vòi rồng đơn giản là một cơn lốc xoáy trên biển, hút nước từ dưới bề mặt đại dương lên cao hàng ngàn mét trên bầu trời. Một ảnh hưởng khác của môi trường có thể bao gồm các trận động đất ngầm dưới nước như các hoạt động địa chấn mà giới khoa học từng phát hiện trong khu vực. Các chuyên gia cũng đã phát hiện những đợt sóng thần cao tới 30 mét tại đây.

2. Sự hiện diện của các mỏ và hyđrat khí mêtan

Giả thuyết này dường như khá hợp lý đối với một số trường hợp mất tích trong khu vực Tam giác Bermuda. Tại trường Đại học Cardiff (Anh), một số nhà khoa học nghiên cứu về "Tam giác quỷ" đã phát hiện sự tồn tại lượng lớn khí mêtan bị mắc kẹt dưới đáy đại dương. Khí này do các sinh vật biển chết và phân hủy ra. Trầm tích có chứa vi khuẩn sản sinh khí mêtan, lâu ngày tích tụ thành "siêu băng đá" mêtan, được gọi là hyđrat khí. Theo các nhà khoa học, lớp băng này nhốt giữ khí mêtan và đang được nghiên cứu như một nguồn năng lượng tiềm năng.

Hình ảnh
Các nhà khoa học cho rằng, nếu một con tàu lọt vào bùng nổ túi khí mêtan ở Tam giác Bermuda, nó có thể bị nuốt chửng tnhanh chóng mà không để lại dấu tích.
(Ảnh: unexplainedstuff.com)

Trong vòng vài giây khi một túi khí mêtan vỡ, khí dâng lên và phun trào lên bề mặt mà không có dấu hiệu cảnh báo. Nếu một con tàu lọt vào khu vực bùng nổ, nước phía dưới nó sẽ đột nhiên trở nên loãng hơn. Tàu có thể chìm và trầm tích có thể nhanh chóng bao phủ lên nó khi tàu chạm xuống đáy biển. Ngay cả các phi cơ bay phía trên cũng có thể bắt lửa trong một vụ bùng nổ như vậy.

Bất chấp những lời giải thích trên, các nhà nghiên cứu và giới khoa học vẫn không thể đưa ra một kết luận chung, có thể thỏa mãn tất cả các câu hỏi xung quanh khu vực Tam giác Bermuda. Một số giáo phái tôn giáo ngụ ý cho rằng, khu vực này chính là lãnh địa của quỷ hoặc đường tới địa ngục hay thiên đường. Những ý kiến như thế này đúng đến mức độ nào? Bạn có thể không bao giờ biết trừ khi bạn đi vào vùng Tam giác Bermuda và có cơ hội quay trở về để tường thuật lại những trải nghiệm khác lạ của mình.


Theo KhoaHoc.com.vn
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 3 Tháng 5 29, 2012 6:02 pm

Chiếc gương giết người hàng loạt


Đầu năm 2007, nhà khoa học Mỹ - Tiến sĩ Waine tuyên bố với giới báo chí: Ông đã giải mã được bí ẩn của chiếc “Gương soi ma quỷ” từng gây tai họa cho người Pháp suốt hơn 200 năm qua.

Hình ảnh
ảnh minh họa


Hồi tháng 11/1977, Hiệp hội sưu tập đồ cổ nước Pháp mở một cuộc họp báo bất thường, công bố trước cộng đồng xã hội một tin “lạnh sống lưng”: Cảnh báo tất cả những người sưu tập và đam mê chơi đồ cổ tuyệt đối không nên tìm kiếm, mua, lưu giữ chiếc gương soi cổ trên khung gỗ của nó có khắc chữ “Louis Alvarez 1743”, bởi nó là một chiếc “gương ma quỷ” giết người hàng loạt, suốt hơn 200 năm qua đã có tới 38 người Pháp “bất đắc kỳ tử” vì soi nó!

Lịch sử đầy tội ác

Chiếc gương kể trên được xuất xưởng năm 1743, mà Louis Alvarez là tên của người thợ gương chế tác ra nó, và cũng là nạn nhân đầu tiên của nó. Chỉ hai ngày sau khi hoàn thành chiếc gương này, người thợ lành nghề nổi tiếng đang khoẻ mạnh bình thường bỗng lảo đảo chúi đầu gục xuống ngay trong nhà xưởng.

Pháp y khám nghiệm tử thi cho hay, Alvarez chết vì chứng tràn máu não (Cerebral hemorhage). Khi đó không ai nghi ngờ và liên hệ giữa sự kiện “bất đắc kỳ tử” này của người thợ gương với chiếc gương soi bất bình thường do chính ông ta làm ra. Chiếc gương về sau được đưa ra bày bán tại cửa hàng tạp hoá và thế là nó bắt đầu cuộc lữ hành dài dặc gieo rắc tội ác.

Tesemer là một ông chủ cửa hàng kinh doanh bột mì tại thành phố cảng Mareseille. Một hôm ông tới cửa hàng tìm sắm quà mừng sinh nhật cho người vợ yêu, ngước lên bất chợt nhìn thấy chiếc gương soi lồng trong khung gỗ chạm khắc vô cùng tinh xảo đặt nơi tầng trên cùng tủ hàng, ông ta mê quá liền móc hầu bao mua luôn, không mặc cả.

Ngay tối hôm đó, trong phòng khách ngôi biệt thự lộng lẫy của mình, Tesemer trịnh trọng châm sáng 25 cây nến trên mâm bánh gatô sinh nhật, đoạn bê hộp quà ra. Người vợ yêu quý hồi hộp chứng kiến và chờ đợi Tesemer rón rén nhẹ nhàng bóc lớp giấy bọc, để lộ ra chiếc hộp các-tông xinh xinh, mở nắp và lấy ra chiếc gương soi lồng khung chạm khác vô cùng tinh xảo, bất giác vỗ tay reo lên đầy kinh ngạc. Rồi bà tưởng thưởng cho chồng một nụ hôn thắm thiết.

Lúc này, Tesemer thuận tay đưa chiếc gương lên soi và nở nụ cười mãn nguyện với mình. Bỗng ông cảm thấy ớn lạnh toàn thân, rùng mình và đầu óc đột nhiên đê mê, mọi cảnh vật trước mắt chông chênh, chao đảo. Bà vợ tá hoả vội ôm đỡ lấy ông và cố dìu ông tới giường đặt nằm xuống. Nhưng Tesemer nhanh chóng chìm vào giấc hôn mê sâu, sáng sớm hôm sau, khi bác sĩ được mời vừa đặt chân vào phòng, thì Tesemer ngoẹo đầu ngừng thở.

Qua chẩn đoán cho hay ông chết bởi cơn tràn máu não bột phát lúc 7giờ 30 sáng ngày 3/6/1743, khi mới 31 tuổi. Người vợ trẻ quá đau buồn không muốn nhìn thấy vật lại nhớ tới người, liền đem tất cả những đồ riêng tư của chồng sinh thời cho, tặng người khác hoặc nhờ bán tống bán tháo,và chiếc gương định mệnh ấy cũng thất lạc kể từ đó.

22 năm sau, tức năm 1765, người ta lại thấy chiếc gương “yêu quái” đó tái xuất hiện, và nó thuộc quyền sở hữu của vị Biên tập viên trẻ của một nhà xuất bản, mới 35 tuổi, tên là Armold, ông ta mua được chiếc gương tại một hàng xén vỉa hè Paris, và đem về treo trên chiếc đinh tường ngay phía đầu giường nằm của mình trong buồng ngủ.

Về sau, tại nhà xuất bản nọ bàn tán xôn xao về sự “mất tích” của Armold, vì không thấy ông đi làm mấy ngày liền. Người sốt ruột nhất là ông chủ nhà xuất bản, liền cử người tới tận nhà riêng của Armold tại khu chung cư tìm, nhưng cánh cửa bị khoá. Mời bà quản lý toà nhà tới dùng chìa khoá riêng mở cửa, vừa bước vào bỗng mọi người la hoảng đứng sững khi thấy Armold nằm sóng soài trên sàn phòng ngủ.

Mọi thứ cho thấy ông đang cạo râu thì xảy ra chuyện. Cảnh sát tiến hành khám nghiệm hiện trường, xác nhận Armold đột tử khi đang chuẩn bị cạo râu sau khi tắm, giám định pháp y chứng thực nguyên nhân dẫn tới tử vong là... tràn máu não!

Ba cái chết bất ngờ xoay quanh một vật thể là chiếc gương soi vẫn chưa đủ đánh động sự cảnh giác của mọi người, mà suy cho cùng thì những sự kiện “bất đắc kỳ tử” hàng ngày diễn ra trong bệnh viện hay ngoài xã hội có vô số, mà chiếc gương ma quỷ này sau khi giết chết người chủ mới cũng lại một lần nữa bặt tung tích luôn.

Sáu năm sau, Henry, một ông chủ cửa hàng đồ cổ khi dạo khu chợ mua bán đồ cũ bỗng bắt gặp một chiếc gương soi thật tinh xảo, rất đẹp, và ông ta mua được với giá quá rẻ mạt, đem về bày trong cửa hàng đồ cổ của mình với hy vọng bán lại được với giá cao.

Chính ngọ ba ngày sau đó, khi Henry ngồi trong cửa hàng bắt chân chữ ngũ vừa nhâm nhi tách cà phê nóng vừa lơ đãng đưa mắt qua cửa nhìn dòng người qua lại trên đường phố, hưởng thụ khoảnh khắc thoải mái sau bữa cơm trưa, nhưng chỉ hai tiếng đồng hồ sau, khi bà vợ Henry tới cửa hàng tìm chồng có công chuyện, bà ta bỗng tá hoả khi thấy Henry nằm phủ phục gục mặt trên bàn, nửa tách cà phê chưa uống hết đổ nghiêng chảy trên mặt bàn.

Bà vợ hốt hoảng kêu người đưa Henry tới bệnh viện cấp cứu, nhưng rồi chỉ chưa đầy 20 phút sau, bác sĩ bước ra lắc đầu cho hay: Nạn nhân đã tử vong! Nguyên nhân dẫn tới đột quỵ là tràn máu não. Henry hưởng thọ 47 tuổi.

Một người bạn thân của Henry tới dự đám tang, ông này vốn cũng từng là bạn thân của Biên tập viên Armold đã qua đời mấy năm trước, trong đám tang vô tình ông ta nhìn thấy và nhận ra chiếc gương “Alverez 1743”, bất giác biến sắc mặc, và mồ hôi lạnh, chân tay run lẩy bẩy, bởi mấy năm trước khi dự tang lễ Armold ông cũng bắt gặp chiếc gương này, ông ta bỗng giật mình liên hệ cái chết của hai ông bạn mình với chiếc gương, bởi nguyên nhân dẫn tới cái chết đột ngột đều là... tràn máu não!

Trong đó liệu có mối liên hệ nhân - quả gì không? Tuy chẳng có chứng cứ xác thực nào, nhưng theo lời khuyên của ông bạn này, gia đình của Henry đã vứt bỏ chiếc gương. Và kể từ đó bắt đầu những tin đồn về chiếc gương “ma quỷ Alvarez 1743” lan truyền khắp nước Pháp.

Thế rồi loáng cái gần 70 năm nữa trôi qua, khi hồi ức về chiếc gương “ma quỷ” này đã nhạt nhoà trong đầu óc mọi người, thì điều bất hạnh lại dội xuống đầu ông Hanmer và vợ ông là bà Juna.

Bà bác sĩ ngoại khoa Juna một lần dạo chợ trời đã mua được chiếc gương cổ này, bởi màu sắc khung gương rất hợp với màu sắc bàn viết của bà, và sau khi mua về bà luôn đặt trên bàn viết trước mặt. Ông Hanmer thấy vợ có vẻ yêu thích chiếc gương liền nói vui rằng bà khuân “đồ đồng nát” về nhà mà cứ coi như của quý, nhưng bà Juna bảo: Đây là chiếc gương cổ thật xinh xắn, đặt trên bàn viết rất hài hoà, thích hợp.

Ngay sau đó đã xảy ra chuyện đau lòng cả hai ông bà nối tiếp nhau lảo đảo ngã gục xuống sàn nhà, người thân phát hiện vội vã đưa ông bà tới bệnh viện cấp cứu, nhưng cả hai đều trút hơi thở cuối cùng trên đường trước khi tới bệnh viện, nguyên nhân dẫn tới tử vong đều là tràn máu não!

Tới lúc này, chiếc gương soi trên khung gỗ điêu khắc tinh vi có chạm hàng chữ “Alvarez 1743” chính thức được mọi người quan tâm, cảnh giác xa lánh.

Cuộc bàn cãi bất tận - không hồi kết

Suốt một thời gian dài cả năm sau đó, xoay quanh chiếc gương soi hung thần này lại có thêm hơn 20 người nữa từ 22 tới 57 tuổi bị chết tức tưởi không rõ nguyên nhân, mà hầu hết trước khi đột tử đều rất khoẻ mạnh, không nghiện ngập thứ gì có hại cho sức khoẻ như rượu, thuốc lá v.v... họ đều chết chỉ trong vòng ba ngày tiếp xúc, sử dụng chiếc gương và nguyên nhân dẫn tới “bất đắc kỳ tử” là hoàn toàn giống nhau.

Trong số nạn nhân có một số người vì không biết sự tình nên mua phải chiếc gương “ma quỷ”, nhưng cũng có người xuất phát từ lòng hiếu kỳ và cả “cứng bóng vía”, không mê tín dị đoan, cố ý lấy thân mình ra kiểm nghiệm, kết quả là chuốc lấy bi kịch sát thân. Chẳng lẽ đây là chiếc gương có khả năng giết người hàng loạt? Dân tình bàn tán xôn xao, mỗi người nói một phách, nhưng tựu chung không một ai mạo hiểm lấy thân mình ra kiểm chứng lần nữa.

Người lâm nạn cuối cùng cũng là vị nạn nhân thứ 38 của chiếc gương ma quỷ: Tiến sĩ Smith. Là một nhà khoa học kỳ cựu, nên ông không tin trên đời này có tồn tại cái gọi là “yêu ma quỷ quái” (demons and ghosts), lại càng không tin có chiếc “gương ma quỷ”. Theo ông thì chắc chắn là trong chiếc gương này có chứa một điều bí ẩn gì đó chưa khám phá ra được, và ông quyết tâm nghiên cứu “tìm cho ra nhẽ”.

Tháng 5/1997, sau nhiều ngày truy tìm vất vả, cuối cùng tiến sĩ Smith mới tiếp cận được chiếc gương “Alvare 1743” nọ, đã từ lâu lắm nó được cất kỹ, gắn “xi” trong một chiếc tráp gỗ dầy, người chủ bán chiếc gương giấu trong tráp này cảnh báo vị Tiến sĩ khoa học rằng, tốt nhất là không nên sử dụng nó. Nghe xong tiến sĩ Smith cảm ơn lòng tốt của ông ta, nhưng vẫn làm theo ý mình.

Đem chiếc tráp về tới nhà, Smith nóng lòng muốn biết diện mạo chiếc gương ra sao, liền vội vã bật nắp tráp, cẩn thận nâng chiếc gương được bọc bằng vuông lụa hồng. Chiếc gương cổ tràn đầy màu sắc truyền kỳ, tới lúc này nó đã trải qua mấy trăm năm trầm luân, khung gỗ quý chạm khắc tinh xảo vốn sáng bóng màu sơn thì bây giờ đã ngả bạc, thậm chí có đôi chỗ đã bong tróc, mặt gương cũng đã hơi mờ, không còn bóng bẩy thần thái như xưa.

Xem ra đây chẳng qua chỉ là một chiếc gương cổ tầm thường. Tiến sĩ Smith quan sát, xăm soi rất kỹ và chẳng phát hiện ra điều gì khác lạ, ông lật mặt gương đưa lên soi, thấy hình ảnh mờ mờ, liền tìm mảnh vải mềm lau thật sạch mặt gương, rồi sao vào thấy khuôn mặt mình hiện lên rất rõ.

Smith xem với chiếc gương rất lâu cũng chẳng thấy cơ thể có biểu hiện gì khác, xem ra những lời đồn đại về chiếc gương chỉ là “xạo” mang tính hù doạ, nên Smith cảm thấy chẳng còn hứng thú tới việc nghiên cứu, khám phá sự bí ẩn của chiếc gương, chán nản thảy chiếc gương trên mặt bàn.

Nhưng chuyện không kết thúc đơn giản tại đó, vào buổi trưa ngày thứ ba, đang ngồi trong thư phòng bỗng Smith cảm thấy hoa mắt nhức đầu, đứng dậy định ra tủ với chai nước khoáng và chiếc cốc, liền bước chệnh choạng rồi ngã vật xuống mặt bàn, người nhà phát hiện vội quýnh quáng gọi xe cấp cứu đưa ông tới bệnh viện, nhưng ông xua tay ngăn lại.

Smith lấy hết hơi sức dặn dò người nhà, rằng hãy bọc thật kỹ chiếc gương, không để nó tiếp tục trôi nổi hại người ngoài xã hội, đúng là trong chiếc gương có chứa một bí mật nào đó.

Theo lời trăn trối của Tiến sĩ Smith, người nhà của ông đã niêm phong cất kỹ chiếc gương. Cái chết của tiến sĩ Smith đã đủ thúc giục Hiệp hội sưu tập đồ cổ nước Pháp khẩn cấp tổ chức buổi công bố báo chí gây chấn động dư luận lần ấy. Họ cho rằng cần phải thông báo cho nhiều người biết sự thật để tránh bị làm hại.

Chiếc gương này đã khiến rất nhiều nhà khoa học quan tâm đặc biệt, nhưng ám ảnh bởi lịch sử khủng khiếp của nó, nên không nhà khoa học nào cả gan giữ nó bên mình để tiến hành nghiên cứu. Họ đua nhau đưa ra những phán đoán của mình, nhưng đều vô phương chứng thực.

Ngay từ thời Trung cổ đã có rất nhiều học giả tin rằng gương soi giống như một tấm sắt từ (ferromagnet), có khả năng hấp thụ mọi hơi độc chung quanh và làm cho độc tố mỗi lúc một tích tụ càng dầy trên bề mặt. Có thể chính vì truyền thuyết này mà cho tới ngày nay không ít người châu Âu đều mê tín: Người ta khi ốm đau không nên soi gương, bởi hơi độc do người ốm thở ra sẽ bám chặt trên bề mặt gương rồi bốc hơi lên dần, sẽ ảnh hưởng tới sức khoẻ của mọi người bình thường chung quanh.

Nhưng cách nói này rất thiếu chứng cứ khoa học, về căn bản không thể đứng vững. Bởi nếu đúng là mặt gương có khả năng hấp phụ hơi độc, thì chỉ cần xối rửa bằng nước lạnh là có thể hoà tan, làm sạch hết. Ngoài ra, tại sao chỉ có riêng chiếc gương này là có sức sát thương mạnh đến vậy, mà mấy trăm năm đã trôi qua, sức mạnh đáng nguyền rủa của nó vẫn không thuyên giảm?

Đối với câu hỏi này, các nhà khoa học Nga đã nêu ra cách giải thích mới mẻ: Họ cho rằng, chiếc gương này không chỉ có khả năng hấp phụ chất hoá học hữu hình, mà còn có thể hấp phụ các “Năng lượng thông tin” vô hình. Vật chất hữu hình có thể dễ dàng gột rửa, nhưng năng lượng vô hình thì vô phương rũ bỏ được.

Nói cách khác là chiếc gương này có “năng lực trí nhớ” nhất định, chính là loại năng lượng gì đó đã tích tụ trong gương mấy trăm năm qua, khi ở điều kiện đặc định nào đó chúng sẽ được giải phóng ra, nên làm nhiều người mất mạng đến vậy.


Hình ảnh
(Ảnh minh họa)


Còn về câu hỏi: Tại sao hàng vạn hàng triệu chiếc gương to nhỏ khác không có năng lượng giết người, mà chỉ riêng chiếc gương cổ này là có loại năng lượng đáng sợ đó, câu trả lời rất khác biệt nhau, không có sức thuyết phục.

Ngoài ra còn có rất nhiều cách đoán định khác, có người nêu ý kiến cần kiểm tra xem khi tráng gương người ta có thêm vào chất phụ gia độc hại nào không, nhưng không nhà khao học nào làm thí nghiệm xác minh cách nói đó.

Thời gian càng trôi đi thì bức màn bí mật bao trùm lên chiếc gương ma quỷ này càng dày thêm, nó kích phát sự kính nể và sợ hãi đối với cuộc sống tiềm ẩn trong lòng mọi người, họ không còn nhìn nhận chiếc gương soi này bằng con mắt của nhà khoa học nữa, mà tin rằng bên trong nó có chứa đựng một sức mạnh siêu nhiên đáng sợ nào đó, và đây là một chiếc “gương ma”, đích thực!

Câu chuyện này về sau còn được đạo diễn điện ảnh dàn dựng quay thành loại phim kinh dị đưa lên màn bạc, và để thoả mãn sự hiếu kỳ của khán giả, đạo diễn và ê kíp làm phim cố tình “thêm dấm thêm ớt”, “vẽ rắn, thêm chân”, khiến chiếc gương càng bị “ma quỷ hoá” đến đỉnh điểm.

Cuối cùng, câu chuyện kinh dị này vượt Đại Tây Dương lan truyền sang Mỹ, đã kích thích mạnh tính hiếu kỳ của giới khảo cổ học nước này, trong đó có tiến sĩ Waine. Và tháng 4/2005, ông ta đã thực hiện chuyến bay thẳng tới Paris.

Chân tướng hư ảo

Việc Tiến sĩ Waine đệ đơn xin phép Hiệp hội Sưu tập đồ cổ Pháp, muốn tiến hành điều tra nghiên cứu chiếc “gương ma”, một lần nữa khơi dậy lòng hiếu kỳ của dân chúng đối với chiếc gương “đáng nguyền rủa” này, họ đầy lòng hoài nghi đổ dồn ánh mắt vào cái ông Tiến sĩ người Mỹ coi thường cái chết này, một mặt họ mong đợi Waine có thể khám phá, giải đáp được câu đố bí ẩn “rối bòng bong” ẩn chứa trong lòng họ suốt mấy trăm năm qua, mặt khác cũng khiến một số người lo lắng niềm tin thiêng liêng vào lời nguyền mà họ gửi gắm vào chiếc gương ma quỷ này bị vạch trần, phá vỡ.

Chuyện Waine có trở thành kẻ bị hại thứ 39 không, bỗng trở thành tiêu điểm chú ý của giới truyền thông và dân chúng. Nhưng Hiệp hội đồ cổ nước Pháp sau nhiều lần bàn thảo cân nhắc, đã quyết định từ chối lời đề nghị của Tiến sĩ Waine, bởi họ không muốn phải chứng kiến thêm một bi kịch mới nữa.

Waine hơi thất vọng nhưng không thối chí, ông quyết định tìm tới người cháu nội của Tiến sĩ Smith, chàng trai này bị thuyết phục bởi lòng chân thành và quyết tâm vì khoa học của Tiến sĩ Waine, tuy nhiên anh ta vẫn không an tâm, đã nhiều lần nhấn mạnh với Waine về cái chết “bất đắc kỳ tử” của ông nội mình.

Thấy Tiến sĩ Waine vẫn không tỏ ra nao núng trước lời “cảnh tỉnh”, cuối cùng anh ta đã đem chiếc tráp gỗ có đựng chiếc gương được niêm phong kỹ giao cho Tiến sĩ Waine. Thực ra, tấn bi kịch mấy năm trước dày vò mọi người thân trong gia đình tiến sĩ Smith rất nhiều, họ không muốn giữ lại chiếc gương sát nhân trong nhà mình chút nào, nhưng tuân theo lời trăng trối thiết tha của Tiến sĩ Smith, họ đành giữ lại và bảo quản rất kỹ lưỡng chiếc gương này.

Cuối cùng Tiến sĩ Waine theo chân chàng trai bước xuống tầng hầm chứa đồ và tận mắt nhìn thấy chiếc tráp gỗ niêm phong rất cẩn thận, bám đầy bụi bặm, bên trong có đặt chiếc gương ma quỷ.

Tiến sĩ Waine đặt chiếc tráp gỗ đựng gương vào chiếc va-ly du lịch, từ biệt gia đình tiến sĩ Smith đáp máy bay trở về Mỹ.

Tiến sĩ Waine mang chiếc tráp đựng gương về thẳng nhà riêng, đặt trong phòng thí nghiệm. Khi ông nóng lòng định bật nắp chiếc tráp, bỗng bà Maria vợ ông từ ngoài đẩy cửa xộc vào, khóc lóc yêu cầu hãy dừng ngay hành động điên rồ đó lại. Sau khoảnh khắc bối rối, Tiến sĩ Waine quay ra dỗ dành khuyên giải và nói rõ mục đích việc làm của mình cho Maria nghe, bà hơi nguôi ngoai và gạt nước mắt rời phòng thí nghiệm.

Nhưng thật lạ là bà “bước đi một bước giây giây lại dừng”, ngoái cổ lại nhìn chồng với ánh mắt bịn rịn, nuối tiếc như trong giờ phút vĩnh biệt! Dường như linh tính báo cho bà hay: Waine chồng bà sẽ chết là điều không thể tránh khỏi trong tương lai rất gần.

Sự quấy rầy của Maria đã phá vỡ sự yên tĩnh của Tiến sĩ Waine, ông ngồi thừ trước bàn nhìn đăm đăm vào chiếc tráp gỗ đựng gương, chần chừ suy ngẫm có nên mở nắp tráp hay không. Nhưng trách nhiệm của một nhà khoa học giàu kinh nghiệm đã thúc giục tiến sĩ Waine bình tĩnh trở lại.

Tiến sĩ Smith đã chết vào ngày thứ ba sau khi tiếp xúc, nghiên cứu chiếc gương, vậy thì cho dù mình không thoát khỏi số phận hẩm hiu chăng nữa, cũng nhất định phải tranh thủ, khoảng thời gian ngắn ngủi 72 giờ đồng hồ để khám phá bằng được điều bí ẩn chứa đựng trong chiếc gương này.

Chiếc gương “ma” bao năm ngủ kỹ trong bóng tối đầy bụi bặm cuối cùng đã nhìn thấy lại ánh sáng mặt trời, nó chỉ là một chiếc gương cổ bình thường loang lổ phai màu theo thời gian, nhưng Tiến sĩ Waine không dám khinh suất chủ quan, ông nhẹ nhàng lật qua lật lại chiếc gương, săm soi quan sát rất kỹ lưỡng từng phần một, từ hoa văn chạm trổ trên khung gương tới mặt gương, dựa vào kinh nghiệm khảo cổ lâu năm, ông nhận định rằng, tuổi của chiếc gương không “cổ kính” tới mức như lời đồn đại bấy lâu, và thế là ông bắt tay tiến hành giám định, quả nhiên cho thấy tuổi của chiếc gương này chưa quá 100 năm.

Điều này có nghĩa là mặt gương đã bị ai đó thay mới vào! Như vậy xem ra bí mật không phải chứa đựng ở mặt gương, vì vậy Waine đổ dồn ánh mắt hoài nghi vào chiếc khung gương bằng gỗ được chạm khắc tinh vi. Chẳng lẽ chiếc khung gỗ xinh xắn này lại là hung thủ giết người hàng loạt?

Suốt một buổi sáng ngày đầu tiên qua đi, sự nghiên cứu của Tiến sĩ Waine đối với chiếc gương vẫn chưa có tiến triển gì đáng kể, còn vợ ông, bà Maria lòng dạ như có lửa đốt, cứ đi đi lại lại phía ngoài cửa phòng thí nghiệm, chính điều đó khiến ông càng thêm rối ruột, khó tập trung. Bỗng trong óc ông loé lên một ý nghĩ lạ lùng, ông vui sướng tới mức muốn hét lên, vỗ bàn đứng bật dậy, vội đẩy cửa chạy ra ngoài như bị ma đuổi.

Chạng vạng tối, Tiến sĩ Waine rời thư viện có trường đại học quay về nhà, ông cố kìm nén niềm vui phơi phới trong lòng. Nếu như sự suy đoán của ông là chính xác, thì bí mật về chiếc gương “ma quỷ” này sẽ sớm được khám phá, giải mã.

Bà Maria thấy một ngày đằng đẵng qua đi mà tiến sĩ Waine chồng bà không hề hấn gì, lòng đã khấp khởi mừng thầm, thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không yên tâm, nên khi thấy ông Waine quay về, bà cứ xoắn xuýt bám theo sau.

Khi tiến sĩ Waine móc chìa khoá vừa mở toang cánh cửa phòng thí nghiệm, bà vội chen lên trước nhìn vào, bỗng bà ré lên một tiếng hét kinh hoàng, không dám bước thêm vào. Bởi bà nhìn thấy hai con chuột bạch thí nghiệm nhốt trong lồng sắt đặt trước chiếc gương đã chết đứ đừ tự bao giờ! Xem ra chiếc gương “ma” lại một lần nữa tác yêu tác quái!

Mà Maria túm chặt tay Tiến sĩ Waine, không cho ông bước vào, tiến gần tới chiếc gương. Ông phải hứa với bà rằng mình sẽ hết sức cẩn trọng không tiếp cận đối diện với mặt gương, mới tạm “xua” được bà ra khỏi phòng thí nghiệm. Sau đó với cử chỉ đầy hưng phấn và tự tin, tiến sĩ Waine bước vào phòng và bắt tay giải phẫu khám nghiệm hai con chuột bạch đã chết, khi mổ phanh phần trong não chúng tích đầy máu đọng, thì ra chúng cũng bị chết vì chứng tràn máu não!

Tiến sĩ Waine dùng lưỡi dao cực sắc gọt trên khung gỗ chiếc gương lấy một vài mẩu dăm gỗ làm mẫu hoá nghiệm, sau đó lại cất kỹ chiếc gương vào trong tráp gỗ, bọc lại cất vào một chỗ kín, người ngoài không dễ nhìn thấy.

Sáng hôm sau, Tiến sĩ Waine mang mẩu dăm gỗ tới một cơ quan nghiên cứu khoa học chuyên ngành nhờ hoá nghiệm, phân tích giám định, sau đó trở về nhà ông hồi hộp chờ đợi kết quả trắc nghiệm. Quả nhiên đúng như dự đoán của Tiến sĩ Waine, chiếc khung gỗ của gương “ma” được chế tác bằng một loại gỗ rất hiếm gặp - gỗ cây coura, mà loại cây này đã bị tuyệt chủng từ hơn 100 năm trước.

Theo tài liệu ghi chép thì loại gỗ cây coura này có chứa một loại chất cực độc, khi hứng luồng ánh sáng tự nhiên càng mạnh chiếu dọi vào thì chất độc từ gỗ càng bay hơi tạo thành luồng khí độc, khiến mạch máu não của người hít phải chỉ sau một thời gian ngắn bị tắc nghẽn, nứt vỡ, dẫn tới chứng tràn máu não, đột tử!

Lần này chính thói quen khi làm việc đã cứu mạng cho tiến sĩ Waine. Thường ngày khi thao tác thực nghiệm trong phòng thí nghiệm ông có thói quen kéo đóng kín rèm cửa sổ, bởi vậy ánh sáng tự nhiên chiếu vào phòng rất yếu, nên khí độc từ khung gỗ bay hơi rất yếu, nhưng khi Waine rời khỏi phòng thí nghiệm, để thoáng khí, bà Maria đã mở toang tất cả các rèm cửa sổ, ánh sáng mặt trời ùa vào phòng, làm khí độc từ khung gỗ thoát ra nhiều, dẫn tới cái chết của 2 con chuột bạch.

Điều bí ẩn cuối cùng đã được khám phá! Nhưng khi Tiến sĩ Waine rất đỗi vui mừng chuẩn bị tổ chức cuộc họp báo lớn công bố “Bộ mặt thật của chiếc gương ma”, bỗng ông tá hoả khi phát hiện chiếc tráp gỗ có chứa chiếc gương ma đã không cánh mà bay! Tuy FBI ngay lập tức nhảy vào cuộc, tiến hành điều tra truy lùng, nhưng cho tới nay vẫn không có kết quả.


Bởi không có hiện vật gốc, nên Tiến sĩ Waine vô phương chứng minh được mẫu dăm gỗ là được tước từ khung chiếc gương ma ấy, do đó sự giải thích của ông vẫn bị phản bác, hoài nghi. Và chiếc “gương ma” giết người hàng loạt cho tới nay vẫn là một điều bí ẩn, cả loạt án mạng trong mấy trăm năm qua có liên quan tới chiếc gương “Alvarez 1743” vẫn còn là các vụ án mờ.


Nguồn đọc thêm: http://www.xaluan.com/modules.php?name= ... z1QrSq7m1K
http://www.xaluan.com/
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 4 Tháng 6 06, 2012 8:33 am

Trực giác và linh cảm


Một buổi chiều, khi đang trực ở một đồn cảnh sát ở phía Nam Baltimore, Mỹ, trung sĩ Curt Spanos được một phụ nữ báo tin qua điện thoại là Kim, con gái bà, 22 tuổi đã mất tích.

Trực giác giúp vạch mặt tội phạm

Bà Marsha Goldscher (người phụ nữ gọi điện- PV) cho biết thêm: Vào 7giờ30 sáng nay bạn trai của Kim là Eric Cada, 24 tuổi đã đón cô đi làm nhưng ông chủ của Kim nói rằng chưa thấy Kim từ sáng đến giờ. Spanos linh cảm một điều bất ổn đã xảy ra khi ông được cho biết Kim chưa bao giờ bỏ sở làm mà không gọi điện báo cho mẹ hay. Các bạn chung phòng của Eric đã đưa cho Spanos số thẻ tín dụng của anh ta. Khi gọi điện cho công ty tín dụng, Spanos đã phát hiện ra một hợp đồng giữa Eric với công ty vừa thực hiện cách đây vài giờ. Số tiền Eric rút ra là 37,5 đôla sẽ được chuyển đến vùng có mã số 21227.

Spanos tự hỏi: " Liệu với số tiền này họ có thể thuê được loại phòng nào? Tại sao Kim và Eric lại ở trong khu vực nhếch nhác và hỗn độn nhất ở miền Nam Baltimore?". Ông nghi ngờ khả năng một người khác đang sử dụng tấm thẻ tín dụng của Eric. Với cảm nhận của mình, Spanos tức tốc đi tìm chiếc xe của Eric tại các bãi đậu của khách sạn và cuối cùng đã phát hiện ra nó tại khách sạn Terrace..

Sau khi hỏi số phòng và vị trí cửa sổ, Spanos đã lần mò đến phòng Eric đang thuê. Qua khe cửa sổ, ông thấy một gã đàn ông đang nằm trên giường, còn Eric và Kim nằm trên một giường khác. Linh cảm về một nỗi nguy hiểm có thể xảy ra Spanos vội vã quay trở ra lấy chìa khóa. Ông cẩn thận mở cửa và bất thần nhảy vào khống chế gã đàn ông trước khi hắn kịp trở tay.
Ngày hôm sau tại phòng điều tra Spanos được biết Ricard O\'Burks-kẻ bị bắt giữ đang toan tính giết hại Eric và Kim. " Nếu tôi không tin vào linh cảm của mình, có lẽ họ đã chết "- Spanos nói Nhiều người vẫn gọi đó là giác quan thứ sáu.
Tuy nhiên các nhà nghiên cứu thường gọi nó là trực giác. Dù nó được gọi như thế nào thì mọi người vẫn luôn bị lôi cuốn bởi những câu chuyện bởi khả năng linh cảm một điều có thể sắp xảy ra.

Linh cảm là gì?

Theo giáo sư tâm lý học Malcoim Westcott của Đại học York ở Toronto (Canada), linh cảm là khả năng đi đến một kết luận chính xác với những thông tin giới hạn. Westcott thường tự hỏi: tại sao có người dường như có được kết luận về một vấn đề nhanh hơn những người khác?
Để tìm câu trả lời ông đã thử nghiệm với nhiều người bằng cách cho họ giải quyết một vấn đề với chỉ rất ít thông tin. Phần lớn họ chỉ đoán mò và thường sai lầm. Tuy nhiên một vài người khác có khả năng đưa ra giải pháp đúng đắn dù cũng chỉ có lượng thông tin ít ỏi như nhau. Theo ông có thể những người này đã biết kết hợp thông tin từ ông và những thông tin chọn lọc từ kinh nghiệm bản thân họ để tìm câu trả lời.

Thay vì cẩn thận đi qua theo trình tự hợp lý, một chuyên gia chỉ đơn giản rút từ vốn kiến thức lâu năm của mình về từng vấn đề. "Theo sự tích lũy kinh nghiệm bản thân, linh cảm của một chuyên gia sẽ ngày càng nhạy và chính xác hơn" - Herbert Simon, chuyên gia về lĩnh vực này cho biết. Larry Squire, giáo sư tâm lý đồng thời là chuyên gia về tâm thần học tại Đại học Califonia, San Diego (Mỹ) đã nghiên cứu trên những bệnh nhân bị tổn thương não bộ. Ông nhận thấy khi một người không còn "bộ nhớ ý thức" thì hệ thống trí nhớ khác vẫn tiếp tục hoạt động.

Nghiên cứu bằng khả năng trực giác trong quan hệ kinh doanh, Weston Agorgiáo sư tâm lý Đại học Texas ở El Paso- đã gửi cho 2.000 nhà quản lý khắp nước Mỹ một bản kiểm tra về tính cách nhân sự. Kết quả là các giám đốc điều hành đạt điểm cao hơn những nhà quản lý thông thường về suy nghĩ trực giác. Theo Argo: "Đó chính là giác quan thứ sáu. Các giám đốc điều hành nhìn thấy nhiều vấn đề mà người khác không hề biết đến và điều đó đã đưa họ lên thành người quản lý hàng đầu."

Lời khuyên của chuyên gia

1 Hãy tập trung :
Linh cảm đúng không phải là sự đoán mò may mắn mà là khả năng biết kết hợp thông tin với kinh nghiệm tích lũy được. Viên trung sĩ Spanos đã kịp ngăn chặn một hành động mưu sát là nhờ 20 năm kinh nghiệm và đào luyện cho linh cảm của mình.

2.Hãy thư giãn:
Có khi bạn sẽ chán ngán và cảm thấy quá tải với nhiều vấn đề. Vào thời điểm này bạn nên thư giãn tinh thần, nếu có thể bạn đi đâu đó vào ngày nghỉ cuối tuần và đừng nghĩ về những vấn đề gặp phải. Những giải pháp cho vấn đề sẽ chợt đến với bạn rất bất ngờ vào thời gian này

3. Tin tưởng vào kinh nghiệm bản thân:
Thường linh cảm rất nhạy bén với một số công việc và nó là kết quả của những kinh nghiệm lâu dài. Như đã nêu, các bác sĩ lâu năm đôi khi định bệnh chỉ dựa vào trực giác của mình. Hãy tích lũy kinh nghiệm và rèn luyện để đạt đến khả năng này.

Theo Khoa Học & Đời Sống
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 4 Tháng 6 06, 2012 8:39 am

Lý giải phép thuật những lá bùa huyền bí


Bùa chú vốn có một nguồn gốc y tế và những lớp phủ văn hóa thú vị và mang đặc trưng riêng của từng vùng. Tuy nhiên, việc con người luôn muốn tìm một điều linh thiêng để bấu víu, nhằm giải thích cho tất cả bí ẩn trên đời nên đôi khi lại phủ lên bùa chú một tiếng xấu.

Hình ảnh

Xa xưa, nhựa của cây Huyết rồng ở đảo Socotra (hay còn gọi là \'Galapagos - một trong bốn hòn đảo lớn ở Ấn Độ Dương) được các thầy "phù thuỷ" dùng làm bùa chú. Nhựa của cây này có tác dụng chữa một số loại bệnh.

Nhiều nhà khoa học, thậm chí các thầy bùa trực tiếp làm ra bùa khẳng định: Bản thân bùa chú không có sức mạnh siêu nhiên nào cả, sức mạnh thực sự của bùa chú chính là yếu tố tinh thần của người mang bùa và người bị bỏ bùa hay bị yểm bùa, tuy nhiên, còn một sự thật khác về bùa chú, một sự thật thú vị và khiến người ta phải công tâm hơn khi nghĩ về bùa chú.

Các chiến binh Simba ở Châu Phi xưa kia nổi tiếng dũng cảm nhờ bùa chú. Bùa chú của họ là những vạch sơn có thoa nước bùa linh thiêng vẽ khắp người. Những chiến binh này tin họ được phù phép không sợ đau, không bị gươm giáo đâm nên chiến đấu rất dũng cảm.
Trên thực tế, mỗi tiểu đội Simba đều có một "bác sĩ" riêng chuyên cho họ uống nước được chiết xuất từ các loại lá có tác dụng tạo sự hưng phấn. Đây chính là mấu chốt "sức mạnh bùa chú Simba" để họ chiến đấu lăn xả như những chú sư tử châu Phi không sợ chết.

Câu chuyện này có thể được dễ dàng vén màn bí mật nhưng còn vô số bùa chú khác còn đang nằm sâu trong bao nhiêu lớp bụi mờ vì sự bí hiểm của chính nó cũng như sự "kính nhi viễn chi" của người đời. Những thầy bùa thường tỏ ra vô cùng bí hiểm. Họ huơ chân múa tay, làm những động tác và hú những âm thanh khiến ai ai cũng nghĩ rằng họ đang giao tiếp với thần ma yêu quỷ. Một ai đó muốn đến xin bùa ư? Họ sẽ giữ thái độ rằng tốt nhất không nên tìm hiểu kĩ làm gì, hãy đạt được mục đích là lấy được chiếc bùa cần thiết!

Và với sức mạnh của một niềm tin không rõ ràng, người đến xin bùa thấy mình đã được một lực lượng cũng hoàn toàn không có gì minh bạch che chở. Mặc dù nhiều nhà khoa học, thậm chí các thầy bùa trực tiếp làm ra bùa khẳng định: Bản thân bùa chú không có sức mạnh siêu nhiên nào cả, sức mạnh thực sự của bùa chú chính là yếu tố tinh thần của người mang bùa và người bị bỏ bùa hay bị yểm bùa, tuy nhiên, còn một sự thật khác về bùa chú, một sự thật thú vị và khiến người ta phải công tâm hơn khi nghĩ về bùa chú.

Trong bùa có thuốc

Trước hết, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu xem về mặt ngôn ngữ, bùa chú có nghĩa là gì. Bùa là một từ Việt rất cổ, người Việt thích thú từ "bùa" của cha ông hơn nên nơi này nơi kia, chỗ này chỗ nọ, họ dùng từ "bùa chú" thay vì "phù chú" (toàn âm Hán Việt). Khi đã giữ lại âm "bùa", qua thời gian sử dụng, người Việt thêm từ láy phụ âm đầu "bùa bèn", một đặc trưng tiếng Việt khiến nó ngân nga và thân thiết.

"Chú" là từ Hán Việt, có nghĩa là niệm, rót sức vào, những lời tốt đẹp, tha thiết nhất để đạt được một cái gì đó hoặc tống một cái gì đi. Những lời chú chứa đựng rất nhiều và rất mật, ngay cả những thầy bùa đôi khi cũng chỉ chú lại theo lời truyền đạt mà không hiểu hết được lời chú đó. Đã là chú thì phải gắn đến lời, dù cho lời đó để viết vào bùa hay là để chú bằng miệng đi chăng nữa và ngôn ngữ thường rất thuần tiếng mẹ đẻ, mang đặc trưng vùng rất cao.

Hình ảnh

Bùa và chú là hai từ độc lập, bùa đơn giản là những vật có thể cầm thấy, sờ thấy, tuy nhiên không dễ dàng để hiểu thấy; chú là lời, đặc biệt gắn đến âm thanh nhằm tạo nhiều hiệu ứng của người làm bùa. Cả bùa và chú đều có một ý nghĩa y tế quan trọng đối với một khoảng thời gian trong quá khứ, nhất là trong thời kỳ giáo dục vẫn được truyền đạt theo phương thức bí truyền.

Do vẫn còn biết được chữ cổ nên có nhiều cơ hội tiếp xúc với các tài liệu của các cụ để lại, cũng như may mắn được trực tiếp gặp những thầy làm bùa ngay ngắn, tôi trân trọng văn hóa “bùa bèn” vì biết rằng bùa chú chính là một phương thuốc, một phương thuốc theo đúng nghĩa đen của nó.

Việc cố tình tỏ ra bí mật để giữ nghề và giữ sự linh thiêng của các thầy làm bùa là một trong những điều khiến bùa chú có vẻ ma mị. Quả thật, các thầy làm bùa đã làm rất tốt công việc gìn giữ bí mật đó và chỉ có rất ít tài liệu rò rỉ hoặc các nghiên cứu khoa học cho thấy họ đã dùng những vị thuốc nhất định để làm một bùa chú nào đó.

Việc uống nước rau ngót để tống thai lưu mà các sản phụ vẫn làm bây giờ, xưa kia được các thầy coi như một loại bùa. Nước rau ngót cùng với những lời chú miệng được cho là sẽ có hiệu quả về mặt âm thanh cũng như tinh thần tác động đến sản phụ, thai lưu sẽ nhanh chóng ra hết. Tuy nhiên sau này nó được biết đến như một phương thuốc dân gian hiệu quả mà không mang lại tác dụng phụ gì hết.

Một người cảm thấy trong lòng luôn lo lắng hồi hộp, tim đập mạnh, tìm đến thầy pháp sư, có thể sẽ nhận những túi bùa và lời dặn dò rằng phải giữ gìn cẩn thận, tuyệt nhiên không được cho ai động vào kẻo mất thiêng, thường có những thứ thuốc công hiệu ở bên trong, hoặc một loại nước, dạng bột nào đó được thầy bùa cho uống trực tiếp.

Khi thì thầy cho bùa uống, khi thì cho bùa đeo và dặn dò những chỗ đeo thậm chí có phần tế nhị khiến bùa chú càng trở nên bí hiểm, khi thì đeo bên hông, khi thì trên cổ, lúc dưới bẹn. Đó không phải là một thủ thuật của thầy bùa mà đơn giản là đeo ở chỗ đó, thuốc sẽ có tác dụng nhất, giống như một người hay bị cảm thì thầy bùa cho một chiếc bùa bằng bạc mà thôi.

Thầy bùa không bao giờ quên bước thứ hai trong công việc của mình, chú, những lời chú đầy màu sắc bí ẩn, được thốt lên một cách kì quái mà các nhà khoa học cho rằng có tần âm thanh có tác động đến não, giống như liệu pháp chữa bệnh bằng âm nhạc của các nhà khoa học hiện đại.

Tìm hiểu bùa sẽ hiểu được y tế một thời

Như đã nói ở trên, bùa chú mang đặc tính thuần địa phương, mang rất đậm bản sắc của một vùng miền, cả về mặt ngôn ngữ và văn hóa cũng như các phương thuốc dùng cho nó nên từ bùa chú có thể biết được rằng khi xưa, các thầy bùa đã dùng thuốc thế nào, bệnh gì khó chữa, bệnh nào chỉ là thuần do tâm lý gây nên, họ đã trải qua những thời kì khí hậu ra sao, văn hóa thay đổi thế nào theo lịch sử bùa chú.

Từ mối quan tâm nhiều trân trọng này, chúng ta sẽ công tâm hơn khi phán xét những người được gọi là thầy bùa, những người đã từng rất được trọng vọng vào thời bùa chú còn thịnh vượng, những người cũng từng được biết đến như "trên thông thiên văn, dưới tường địa lý".

Cụ Phí Công Hùng ở làng Hoài Đức, Hà Tây xưa kia, nếu còn sống giờ cũng đã trăm tuổi, nổi tiếng là một thầy bùa vừa có đạo vừa có đức. Ông giỏi cả thiên văn, tường về văn hóa, viết thư pháp vào hàng siêu đẳng và quan trọng là ông chủ chương không bao giờ làm bùa hại người. Nhìn cách ông nhận sự cảm ơn của người dân cũng đủ thấy trong ông là một thầy thuốc luôn lấy việc cứu người làm trọng.
Ông là một mẫu thầy bùa hiếm có còn lại ngày nay tại các vùng đồng bằng, còn cho thấy rằng thầy bùa ngày xưa là cả một kho kiến thức của một vùng đất, là bậc cao nhân để có bất cứ việc lớn gì trong làng, họ cũng được hỏi ý kiến một cách trân trọng.

Dù sao thì các thầy bùa là những người giỏi nhất trong việc giữ gìn bí mật và cho đến tận bây giờ, nhiều nơi vẫn coi bùa chú là tà thuật. Khi nền y học cổ truyền phát triển hơn, bùa chú cũng bớt đi phần nào vai trò của mình trong cuộc sống.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa rằng mọi bí ẩn của bùa chú đã được giải mã. Sức mạnh mang tính tôn giáo của nó vẫn còn tồn tại rất mạnh mẽ và nếu tìm hiểu bùa chú với tất cả sự ngay ngắn và tôn trọng, có thể tìm thấy bí ẩn y tế của một thời, những điều đến giờ vẫn có thể áp dụng và cả những lớp lang văn hóa mang đặc tính vùng nói riêng và đặc tính bùa chú nói chung.

Theo Gia Đình & Xã Hội
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 4 Tháng 6 06, 2012 9:48 am

Bóng người bí ẩn trong bảo tàng

Nếu nhìn vào khe cửa, người ta thấy một hình người mờ ảo ngồi dựa vào ghế trong bảo tàng Edward Jenner tại Anh. Nhưng thực tế là chẳng có chiếc ghế nào trong căn phòng.

Hình ảnh
Trong bức ảnh của Sandys, người ta thấy một bóng người ngồi ghế ở căn phòng bên trong


Edward Jenner (1749-1823) chào đời tại thành phố Berkeley (Anh) và sống ở đó trong phần lớn cuộc đời. Ông là bác sĩ đầu tiên trên thế giới nghiên cứu và sử dụng vắc-xin để phòng chống bệnh đậu mùa. Nhờ nghiên cứu của Jenner mà đậu mùa – một căn bệnh đáng sợ của loài người trong các thế kỷ trước – bị xóa bỏ. Sau khi vị bác sĩ lừng danh qua đời, ngôi nhà của ông trở thành Bảo tàng Edward Jenner.

Nhiếp ảnh gia Chris Sandys của hãng BBC chụp được bức ảnh có bóng người bí ẩn trong một lần tới thăm bảo tàng Edward Jenner. “Tôi không tin vào ma quỷ, song bức ảnh đó rất lạ. Ngay sau khi chụp xong căn phòng bên ngoài trên gác mái của bảo tàng ở chế độ góc rộng, tôi xem lại nó trên màn hình máy ảnh và nhìn thấy vùng sáng bất thường hình người trên chiếc ghế ở phòng trong”, Sandys kể.

Nhiếp ảnh gia đứng im tại chỗ và chụp thêm vài kiểu nữa để tìm hiểu hiện tượng lạ, song anh chẳng thấy gì trên ghế trong những ảnh tiếp theo. Bức ảnh của Sandys khiến nhiều người tin rằng hình người mờ ảo chính là linh hồn của Edward Jenner.

Sarah Parker, giám đốc bảo tàng, phát biểu: “Chúng tôi đã nghe nhiều câu chuyện về ma tại bảo tàng Edward Jenner song không quan tâm lắm. Nhưng bức ảnh của Sandys thực sự khiến mọi người ngỡ ngàng. Bạn có thể thấy một bóng người ngồi dựa vào chiếc ghế khi nhìn xuyên qua khung cửa. Nhưng thực tế là chẳng có chiếc ghế nào ở phòng trong”.

Bà Parker cũng cho rằng bóng người có thể là linh hồn của Jenner. “Vào cuối thế kỷ 19 có một số người lính trú chân trong bảo tàng. Họ đã vẽ một bức tranh lớn trên tường. Bóng ma có thể là linh hồn của một người trong toán lính, Jenner hoặc một người giúp việc của ông ấy”, bà nói thêm.


Nguồn đọc thêm: http://www.xaluan.com/modules.php?name= ... z1QraoOwaf
http://www.xaluan.com/
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Trang kế tiếp

Quay về Chuyện lạ đó đây

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron