CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Chuyện lạ khắp bốn phương trời

Điều hành viên: NhomGiuVuon

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 12 19, 2015 4:09 pm

Tìm thấy "chị em song sinh" hoàn toàn xa lạ


Shannon và Sara không chỉ có ngoại hình giống nhau mà còn có chung sở thích, dù cả hai không hề có quan hệ ruột thịt hay họ hàng.

Hình ảnh
Shannon và Sara trông giống hệt nhau. Ảnh:Twin Strangers


Shannon Lonergan, một sinh viên 21 tuổi, đến từ Ireland, và Sara Nordstrom, 17 tuổi, sống ở Thụy Điển, tìm thấy nhau qua một trang web giúp kết nối những người xa lạ nhưng có ngoại hình giống hệt nhau.

Cả hai đã rất kinh ngạc khi lần đầu tiên trông thấy nhau. Thậm chí bạn của Sara còn khó phân biệt chính xác, còn bố của Shannon cũng phải nhìn thật kỹ khi đứng trước hai cô gái để tìm ra đâu là con mình.

"Lần đầu tiên thấy tôi và Sara, bố tôi không biết nên nhìn ai. Ông cứ nhìn chằm chằm vào cô ấy và trông có vẻ bối rối. Biểu cảm gương mặt của ông lúc đó trông rất buồn cười và sốc. Thật sự là bố tôi cần một phút để nhận ra đâu là con gái mình và đâu là người lạ", The Sun dẫn lời Shannon kể.

Sara và Shannon có mái tóc màu vàng dài mượt, rẽ sang một bên giống hệt nhau. Ngoài ra họ đều sở hữu khuôn mặt hình oval, miệng rộng.

Họ quen nhau qua trang TwinStrangers.com mà Shannon đã đăng ký làm thành viên hồi đầu năm nay. Trang web này giúp người dùng tìm ra người "chị hoặc anh em song sinh" bí mật, tuy nhiên hồi đầu Shannon không tìm được người giống mình.

Sau một thời gian bỏ bẵng đi, một hôm Shannon nhận được liên lạc từ Sara, người mới chỉ tham gia TwinStrangers hồi tháng 11 và nhanh chóng tìm được cô.

Sara sau đó đồng ý đáp chuyến bay từ Thụy Điển tới Dublin, Ireland. Cô chia sẻ ban đầu có hơi "căng thẳng" vì sợ rằng ngoài đời người kia sẽ không giống mình. Tuy nhiên khi cả hai trông thấy nhau, nỗi lo lắng đó tan biến.

"Điều kỳ lạ và đáng sợ nhất là mũi, miệng, môi và mắt chúng tôi giống nhau đến khó tin. Khi tiếp xúc nhiều hơn, tôi nhận thấy biểu cảm và cách đi đứng của chúng tôi giống hệt", Shannon kể.

Ngoài có chung đặc điểm về ngoại hình, cả hai còn có chung sở thích. Họ đều rất thích thi đấu thể thao.

TheoNgoisao.net

VietBao.vn (Theo_Giáo dục thời đại >>>)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 5 Tháng 12 31, 2015 3:56 am

Phát hiện trúng số lần thứ hai nhờ... chó


Một cặp vợ chồng người Anh bật khóc khi phát hiện ra họ trúng số lần hai nhờ con chó cưng tìm thấy tấm vé bị bỏ quên trên xe của gia đình.

Ông Alan Slater và vợ, bà Jane, sống ở Wight, hòn đảo lớn nhất nước Anh, bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai sau khi trúng một tấm vé số mà họ mua vào ngày 28/9 vừa qua.

Tuy nhiên, vài ngày sau, con chó của họ lại tìm thấy một tấm vé nữa bị bỏ quên trên ôtô gia đình. Theo Metro, cặp vợ chồng đã mua hai tấm vé có cùng chuỗi dãy số mà không hề hay biết người kia cũng mua rồi. Mỗi tấm vé số mang về cho họ gần 150.000 bảng Anh (hơn 230.000 USD).

Ông Ian, 65 tuổi, hiện là nhân viên làm việc tại bến phà, nói: "Tôi phát hiện ra tấm vé đầu tiên trúng số vào sáng sớm 30/9, khi vừa ở chỗ làm về. Nó trùng 5 số trong dãy số độc đắc EuroMillions, vì thế tôi chạy vội lên tầng, gọi Jane dậy để chung vui".

Tấm vé số thứ hai được tìm thấy giấu khá kỹ trong một cuốn catalogue và bỏ trên ghế sau chiếc xe Ford của cặp vợ chồng. Con chó Ruby đã tìm thấy tấm vé này vào ngày 5/10, đúng sinh nhật 2 tuổi của nó.
"Chúng tôi đang ngồi trên xe bàn bạc xem làm gì với số tiền vừa trúng được thì Ruby nhảy lên ghế sau ôtô khiến một mảnh vé số kẹt trong cataloge vô tình bay xuống chân tôi. Tôi bèn cúi xuống nhặt nó lên và bất ngờ nhận ra các dãy số trên đó giống hệt tấm vé số họ vừa trúng thưởng", bà Jane nói.
Cặp vợ chồng, có thói quen mua vé số giống hệt nhau đã 20 năm nay, gọi giây phút phát hiện ra tấm vé thứ hai "thật kỳ diệu", khiến họ chưa hết sốc. "Chúng tôi đều bật khóc khi nhận ra mình trúng số lần thứ hai", bà nói thêm.

Cặp vợ chồng hy vọng có thể dùng số tiền trúng giải, gần 500.000 USD, trên để giúp hai con và có thể tận hưởng thời gian nghỉ hưu bên những con chó.
VietBao.vn (Theo_Giáo dục thời đại >>>)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 3 05, 2016 5:36 am

Câu chuyện đáng kinh ngạc của người 14 tháng trôi dạt trên biển


Hình ảnh
Salvador Alvarenga khi được đưa về El Salvador.

Tháng 11.2012, Salvador Alvarenga đi đánh cá tại khu vực ngoài khơi bờ biển Mexico. 2 ngày sau, anh dính bão và gửi đi một tín hiệu cầu cứu. Đó là lần cuối cùng người ta nghe tin về anh, cho tới tận 438 ngày sau đó.

Chuyến đi biển định mệnh

Mờ sáng 18.11.2012, cơn bão tới nhanh hơn Salvador Alvarenga tưởng. Anh đứng trên con tàu cá của mình, cố quên đi thực tế rằng nước đang ngập dần lên mắt cá chân. Một người đi biển thiếu kinh nghiệm hẳn sẽ hoảng loạn, nhưng Alvarenga là người rất giàu kinh nghiệm nên anh tìm cách xoay tàu nương theo sóng để vào bờ, vốn cách tàu anh tới 70km.

Alvarenga định ra khơi cùng bạn chài thân thiết Ray Perez, nhưng do có việc bận nên Perez không thể lên đường vào phút chót. Thay thế anh là Córdoba, một cậu trai 22 tuổi giỏi đá bóng hơn là đi biển. Alvarenga và Córdoba chưa từng tiếp xúc với nhau trước đó.

Trong cơn bão, khi Alvarenga căng thẳng lái tàu, Córdoba nhanh chóng mất tinh thần. Đã có lúc cậu ngừng tát nước, ôm chặt lấy đai thép chạy dọc thân tàu, vừa nôn vừa khóc. Cậu đồng ý ra biển với hy vọng kiếm nhanh 50 USD bỏ túi sau vài ngày, không nghĩ rằng việc này sẽ khiến mình phải trải qua một hành trình khốn khổ và nguy hiểm như thế.

Alvarenga vẫn bình tĩnh tìm hướng. Khoảng 9h sáng, anh thấy hình bóng một ngọn núi vươn lên ở đường chân trời nên đã xoay tàu hướng về đó và ước lượng rằng cả hai chỉ cách bờ chừng 2 giờ chạy tàu. Nhưng đó là khi động cơ kêu lên ằng ặc rồi tắt lịm. Anh vớ lấy radio liên lạc với đất liền, báo rằng động cơ đã hỏng, thiết bị GPS không hoạt động và tàu cũng chẳng còn mỏ neo. Phía đất liền cũng chỉ biết hứa ra đón anh.

Nhận thấy con tàu có xu hướng nặng phần trên nhẹ dưới, Alvarenga quyết định vứt bỏ 500kg cá mà hai người bắt được. Tiếp đó họ ném hết chỗ đá và xả luôn xăng xuống biển. Alvarenga buộc lưới vào 50 chiếc phao và ném nó về phía sau con tàu, qua đó tạo ra một chiếc mỏ neo tạm, mang tới chút ổn định cho con tàu. Nhưng tới 10h sáng hôm đó, thiết bị liên lạc vô tuyến ngừng hoạt động. Sau khi đã hỏng thiết bị GPS và động cơ, việc mất thiết bị liên lạc khiến cả hai ngư dân hiểu rằng họ đã đơn độc một mình trên biển khơi.

Uống nước tiểu, máu rùa để sống sót

Khi mặt trời lặn trong ngày hôm đó, cơn bão cũng dần tan. Nhưng gió mạnh thổi từ bờ ra đã đẩy con tàu của họ ra xa bờ hơn. Có phải họ đã bị đẩy tới điểm đánh cá, hay đang trên đường tới Panama? Do chỉ còn các ngôi sao dẫn đường, họ cũng mất phương hướng và cách thức đo đạc khoảng cách
thông thường.

Không còn mồi câu và lưỡi câu bị sóng đánh mất sạch, nhưng Alvarenga vẫn quyết tâm bắt cá. Anh quỳ dọc theo một bên thành con tàu, mắt mở to canh chừng cá mập rồi nhúng tay xuống nước cho ngập tới tận vai.

Đè ngực áp vào thành tàu, anh giữ yên đôi tay của mình dưới nước, với hai bàn tay cách nhau chỉ vài phân. Khi một con cá bơi ngang qua giữa hai bàn tay, anh sẽ chụp lấy, bấm móng tay vào vẩy cá. Nhiều con đã thoát khỏi cú chụp của Alvarenga, nhưng rồi anh nhanh chóng làm chủ chiến thuật mới và bắt đầu tóm được cá. Anh ném chúng lên tàu, trong khi Córdoba dùng dao làm sạch rồi thái cá một cách điệu nghệ thành những mảnh dày bằng một ngón tay rồi để cho khô dưới ánh sáng
mặt trời.

Hình ảnh
Con tàu đánh cá cỡ nhỏ của Alvarenga


Cùng nhau họ ăn cá để sống sót. Alvarenga nhét cá sống và thịt khô vào miệng cùng lúc, chẳng nhận ra được nhiều sự khác biệt về vị. Thi thoảng may mắn hai người lại bắt được một con rùa để “cải thiện” và quan trọng là uống máu nó để tránh khát.

Chỉ sau vài ngày, Alvarenga bắt đầu phải uống nước tiểu của chính mình, khi nước ngọt trên tàu cạn sạch. Anh khuyến khích Córdoba làm theo. Nước tiểu mặn chát, nhưng uống một lúc thì cũng không quá đỗi khủng khiếp. Cứ như thế Alvarenga lặp đi lặp lại vòng tròn tè ra rồi lại uống vào. Anh nghĩ rằng việc này có thể làm giảm tối đa tình trạng mất nước của cơ thể, dù thực tế thì nó chỉ làm tình hình tệ đi.

Alvarenga đã biết từ lâu về mối nguy hiểm của việc uống nước biển. Vì thế, dù rất thèm nước, anh và Córdoba vẫn không dám uống ngụm nào thứ nước mặn bất tận có rất nhiều xung quanh mình.

Dần dần thì cá cũng bắt được ít đi. “Tôi đói tới mức đã gặm cả móng tay mình và nuốt chửng từng mảnh nhỏ” - Alvarenga kể lại sau này. Anh cũng tóm lấy những con sứa rồi nuốt chửng chúng. “Sứa khiến phía trên cổ họng tôi bỏng cháy, nhưng rồi cảm giác cũng không tệ lắm” - anh nói.

Sau 14 ngày lênh đênh trên biển, Alvarenga đang nghỉ trong thùng trữ lạnh khi anh nghe thấy tiếng mưa rơi. Anh hét tướng lên báo cho Córdoba biết và cùng nhau hai người nhanh chóng lắp một hệ thống hứng nước mưa mà Alvarenga đã thiết kế ra cách nay một tuần. Córdoba lôi ra một cái xô 20 lít và đặt miệng nó hướng lên trời. Rồi cả hai người há miệng, ngửa cổ đón lấy những giọt nước mát lành, sau nhiều ngày phải uống nước tiểu và máu rùa. Sau một giờ, cái xô đã hứng được 5cm, rồi 10cm nước. Hai con người khốn khổ khoái trá cười lớn rồi uống nước ừng ực sau mỗi vài phút.

Nhưng rồi họ nhận ra thực tế rằng trời không thể mưa mãi nên quyết định ngừng lại, đồng thời nhắc nhau tuân thủ chặt việc uống cầm chừng. Dù vậy, nước vẫn cạn dần sau nhiều tuần hai người lênh đênh trên biển.

Theo thời gian, Alvarenga và Córdoba trở thành những người thu gom rác biển thành thạo, biết phân biệt đủ loại nhựa trôi nổi trên biển. Họ tóm lấy và tích trữ mọi chai nhựa tìm
thấy được.

Có lần họ vớ được một túi rác màu xanh. Hai người rú lên khi bên trong có một miếng kẹo caosu ai đó đã dùng rồi. Họ chia đôi miếng kẹo rồi khoan khoái thưởng thức.

Phía dưới đáy chiếc túi, họ tìm thấy một nửa chiếc bắp cải ủng, vài củ cà rốt đã biến màu và nửa hộp sữa hỏng, nhưng vẫn uống cạn. Hai món rau củ kể trên là những thức ăn “tươi” đầu tiên của hai người trong một thời gian dài nên họ chậm rãi thưởng thức từng miếng một.

Khi thức ăn dự trữ có nhiều và đặc biệt là sau mỗi lần ăn thịt rùa, Córdoba cùng Alvarenga thường cảm thấy chút thư thái trong khung cảnh biển cả mênh mông kỳ vĩ. Alvarenga nói rằng anh cùng bạn chài thường trò chuyện về cuộc sống và những người mẹ của họ.

“Chúng tôi đã kể cho nhau nghe rằng mình cư xử tồi với mẹ như thế nào. Chúng tôi tưởng tượng việc mình có thể ôm, hôn mẹ. Chúng tôi hứa sẽ làm việc chăm chỉ hơn để họ không phải đi làm nữa. Nhưng những lời hứa ấy đều quá muộn màng” - anh nói.

Những tháng ngày tuyệt vọng

Sau 2 tháng trôi dạt trên biển, Alvarenga đã dần quen với việc bắt và ăn chim biển, rùa biển. Tuy nhiên Córdoba lại bị suy giảm cả về sức khỏe thể chất lẫn tinh thần. Hai người ở trên cùng một con tàu, nhưng đi theo các lộ trình khác nhau.

Córdoba bắt đầu bị ốm sau khi phải ăn thịt sống quá lâu và đưa ra một quyết định sai lầm: Anh từ chối không ăn gì nữa. Anh mất dần năng lượng và khát vọng sống. Alvarenga tìm cách ép bạn chài ăn những miếng thịt chim và rùa nhỏ, nhưng Córdoba mím chặt môi. Sự tuyệt vọng khiến cơ thể anh dần ngừng hoạt động.

Trong khung cảnh ảm đạm đó, hai người đàn ông thực hiện một thỏa thuận với nhau. Nếu Córdoba còn sống, anh sẽ tới El Salvador thăm cha mẹ đẻ của Alvarenga. Người lại, nếu Alvarenga còn sống, anh sẽ tới Chiapas, Mexico, để cho mẹ Córdoba biết chuyện gì đã xảy ra, rằng anh rất xin lỗi vì không thể sống tiếp để báo đáp bà. Rồi một ngày nọ, Córdoba rên lên khó nhọc: “Tôi đang chết đây. Tôi chết tới nơi rồi”. “Đừng nghĩ thế, hãy ngủ đi một lúc” - Alvarenga trả lời khi anh nằm bên bạn chài. “Tôi mệt quá, tôi muốn uống ước” - Córdoba rên rỉ. Hơi thở của anh nặng nhọc. Alvarenga vớ lấy chai nước rồi rót vào miệng Córdoba, nhưng anh không nuốt mà lại căng người lên rồi giật giật.

Córdoba rên rỉ đau đớn, người anh gồng lên cứng đơ. Thốt nhiên Alvarenga thấy hoảng sợ. Anh hét lớn vào mặt Córdoba: “Đừng bỏ tôi một mình! Anh phải cố sống sót. Tôi sẽ làm gì ngoài này khi chỉ có một mình?”. Để đối mặt với khả năng mất đi người bạn chài, Alvarenga giả vờ như Córdoba sẽ không sao. “Anh cảm thấy thế nào rồi?” - Alvarenga hỏi Córdoba, lúc này thân thể đã bắt đầu lạnh dần. Córdoba không trả lời. Chỉ ít phút sau anh qua đời với đôi mắt mở trừng trừng. Alvarenga đã khóc như mưa trong suốt mấy giờ sau đó.

Alvarenga quyết định để cái xác của Córdoba ở trên tàu thay vì vứt xuống biển. Hằng ngày anh dậy sớm, hỏi han cái xác của bạn chài xấu số rồi tự trả lời các câu hỏi của mình. Thế rồi 6 ngày sau cái chết của Córdoba, Alvarenga chợt bừng tỉnh và bị sốc khi thấy mình đang nói chuyện với một tử thi. Không muốn tâm trí của mình bị bấn loạn thêm, anh cởi bỏ quần áo khỏi người Córdoba, rửa chân cho bạn chài rồi đẩy thi thể xuống biển. “Khi thấy cậu ấy chìm dần xuống nước, tôi đã ngất xỉu” - Alvarenga kể.

Khi tỉnh giấc chỉ vài phút sau đó, Alvarenga kinh hoảng với hàng loạt câu hỏi: “Tôi sẽ làm gì đây khi chỉ còn một mình? Khi không còn ai để nói chuyện? Tại sao cậu ấy lại là người phải chết thay vì tôi?”. Nhưng anh không muốn tự sát để thoát khỏi cảnh khổ sở, bởi mẹ đẻ dạy rằng những ai làm thế sẽ không được lên thiên đàng. Anh bèn tiếp tục cuộc sinh tồn như trước đây, đồng thời hằng ngày ngóng về đường chân trời để xem có con tàu nào chạy gần mình không.

Trong suốt thời gian trôi dạt trên biển, Alvarenga nói rằng anh đã thấy hàng chục con tàu, thường là tàu container to lớn. Mỗi lần nhìn thấy tàu, tim Alvarenga lại rộn lên sung sướng. Nhưng các con tàu luôn đi theo hướng khác, không bao giờ rẽ qua chỗ anh.

Chán nản nhưng không tuyệt vọng, Alvarenga để trí tưởng tượng bay xa. Anh thường mơ tới ngày mình lên đất liền, ăn một bữa thật ngon và vui vẻ đã đời với một cô em xinh đẹp.

Mỗi buổi sáng, anh đi lòng vòng trên con tàu cá và nghĩ tới việc mình sẽ làm gì nếu thoát khỏi cảnh bị mắc kẹt giữa biển khơi. “Thông qua những sự tưởng tượng như thế, tôi tin rằng mình đang làm điều tích cực, thay vì ngồi một chỗ và nghĩ về cái chết” - anh chia sẻ.

Phần thưởng cho nghị lực sống tuyệt vời

Khi còn là một cậu bé, ông nội thường dạy Alvarenga cách tính thời gian dựa theo chu kỳ trăng tròn. Một mình đơn độc trên biển, Alvarenga không biết bao nhiêu tháng đã trôi qua. Nhưng anh nhớ rõ rằng đã thấy tổng cộng 15 lần trăng tròn.

Một buổi sáng, Alvarenga nằm trên tàu và bắt đầu tin rằng đích tới của mình sẽ là thiên đường khi đột nhiên chim biển bay đầy trên đầu anh. Alvarenga chăm chú nhìn theo những con chim và rồi sững người khi thấy một hòn đảo nhiệt đới xuất hiện sau lớp sương mỏng.

Liệu đây có phải ảo giác, hay lời cầu nguyện lâu nay của Alvarenga đã ứng nghiệm? Alvarenga không có thời gian suy nghĩ nhiều về điều này mà tính ngay tới các kịch bản thực tế. Bất cứ lúc nào gió có thể thổi anh rời xa đất liền thêm một lần nữa. Anh nhìn vào đất liền và thấy đó là một hòn đảo nhỏ, không lớn hơn một sân bóng đá. Trông nó có vẻ hoang sơ, không có xe cộ và nhà cửa.

Anh bèn dùng dao cắt bỏ những chiếc phao đã đóng vai trò mỏ neo tạm lâu nay. Đó là hành động mạo hiểm. Trên biển lớn, nếu không có mỏ neo tạm kia, con tàu sẽ rất dễ lật úp nếu gặp bão. Nhưng Alvarenga đã thấy bờ ở rất gần nên muốn con tàu nhẹ hơn để vào bờ nhanh hơn.

Trong khoảng 1 giờ đồng hồ, anh trôi dạt rất gần bãi biển của đảo. Thế rồi khi còn cách bờ chừng 10m, Alvarenga nhảy ào xuống nước rồi bơi “như một con rùa”, cho tới khi một con sóng lớn hất anh lên bờ cát. “Tôi giơ tay túm lấy một nắm cát lớn, như thể đó là kho báu quý giá nhất” - anh kể lại với phóng viên Guardian sau này.

Khi ấy, Alvarenga không hề biết rằng anh đã trôi dạt trong 438 ngày. Từ một ngư dân cường tráng, anh chỉ còn lại da bọc xương, vô cùng yếu ớt. “Thứ duy nhất còn lại trên cơ thể tôi là ruột gan, da và xương. Tay tôi không còn thịt. Đôi chân của tôi gầy nhẳng, xấu xí” - anh kể.

Alvarenga đã dạt lên đảo Tile thuộc cụm đảo Ebon hẻo lánh ở quốc đảo Marshall. Không lâu sau khi lên đảo, anh được một cặp vợ chồng ngư dân cứu giúp. Anh hồi phục sức khỏe tại đây trước khi trở về quê hương El Salvador.

Cuộc sống trên đất liền không dễ dàng với Alvarenga. Trong nhiều tháng anh vẫn bị sốc vì còn sống. Anh bị mắc chứng sợ biển và sợ nước. Anh ngủ với đèn bật sáng và thường xuyên cần có người bên cạnh. Nhưng anh vẫn nhớ lời hứa với Córdoba. Ngay sau khi đủ sức khỏe, anh bay tới Mexico để gặp mẹ Córdoba và trả lời mọi câu hỏi của bà.

Phải tới một năm kể từ khi dạt vào bờ, Alvarenga mới nhìn lại bản đồ để xem hành trình mình đã trải qua. Trong 438 ngày, anh sống cận kề ranh giới của sự điên loạn. “Tôi chịu đói, khát và cô đơn cùng cực, nhưng vẫn không tự sát” - Alvarenga nói - “Ta chỉ có thể sống một lần trong đời nên hãy trân quý cuộc sống”.

Lao Động Thứ bảy - HƯƠNG GIANG (THEO GUARDIAN)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 4 Tháng 3 16, 2016 2:19 pm

Ăn mì ống, cắn trúng ngọc trai tím quý hiếm


Một phụ nữ sống tại thành phố Issaquah, bang Washington - Mỹ đã may mắn có được một viên ngọc trai tím hiếm có trong khi ăn món mì ống tại một nhà hàng Ý.

Trang Daily Mail ngày 24/2 đưa tin cô Lindsay Hasz trong khi đi ăn tối cùng chồng đã vô tình cắn trúng một viên ngọc trai trong món mì hải sản của nhà hàng Montalcino Ristorante Italiano.
Viên ngọc có kích cỡ bằng hạt đậu đã gần như làm mẻ răng người phụ nữ. Ban đầu cô Lindsay Hasz đã nghĩ đó là hoa tai của người phục vụ.

Hình ảnh
Viên ngọc tím hiếm có cô Hasz tình cờ có được. Ảnh: DAILY MAIL

Hình ảnh
Người phụ nữ may mắn Lindsay Hasz. Ảnh: FACEBOOK


Trả lời phỏng vấn tờ Seattle Times, người phụ nữ may mắn cho biết: “Tôi đã gọi một dĩa mì hải sản xốt rượu trắng pha chanh với trai và sò. Khi ăn được nửa dĩa, tôi cắn phải một thứ gì đó rất cứng khiến tôi suýt nữa bị mẻ răng”.
Sau đó, cô Hasz đem viên đá bí ẩn về nhà và được một nhà giám định cho biết đó thực sự là một viên ngọc.
Ông Ted Irwin, chủ tịch Phòng thí nghiệm Địa chất học và giám đốc Viện địa chất học khu vực Tây Bắc cho biết viên ngọc trai thuộc loại ngọc Quahog màu tím hiếm có, thường có trong con trai tại các bang khu vực Đại Tây Dương, đặc biệt là New England.
Ông Irwin ước tính viên ngọc có kích cỡ hơn 1 carat và giá trị 600 USD. Ông cho rằng cơ hội để tìm thấy viên ngọc giá trị như thế này là cực kì hiếm hoi, chỉ khoảng 1 trong vài triệu trường hợp.
Trong khi có thể thu được kha khá tiền nhờ bán viên ngọc, cô Hasz cho biết cô sẽ giữ lại nó như một đồ vật mang lại may mắn và dự định gắn nó vào một sợi dây chuyền.
Sau khi tin tức lan truyền tại địa phương, chủ của nhà hàng Ý trên cho biết các thực khách bắt đầu gọi món giống cô Hasz – món mì hải sản giá 35 USD – với hy vọng có thể gặp được điều may mắn tương tự.

Theo NLĐ
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 4 02, 2016 4:21 am

Vụ trộm báu vật hy hữu trong lịch sử Hoàng gia Anh


Lễ kỷ niệm 90 năm ngày sinh của Nữ hoàng Elizabeth II sẽ được tổ chức long trọng trong tháng 4 tới đây với các nghi thức Hoàng gia. Dịp này, những báu vật chính thống của Hoàng gia Anh sẽ được mang ra cho bàn dân thiên hạ thưởng lãm.

Hình ảnh
Nữ hoàng Elizabeth II trong lễ đăng quang vào giữa năm 1953, với đầy đủ báu vật thiết yếu gồm Vương miện, Vương trượng và Quả cầu Hoàng gia.


Giới sử gia xứ sở sương mù lại được dịp nhắc tới vụ trộm báu vật có một không hai trong hơn 10 thế kỷ tồn tại Vương triều lâu đời nhất Châu Âu. Vụ án hy hữu này còn được Sách Kỷ lục Guinness ghi nhận như là “Vụ đánh cắp báu vật của mọi thời”.

Chuyện lọt được vào pháo đài Tower thâm nghiêm hòng trộm đồ gia bảo của các vì vua Anh là điều không tưởng, chỉ có trong tiểu thuyết trinh thám hư cấu. Vậy mà một sự kiện hoàn toàn có thật đã xảy ra cách đây gần 350 năm, khi một sĩ quan cao cấp dưới triều Vua Charles II (1630-1685) đã thành công với kế hoạch đánh cắp các báu vật biểu trưng cho Vương quyền Anh.

Đó là viên Đại tá Thomas Blood (1618-1680), kẻ chủ mưu vụ trộm vào ngày 9/5/1671 ngay giữa kinh thành London. Các món đồ bị bọn tội phạm nẫng đi gồm Vương miện của Thánh Edward là biểu tượng cho người đứng đầu nền quân chủ Anh, Vương trượng gắn Thập giá thể hiện quyền năng tuyệt đối và Quả cầu Hoàng gia biểu hiện uy lực toàn cầu. Tất cả đều được khảm kim cương và đá quý, những báu vật gia truyền tượng trưng cho quyền lực không thể thiếu trong mọi nghi lễ Hoàng triều chính thức.

Hình ảnh
Đại tá T. Blood.

T. Blood âm thầm lên một kế hoạch công phu nhằm thực hiện vụ đánh cắp táo tợn. Trước đó khoảng hơn một tháng, Đại tá T. Blood đã xuất hiện tại pháo đài Tower không phải theo yêu cầu công vụ, mà cải trang thành vị linh mục Thanh giáo đi tham quan cùng một phụ nữ kiều diễm vào vai vợ ông ta.
Họ tới tòa nhà trưng bày báu vật Hoàng gia, thuở ấy vẫn còn mở cửa cho dân chúng vào xem, chỉ cần nộp lệ phí ngoài cổng là đủ, chứ không được bảo vệ cẩn mật và nghiêm cấm mọi người lai vãng như bây giờ. Đột nhiên “cô vợ” của Blood lên cơn đau dạ dày quằn quại, khiến vị mục sư quá lo lắng nên khẩn khoản yêu cầu viên quan Talbot Edwards cai quản tòa nhà lấy thuốc giúp người bệnh. Nơi ở của vị quan T. Edwards chỉ cách đấy vài bước chân, phu nhân Blood liền được đưa tới đó nghỉ tạm ...

Hình ảnh
Vương miện Thánh Edward được phục chế lại sau vụ trộm.


Khi tình trạng đã ổn, “vợ chồng” vị linh mục rối rít cám ơn gia chủ vì lòng tốt rồi lịch thiệp cáo từ. Những ngày kế tiếp, viên mục sư giả danh liên tục trở lại khu Tháp Tower ghé thăm nhà T. Edwards để tỏ lòng biết ơn, thậm chí còn tặng cho cả gia đình mỗi người một đôi găng tay trắng là của hiếm lúc đó. Trong những lần viếng thăm ấy có một anh chàng điển trai luôn tháp tùng “mục sư”, được T. Blood giới thiệu là người cháu ruột đã mất cha nhưng vẫn còn độc thân. Cuối cùng viên đại tá mưu lược đã làm mối thành công để chàng trai kết hôn với cô con gái út của vị quan T. Edwards 77 tuổi đầy quyền thế.
Kế hoạch trộm báu vật gấp rút được triển khai. Xế chiều ngày 9/5/1671, T. Blood cùng vài thành viên đại diện dòng họ nhà trai lại đến thăm gia đình thông gia Edwards. Trong khi nữ chủ nhân tất bật sửa soạn bữa tối, Thomas liền cậy nhờ xui gia Talbot tranh thủ cho mấy người bà con dưới quê lên chưa có dịp tận mắt mục kích các biểu tượng Hoàng gia. Tuy biết phạm vào điều cấm kị không được phép ngoài giờ tham quan, nhưng nể lời đàng trai, T. Edwards đã dẫn họ xuống hầm ngầm chứa báu vật.

Gia đình Edwards ngụ ở Tháp Martin, bên trên tầng hầm bảo quản các hiện vật trưng bày được đưa xuống cất giữ mỗi tối theo quy định.

“Ông chú” T. Blood, viên con rể cùng vài tên đàn ông nữa đi theo T. Edwards. Sau khi vị quan Edwards duy nhất giữ chìa khóa tầng hầm mở cánh cửa sắt dày để mọi người lọt vào bên trong, một tên trong đám tháp tùng liền lấy áo choàng phủ kín đầu Edwards, dùng búa đập lên đầu trước khi trói nghiến và bịt mồm ông lại.

Hình ảnh
Vệ binh canh gác tòa nhà bảo quản báu vật Hoàng triều hiện nay.


Cơ thể già nua của T. Edwards không kịp phản ứng trước các hành động bất ngờ ấy. Chúng để một tên đứng ngoài canh gác rồi khẩn trương lục tìm những món đồ giá trị nhất. Tên đầu đảng Thomas với kinh nghiệm nhà binh chuyên nghiệp đã nhanh chóng phá hỏng các tấm lưới kim loại tản nhiệt bảo vệ báu vật. Hắn chọn Vương miện Thánh Edwards khảm đầy đá quý làm “chiến lợi phẩm” cho mình.
Nhưng do chiếc vương miện quá to, Blood phải dùng búa gõ gập làm đôi cho dễ giấu dưới lớp áo choàng. Một tên đồng phạm khác là Hunt anh rể của Thomas lấy cây Vương trượng gắn Thập giá, nhưng báu vật quá dài nên hắn cũng làm như Thomas là bẻ gập lại nhét vào chiếc cặp đeo bên người. Tên cuối cùng là Parrot cuỗm Quả cầu Hoàng gia bằng vàng khối bỏ vào túi quần yếm rộng thùng thình.

Lúc này T. Edwards đã tỉnh lại và tự cởi dây trói, miệng hô to: “Đồ phản trắc! Quân giết người! Vương miện đã bị đánh cắp!”… Người con trai Wythe nghe thấy tiếng cha liền hộc tốc chạy xuống, lao vào vật lộn với tên đứng gác bên ngoài. Bọn đạo chích thấy động tức thì chuồn vội khỏi tầng hầm, ùa chạy tới chỗ buộc ngựa chờ sẵn trước cổng St Catherine. Một vệ binh gác cổng định ngăn lại nhưng đã bị chúng bắn trọng thương.

Lệnh báo động được ban ra, lực lượng vệ binh Hoàng gia rầm rập phi ngựa phong tỏa mọi ngả đường trong Tháp Tower. Đội kỵ binh do Đại úy Beckmann, em rể của T. Edwards chỉ huy đã kịp bắt sống cả bọn ngay trước cánh cổng sắt ngoài cùng dẫn ra khỏi khu vực tòa pháo đài. Riêng kẻ cầm đầu T. Blood cương quyết không chịu đầu hàng, thậm chí hắn còn luôn mồm la hét bằng giọng ngạo nghễ: “Đây là một chiến tích phi thường cho dù chưa hoàn thiện. Kẻ hào hiệp này đã làm điều đó nhân danh Vương miện quyền năng”.

Các báu vật đều được thu hồi và phục chế nguyên trạng. Kết quả điều tra cho thấy ngoài súng lục giắt trong người, bọn tội phạm còn giấu kiếm và dao găm trong gậy chống (ba-toong) là thứ phục sức bất ly thân của giới quý tộc đương thời.

Riêng Đại tá T. Blood đòi được khai báo toàn bộ vụ việc trước mặt nhà Vua Charles II. Do vậy can phạm được dẫn vào cung đình trong bộ dạng cả tay lẫn chân đều bị xiềng, diện kiến Vua Charles II, Thái tử Rupert Công tước xứ York cùng nhiều thành viên Hoàng tộc khác.

Khi nhà vua hỏi: “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta tha tội chết cho ngươi?”, T. Blood liền đáp vẻ nhún nhường: “Tôi sẽ cố gắng để xứng đáng với điều đó, muôn tâu bệ hạ!”. Ngay lập tức Vua Charles II ra lệnh trả tự do cho viên đại tá thuộc quyền, đồng thời còn ban tặng y đất đai trong vùng Ireland vừa chinh phục cùng tiền lương 500 bảng mỗi năm. Thay vì bị hành quyết xử trảm, không một tên nào trong đám đánh cướp báu vật bị xử phạt cả, đây là ẩn số khiến giới sử gia Anh vẫn tranh cãi không ngớt cho đến tận ngày nay.

Theo nhiều người thì đức vua không muốn gây thù chuốc oán với những người ủng hộ T. Blood; số khác lại quả quyết Charles II đã cảm phục trước lòng can đảm của viên sĩ quan tội đồ, cũng như thói xấc xược của y khi mạnh miệng tuyên bố rằng Vương miện Thánh Edwards chỉ đáng giá chừng 6.000 bảng, trong khi giá chính thức được ghi trong gia phả Hoàng gia là hơn 100.000 bảng.

Vụ trộm hy hữu gây chấn động kinh thành London trong thế kỷ XVII đã trở thành đề tài được giới văn sĩ, biên kịch và đạo diễn khắp thế giới tận dụng khai thác. Kinh đô điện ảnh Hollywood ở Mỹ đã cho phát hành nhiều bộ phim về nhân vật Thomas Blood. Còn trong lĩnh vực văn học, sự kiện này được khắc họa trong cuốn tiểu thuyết viết bằng tiếng Anh của nhà văn Italia Rafael Sabatini (1875-1950) có tựa đề “Captain Blood: His Odyssey” (Thuyền trưởng Blood: Những chuyến phiêu lưu) ấn hành vào đầu năm 1922.

Theo An Ninh Thế Giới
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 7 Tháng 4 09, 2016 5:30 am

Giết người bằng ánh mắt - chuyện thật như đùa



Đôi mắt rất quen thuộc với con người nhưng khả năng kì lạ của mắt thì mới đây các nhà khoa học mới khám phá ra.

Hình ảnh

Hình minh hoạ


Đôi mắt sát nhân

Nhà khoa học chuyên nghiên cứu các hiện tượng dị thường người Nga Igor Vinokurov, trong một cuốn sách đã kể lại câu chuyện ly kỳ sau: tại một viện nghiên cứu thuộc Cơ quan điều tra hình sự Matxcơva, ông trưởng phòng nổi tiếng là khó tính và coi thường cấp dưới bỗng đột ngột qua đời.

Cuộc điều tra cho thấy vào hôm đó, ông ta khiển trách gay gắt một nhân viên dưới quyền. Người này im lặng nhưng đã nhìn thẳng vào mặt ông ta với vẻ dữ dội khiến ông bất thình lình ngã gục, đập đầu xuống bàn rồi tắt thở. Cảnh sát không thể tìm ra nguyên nhân cái chết bởi trước đó, ông này hoàn toàn khỏe mạnh.

Chuyên gia giải phẫu bệnh lý sau khi mổ tử thi cho biết, trái tim của người chết dường như đã bị ai đó nắm lấy và bắt nó ngừng đập, tương tự như với quả lắc của đồng hồ. Mọi người chỉ còn biết nghi ngờ cái nhìn căm thù của người cấp dưới là nguyên nhân khiến ông trưởng phòng thiệt mạng.

Sức mạnh “sát nhân” của ánh mắt thật ra được nhiều người biết đến từ lâu. Năm 1553, nhà khoa học nổi tiếng khắp châu Âu là Corneniut Agrip đã viết trong tác phẩm “Nhãn khoa”: “ở Tactari, Ilirin và Tariban có những phụ nữ có thể làm hại tất cả những ai mà họ nhìn trong lúc giận dữ”.

Một trường hợp gây chấn động xảy ra tại Paris vào thế kỷ 19, dưới thời đế chế 2. Ca sĩ Massol là người rất thành công trên sân khấu opera thời đó. Ông không chỉ có giọng hát tuyệt hay mà còn nổi tiếng vì ánh mắt long lanh khác thường. Một hôm như thường lệ, ông hát khúc Aria trong vở opera “Lời nguyền” của nhạc sĩ Halevy, cặp mắt của Massol ngước lên phía mái rạp, bỗng người thợ máy đang di chuyển phông màn trên đó ngã nhào xuống sân khấu và chết ngay tức khắc.

Trong lần biểu diễn khác, ánh mắt ông tình cờ dừng lại hơi lâu chỗ người nhạc trưởng. Người này ngay lập tức cảm thấy nôn nao khó chịu và hai ngày sau thì chết vì một cơn rối loạn thần kinh khác thường. Lần thứ ba, Massol được khuyên nên nhìn vào lô ghế trống trong góc khán phòng khi biểu diễn. Nhưng không ngờ, lô ghế trống hôm đó là chỗ đã được đặt trước bởi một thương nhân đến muộn. Ông này cũng lăn ra chết vào ngày hôm sau. Sau một loạt những sự việc bi thảm đó, Massol đã quyết định từ bỏ sân khấu.

Quan điểm của các nhà khoa học

Theo tiến sĩ sinh học Grant Demirchoglian – Viện sĩ Thông tấn Viện hàn lâm Khoa học tự nhiên Nga, những công trình nghiên cứu mới đây nhất của ngành nhãn khoa đều chứng tỏ rằng: con mắt – cũng như bất kỳ một hệ thống quang điện tử nào – không những có thể thu nhận mà còn phát xạ các tín hiệu.

Bản thân cấu tạo của nhãn cầu và võng mạc mắt cũng gợi cho người ta liên tưởng tới một chiếc gương parabol có khả năng phản hồi các tia xạ. Các tia phát xạ phản hồi từ mắt là loại sóng ngắn nên có tác dụng xuyên thấu tựa như tia rơn-ghen hay laser. Nó có thể tác động đến hệ thần kinh trung ương, cũng như hoạt động của toàn bộ cơ thể.

Ai cũng biết là trên tròng đen của mắt có những điểm chịu trách nhiệm về hoạt động của tất cả các cơ quan bên trong. Nếu phóng một tia laser hẹp vào một khu vực nào đó của tròng đen, chẳng hạn vào khu vực của tim, có thể làm tim ngừng đập.

Những nhà Yoga đã từng biểu diễn khả năng uốn cong một vật bằng “nhãn lực” khi nhìn chăm chú vào nó. Nếu có thể chứng minh được các tia phát xạ từ mắt cũng có bản chất tương tự như tia laser, chúng ta có thể tin được về sự tồn tại của các nhân vật trong các truyện viễn tưởng có khả năng tiêu diệt hay đốt cháy kẻ thù chỉ bằng cái nhìn.

Để có thể khám phá bí mật của cái nhìn, tiến sĩ Gion Prat và nhà vật lý kiêm nhà tâm lý học Airon Stevenson thuộc đại học Tổng hợp Devengerxki (bang Corolado – Mỹ) đã tiến hành khoảng 800 thí nghiệm. Kết quả là các ông đã phát hiện tới 90% trường hợp trong số những người được thí nghiệm có khả năng dùng mắt phát ra các bức xạ kỳ lạ mang năng lượng sinh học.

Những bức xạ ấy nếu nằm trong dải sóng milimet với tần số cực cao thì có thể gây tác động vật lý lên mọi vật xung quanh tạo nên những hệ quả rõ rệt. Vì vậy, chúng ta đừng coi thường sự tác động đó, đôi lúc, mắt có sức mạnh khôn lường.

ST (Theo tamnhin./net)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 4 15, 2016 3:36 am

Phát hiện chim quý trong ống quần người đàn ông xuất cảnh


Kiểm tra người đàn ông xuất cảnh đi Đài Loan, hải quan Tân Sơn Nhất (TP HCM) phát hiện nhiều con chim quý giấu trong 2 ống quần và hành lý.

Hình ảnh
Nhiều con chim được quấn trong ống quần. Ảnh: H.Q


Chi cục Hải quan cửa khẩu sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất (Cục Hải quan TP HCM) cho biết, đêm 11/4, đơn vị cùng với An ninh hàng không đã nghi vấn hành lý ký gửi của người đàn ông Việt Nam xuất cảnh đi Đài Loan.

Qua kiểm tra, lực lượng phát hiện nhiều con chim sống các loại như: chích chòe than, chích chòe lửa, họa mi Đài Loan. Ngoài ra, bên trong 2 ống quần người đàn ông này, nhiều con chim trong tình trạng mê man, dán chặt vào chân.

Hình ảnh
Các con chim giấu trong hành lý. Ảnh: H.Q


Theo kết luận của Viện Sinh học nhiệt đới, thuộc Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam, trong lô chim có đến 11 con chích chòe lửa và họa mi Đài Loan thuộc danh mục các loài động vật hoang dã. Đây là loại chim quý cấm xuất khẩu.

Vụ việc đang được điều tra.

Theo Dân Việt
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 4 22, 2016 5:32 am

Cặp đôi nhặt được 'báu vật' tiền tỷ trên bãi biển

TPO - Cặp vợ chồng người Anh vô cùng vui mừng khi “hòn đá” họ nhặt được trên bãi biển là long diên hương quý giá, có thể trị giá tới 50.000 bảng Anh (hơn 70.000 USD).

Hình ảnh
Cặp đôi người Anh vô tình nhặt được kho báu khi đang dạo bờ biển. Ảnh: Mirror.


Theo đó, khi đang đi bộ trên bãi biển Middleton Sands gần vịnh Morecambe Lancashire (Anh) hôm 10/4, Gary và Angela Williams, ở Overton (Lancashire), ngửi thấy mùi cá thối rữa nồng nặc.

Lần theo mùi hôi, cặp vợ chồng tìm thấy một hòn đá kì lạ. Do từng đọc và tìm hiểu trên báo chí, Gary và Angela gần như chắc chắn “hòn đá” chính là long diên hương, “báu vật của biển khơi” được hình thành trong ruột cá nhà táng dùng để sản xuất nước hoa cao cấp. Họ lập tức bọc nó vào khăn và mang về nhà cất giữ.

Khối long diên hương của vợ chồng Gary nặng khoảng 1,57kg, màu xám, bề mặt mịn do tiếp xúc lâu với nắng và nước biển, cứng và dính như sáp nến.

Trước đo, cũng ở gần vịnh Morecambe, người ta nhặt được long diên hương khối lượng gấp đôi vào 3 năm trước. Nó được bán với giá 120.000 bảng Anh (khoảng 3,8 tỷ đồng). Căn cứ vào đó, khối long diên hương của vợ chồng Gary có thể giá trị đến 50.000 bảng Anh (khoảng 1,6 tỷ đồng).

Gary (48 tuổi), làm nghề kĩ sư, cho biết: “Nó nằm ở khu vực ít người qua lại trên bãi biển. Mùi của nó rất khó chịu, như mùi xác cá thối rữa và phân chuồng”.

Sau khi phát hiện “báu vật”, cặp đôi hỏi ý kiến các chuyên gia ở Pháp và New Zealand để tham khảo và tìm hiểu cách bảo quản. Hiện tại, vợ chồng Gary đang tiến hành đàm phán với những người mua tiềm năng

(Theo Tiền Phong Online)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Chủ nhật Tháng 5 08, 2016 2:59 pm

10 vụ ám sát hụt nổi tiếng trong lịch sử


Các nhà lãnh đạo trên toàn thế giới luôn có không ít kẻ địch, do đó, họ thường phải đối mặt với những nguy cơ bị ám sát. Tuy nhiên, không phải vụ ám sát nào cũng thành công và do đó, nhiều nhà lãnh đạo may mắn tránh được cái chết trong gang tấc.

http://clip.vietbao.vn/10-vu-am-sat-hut-noi-tieng-trong-lich-su.html
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 6 Tháng 5 20, 2016 6:23 am

Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Chủ nhật Tháng 6 05, 2016 2:12 pm

Ông đi đón cháu, về nhà mới biết nhầm người


Một ông lão ở hạt Orangeburg, Columbia, đã khiến dư luận chú ý sau khi tới trường đón cháu trai và về nhà với một đứa trẻ khác.


Hôm 19/5, ông Joseph Fuller (65 tuổi) tới trường tiểu học Edison để đón cậu cháu trai 6 tuổi. Khi tới nơi, ông Fuller nhìn thấy một nhóm học sinh đang rời phòng tập thể dục và ông nghĩ rằng một trong số đó là cháu mình. Ông ra khỏi xe, tiến gần tới một cậu bé, ôm chầm lấy cậu và nói rằng hôm nay ông tới đón cậu sớm.

Khi ông hỏi đã sẵn sàng về nhà chưa, cậu bé này trả lời "vâng". Sau đó, hai người tới phòng tiếp đón của trường để làm thủ tục cho cậu bé ra về. Vì ông Fuller có tên trong danh sách đón cháu nên mọi việc diễn ra rất suôn sẻ.

Vừa bước ra cổng trường, ông Fuller và "cháu trai" của mình bước lên xe, nơi vợ ông đang ngồi ở ghế trước đợi sẵn. Không ngoảnh lại nhìn, người phụ nữ dúi ngay một chiếc bánh McDonald vào tay cậu bé và họ lái xe về nhà. Chỉ khi mở cửa vào nhà, ông bà Fuller mới nhận ra cậu bé này không phải cháu trai của mình.

"Thằng bé bị sún răng cửa và tôi biết cháu tôi không bị như vậy", ông Fuller nói. "Ngay lập tức, tôi đưa cậu bé quay trở lại trường và tôi rất hối hận".

Phía cảnh sát cho biết, hai cậu bé "có mái tóc và nhiều nét tương đồng nhau nhưng chiều cao và cân nặng khác nhau". Ngoài ra, mẹ của cậu bé bị nhầm cũng thừa nhận rằng, ông Fuller cũng khá giống cha cô và có lẽ con trai cô cũng nghĩ đó là ông mình.

Mặc dù mọi chuyện đã được dàn xếp ổn thỏa nhưng cha cậu bé, anh Darrin Pressley nói rằng sự việc này không hài hước chút nào. "Nếu họ không đưa con trai tôi lại trường, nó có thể biến mất", Pressley nói. "Nhà trường đã quá lơ là. Tôi cho rằng cần phải có một biện pháp nào đó để ngăn chuyện này không bao giờ lặp lại".

(ST)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 5 Tháng 6 09, 2016 3:59 am

Vẹt được đưa ra làm nhân chứng vụ án giết người



Bố mẹ của nạn nhân cho rằng mình đã tìm được manh mối kẻ đã giết con trai mình nhờ chú vẹt biết nói đã lặp lại một đoạn hội thoại nghe như hai người đang cãi nhau.

Hình ảnh
Chú vẹt ra toà làm nhân chứng cho một vụ giết người.


Chú vẹt xám châu Phi tên Bud có chủ là Martin Duram. Nhưng chủ của chú đã không may qua đời vì bị bắn hồi tháng 5 năm 2015 tại nhà riêng tại bang Michigan, Mỹ. Martin bị bắn chết còn vợ anh, Glenna, thì bị thương ở đầu.

Cảnh sát bang Michigan cho rằng hai vợ chồng bị một kẻ đột nhập tấn công nhưng sau khi bố mẹ của Martin đưa chú vẹt Bud ra làm nhân chứng, manh mối lại chỉ ra rằng rất có thể chính Glenna đã giết chồng mình.

Glenna có thể đã bắn chồng mình đến năm phát rồi mới tự bắn chính mình tạo vết thương giả. Có tin cho rằng hai vợ chồng đang gặp phải vấn đề về tài chính.

Glenna sau đó đã phủ nhận cáo buộc. Theo cảnh sát, Glenna đã nói rằng "Tôi biết chắc một sự thật rằng tôi không giết chồng mình."

Lillian và Charles Duram, bố mẹ của Martin, quay lại một đoạn clip cho thấy chú vẹt Bud đang tự nói chuyện với chính mình. Chú lặp lại một đoạn hội thoại giống như hai người đang cãi nhau, ngay cả giọng của chú cũng thay đổi cho thấy đây là hai người khác nhau. Chú vẹt lặp lại rằng 'Đừng bắn'.

Bố của Martin tin rằng Bud đã chứng kiến vụ giết người. "Tôi cho rằng Bud đã ở đấy. Nó nhớ sự kiện hôm đó và
đang lặp lại những gì nó nghe thấy," ông nói.

Hiện vẫn chưa rõ liệu cảnh sát có thể dùng Bud làm nhân chứng để tiến hành điều tra được hay không. Robert Springstead, công tố viên của hạt Newaygo cho biết anh vẫn chưa xem đoạn clip đó. Quyết định có khởi tố hay không sẽ được đưa ra sau khi cảnh sát bang Michigan kết thúc cuộc điều tra.

Samuel Carr, một người mê vẹt cho rằng việc Bud nhớ và lặp lại cảnh giết người mà nó thấy là hoàn toàn có thể. Theo Samuel, vẹt châu Phi rất khôn và có thể lặp lại được những gì nó nghe thấy rất nhanh nếu có động cơ.

"Có thể là Bud bị hậu chấn tâm lý và đang lặp lại những câu nói cuối cùng của người nó yêu thích nhất (người chủ của Bud-Martin)," anh cho biết. "Liệu điều đó thôi có đủ làm bằng chứng? Khó nói được trừ khi người ta chứng minh được rằng người nuôi nó không nói câu đó."

Nguồn:Dân Trí
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Chủ nhật Tháng 6 12, 2016 12:29 pm

Cha mẹ bỏ quên con gái tại nhà hàng vì vội quỵt tiền ăn


Vội vàng ra khỏi nhà hàng để không phải trả tiền ăn, một cặp vợ chồng ở Canada đã vô tình bỏ quên cô con gái 10 tuổi ở lại.

Vụ việc xảy ra vào khoảng 8 giờ 50 tối ngày 7-6-2016 tại một nhà hàng ở Manitoba, Canada. Người đàn ông 29 tuổi cùng với vợ và con gái 10 tuổi đi ăn tối tại một nhà hàng địa phương. Họ gọi thức ăn và đồ uống với tổng hóa đơn phải trả là 135 đôla.

Hình ảnh
(Ảnh minh hoạ)


Sau khi ăn, cặp vợ chồng trên âm mưu không trả tiền và từng người lặng lẽ ra khỏi nhà hàng. Tuy nhiên, họ quên không nói “kế hoạch” của mình với cô con gái khiến cô bé bị bỏ lại ở đó cho tới khi cảnh sát tới.

Cảnh sát đã tìm được cặp vợ chồng trên ở cách nhà hàng không xa. Cả hai đều trong tình trạng say xỉn và bị cáo buộc gian lận tiền ăn. Cặp vợ chồng này sẽ phải hầu tòa vào tháng 7 tới. Con gái của họ được chuyển tới cơ quan dịch vụ gia đình và trẻ em.

VietBao.vn (Theo_An ninh thủ đô >>>)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 5 Tháng 6 16, 2016 8:18 am

Những trò lừa bịp nổi tiếng lịch sử nhân loại


Không ít trò lừa bịp nổi tiếng được dàn dựng một cách công phu khiến nhiều người mắc lừa một cách ngoạn mục.


Trò đùa thu hoạch mì spaghetti

Hình ảnh


Vào ngày 1/4/1954, một trò lừa bịp nổi tiếng gây náo loạn dư luận đó là về "cây spaghetti". Theo đó, kênh truyền hình tin tức Panorama của đài BBC đưa tin, do mùa đông không lạnh giá và việc loài mọt ngũ cốc bị tiêu diệt, các nông dân Thụy Sĩ đã có một vụ mùa thu hoạch mì spaghetti bội thu. Bản tin này thu hút 8 triệu người xem. Ngay sau khi kết thúc bản tin, hàng ngàn người dân đã gọi đến BBC nhờ tư vấn cách trồng cây mì spaghetti.

Trước tình hình đó, ngay trong tối 1/4 trước khi kết thúc chương trình phát sóng trong ngày, BBC đã đăng tải thông báo rằng bản tin về thu hoạch mì spaghetti chỉ là trò lừa bịp nhân ngày Cá tháng Tư.

Nhật ký của nhà độc tài Adolf Hitler

Hình ảnh


Năm 1983, tờ báo Đức Stern đưa tin về việc nhà báo Gerd Heidemann vừa phát hiện được một nguồn tư liệu rất quan trọng về Đức quốc xã: Nhật ký của Adolf Hitler được ghi chép trong khoảng thời gian 1932 - 1945. Cuốn nhật ký này được Heidemann mua của tiến sĩ Fischer bí ẩn với giá khoảng 5,5 triệu USD.

Sau khi thông tin gây chấn động trên được công bố, Heidemann được ca ngợi có đóng góp lớn trong việc nghiên cứu về nhà độc tài Hitler cũng như một giai đoạn lịch sử đặc biệt. Tuy nhiên, một nghiên cứu khoa học đã chứng minh những ghi chép đó không thể được Hitler viết ra trong những năm 1930 - 1940. Theo đó, cuốn nhật ký bị lật tẩy là đồ giả mạo. Kết quả điều tra cho thấy cuốn nhật ký của Hitler giả mạo trên là sản phẩm của một ông thợ đóng móng ngựa ở Stuttgart tên là Konrad Kujau. Sau khi trò lừa bịp bị vỡ lở, Heidemann và Kujau đều bị đem ra xét xử và kết án 42 tháng tù giam.

Tiên cá Fiji

Hình ảnh


Từ giữa tháng 7/1842, một người Anh có tên tên Dr. J. Griffin (tên thực Levi Lyman), được cho là thành viên trường Trung học Lịch sử Tự nhiên Anh tại New York, khẳng định bắt được tiên cá gần quần đảo Fiji ở nam Thái Bình Dương. Ngay lập tức, câu chuyện này trở thành chủ đề gây chấn động dư luận.

Barnum thuyết phục thành công nhà tổ chức chương trình kiêm doanh nhân người Mỹ, Phineas Taylor Barnum ở Bảo tàng Mỹ Barnum tại New York, Mỹ tổ chức buổi triển lãm trưng bày nàng tiên cá trên. Rất đông người dân đã đổ xô đến bảo tàng để chiêm ngưỡng nàng tiên cá. Khác với kỳ vọng của người dân, nàng tiên cá của Barnum khác xa so với truyền thuyết khi tiên cá Fiji có nửa thân trên của một con khỉ vị thành niên khâu cùng mình cá ở phía dưới.

Trên thực tế, tiên cá Fiji được tạo ra tại Nhật Bản vào khoảng năm 1810. Tại đây, người dân tạo ra những nàng tiên cá có hình thù kỳ lạ theo một loại hình nghệ thuật truyền thống của ngư dân.

Theo VietBao.vn (Theo Tintuc.vn >>>)
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Re: CHUYỆN KHÔNG THỂ NGỜ...?

Gửi bàigửi bởi BTKimHuong » Thứ 3 Tháng 7 05, 2016 4:22 am

Bí mật của đồng 2 đô, 'bùa' tài lộc mọi người thường để trong ví của mình



Nhiều người thích tờ 2 đô Mỹ và tìm cách để có cho vào ví mong thật nhiều bùa tài lộc, nhưng bạn có thể sẽ chẳng được như ý mà thậm chí còn bị tác động ngược, nếu...

Nhiều người mỗi năm đều cố lùng tìm những đồng 2 đô Mỹ để dằn ví hoặc để lì xì cho nhau cất vào ví lấy may. Nhưng vì sao đồng tiền này lại may, có lẽ nhiều người chỉ nghe nói chứ chưa biết rõ sự tình.

Thật ra, tờ tiền mệnh giá 2 đô Mỹ hầu như không xuất hiện trong các giao dịch hàng ngày nên nhiều năm mới được in một lần. Nhưng so với giá trị vật chất, ý nghĩa tinh thần của nó đáng giá hơn nhiều, vì nhiều lý do, ngoài chuyện “vì hiếm nên quý”. Có người giải thích rằng trước đây, các tay cờ bạc thường tìm cách vứt bỏ tờ 2 đô - tờ tiền có mệnh giá thấp nhất trên sòng bạc - coi như một cách vứt bỏ vận xui, nhưng sau khi được “vứt bỏ vận xui” thì nó lại trở thành đồng tiền may mắn nên được lùng kiếm.

Có người lại đưa ra cách giải thích dựa trên chính tờ tiền này; đây là tờ tiền duy nhất có in hình 42 lãnh đạo cao nhất của nước Mỹ - đại diện cho trí tuệ, tài năng, sức mạnh và quyền lực của quốc gia - nên được cho rằng có thể giúp người sở hữu nó đạt thành công.

Lại có giai thoại rằng tại Mỹ từng xảy ra một vụ tai nạn máy bay nghiêm trọng, chỉ có duy nhất một người sống sót. Khi được cứu và tỉnh lại, ông kể rằng khi còn nhỏ, ông đã được mẹ tặng cho tờ 2 đô và dặn rằng khi gặp chuyện không may thì chỉ cần nhắm mắt lại cầu nguyện, nó sẽ mang lại may mắn. Và ông đã thật sự làm như vậy khi tai nạn xảy ra…

Hình ảnh


Có thể thấy hầu hết các lý lẽ được đưa ra dựa trên suy đoán, chuyện kể, nhưng niềm tin được lan truyền qua nhiều người, nhiều đời dần đã trở nên vững chắc khiến chúng ta về sau dễ dàng chấp nhận nó, thậm chí như một điều mặc nhiên.
Và không chỉ tờ 2 đô Mỹ, người dân ở nhiều nơi khác trên thế giới cũng có những đồng tiền may mắn riêng trong ví của mình, chẳng hạn như:
- Đồng 1 đô Singapore với hai mặt được chạm khắc tỉ mỉ in hình bát quái gần mép đồng tiền, được nhiều người Singapore coi là biểu tượng may mắn và tài lộc;
- Đồng 5 yên Nhật, do có âm đọc trùng với từ tiếng Hán có ý nghĩa là “kết duyên” nên được nhiều người xem như đồng xu may mắn, nhất là khi lỗ tròn ở giữa được mọi người xem như “cửa sổ nhìn về tương lai”;
- Hay đồng 5 xu của Anh với những họa tiết chạm khắc cực kỳ công phu và độc đáo, được coi là một trong những đồng xu may mắn nổi tiếng nhất thế giới...

Nhưng nếu bạn tin vào may mắn, việc sở hữu “bùa may” trong ví chưa hẳn là đã đủ mà ngoài ra bạn còn cần lưu tâm đến chính chiếc ví của mình. Theo đó, chiếc ví cần:
- Đủ lớn, đủ ngăn để cất giữ tiền, thẻ và các giấy tờ tùy thân… một cách rạch ròi, gọn gàng, không nhàu nát. Không chỉ là vấn đề niềm tin tài lộc, đây cũng là cách bạn cho thấy sự ý thức và tôn trọng với tiền bạc của chính mình, khi có ý thức về tiền, bạn mới có thể khiến nó sinh sôi. Cũng vì lý do này, bạn nên chọn ví có chất lượng tốt và giữ nó sạch sẽ, không bị hỏng;
- Các ngăn ví đều nên có tiền với hy vọng sẽ thu hút thêm được tài lộc, trong đó nên có một ngăn nhỏ để tiền xu - mang năng lượng Kim - và nếu được thì tốt nhất là đồng xu cổ để thu hút năng lượng tích cực;

Hình ảnh


- Không bao giờ nên để ví rỗng vì điều đó sẽ khiến bạn có cảm giác thiếu tự tin, không yên tâm khi ra đường; tốt nhất hãy chuẩn bị một số tiền nhỏ phòng thân bạn không bao giờ phải tiêu đến;
- Cũng không nên lưu giữ lại biên lai, hóa đơn trong ví vì đây là những giấy tờ đại diện cho số tiền mà bạn đã phải chi ra, không chỉ thế còn khiến chiếc ví bị chật chội không cần thiết; nếu cần lưu giữ để đối chiếu, bạn nên có nơi cất cố định chúng trong ngăn kéo ở nhà. Tương tự với những loại thẻ hoặc giấy tờ không còn sử dụng nữa, bạn cũng nên định kỳ kiểm tra để dọn đi.

Và cuối cùng, bạn cần nhớ rằng dù có bao nhiêu bùa may đi nữa thì chúng chỉ giải quyết vấn đề hỗ trợ tâm lý là chính, quan trọng nhất luôn là ý thức của bạn với đồng tiền - việc kiếm tiền và giữ tiền. Nếu chỉ dựa vào “bùa” và những niềm tin còn bản thân không nỗ lực, bạn cũng khó có thể đạt được kết quả gì, thậm chí phải nhận những tác động ngược từ sự mù quáng của bản thân!

Đặng Hảo (Tổng hợp)
<Theo Phụ Nữ New>
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
BTKimHuong
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 1465
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 03, 2012 6:36 pm
Đến từ: K4

Trang trước

Quay về Chuyện lạ đó đây

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron