Những Chuyện Tình Cảm Động...

Chuyện lạ khắp bốn phương trời

Điều hành viên: NhomGiuVuon

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 7 13, 2012 1:59 pm

Màn rước dâu hoành tráng bằng 30 xe hoa hồng

Theo VNN
Cô dâu quả thật là một người may mắn và hạnh phúc.
Sáng ngày 15 /8 2010, một cô dâu ở Trung Quốc đã tràn ngập trong hạnh phúc khi được vị hôn phu mang 99.999 bông hồng tới rước về dinh. 9 giờ 20 phút sáng, người dân trên đường Kim Khai, khu Dư Bắc, Trùng Khánh (Trung Quốc) đã không khỏi trầm trồ khi một đoàn xe gồm 30 chiếc được trang trí bằng hoa hồng nối đuôi nhau trên phố. Trông từ xa không khác gì những bó hồng lớn di động.


9 giờ 40 phút, đoàn xe hoa hồng dừng lại tại hoa viên Vận Diệp trên đường Kim Khai. Chú rể như một hoàng tử bước xuống xe. Khoảng 10 phút sau, chú rể rước cô dâu ra cửa. Trong con mắt của mọi người, cô dâu quả là người phụ nữ may mắn khi được chú rể thể hiện tình cảm bằng sự lãng mạn tuyệt vời như vậy.

Hình ảnh
Rước nàng về dinh


Cũng giống như những người khác, cô dâu không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy 30 chiếc xe hoa này. Cô bật khóc khi vị hôn phu đã giữ đúng lời hứa sẽ dành cho cô một đám cưới lãng mạn nhất.
Được biết, cả cô dâu và chú rể đều là những người lãng mạn. Năm ngoái, hai người quen nhau trong dịp du lịch sau khi tốt nghiệp. Chú rể Vương Trí Cường cho hay, họ đã cùng ngồi trên một chuyến bay tới Vân Nam. Hai người đã nói chuyện rất tâm đầu ý hợp tới nỗi khi trở về Trùng Khánh, anh Vương đã tỏ tình với chị Lưu – cô dâu của anh.
Chỉ vì nhớ một câu nói vô tình của chị Lưu khi ở vườn hồng Vân Nam mà anh Vương đã quyết định mang tặng cô cả 99.999 bông hồng trong lễ cưới. Tuy nhiên, để thực hiện được lời hứa trên quả không đơn giản chút nào. Chú rể Vương đã phải bàn bạc với các bạn của mình rất lâu và lên mạng kêu gọi những người bạn trong câu lạc bộ Lifan 520 giúp đỡ.

Hình ảnh


Vì đám cưới diễn ra gần ngày lễ Thất Tịch (ngày 7 tháng 7 âm lịch là ngày lễ Tình yêu ở Trung Quốc) nên giá hoa rất đắt đỏ và nguồn cung cấp hoa cũng khó kiếm. Anh Vương đã phải chạy đôn chạy đáo để tìm chỗ mua hoa nhưng không ai nhận lời bán cho anh. Cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của một người bạn ở Vân Nam, anh đã tìm được nơi cung cấp hoa cho đám cưới.

Hoa hồng đã được chở bằng máy bay từ Vân Nam tới Trùng Khánh. Hơn 40 người đã phải thức đêm để kết hoa lên 30 chiếc xe trong vòng 10 tiếng đồng hồ. Mặc dù mới tốt nghiệp không lâu, nhưng toàn bộ chi phí cho hôn lễ đều do chú rể tự bỏ tiền ra. Hai vợ chồng trẻ cho hay, họ sẽ trích 20% tiền cưới để ủng hộ cho đồng bào gặp thiên tai.
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 7 13, 2012 2:17 pm

Bạn trai mới chính là… bạn gái cũ


Ngựa Vằn (Theo AV) - Theo VCTV

Đây chính là câu chuyện của cặp đôi Dylan McCabe 26 tuổi và Stacy Pierce 27 tuổi, hiện giờ đây là 1 cặp nam nữ rất xứng đôi. Nhưng 10 năm trước, Dylan lại là 1 cô gái có tên Genna, điều bất ngờ là Genna chính là bạn học của Stacy ngày trước.

Hình ảnh
Cặp đôi Dylan McCabe và Stacy Pierce


1 năm trước Stacy gặp những câu chuyện tồi tệ, cô vừa bị mất việc, lại mất cả bạn trai. Cô em gái Lyndsey đã tổ chức 1 bữa tiệc bất ngờ và mời bạn bè đến dự để giúp Stacy vui hơn. Ngày hôm đó Stacy đã gặp Dylan, khi đó Stacy không biết anh chàng này là ai, cô chia sẻ: “Khi đó tôi thấy đây là 1 chàng trai rất tốt, anh ấy đã an ủi tôi. Chúng tôi nói chuyện với nhau hàng tiếng đồng hồ và anh ấy đã giúp tôi cười.”

Hình ảnh
Dylan chính là cô bạn gái Genna của Stacy ngày trước.


Sau đó Stacy nhận thấy cô có tình cảm với Dylan, Dylan cũng thú nhận với Stacy rằng họ từng gặp nhau, thậm chí từng chơi với nhau tại trường trung học. Dylan đã hỏi cô có nhớ cô gái tên là Genna không, và thú nhận chính anh là cô gái Genna đó. Cô Stacy nói: “Tôi thấy anh ấy và Genna có nét giống nhau, tôi tưởng họ là anh em. Tôi đã vô cùng ngạc nhiên khi biết Dylan chính là Genna.”

Hình ảnh
Hiện giờ cặp đôi này đang rất hạnh phúc bên nhau.


Khi biết được chuyện này, Stacy đã suy nghĩ suốt đêm, cô đã nói chuyện với em gái và ngạc nhiên là cô em gái không những không phản đối mà còn ủng hộ câu chuyện này. Dần dần Stacy đã chấp nhận Dylan là 1 người đàn ông thực thụ. Bây giờ, Stacy cảm thấy rất hạnh phúc, cô nói rằng Dylan là 1 người đàn ông tuyệt vời và chân thành.
Dylan cũng tâm sự: “Khi còn học ở trường trung học, Stacy luôn là người bạn tốt, là người làm tôi vui. Đến khi 18 tuổi, tôi nhận ra mình thực sự là 1 người đàn ông thì tôi đã chuyển đổi giới tính. Tôi yêu Stacy khi còn học trung học và bây giờ tôi đã tìm được tình yêu đích thực của mình.”
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 2 Tháng 8 20, 2012 7:26 pm

Màn cầu hôn lãng mạn của tài xế xe buýt với cô giáo tiểu học


Cô giáo tiểu học Alex Hyde đã ngạc nhiên không thốt nên lời khi bạn trai cầu hôn cô trước mặt toàn trường.

Tài xế lái xe buýt lãng mạn, anh Bob Doyle đã có màn cầu hôn cô giáo ngay trong một buổi tụ họp được sắp xếp đặc biệt tại trường học vào sáng thứ sáu tuần trước. Bob, 49 tuổi, thậm chí đã tự làm một đoạn video hát bài hát cặp đôi này yêu thích và trình chiếu trên màn hình lớn trước 700 học sinh và nhân viên trong trường.

Hình ảnh
Sau màn trình chiếu đoạn video lãng mạn, Bob Doyle đã dẫn cô giáo Alex Hyde lên trên sân khấu trường Newbridge, Wolverhampton tại Tây Midlands


Hình ảnh
Cô giáo Alex Hyde đã rất ngỡ ngàng và xúc động khi bạn trai quỳ gối cầu hôn cô
trước mặt 700 học sinh và giáo viên trong trường


Hình ảnh
Học sinh cùng vỡ òa vui sướng khi cô giáo Alex đồng ý nhận lời cầu hôn và cặp đôi này hôn nhau

Hình ảnh
Các em học sinh ném hoa giấy lên cặp đôi chúc mừng hạnh phúc

Hình ảnh
Đôi uyên ương đã lên kế hoạch tổ chức đám cưới vào mùa hè này


Theo Tin Mới
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 3 Tháng 8 21, 2012 7:22 am

Kết có hậu của vụ “cướp dâu“ ở phố biển ...ly kỳ như phim


Đám rước dâu đang rình rang khoe mẽ sự giàu sang của gia đình chú rể bên bờ biển thì gặp vật cản. Sau trận ẩu đả của đám thanh niên, cô dâu biến mất như bốc hơi.

Vài năm sau, cô dâu của đám cưới ngày nào trở về với người chồng là anh chàng tình đầu mà gia đình hai bên ra sức ngăn cản…

Mối tình trắc trở

Dọc bờ cảng của thị trấn biển là một khu dân cư đông đúc. Gia đình anh Lê Minh Tiến sống ở đó, anh làm thuyền viên cho một tàu cá lớn, một tháng thì nửa tháng lênh đênh trên biển. Trong một đợt gió, thuyền nghỉ ở nhà lâu ngày, anh Tiến và các bạn rủ nhau vui chơi ở trung tâm thị trấn, những ngày ấy, qua bạn bè giới thiệu, anh quen với chị Nguyễn Thị Thuỷ, gia đình bán tạp hoá trong chợ.

Từ đó họ nảy sinh tình cảm, rồi yêu nhau tha thiết. Mối tình ấy gắn bó được hai năm trời, nhưng vẫn chưa dám công khai với gia đình hai bên, nhất là bên nhà chị Thuỷ, vì ba mẹ chị vẫn đang "nhắm" cho con gái những mối ngon lành trong thị trấn, để cô êm ấm tấm thân. Còn gia đình anh Tiến cũng muốn anh cưới một cô gái hàng xóm làm nghề vá lưới, vì mẹ anh đi coi thầy bói, thầy phán cả hai hợp tuổi, lấy nhau dễ đổi đời, ăn nên làm ra.

Yêu nhau mãi cũng đến lúc tính chuyện hôn nhân, nhưng khi dắt nhau về ra mắt hai bên gia đình, họ vấp phải sự phản ứng quyết liệt dù đã lường trước. Cha mẹ chị Thuỷ coi thường anh Tiến ra mặt vì là thuyền viên tàu cá, lại sống ở "cái xóm biển phức tạp", không xứng với con gái họ.

Trong khi đó nhà anh Tiến, mọi việc có dễ chịu hơn, cho đến lúc mẹ anh hỏi tuổi, biết chị tuổi Dần, liền sa sầm mặt, nói: "Vậy thì hai đứa lấy nhau chỉ có mạt. Thầy bói nói thằng Tiến nhà này kị nhứt lấy con gái tuổi Dần, tuổi Mùi. Lấy thì một là đau bịnh, hai là nghèo cả đời".

Phản ứng của hai gia đình không làm hai anh chị nản lòng. Với tình yêu thương quá lớn dành cho nhau, họ đã nhờ đến bạn bè, tranh thủ tình cảm và sự đồng tình của cô chú, họ hàng hai bên gia đình. Nhờ người chú làm người gắn kết, hai bên gia đình,cuối cùng đã có một cái hẹn ngày gặp nhau để "nói chuyện xem sao".

Tuy nhiên, cuộc gặp gỡ hoá ra tồi tệ, vì hai bên gia đình đều giữ nguyên thái độ của mình. Bên nhà chị Thuỷ thì cho rằng chịu gặp như vậy là "hạ cố" lắm rồi, vì con gái mình xứng với những gia đình ngon lành hơn, còn nhà anh Tiến lại bảo, con trai họ không cần con gái nhà giàu, tiểu thư làm biếng, chỉ cần hợp tuổi để cùng nhau làm ăn.

Kết cục, hai bên gia đình tức giận ra về, với tuyên bố là "đừng mong gả con". Cuộc khẩu chiến của họ còn kéo dài nhiều ngày sau, khi cha mẹ chị Thuỷ cho người xuống nhà anh Tiến yêu cầu gia đình này không được để con trai đến "dụ dỗ" con gái mình, để rồi người đưa tin bị cha anh Tiến vác gậy đuổi khỏi nhà.

Từ đó, cả hai bên gia đình kiên quyết cấm hai người đến với nhau. Nhất là nhà chị Thuỷ, họ canh chừng con gái mình sát sao, chị Thuỷ muốn đi đâu luôn phải có dì ruột hoặc em gái đi kèm. Sau đó, gia đình chị Thuỷ ép gả chị cho con trai một gia đình kinh doanh xe khách khá giàu có, người này đã theo đuổi chị từ lâu nhưng chị Thuỷ không đồng ý vì anh ta có tiếng ăn chơi, hư hỏng.

Đám cưới được chuẩn bị tiến hành mặc dù chị Thuỷ phản đối, khóc lóc. Nhiều lần, anh Tiến tìm mọi cách để gặp chị, thậm chí nửa đêm trèo qua hàng rào sau nhà, nhưng vô ích, cha mẹ chị Thuỷ thuê hẳn một người canh giữ, có lần anh Tiến bị bắt được, nhận một trận đòn tơi tả.

Ly kỳ vụ "cướp dâu"

Ngày cưới chị Thuỷ, nhà trai huy động dàn xe của gia đình, người thân đi rước dâu. Đám rước sẽ có lộ trình là xuất phát từ nhà chủ rể, đến nhà cô dâu sau đó đi vòng quanh thị trấn để "khoe sự giàu sang", và cuối cùng đưa cô dâu đến nhà chú rể. Đoàn xe gồm 5 chiếc đi ngang con đường biển. Khách khứa, nhất là những bà con từ xa tới rất thích thú, cho xe chạy chậm lại tranh thủ ngắm biển.

Bỗng từ trước mũi đoàn xe có một chiếc ba gác máy đang vận chuyển đồ biển từ cảng ra chợ chết máy nửa chừng, chắn ngang đường. Người lái xe gây gổ với người chạy xe máy, rồi cả hai lao vào ẩu đả, kéo theo một nhóm thanh niên đến xem rất đông, sau đó số thanh niên này cũng bị kéo vào đám đánh nhau. Cát bụi mịt mù, người lộn xộn nhốn nháo, đoàn xe rước dâu bị ách lại, tài xế, chú rể và nhiều người mở cửa chạy xuống can thiệp, dẹp loạn để xe đi tiếp.

Khi đám đánh nhau vừa tan, có người la lên: "Cô dâu đi đâu mất tiêu rồi". Mọi người giật mình nhìn lại, thì cô dâu đã biến mất khỏi xe, đám thanh niên cũng lặn mất tăm. Cả đoàn người nhốn nháo, lục lọi tìm kiếm khắp nơi, song cô dâu dường như biến mất không dấu vết. Đám cưới tan tành...

Tôi không được gặp vợ chồng họ, vì giờ họ sống tận Gia Lai xa xôi, nhưng được nghe người chú ruột anh Tiến kể lại câu chuyện. Đau khổ vì sắp mất người yêu, nhưng quyết không bỏ cuộc, anh Tiến bàn với đám bạn kế họach "cướp dâu". Nhờ sự hậu thuẫn của em họ chị Thuỷ, vốn là người yêu của bạn thân anh Tiến, họ liên lạc được với chị, nắm lộ trình và vạch kế hoạch hành động.

Trong đám đông nhốn nháo, chị Thuỷ đã mở cửa xuống xe chạy vào ngôi nhà bán nước mía gần đó, anh Tiến chờ sẵn, dẫn chị đi vòng ngõ sau thoát thân. Cả hai trốn về nương náu tại nhà một người bạn, sau đó được bạn bè hỗ trợ ít tiền, họ lên xe đi Ninh Thuận, lưu lạc ra Quy Nhơn và sau cùng thì định cư tại Gia Lai.

Người chú kể: "Tụi nó không dám đưa tin về nhà. Cách đây năm năm mới dám dẫn nhau về "thú tội", lúc này đã ba mặt con, gia đình còn làm gì được nữa".

Gia đình chị Thuỷ mất con rồi, rất hối hận nên khi con gái dắt chồng, con trở về họ không dám mắng mỏ gì, thậm chí còn vui mừng đón nhận cháu. Về phần gia đình anh Tiến, đã thấy rõ cái mê muội của mình khi nghe lời ông thầy bói, vì dù hai vợ chồng phạm vào "đại kị" như “thầy” phán, nhưng đến nay, hai vợ chồng anh Tiến sinh ra ba đứa con đều khoẻ mạnh, ngoan ngoãn.

Anh chị trồng cà phê trúng hai vụ liên tiếp, đã xây được một căn nhà khang trang đẹp đẽ, mua thêm miếng đất ở thị trấn An Khê để dành. Nghe đâu, thời gian ở Quy Nhơn, chị Thuỷ ở nhà đi phụ người ta bán quán, anh Tiến tiếp tục theo tàu đánh cá.

Dành dụm ít tiền, họ lên Gia Lai mua rẫy trồng cà phê. "Tụi nó hạnh phúc lắm, làm ăn cũng ngon lành. Bây giờ hai nhà hết thù nhau. Ông anh tui, tức cha thằng Tiến còn nói: May mà hồi xưa nó cướp được dâu", chú anh Tiến vui vẻ kết câu chuyện “ly kỳ như phim”.


Theo Pháp Luật VN
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Chủ nhật Tháng 9 02, 2012 7:05 am

Cầu hôn bạn gái dưới đầm lầy


(Dân trí) - Lời cầu hôn thêm phần “ướt át” khi một chàng trai xin cưới bạn gái của mình trong khi chơi môn thể thao lặn với ống thở dưới đầm lầy (Bog Snorkelling).

Anh Simon Stratton, 32 tuổi, đến từ thành phố Cardiff, thủ phủ của xứ Wales nước Anh đã quỳ một chân trên vũng nước bẩn và nói với người yêu, cô Elinor Robson, 33 tuổi rằng:”Em có đồng ý làm vợ anh không?”.

Hình ảnh
Cầu hôn dưới... đầm lầy


Simon cho rằng cầu hôn trong khu đất lầy không phải là một hành động lãng mạn với mọi người. Tuy nhiên đối với anh và bạn gái thì môn thể thao nói trên lại là một phần của cuộc sống, và anh không thể nghĩ ra nơi nào tốt hơn để cầu hôn bạn gái.

Tất nhiên cô gái đã rất bất ngờ trước hành động của người yêu. Cô cho biết chưa bao giờ tưởng tượng được địa điểm cầu hôn của mình lại là khu đầm lầy. Để nói lời đồng ý, cô đã phải tháo ống thở của mình ra. Hai người sau đó đã đi ăn một bữa tuyệt vời để kỷ niệm ngày cầu hôn.

Simon và Elinor là 2 trong số hàng trăm người tham gia vào giải Vô địch thế giới môn lặn với ống thở dưới đầm lầy được tổ chức hàng năm tại thị trấn Llanwrtyd Wells, vùng Powys của Anh. Cặp đôi này đã giành huy chương Đồng sau khi hoàn tất khoảng chục km đường rãnh lầy của cuộc đua.

Anh Khôi
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi lybinh » Chủ nhật Tháng 9 02, 2012 8:37 am

Những CHUYỆN TÌNH CẢM ĐỘNG của Tỷ,bài nào đệ cũng đọc nhưng sao đệ không tìm thấy tỷ Hường của đệ là nhân vật chính trong câu chuyện vậy?Hay là Tỷ sẽ kể vào CÂU CHUYỆN TÌNH CẢM ĐỘNG CUỐI CÙNG để kết luận cho trang viết này? :razz:
Hãy nói với tôi theo cách của bạn
Hình đại diện của thành viên
lybinh
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 430
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 12:05 am
Đến từ: K5

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Chủ nhật Tháng 9 02, 2012 5:40 pm

Yes tỷ cũng hi vọng vậy đó nha...vậy SĐ chờ nhé...cứ mong không phải là kiểu "Ngày mai ăn khỏi trả tiền" đó mà hi hi ...! :thankyou: :give5: :cheers: :vo_tay:
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Chủ nhật Tháng 11 18, 2012 7:35 am

Thú vị chuyện tình cặp đôi chuyển giới


Đối với những người khác, Katie Hill và Arin Andrews nhìn không khác gì những cặp đôi tuổi teen yêu nhau bình thường. Tuy nhiên, thực tế cả hai đều là những người chuyển giới.

Katie, 18 tuổi đã có 15 năm đầu đời là một cậu con trai dưới cái tên Luke trong khi Arin, 18 tuổi lại sinh ra trong hình dạng một bé gái có tên là Emerald- người có năng khiếu vượt trội về múa ba lê và đã từng chiến thắng trong một cuộc thi sắc đẹp.

Hình ảnh
Ai nhìn cũng đều nghĩ Arin và Katie là một cặp đôi bình thường


Cả hai người đã đấu tranh về giới tính của mình trong suốt thời niên thiếu cũng như đã từng nhiều lần bị chế giễu và bắt nạt. Tuy nhiên cuộc sống của họ đã thay đổi khi hai người bắt đầu trải qua các cuộc phẫu thuật chuyển giới. Đặc biệt là, Katie (trước đây là Luke) và Arin (trước đây là Emermald) đã yêu nhau khi họ cùng là thành viên của một nhóm hỗ trợ chuyển giới ở thành phố Tulsa, bang Oklahoma của Mỹ.


Arin hiện nay đang là một học sinh trung học, đã trải qua các lần tiêm testosterone để có thêm cơ bắp còn Katie đã tốt nghiệp phổ thông và vừa hoàn thành xong quá trình tiêm hóc môn oestrogen (hóc môn tăng giới tính nữ) để tăng kích thước ngực mà không cần cấy ghép silicone.

Hình ảnh
Tuy nhiên, Arin đã từng là một bé gái xinh đẹp...

Hình ảnh
...còn Katie là một cậu con trai


Arin nhớ lại các kỷ niệm từ hồi còn bé thơ khi cậu tới trường học. Mới có 5 tuổi nhưng “cô bé” Arin đã biết thực chất bên trong mình là một cậu con trai.

Arin nói: “Các thầy cô giáo chia các học sinh nam và nữ ra thành hai hàng khác nhau và tôi lúc đó không hiểu tại sao họ lại xếp tôi đứng chung với các bạn gái.” Mẹ của Arin khi đó còn khuyến khích bé tham gia vào một cuộc thi “hoa hậu nhí” tại địa phương và đoạt giải.

Cậu cũng chia sẻ giờ thì mẹ là người ủng hộ mình nhiệt tình và còn hứa sẽ hỗ trợ chi phí phẫu thuật “cắt ngực” nếu cậu có thể tự đóng góp nửa số tiền còn lại là 6000 $.

Còn Katie thì chỉ biết tới phẫu thuật chuyển giới khi 15 tuổi. Đầu tiên bố mẹ của Katie đã phải đấu tranh để giải quyết các cảm xúc bối bời của Katie. “Bố mẹ tôi lo sốt vó và mời tới tận 15 bác sỹ tâm lý tới đế chữa trị cho chứng trầm cảm của tôi. Tuy nhiên, không ai trong số họ nói tới việc chuyển giới và tôi cũng không biết chuyển giới là gì. Khi 15 tuổi tôi mới đọc được từ “chuyển giới” trong khi đang tuyệt vọng tìm kiếm thông tin trên internet. Và tôi biết đó chính là điều tôi đang cần”.

Hình ảnh
Cả hai đều rất hạnh phúc khi lại được là chính mình


Arin biết về Katie khi đọc về trường hợp của Katie trên một trang báo địa phương. Cậu cho biết tất cả cảm giác cô đơn, bối rối đối với giới tính ngược lại chính xác như những gì mình đã trải qua. Cặp đôi lần đầu gặp nhau khi cùng tham gia vào một câu lạc bộ hộ trợ những người chuyển giới và dần yêu nhau.

Chia sẻ về tình yêu của mình, Katie cho biết: “Tất cả những gì tôi nhìn thấy ở Arin là Arin là một anh chàng đẹp trai. Chúng tôi rất phù hợp với nhau bởi vì chúng tôi cùng gặp khó khăn trong thời gian lớn lên. Thậm chí giờ đây chẳng có ai phát hiện ra điều gì khác thường bởi vì chúng tôi nhìn hoàn toàn giống một cặp nam nữ. Đó là điều chúng tôi hằng mơ ước”.

Theo Dân Trí
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Chủ nhật Tháng 12 09, 2012 5:34 am

Chuyện tình người phụ nữ quyền lực và chàng hầu
kém 44 tuổi


Cùng với sự hoàng kim trong suốt hơn 60 năm thống trị nước Anh, xung quanh cuộc sống riêng tư của nữ hoàng Victoria cũng xuất hiện không ít lời đồn đại, trong đó phải kể đến mối tình với người đầy tớ kém bà tới 44 tuổi.

Đây được xem là cuộc tình cuối trong cuộc đời nữ hoàng Victoria. Nếu như mối tình của Nữ hoàng Victoria với Hoàng thân Albert được xem là một trong những mối tình đẹp nhất của lịch sử Hoàng gia Anh thì tình cảm kỳ lạ mà bà dành cho Karim lại nhận được không ít thị phi.

"Mối tình cà ri"


Cuộc gặp gỡ giữa Nữ hoàng Victoria và chàng hầu Karim diễn ra vào năm 1887. Trong năm này, để chuẩn bị cho Lễ kỷ niệm 20 năm kế vị ngai vàng, Nữ hoàng mong muốn tìm được người giúp bà tiếp đãi các hoàng tử Ấn Độ khi họ đến dự lễ. Và 2 người Ấn Độ được lựa chọn đó là Mohammed Bucksch và Abdul Karim.

Karim bước vào cung điện khi mới 24 tuổi, còn Nữ hoàng đã bước sang tuổi 68. Ngay lần đầu ra mắt triều đình, trông Karim rất đẹp và Victoria luôn thích vẻ đẹp đàn ông nên khi bà trông thấy anh ta hôn chân mình, có vẻ bà đã dao động trước sức quyến rũ toát ra từ anh ta. Vài tuần sau, Karim không còn là một người hầu trong bữa ăn tối bình thường nữa.

Không những thế, Karim còn nhanh chóng tạo được ấn tượng với Nữ hoàng qua cách ăn mặc trang trọng và phụ giúp bà sắp xếp lại các hộp đựng văn thư.

Hình ảnh
Cho đến cuối đời, Nữ hoàng vẫn giữ thói quen viết nhật ký bằng tiếng Hindi, kể các bài học và chứng tỏ bà là một học trò siêng năng của “thầy” Karim (Nguồn: Internet).


Từ khi vào cung điện làm việc, Karim đã tạo được sự ảnh hưởng của mình trong Hoàng gia. Điều đặc biệt nhất ở người hầu này là anh đã đưa được món cà ri nổi tiếng của Ấn Độ vào thực đơn của hoàng tộc.

Các tài liệu bếp núc tại tòa nhà Osborne - nơi ở yêu thích của Nữ hoàng Victoria đã ghi chép rằng mỗi bữa ăn trưa chủ nhật của bà đều có món cà ri cay nổi tiếng của Ấn Độ. Món ăn này cũng từng xuất hiện trong nhật ký của Nữ hoàng: "Dùng món cà ri ngon, do một trong những người hầu Ấn của ta dọn".

Michael Hunter - quản thủ ngôi nhà Osborne cho biết chính tay Karim và các người hầu Ấn Độ dọn món cà ri này, sử dụng gia vị của họ và được giao riêng một góc bếp chính để nấu món cà ri cho Nữ hoàng ăn.

Ngoài việc nấu món cà ri ưa thích cho Nữ hoàng, Karim còn trở thành người tâm giao, người thầy của bà. Anh ta thủ thỉ cho Nữ hoàng nghe những câu chuyện truyền thuyết về quê hương Ấn Độ. Tiếp đến, Karim dạy bà sử dụng tiếng Hindi. Nữ hoàng cũng ghi lại điều này trong nhật ký: "Abdul trẻ trung dạy ta. Cậu ấy là một thầy giáo rất nghiêm khắc nhưng là một trang nam tử hoàn hảo".

Cho đến cuối đời, Nữ hoàng vẫn giữ thói quen viết nhật ký bằng tiếng Hindi, kể các bài học và chứng tỏ bà là một học trò siêng năng của “thầy” Karim. Nhưng bản dịch các bài tập cho thấy có "mùi" tán tỉnh trong mối quan hệ giữa Nữ hoàng Anh và chàng hầu Karim.

Hình ảnh
Ngay từ đầu, Karim đã được Nữ hoàng sủng ái (Nguồn: Internet).


Đặc ân cho chàng hầu kém 44 tuổi


Khi Karim bước chân vào hoàng cung, Nữ hoàng đã phải sống cảnh góa phụ cô đơn hơn 26 năm. Sau khi chồng mất, tiếp đó là người hầu Scotland John Brown - bạn đồng hành đáng tin cậy nhất của Nữ hoàng cũng ra đi khiến bà rơi vào cảnh cô đơn một lần nữa.

Có thể nói sự phục vụ tận tình của Karim cộng với sự cô độc đã khiến Victoria cảm mến người hầu Ấn Độ trẻ tuổi.

Ngay từ đầu, Karim đã được Nữ hoàng sủng ái song mọi chuyện vẫn được giữ kín. Cho đến mùa hè năm 1888, việc Karim ngủ lại với Nữ hoàng tại Glassat Shiel, một ngôi nhà biệt lập được xây tại lâu đài Balmoral ở Scotland, người ta đã khẳng định Karim đã chiếm một vị trí đáng kể trong đời sống tình cảm của Nữ hoàng. Và hành động này thực sự gây sốc cho Hoàng gia.

Trong cuốn tự truyện của mình, Karim cũng ghi lại những tình cảm đặc biệt dành cho Nữ hoàng: “Đây là hành trình của cuộc đời tôi ở tại cung điện Nữ hoàng từ Lễ kỷ niệm Vàng vào năm 1887 đến Lễ kỷ niệm Kim cương vào năm 1897 (...). Trong lúc ghi nhận lại cuộc đời của mình, tôi chỉ nhớ lại những niềm vinh dự và tất cả mọi thứ tôi có được nhờ vào sự sủng ái của nữ hoàng. Tôi cầu nguyện thượng đế luôn ban phát những điều tốt lành cho bà”.

Hình ảnh
Chân dung chàng hầu Karim (Nguồn: Internet).


Tình cảm của Nữ hoàng dành cho người hầu còn thể hiện khi Karim bị bệnh, bà trực tiếp đến thăm viếng. Mỗi khi chàng hầu nghỉ phép về thăm nhà ở Ấn Độ, Nữ hoàng lại đều đặn viết thư hàng ngày gửi Karim.

Karim trở thành người Nữ hoàng trút mọi tâm tư, muộn phiền. Khi biết anh tha thiết muốn trở về Ấn Độ, bà đã viết một bức thư cho Karim, nói rằng nếu phải xa anh bà sẽ rất buồn.

Nữ hoàng cũng bày tỏ, nếu Karim nhất quyết trở về quê hương thì bà sẵn lòng giúp anh có được công việc tốt tại quê nhà và mong chàng hầu sẽ trở lại Anh thăm mình. Đồng thời, như để giữ chân Karim, Nữ hoàng đã phong cho người hầu chức “giáo viên của Nữ hoàng” và “người phục vụ Hoàng gia” với mức lương 12 bảng mỗi tháng.

Năm 1895, Nữ hoàng còn trao “Huy chương đế quốc Ấn Độ” cho Karim, đồng thời cắt cho Karim một mảnh đất lớn ở Ấn Độ.

Nữ hoàng Victoria không hề giấu giếm tình cảm của mình dành cho chàng đầy tớ. Bà nói với con gái mình rằng: “Ta rất thích Karim, hắn ta là một người cực kỳ nhẹ nhàng và thấu hiểu người khác, đó quả là niềm an ủi đích thực đối với ta”.

Dù có 9 người con nhưng Nữ hoàng không thân thiết với các con mình, thậm chí nhiều khi căng thẳng, chỉ có Karim mới là người bạn đáng tin cậy nhất của bà. Chàng hầu đồng hành với bà trong mọi việc, kể cả những việc nhỏ nhất.

Sự sủng ái đặc biệt của Nữ hoàng Victoria dành cho Abdul Karim đã vấp phải sự phản đối của Hoàng gia Anh. Năm 1887, toàn bộ hoàng tộc Anh dọa từ chức nếu Nữ hoàng nhất quyết dẫn theo Karim trong các kỳ nghỉ ở Châu Âu hàng năm.

Mặc dù vậy, song Nữ hoàng luôn đứng về phía Karim bảo vệ chàng hầu trước mọi chỉ trích của các thành viên trong Hoàng gia. Sự bảo vệ này mạnh mẽ tới mức cả Hoàng gia đều nhận ra rằng khó có thể trục xuất được Karim về nước khi Nữ hoàng còn sống.

Năm 1901, nữ hoàng Victoria qua đời. Chỉ vài ngày sau khi tang lễ kết thúc, con trai bà là vua Edward VII lên ngôi, đã ra lệnh thiêu hủy toàn bộ thư từ, ghi chép có liên quan tới “vụ bê bối” này và quản chế Karim.

Đến khi Karim qua đời ở tuổi 46, Vua Edward VII sai người cảnh cáo vợ Karim không được để bí mật này lộ ra ngoài.

Mới đây, người nhà Karim đã công bố cuốn nhật ký mang tên “Victoria và Abdul”, trong đó chứa đầy những “chứng cứ” về một mối tình kỳ lạ của người phụ nữ quyền lực này với chàng đầy tớ Ấn Độ. Các chứng cứ này cho thấy Karim và Nữ hoàng Victoria quả thực có “tình ý” với nhau, Karim còn dạy Nữ hoàng nói những lời đầy yêu thương bằng tiếng Hindi như “Ta rất nhớ ngươi” hay “hãy ôm chặt ta"...

Theo TTVN
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Chủ nhật Tháng 12 09, 2012 6:25 am

Chuyện tình anh chàng liều mạng 200 lần
để gặp bạn gái


Đây là một chuyện tình hấp dẫn, hồi hộp, cảm động nhất thế chiến thứ hai. Chuyện độc đáo không chỉ bởi hoàn cảnh lịch sử mà còn bởi cả nội dung sống động như chính những nhân vật của nó.

Không mấy người tù có được cái diễm phúc như anh. Cũng không có mấy người được hưởng một tình yêu kỳ khôi, cảm động như chuyện tình của một tù nhân thời chiến. Và người con gái anh yêu cũng đã phải bồi hồi đến rơi lệ khi bạn trai mình tìm cách đào thoát khỏi nhà tù đến 200 lần chỉ để nhìn tận mắt người con gái mà anh yêu mến trong đời. Có những lần, anh suýt mất mạng trước họng sung đen ngòm của lính Đức quốc xã khi bọn chúng bắn vãi đạn về phía các tù nhân.

Liều mạng 200 lần để gặp bạn gái


Chuyện kể rằng, Horace Greasley là một người lính Anh đã có lần suýt chết khi tìm cách đào thoát đến trại tù nơi đang giam giữ bạn gái của anh, chỉ để gặp mặt người yêu. Bọn lính Đức phát hiện, bắn về phía Horace nhưng run rủi làm sao, trời đã không nỡ cướp đi mạng sống của anh bởi những phát đạn oan nghiệt dưới bàn tay tàn bạo của lính Đức Quốc xã.

Hai người bị nhốt ở hai trại tù khác nhau, và nỗi nhớ thương người bạn gái hiền hậu luôn cháy bỏng trong con tim của Horace Greasley. Không một giây phút nào anh có thể quên đi hình dáng người con gái mà anh yêu mến. Quyết tâm gặp bạn có nghĩa là sẽ chấp nhận đánh đổi mạng sống, nhưng Horace Greasley nào có sá gì hiểm nguy. Luôn chực chờ những cơ hội khi bọn lính Đức lơ là, chểnh mảng giám sát tù nhân, Horace Greasley đã gỡ bỏ những thanh gỗ từ cửa sổ buồng giam của mình, tìm cách bò thật nhẹ nhàng dưới hàng rào dây kẽm gai nhọn hoắt. Đôi khi những cái móc sắt cứa vào da thịt Horace làm chảy máu, nhưng anh vẫn không than vãn lấy nửa lời.

Bất chấp việc có thể bị bắt lại, bị đánh đập và thậm chí đánh đổi cả sinh mạng của mình, Horace vẫn nung nấu quyết tâm gặp mặt người bạn gái Rosa Rauchback. Đã hơn 200 lần, Horace chịu đau đớn để tìm cách gặp mặt người yêu như thế. Bức ảnh khiển cả thế giới sửng sốt, ngả mũ chào Horace trước sự gan dạ phi thường của anh chính là cảnh anh đang đối mặt với “ác quỷ” SS của Đức Quốc Xã: Heinrich Himmler. Anh không chỉ chạm mặt Himmler một lần mà còn đến vài lần. Với những người khác, có lẽ Himmler chẳng thèm xem vào đâu, nhưng ánh mắt sắc lạnh của Horace khiến đến Himmler còn phải giật mình.

Hình ảnh
Horace đối đầu với Himmler sau hàng rào kẽm gai của trại tù.


Hiện nay, câu chuyện tình yêu phi thường của Horace Greasley đã được Hollywood chuyển thể thành một bộ phim lớn với 2 ngôi sao Robert Pattinson và Alex Pettyfer đóng vai của Horace Greasley và bạn gái.

Tình yêu phi thường được chuyển thể thành phim


Horace Greasleybị quân Đức bắt làm tù binh trong suốt thời gian quân Anh lui binh tới Dunkirk (phía bắc nước Pháp) vào năm 1940. Nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh khát máu, nghiệt ngã thì tình yêu đã lại nở hoa. Chàng lính trẻ Horace lần đầu tiên gặp người con gái của đời mình, Rosa Rauchback, ngay tại một trại lao động khổ sai khai thác đá cẩm thạch ở Silesia (ngày nay là Ba Lan), khi đó là một phần của Đông Đức. Tại Silesia, Rosa làm việc trong vai trò của một phiên dịch. Tình yêu của họ đã sớm nảy nở tại mỏ khai thác đá tồi tàn và bụi bặm đó.

Một thời gian sau, khi Horace Greasley bị buộc chuyển tới một nhà xưởng mới cùng các tù nhân khác, Rose đã rất buồn lòng và quyết tâm đi theo người mình yêu. Nhưng cô không có quyền để ra vào nhà giam của người yêu. Yêu đương trong nỗi cồn cào và nhung nhớ, hằng đêm sau khi các tù nhân ngủ say, trại giam trở nên yên ắng và bớt đi sự quản thúc của đám lính Đức, Horace Greasley, khi đó mới 21 tuổi, đã bất chấp mạng sống của mình để thoát ra khỏi buồng giam nhằm gặp gỡ bạn gái.

Trong vòng 2 năm rưỡi sau đó, Horace Greasley thường xuyên trốn đám lính gác để hò hẹn với Rosa tại một nhà nguyện. Họ đã tâm sự trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng nhiều khi không diễn đạt hết những điều thầm thương trộm nhớ. Sau những lần gặp ngắn ngủi, Horace thường cầm theo thức ăn mà Rosa dấm dúi gửi cho, tìm cách về lại buồng giam của mình và sau đó đem số thức ăn ít ỏi này để phân phát cho những bạn tù đang dần kiệt sức vì đói.

Trong những lần đào thoát khỏi buồng giam, Horace thừa cơ hội cùng người yêu đào thoát đến một nơi nào đó, nhưng để làm gì khi những quốc gia bao bọc quanh đó đều có khuôn mặt “thần chết” của lính Đức quốc xã chiếm đóng.

Một lần nọ, trước sự sửng sốt của bọn sĩ quan Đức, Horace Greasley ung dung mang bộ xương ốm o của mình tiến đến trước mặt Heinrich Himmler chỉ cách một bờ rào dây kẽm gai và đưa ra yêu cầu cung cấp nhiều thực phẩm hơn cho các tù binh đồng minh. Cuộc đối đầu có một không hai này may mắn được ghi lại bởi ống kính của một phóng viên chiến trường Đức và chẳng mấy chốc sau đó, bức ảnh hiếm hoi này đã trở thành một trong những biểu tượng của chiến tranh.

Horace Greasley xuất thân từ Ibstock (Anh). Anh đã sống dưới bàn tay máu lạnh của quân thù cho mãi đến khi được giải phóng khỏi cùm kẹp vào ngày 24/5/1945. Tình yêu thời chiến vẫn theo đuổi đến thời bình. Horace Greasley tiếp tục nhận được những bức thư tình nồng nàn từ người bạn gái chung thủy Rosa Rauchback, khi đó đang làm phiên dịch cho người Mỹ. Nhưng oái oăm và oan nghiệt thay khi con người kiên cường không chịu gục ngã ngay trong thời chiến lại có kết cục bất hạnh trong thời bình. Horace đau đớn nhận tin Rosa qua đời sau khi sinh đứa con đầu lòng chỉ một thời gian sau khi ông trở về nhà. Horace Greasley cũng không biết tin tức gì về đứa bé sơ sinh bất hạnh đấy.

Một thời gian sau khi Rosa qua đời, được sự động viên của bạn bè về một mái ấm mới, Horace Greasley đã đồng ý kết hôn với bà Brenda. Hai vợ chồng dời đến sống Costa Brava (Tây Ban Nha). Horace Greasley đã sống hạnh phúc ở đó cho đến khi qua đời cách đây 2 năm, thọ 91 tuổi. Chuyện tình nồng nàn và bi kịch của Horace Greasley được viết thành một cuốn sách mang tựa đề “Chim có hót trong địa ngục?” được viết bởi Ken Scott, nhà văn chuyên viết truyện ma, vào năm 2008.

Hãng Silverline Productions (Mỹ) đã mua bản quyền cuốn sách và thuê nhà sản xuất Stratton Leopold đưa nó lên màn ảnh rộng. Ken Scott nói: “Tôi có thể nói rằng bộ phim sẽ là một sự kết hợp của các nam diễn viên gốc Đức và Anh; họ là những ngôi sao hoàn hảo. Giám đốc phim đang lựa chọn 2 nhân vật chính. Cuối cùng người xem sẽ ngạc nhiên khi khám phá chuyện tình yêu rực rỡ của Horace trên màn ảnh rộng”.

Bộ phim dự kiến sẽ bắt đầu bấm máy ở Bắc Ba Lan vào mùa xuân 2013. Những cảnh quay khác dự kiến sẽ được bấm máy ở Pinewood Studios (Anh) và ở Hollywood.

Theo Phụ Nữ Thủ Đô
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 5 Tháng 8 01, 2013 7:02 am

Cặp vợ chồng sinh cùng ngày, chết cách nhau 1 ngày

(Dân trí) - Một cặp vợ chồng ở California, Mỹ sinh cùng một ngày và đã kỷ niệm 75 năm ngày cưới trước khi qua đời cách nhau một ngày hồi giữa tháng này.

Hình ảnh
Cặp đôi Helen và Les Brown đã qua đời hồi tháng này.


Bà Helen và ông Les Brown cùng sinh ngày 31/12/1918. Họ yêu nhau từ hồi trung học rồi cưới nhau và sống với nhau suốt 75 năm cho tới qua đời ở tuổi 94 mới đây.

Les Jr., con trai cả của cặp đôi, cho hay bà Helen qua đời hôm 16/7, còn ông Les mất một ngày sau đó.

"Đó là tình yêu thực sự. Họ bên nhau mỗi ngày suốt 75 năm qua", Les Jr nói.
Tình yêu của ông bà Helen và Les Brown từng vấp phải sự phản đối kịch liệt của hai bên gia đình vì bà Helen xuất thân trong một gia đình lao động, trong khi ông Les sinh ra trong một gia đình giàu có. Hai người đã rủ nhau trốn khỏi nhà vào năm 1937 và kết hôn cùng năm đó.

Hình ảnh
Vợ chồng Brown hồi trẻ.


Gia đình hai bên tin rằng tình yêu của họ không kéo dài lâu, nhưng cặp đôi đã chứng minh điều ngược lại. Hồi năm ngoái, cặp đôi đã kỷ niệm 75 năm ngày cưới.

Được biết, khi qua đời, ông Les bị bệnh Parkinson, trong khi bà Helen mắc bệnh ung thư dạ dày.

"Mẹ tôi thường nói bà không muốn nhìn thấy bố tôi chết, còn bố không muốn sống mà không có mẹ", Daniel, con trai út của nhà Brown, nói.

Trần Hải
Theo People
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Chủ nhật Tháng 12 01, 2013 6:49 am

Mối tình 40 năm vẫn si mê của "độc thủ đại hiệp" có trái tim lãng mạn


Họ đã yêu nhau bằng trái tim mình và hẹn ước kết duyên trăm năm, thế nhưng bom đạn chiến tranh khiến mỗi người một ngả.

Lạc nhau giữa dòng đời xuôi ngược, riêng trái tim người võ sư vẫn vò võ vương vấn mối tình đầu. Rồi một ngày Mã Vĩnh Trinh quyết định lên đường đi tìm cố nhân, duyên nợ đã cho họ gặp nhau ở tận mảnh đất phương Nam trong niềm chứa chan hạnh phúc và hờn tủi. Lão võ sư bảo, đó là mối tình đẹp mà đến nay ông vẫn hằng gìn giữ.

Hình ảnh
Võ Sư Mã Vĩnh Trinh vẫn nhớ về cố nhân. Ảnh T.G.

Lạc nhau giữa bom đạn


Bên cạnh nghiệp võ nức tiếng với biệt danh "độc thủ đại hiệp", võ sư Mã Vĩnh Trinh (73 tuổi, Hóc Môn, TP. HCM) cũng được xem là một nhà thơ có trái tim đa sầu, đa cảm. Ông viết nhiều về tuổi thơ đầy bất hạnh, lúc biết yêu tiếng thơ lại là nỗi lòng của một trái tim luôn chất chứa tình thương. Trong những tập thơ ông từng xuất bản có những trang tự sự về mối tình đầu ngọt ngào nhưng dang dở. Nhắc lại chuyện xưa, quá khứ lại hiện về, cố nhân như vẫn ở đâu đây. Lão võ sư kể: "Đó là những tháng ngày tôi học tại trường Lê Quý Đôn ở Sài Gòn, tôi đã gặp Huỳnh Kim Chi, người con gái xinh đẹp của vùng đất Long Xuyên (An Giang) có mái tóc dài tựa dòng Tiền Giang thơ mộng. Áo dài tóc xõa rèm mi nguyệt/ Xanh biếc mắt tình đón đợi anh/ Anh như chết lặng từ hôm ấy/ Hình bóng ai kia ướp mộng tình. Vào những dịp cuối tuần, trên chiếc xe đạp cọc cạch, Vĩnh Trinh thường chở người yêu đi hết những con đường thơ mộng của Sài Gòn, kể cho cô nghe những câu chuyện về vùng đất miền Trung khắc nghiệt mà thấm đẫm tình người. Họ yêu nhau say đắm, cùng thề hẹn đời này sẽ mãi sống bên nhau. Cô gái miền Tây xinh đẹp cũng đã về quê nhà của Vĩnh Trinh ra mắt họ hàng.

Tình yêu đẹp ấy chỉ chờ ngày đơm hoa, kết trái. Nhưng chiến tranh không chỉ làm thất lạc người con gái yêu thương mà vĩnh viễn lấy đi bàn tay trái của Vĩnh Trinh. Đau đớn khi trái bom cắt ngang nghiệp võ, tay đấm cự phách từng bất bại trên võ đài giờ phải chấp nhận cảnh dị tật. Cũng thời gian đó, Vĩnh Trinh đi tìm người yêu khắp nơi, nhưng tất cả đều vô vọng, căn nhà nơi Kim Chi ở sau bom đạn cũng thay tên đổi chủ chẳng ai biết họ đã chuyển đi đâu.

Thời gian qua đi, Mã Vĩnh Trinh vò võ với nỗi nhung nhớ, nhưng rồi trách nhiệm và bổn phận của người đàn ông buộc anh phải lấy vợ, có con để nối dõi tông đường. Vợ Vĩnh Trinh công tác ở ngành nông nghiệp, là người hiền lành, nhẫn nhục, chịu khó. Vĩnh Trinh kể hết chuyện tình cảm trong quá khứ của mình và được cô ấy cảm thông. Chính tình yêu thương của vợ ít nhiều làm vơi đi nỗi nhớ trong trái tim mẫn cảm của vị võ sư. Thế rồi vợ chồng Vĩnh Trinh sinh được một trai một gái, cuộc sống dù nghèo khó nhưng tiếng cười chưa bao giờ tắt, họ cố gắng thương yêu và vun đắp cho nhau.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, trong một lần vào rừng sâu, người vợ trẻ của Vĩnh Trinh đã mắc bệnh sốt rét và vĩnh viễn ra đi. Lần thứ 2 vị võ sư như gục ngã, tưởng như muốn đầu hàng tất cả. Vĩnh Trinh chưa kịp bù đắp được gì thì người vợ hiền đã mãi không còn nữa. Nhìn cảnh con thơ khóc đòi mẹ mà Vĩnh Trinh ứa nước mắt. Giọt nước mắt của người đàn ông khốn khổ, khóc cho những cắn rứt trong lòng, cho phận đời sao nghiệt ngã quá đỗi. Vợ mất, con nhỏ dại, nỗi đau chồng chất nỗi đau. Nhưng cuộc sống bất hạnh, khốn khó đã tui rèn bản lĩnh của vị võ sư, buộc phải đứng dậy để bước qua.

Vĩnh Trinh quyết tâm làm mọi thứ để nuôi sống các con, cũng là để vong linh người vợ trẻ được an ủi phần nào. Ông mang theo hai đứa con thơ, lang bạt khắp nơi để kiếm sống. Nhưng hai đứa trẻ còn quá nhỏ để có thể chịu cảnh cực khổ như cha, bất đắc dĩ Vĩnh Trinh đem chúng gửi lên chùa. Kịch bản lặp lại với 2 đứa trẻ tội nghiệp, bởi chúng đang sống cuộc đời như cha chúng thuở hàn vi. "Những tháng ngày đó tôi làm thứ nghề như phu hồ, bán thuốc lá dạo, bán nước, đêm đến lại tìm đến lò luyện võ để dạy thêm. Hơn 15 năm trôi dạt là ngần ấy thời gian tôi lấy gầm cầu, bãi xe… làm nhà, rồi bôn ba bốn phương từ An Giang, Đồng Tháp, Cà Mau, Sài Gòn… đến tận Tây Nguyên xa xôi, không nơi đâu bàn chân tôi không in dấu", lão võ sư trầm buồn nhớ lại.

Hình ảnh


Vĩnh Trinh đã sống những năm phiêu bạt như thế, chỉ với hy vọng là còn sống để trở về gặp 2 đứa con, và có thể được một lần nữa được nhìn thấy người con gái sông Tiền ngày nào. Suốt mười mấy năm dành dụm, tích cóp ông cũng mua được một miếng đất và cất một ngôi nhà nhỏ ở huyện Hóc Môn, TP. HCM. Việc đầu tiên của người cha khốn khổ làm là đón 2 đứa con trở về nuôi dạy. Sau bao năm xa cách, chúng như được uống lại suối nguồn tình thương của người cha. Không uổng công sức ông trong những tháng ngày vất vả, những người con của Vĩnh Trinh đều học hành nên người và có hiếu.

Vò võ mối tình suốt 40 năm


Ở cái tuổi 73, có thể nói mọi thứ với lão võ sư đã được viên mãn. Duy mối tình với người xưa vẫn khiến ông luôn canh cánh trong lòng. Hơn 40 năm xa cách là chừng ấy năm mang nặng nỗi nhớ trong tim, dù không nói ra nhưng ánh mắt ông chưa bao giờ thôi tìm kiếm. Nhìn xa xăm, tiếng thở dài của người đàn ông đã đi gần hết đời người như kéo cả quá khứ trở về, ông bảo: "Tôi lấy vợ một phần là trách nhiệm của một người đàn ông, phải có con cái nối dõi tông đường. Bà ấy bỏ tôi đi sớm quá khi tình nghĩa vợ chồng chưa thấm vào đâu. Mặc dù có gia đình riêng nhưng thật lòng mà nói không bao giờ tôi quên được hình bóng người yêu đầu". Thế rồi người võ sư từng sống chết trên võ trường ấy làm thơ, để cho vơi bớt nỗi nhớ về một mối tình thầm lặng: "Em ơi! Ngày ấy vẫn đầy vơi/ Từng đêm thức trắng từng đêm nhớ/ Kỷ niệm đầu tay khuất nẻo rồi". Những vần thơ da diết như nỗi nhớ khôn nguôi của ông.


Sau hơn 40 năm thất lạc đôi nơi, rồi một ngày ông tìm được nơi bà Kim Chi đang sinh sống. Hôm ấy, hai vợ chồng bà Kim Chi ra đón ông ngay tại bến đò bắc qua sông Tiền. Vừa gặp nhau, họ ôm chầm khóc như mưa, nước mắt thấm đẫm bờ vai, không ai nói một lời, họ hiểu nhau qua ánh mắt. Gần nửa thế kỷ trùng phùng, hai mái đầu tóc lấm tấm hoa râm ngồi hoài niệm lại chuyện ngày xưa. Chuyện của họ tất cả đều biết và không ai phản đối. Bởi trước khi lập gia đình riêng cả Vĩnh Trinh và Kim Chi đều kể lại cho chồng con biết là họ có mối tình đẹp tuổi đôi mươi nhưng vì chiến tranh loạn lạc nên mỗi người đành mang một mảnh tình dang dở. Sau lần gặp lại ấy, thi thoảng, gia đình bà Kim Chi lại lặn lội từ Long Xuyên lên Sài Gòn thăm ông và ông cũng thường có chuyến viếng thăm họ.

Đối với người học võ, khi cứng thì cứng hơn sắt thép, lúc mềm thì tựa như bông. Trên đấu trường, võ sư có thể tung ra những cú đấm, cú đá hạ bất cứ đối thủ nào, còn mềm là khi sống trong chuyện tình cảm, là khi trái tim rung động trước tình yêu. Có mấy ai biết rằng, võ sư Mã Vĩnh Trinh đã khóc thật nhiều mỗi khi gợi lại chuyện tình buồn ngày xưa. Có một thứ nào đó là nỗi đau, sự mất mát không gì có thể bù đắp nổi: "Tình yêu lỡ hẹn chẳng chung đường/ Bao năm nhung nhớ khô dòng lệ/ Cho đến mái đầu tóc điểm sương".

Hiện võ sư Mã Vĩnh Trinh đang là Chưởng môn Quảng Nam võ đạo, từng nhiều năm giữ chức Chủ tịch hội võ cổ truyền huyện Hóc Môn và Q.12. Dưới bàn tay và khối óc về võ thuật của ông, nhiều lớp võ sinh ra đời thành danh, góp phần to lớn cho nền võ thuật cổ truyền nước nhà. Dù tuổi đã cao nhưng ngày ngày ông vẫn miệt mài luyện võ, đào tạo các môn đệ bằng trái tim tâm huyết. Sống bằng nghiệp võ và trọn đời dành cho võ đạo, thế nhưng phía sau lớp áo hiền môn, người đời ít ai biết rằng trong trái tim ông vẫn dành một khoảng trống để nhớ về cố nhân.


Theo Kỳ Anh - Phi Yến

Gia đình & Xã hội
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 12 27, 2013 8:16 am

Cô gái 27 tuổi cưới cụ ông 72 tuổi, sinh quý tử


(Dân trí) - Một cô gái 27 tuổi tại tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc mới đây đã trở nên nổi tiếng khi cuộc hôn nhân để trả ơn của cô với một cụ ông 72 tuổi được biết đến. Tháng 8 vừa qua, cặp vợ chồng này đã cùng đón một bé trai khỏe mạnh chào đời.

Hai nhân vật chính trong câu chuyện lạ này là cụ ông Wen Changlin 72 tuổi và cô Zhang Feng, 27 tuổi. Họ cùng sống tại một ngôi làng nhỏ tại tỉnh Hồ Nam sau khi kết hôn hôm 17/4. Đến ngày 14/8, cô Zhang đã sinh hạ một cậu con trai.

Hình ảnh
Cặp vợ chồng ông Wen Changlin và cô Zhang Feng


Cụ Wen là một bác sỹ trong làng và trước đó đã có 3 con trai và 1 con gái với người vợ quá cố. Ông khẳng định đây chính là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời mình.

Mối nhân duyên của họ bắt đầu vào năm 2001, khi Zhang mới chỉ là cô bé 15 tuổi. Khi đó cha của Zhang bị đột quỵ khiến ông bị liệt. Dù gia đình Zhang quá nghèo để trang trải chi phí điều trị, nhưng ông Wen, khi đó đang sống một mình, đã chấp nhận tới ở nhà Zhang để điều trị cho cha cô.

Năm 2006, cha của Zhang qua đời, nhưng ông Wen tiếp tục sống cùng gia đình Zhang bởi cô thường xuyên mắc chứng đau đầu. 3 năm sau, khi Zhang dần hồi phục, ông Wen quyết định ra đi. Nhưng đến lúc này Zhang mới nhận ra rằng mình đã quá quen với sự có mặt của vị thầy thuốc, người chăm sóc cô những lúc khó khăn nhất suốt 8 năm trước. Bị thôi thúc bởi cả tình cảm lẫn sự biết ơn, Zhang quyết định kết hôn với cụ ông hơn mình 45 tuổi.

Hình ảnh
Cô Zhang chở chồng và con bằng xe máy


Dư luận trong làng khi đó cũng đa chiều. Người thì lo ngại về cách biệt tuổi tác, người lại cho rằng tuổi tác không thành vấn đề trong tình yêu.

Cuộc hôn nhân của họ bắt đầu thu hút dư luận khi tờ Xiao Xiang Morning Herald đến phỏng vấn hai vợ chồng. Zhang nói: “Tôi quyết định cưới ông ấy bởi tôi nghĩ rằng ông là người duy nhất có thể cứu tôi và khiến tôi cảm thấy an toàn”.

Do khác biệt lớn về tuổi tác, khi họ có con, ông Wen trông giống như ông nội của đứa trẻ hơn là cha. Dù vậy Zhang không thấy hối tiếc. Khi được hỏi về tương lai, Zhang tỏ ra lạc quan: “Chồng tôi rất khỏe mạnh và không bao giờ bị bệnh. Chúng tôi sẽ còn sống bên nhau rất lâu”, Zhang nói.

Trong khi đó cô con gái 42 tuổi của ông Wen nói: “Gia đình tôi không phản đối cuộc hôn nhân của họ. Miễn là họ hạnh phúc chúng tôi cũng thấy vui”.

Thanh Tùng
Theo China.org
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 5 Tháng 5 08, 2014 5:03 pm

Cụ ông 94 tuổi muốn lên xe hoa sau khi gặp người cũ


Tôi yêu Thu bằng tình yêu chân thành, tha thiết và mãnh liệt. Tôi muốn Thu khi về sống cùng tôi có một danh phận hẳn hoi để không bị người đời cười chê, dè bỉu”.

Tuổi đời gần chạm mốc tròn một thế kỷ, cụ ông Mai Kim Sơn đã khiến nhiều người ngạc nhiên và ngưỡng mộ khi muốn đăng ký kết hôn với người yêu kém mình gần 30 tuổi. “Tôi yêu Thu bằng tình yêu chân thành, tha thiết và mãnh liệt. Tôi muốn Thu khi về sống cùng tôi có một danh phận hẳn hoi để không bị người đời cười chê, dè bỉu”, cụ ông 93 tuổi bày tỏ nguyện ước cuối đời.

Cuộc gặp gỡ định mệnh


Ngôi nhà nhỏ nhắn nằm khiêm tốn trong dãy chung cư Thanh Đa (quận Bình Thạnh, TP.HCM) của đôi uyên ương đã ở vào tuổi gần đất xa trời ngày ngày vẫn rôm rả tiếng cười giòn tan. Những ngày cuối năm, dưới bóng hàng cây bàng rậm rạp trước khoảng sân nhỏ nhà cụ ông Mai Kim Sơn và bà Lý Thị Thu đón nhiều lượt khách ghé thăm. Họ thi nhau chúc mừng hạnh phúc gần đất xa trời của ông và bà.

Bà gọi ông bằng anh ngọt lịm, luôn đưa ánh nhìn long lanh vào mắt ông. Bà cười, viên mãn xếp xô nếp nhăn trên hai khóe mắt.

Sinh năm 1920 tại Nghệ An trong một gia đình bần nông, Mai Kim Sơn sớm từ bỏ ruộng vườn tham gia bộ đội chống thực dân Pháp đô hộ. Ông từng đặt chân đến nhiều nơi, từng suýt chết vì tên bay đạn lạc vài lần. Sau khi Chiến dịch Điện Biên Phủ thắng lợi vẻ vang, ông xin chuyển ngành sang làm công nhân đường sắt. Những năm tháng khoác lên mình chiếc áo công nhân ngày đêm miệt mài lao động cho “con tàu Việt Nam đi suốt bốn mùa vui”, ông tự hào và hãnh diện vì công việc làm đẹp quê hương, đất nước của mình.

Hình ảnh
Cụ ông Mai Kim Sơn.

Ngày đất nước giải phóng thì ông cũng đến tuổi hưu. Cuộc sống khó khăn rồi cũng qua mau, vợ chồng ông có một mái ấm hạnh phúc với đứa con trai nuôi. Nhưng người con trai nuôi đến tuổi trưởng thành cũng đi mưu sinh biền biệt tận phía bên kia bán cầu, ít có cơ hội về thăm cha mẹ nuôi.

Gia đình ông có thời gian dài sống ở Hà Nội. Cũng chính những ngày ở Thủ đô, ông đã gặp người phụ nữ của mình bây giờ. Khi ấy, bà Thu có người bà con ở sát nhà ông Sơn. Vậy là mỗi dịp tới nhà anh em chơi, bà gặp ông Sơn. Hai người biết nhau từ đó. Những lần gặp nhau như cơn gió thu thoảng qua làm rạo rực trái tim người đàn ông luống tuổi và người phụ nữ góa bụa.

Bà quý ông ở sự phong trần, am hiểu tình đời, ăn nói nhẹ nhàng, tế nhị. Ông thấy bà toát lên vẻ thùy mị, cần cù rất biết cách làm hài lòng người khác. Họ trở thành bạn bè thân thiện của nhau. Tình cảm ấy tuy rằng có những lúc xáo động nhưng họ vẫn giữ được lý trí bởi trước mặt và sau lưng họ là gia đình.

Chồng bà Thu mất khi bà chưa bước qua tuổi 50, để lại cho bà hai đứa con. Ngày gặp ông Sơn, bà đã lên chức bà và nay thì đã có chắt. Vợ ông Sơn cũng biết bà Thu, họ thường trò chuyện tâm tình rất cởi mở mỗi khi bà Thu qua nhà chơi. Tình bạn ấy vẫn mãi là tình cảm đẹp, trong sáng không ai mộng mơ cho một sự tái hợp về sau. Năm 1996, gia đình ông Sơn chuyển vào TP.HCM sinh sống và bà Thu cũng về quê ở Lạng Sơn chăm sóc con cháu. Từ đó, họ không có bất cứ một dòng thông tin nào về nhau.

“Quả ngọt cuối đời”


Năm 2001, vợ ông Sơn qua đời. Sau 62 năm gắn bó yêu thương, đói no, bệnh tật có nhau nay bà ra đi trước khiến ông chơi vơi, hụt hẫng. Tuổi già cô quạnh, hiu hắt một mình, nhiều người cám cảnh ái ngại cho ông Sơn.

Những hôm ông lọ mọ một mình ra chợ mua đồ về nấu ăn, những người bán hàng thường không lấy tiền vì thương ông một lẽ mà cũng không biết tính tiền sao khi món nào ông cũng chỉ mua nhiều lắm là 1 lạng. Nhiều đêm nằm co quắp trong căn nhà trống trải, lạnh giá, ông chợt nghĩ: “Một mình đêm hôm thế này chẳng may trúng gió thì đi lúc nào cũng không ai hay”. Rồi ông nhớ đến bà Thu.

Ông cố gắng dò hỏi, tìm mọi cách nhờ người liên lạc tìm kiếm bà Thu. Tin vui đến với ông ngay khi ông vừa bắt tín hiệu tìm người năm xưa, người bạn ở Hà Nội đã tìm được địa chỉ liên lạc của bà Thu. Ông vui mất mấy ngày, lòng cứ rạo rực một cảm giác gì đó, khó tả lắm. Ông kể với bà Thu về hoàn cảnh của mình, bảo bà thu xếp công việc rồi ông gửi tiền ra cho bà vào Nam thăm ông một chuyến. Coi như thăm bạn lâu ngày vậy.

Sau 15 năm biệt tăm tung tích, ngày ông ra bến xe đón bà Thu là ngày mà bao nhiêu nỗi buồn tan biến. Đôi bạn già gặp nhau, tay rưng rưng nắm chặt, mắt nhòe đi vì vui sướng. Tiết trời gần vào xuân se se lạnh, căn nhà của ông Sơn bỗng trở nên ấm cúng, đầy ắp tiếng cười. Họ đã kể cho nhau nghe về khoảng thời gian 15 năm ấy. Họ như đôi chim khuyên ríu rít chuyện trò không biết chán.

Ngày bà phải về Bắc, ông buồn đến nao lòng. Ông nắm tay bà tha thiết: “Em về thu xếp bọn trẻ rồi vào đây sống với anh nhé. Một mình anh ở đây chắc buồn mà đi sớm thôi. Ngày xưa chúng mình là bạn nhưng tình bạn ấy bây giờ đã lớn dần lên thành tình yêu sâu nặng rồi. Những ngày cuối đời, anh muốn được sống bên em”.

Hình ảnh
Tình yêu của đôi uyên ương "cửu thập" này luôn được hâm nóng.


Ông Sơn nhìn thật sâu vào mắt vợ mình âu yếm rồi nhìn chúng tôi mỉm cười hạnh phúc, không ái ngại, không rụt rè, ông bảo: “Tại sao bao nhiêu năm như thế, bà ở một nơi, tôi ở một nơi mà nay lại sống chung trong một mái nhà. Đó chẳng phải cái duyên là gì, là số trời đã định từ trước rồi các cháu ạ”.

62 năm qua, ông sống cùng mối tình… cha mẹ gán gả. Ông đã làm tròn bổn phận, trải qua bao nhiêu giông bão cuộc đời mà vẫn giữ được mái ấm gia đình cho đến ngày bà nhắm mắt xuôi tay. Ông không còn ân hận gì với bà nữa và có lẽ ở nơi chín suối, bà cũng sẽ mỉm cười mà ủng hộ ông và bà Thu.

Đối với bà Thu, ông Sơn quả quyết: “Đó là tình yêu đích thực. Nếu không yêu tôi thì không bao giờ bà ấy chịu vào đây với tôi, chăm sóc tôi từng ly từng tí và tôi cũng thế. Tôi yêu bà ấy thật nhiều. Thật ra sự rung động đã có ngay từ lần gặp đầu tiên nhưng vì rào cản gia đình, tôi đành chôn chặt trong tim. Bây giờ thì chúng tôi đã thuộc về nhau, không có gì cản trở nữa”.

Quyết định đến với ông Sơn, bà Lý Thị Thu đã phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Từ Sài Gòn trở về, bà canh cánh một nỗi buồn. Thấy cảnh ông Sơn côi cút, cô đơn khi tuổi quá cao, bà thương ông vô cùng. Các con của bà Thu biết chuyện đã kịch liệt phản đối. Bà Thu kể: “Các con cháu nó nói tôi nhiều lắm. Nó bảo, bà đã 68 tuổi, có chắt rồi mà còn đi lấy chồng. Ai nhìn mặt cho”.

Không còn cách nào khác, bà Thu phải trốn các con vào Nam với ông Sơn. Trước khi đi, bà dựng lên một kịch bản: “Có người bạn gái thân ở trong Sài Gòn gửi tiền ra cho mẹ vào đó chơi với bà ít bữa. Bà nói hoài nên giờ mẹ đi”. Vào tới nơi, bà Thu viết thư về cho con nói rõ sự tình. Con bà đã phẫn nộ vì mẹ bỏ tất cả theo chồng. Bà đành cắn răng chịu đựng. Một bên là tình yêu, tình thương và một bên là tình nghĩa, thời gian đầu, bà đã day dứt rất nhiều.

Chúng tôi hỏi bà: “Có phải vì thấy hoàn cảnh của ông Sơn neo đơn, già nua mà bà thương cảm về chăm sóc ông?”. Bà xua tay phân trần: “Nếu chỉ có sự đồng cảm không thì tôi không hy sinh gia đình để vào đây với anh Sơn đâu. Tôi có tình cảm với anh ấy. Thật ra phải yêu thì mới sống với nhau được cô ạ”.

Ông Sơn nói, tình yêu của ông với bà có khi hơn cả giới trẻ ấy chứ. “Ai bảo già rồi không có tình yêu, đó là cách nghĩ sai lầm. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu từ trái tim, khởi nguồn từ mạch máu. Cũng có rung động, có nhớ thương có giận hờn nhưng bền chặt”, ông Sơn khẳng định như vậy.

Vietbao.vn ( Theo Màn ảnh Sân khấu )
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: Những Chuyện Tình Cảm Động...

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 3 Tháng 7 01, 2014 2:36 pm

Những câu chuyện tình yêu kỳ lạ trên thế giới


Sức mạnh của tình yêu giúp con người vượt qua được mọi ranh giới. Những câu chuyện có thật dưới đây là minh chứng rõ nét.

Kết hôn dù không cùng ngôn ngữ

Vào đúng dịp Valentine năm 2012, ông Larry Bushnell (85 tuổi) và bà Columba Rosaly (97 tuổi) đã tổ chức hôn lễ như món quà ngọt ngào nhất họ có thể dành tặng cho nhau.
Không chỉ khiến người khác ngưỡng mộ vì tình yêu không có tuổi, hai người còn gây bất ngờ lớn khi họ không nói chung một thứ ngôn ngữ. Bà Rosaly mang quốc tịch Ecuador và chỉ nói được tiếng Tây Ban Nha, trong khi ông Bushnell lại chỉ có thể nói được tiếng Anh. Mặc dù không cùng ngôn ngữ nhưng tình yêu vẫn giúp họ hiểu nhau và có đám cưới đẹp như cổ tích.

Hình ảnh
Dù không cùng ngôn ngữ nhưng ông Bushnell và bà Rosaly vẫn hạnh phúc bên nhau.


Gặp nhau lần đầu tiên tại một hội hưu trí, cả hai đã nhận ra tình yêu đích thực của đời mình và để có thể nói chuyện được với nhau, ông Bushnell đã phải sử dụng đến các website phiên dịch những điều mình muốn nói với bà Rosaly. Sau đó ông viết lại trên những tờ giấy nhớ và đưa cho bà khi hai người gặp nhau ở phòng ăn.
Đến giờ hai người đã có một ngôn ngữ chung, không gì khác ngoài ngôn ngữ của tình yêu.

“Yêu lại từ đầu” sau khi bị mất trí

Năm 2008, Scott Bolzan (46 tuổi) bị trượt chân ngã. Não của Scott bị chấn thương và các bác sỹ chuẩn đoán rằng anh sẽ bị mất trí nhớ trong một thời gian dài. Scott đã không thể nhận ra vợ và con mình, tất cả mọi ký ức của anh về gia đình đều bị xóa sạch.
Những người bạn của gia đình, đặc biệt là chị Joan Bolzan – vợ Scott vô cùng lo lắng cho tương lai của cuộc hôn nhân. Họ đều đặt ra câu hỏi, rằng sẽ thế nào nếu Scott không còn yêu chị nữa?

Hình ảnh
Tình yêu của Joan đã giúp Scott khôi phục trí nhớ


Nhưng những gì mà Joan làm đã khiến rất nhiều người phải cảm phục. Tình yêu kéo dài 30 năm của hai người đã được Joan khơi lại bằng những tình huống dù là nhỏ nhất.
“Khi cố gắng dựng lại cuộc sống của chúng tôi lúc anh ấy chưa bị mất trí nhớ, tôi chỉ có một hi vọng duy nhất là giúp anh ấy nhận ra tình yêu tôi dành cho anh ấy sâu sắc đến mức nào. Tôi không cố “lập trình” lại anh ấy mà chỉ giúp anh ấy hiểu rằng tại sao anh ấy đã từng yêu tôi. Và quả thực, sau một thời gian tiếp tục yêu thương và hỗ trợ anh ấy trong việc lấy lại trí nhớ, chính trái tim chứ không phải bộ não là nơi trí nhớ của anh ấy quay trở lại”.
Tình yêu này đã khiến rất nhiều người cảm động và chia sẻ hạnh phúc với hai người khi câu chuyện của họ được đăng tải trên các trang báo và mạng xã hội.

Tìm được tình yêu “thất lạc” sau 62 năm

Năm 1944, Thomas Beck (15 tuổi) đã trốn thoát khỏi trại tập trung Nazi ở Budapest nhưng đây cũng là dấu mốc chia cắt Beck với người bạn gái Edith Greinman, 14 tuổi của mình.
Đây là sự hối tiếc lớn nhất trong cuộc đời của Beck. Nhưng đến năm 2008, trong khi tham gia một bộ phim tài liệu hồi tưởng lại quá khứ khủng khiếp trước đây, ông Beck đã vô tình phát hiện ra bà Edith vẫn còn sống và đã có một cuộc sống khá tốt ở Australia. Đặc biệt hơn nữa, bà Edith chỉ sống cách nhà con trai của ông Beck 300 mét.

Hình ảnh
Beck và Edith hội ngộ sau hơn 60 năm xa cách


Lúc đầu, ông Beck và bà Edith chỉ trao đổi với nhau qua email, nhưng ngọn lửa tình yêu tưởng chừng như đã tắt sau hơn 60 năm bất ngờ bùng cháy trở lại. “Ở tuổi 80, chúng tôi lại tìm được tình yêu đích thực của mình một lần nữa. Chúng tôi được sinh ra là để dành cho nhau”. Hiện tại, hai người đang sống bên nhau rất hạnh phúc.

Gần 100 tuổi vẫn “quyết” làm chú rể

Sau 12 năm yêu nhau kể từ khi trúng “tiếng sét ái tình” tại một điểm dừng xe buýt vào năm 2001, cặp đôi xấp xỉ 100 tuổi ở Anh vẫn quyết định làm đám cưới. Chú rể Sid đã 97 tuổi còn cô dâu Iris đã bước sang tuổi 90. Bà Iris đã có 5 người con, 6 người cháu và 6 chắt, ông Sid cũng đã có 2 con trai, 3 cháu và 3 chắt.

Hình ảnh
Chú rể Sid đã không thể quỳ gối cầu hôn cô dâu.

Dẫu vậy, tình yêu của họ dường như không hề bị ảnh hưởng bởi tuổi tác. Ông bà vẫn yêu nhau nồng nhiệt như những người trẻ trong suốt 12 năm trước khi quyết định kết hôn. Trong lần quyết định cầu hôn bà Iris, dù rất cố gắng nhưng ông Sid không thể quỳ xuống để nói lời yêu và khi tuyên thệ tại đám cưới, người làm chứng đã phải lớn tiếng hỏi vì ông Sid bị điếc nặng.

Hình ảnh
Nhưng hai người vẫn quyết định làm đám cưới sau 12 năm yêu nhau say đắm.

Cả ông Sid và bà Iris chỉ thích im lặng ngồi và nắm tay nhau mà không nói quá nhiều.

VietBao.vn (Theo Kiến thức )
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Chuyện lạ đó đây

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron