Kiến Vàng, lai rai...

Những bài viết lan man, phiếm…. loạn của các bạn

Điều hành viên: KienVang

NGÀY VỀ: 5. Nước mắt trong tim (tiếp)

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 2 Tháng 1 25, 2016 7:42 am

Đâu có cúp điện mà tôi thấy đèn đuốc trong nhà bỗng tích tắc tối sầm. Đâu có vật gì bổ ụp trên đầu mà tôi bỗng thấy choáng váng, hàng trăm đốm sao bay lộn nhoáng nhoàng trong mắt. Sửng sờ. Chết điếng. Tôi đứng bất động, cả thân hình chợt hóa thành đá.

Đến chừng nhỏ em kéo chiếc ghế lại, ngồi phịt xuống mà đầu óc tôi bần thần, thẩn thờ như người mất tri giác. Cuộc chuyện trò giữa hai anh em bỗng nhiên ngưng đọng. Im lặng, nặng nề. Mãi một lúc sau em gái tôi mới nhỏ nhẹ tiếp:

- Anh Hai, em biết anh Hai buồn lắm, đau khổ lắm, nhưng không nói bây giờ thì mai hay mốt anh Hai cũng sẽ biết, cũng vậy thôi. Chắc Má cũng không nỡ rầy em đâu. Mà hồi chiều dưới bếp, Má với em rủ rỉ thắc mắc hoài, không biết cuộc đời dun dủi thế nào mà lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên đúng ngày anh về, cứ như là người ta đặt chuyện ở trong tiểu thuyết vậy. Anh Hai đâu có thể nào ngờ được.

Lòng dạ tê điếng, trái tim trong lồng ngực dường như bị một nắm tay thô bạo vô hình xiết nghẹn, nhói buốt, ngắt ngứ đập không muốn nổi. Tôi ngồi thừ, bất động. Bên tai loáng thoáng tiếng nhỏ em nói như vọng từ chốn đâu đâu:

- Hôm nay cũng là ngày đám hỏi của chị H. Mới tuần trước nhỏ Th. bạn thân của em chắc anh Hai còn nhớ, ghé nhà chơi nó nói em mới hay. Má với em cũng bất ngờ, chớ khá lâu rồi chỉ không còn liên lạc đâu có biết. Bữa đi chợ tình cờ gặp em gái của chỉ, em cũng tò mò hỏi dò. Nhẩm lại thì đúng ngày hôm nay…..

- @ % @ ??..... ^ Y ^ …. # !! # …..??!!....

Nằm trên giường, hai mắt thao láo nhìn nóc mùng lờ mờ giữa đêm khuya, cổ họng khô khốc, đắng nghẹn. Chiếc gối thay vì gối đầu tôi đè trên ngực, thêm hai bàn tay dằn lên cho bớt nhói đau tận đâu sâu thẳm trong người. Cảm giác chòng chành hốc hác như vừa trải qua một việc gì cực kỳ quá sức làm cạn kiệt hoàn toàn năng lượng. Bàng hoàng. Đau đớn. Đêm đó đầu óc quắt quay ngần ngật nhưng không suy nghĩ được gì…
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

NGÀY VỀ: 5. Nước mắt trong tim (tiếp)

Gửi bàigửi bởi KienVang » Chủ nhật Tháng 1 31, 2016 6:27 pm

o O o

Mãi vài đêm sau nữa, những xúc cảm mới lăng lắng xuống, bình tâm hơn. Nghĩ cho cùng tôi không thể trách H. Chúng tôi quen nhau, hai gia đình biết thì có biết nhưng thực tế thì cũng chưa có sự chính thức thưa trình. Mối tình vẫn hoàn toàn trong sáng, chưa hề có những lời “thề non hẹn biển” như trong... mấy cuốn tiểu thuyết diễm tình nên cũng không thể nói rằng bội ước.

Tuổi xuân con gái thì chỉ một thời, mà tôi cũng như những người tù cải tạo khác ngày đó không có bản án, không có một mốc thời gian để bám víu, để hy vọng. Có biết ngày nào năm nào sẽ được thả? Giữa tôi và H. chỉ mới là tình yêu, đâu có gì bảo đảm chắc chắn chuyện mai sau mà đòi hỏi sự đợi chờ phiêu lưu vô vọng.

Tôi thông cảm cho nàng trong hoàn cảnh này. Một vài năm như thế kể cũng đã là quá lâu, nào có biết sẽ còn bao nhiêu năm tháng mịt mờ nối dài phía trước nữa. Rồi sau này khi tôi được thả về, nhỡ vì lý do gì đó “chuyện” không thành thì đã lỡ một thời xuân sắc của người ta mất rồi. Lòng dạ đàn ông con trai cũng lắm “linh tinh” dễ buông tay này bắt tay khác, dễ thay đổi, có biết thế nào mà đoan chắc? Đợi chờ như thế có khác nào đánh cược bằng ảo tưởng. Mà con gái thì vô cùng... thông minh nhạy bén về vấn đề này. Đó là chưa nói đến thân phận nhục nhằn, bị phân biệt đối xử khắc nghiệt qua chủ nghĩa lý lịch dành cho những người "tù cải tạo" chúng tôi trở về. Những người-dân-hạng-bét trên quê hương mình, luôn bị xét nét, hạch sách khó khăn. Chúng tôi – qua thực tế của những người đã về trước mà thời đó ai ai cũng đều có thể nghe thấy biết – không những không thể xin được việc làm, mà gia đình vợ con cũng bị kỳ thị khống chế mọi thứ trong cuộc sống hàng ngày, trong chuyện học hành, tương lai mịt mùng bế tắc.

Tôi cũng không chắc nếu như biết trước rằng hơn 6 năm sau tôi sẽ được trở về thì H. có... kiên nhẫn thêm thời gian nữa hay không? Thôi thì những năm đầu tôi trong tù, còn có những lần thư, còn có đôi lần tháp tùng gia đình tôi đi thăm vậy cũng đã là tình nghĩa lắm rồi, quý lắm rồi, an ủi lắm rồi.

Những đêm nằm trằn trọc, buồn rất buồn tận cùng tâm can, nhưng tôi không trách nàng. Chỉ ngậm ngùi tiếc nuối những kỷ niệm đẹp của một mối tình kéo dài nhiều năm, mà bây giờ tôi mới biết rằng mỏng manh như khói như sương...
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

NGÀY VỀ: 5. Nước mắt trong tim (hết)

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 6 Tháng 2 05, 2016 7:31 am

Khoảng năm sáu hôm sau ngày về, một buổi trưa H. bất ngờ đến nhà tôi. Đang… thất tình lòng dạ ủ ê, thoáng thấy H. tôi cũng chưng hửng, chẳng biết “thế là thế nào?”. H nói nghe tin tôi được về, nên đến thăm.

Qua những câu thăm hỏi xã giao “vui vẻ” lúc đầu, tôi bàng bạc cảm nhận hình như có chút gì thiếu tự nhiên ở H. Và rồi cuộc chuyện trò bỗng chùng xuống đột ngột, tôi hiểu mục đích chính của lần thăm viếng này, lần gặp gỡ chia tay, lần gặp gỡ cuối cùng: H. muốn nói với tôi “một lời xin lỗi”. Dù không còn bất ngờ, nhưng nhìn ánh mắt bối rối xúc động của H. trái tim tôi lại thắt đau. Ngồi lặng người, bao nhiêu tình lý suy nghĩ lung tung mấy đêm qua tôi chẳng thốt được thành lời để H. biết tôi cũng có ít nhiều cảm thông cho nàng, biết đâu có thể giúp H. cảm thấy bớt dằn vặt (?). Bối rối quá khiến tôi cũng thành… tệ.

Trước khi ra về H. lấy trong giỏ xách một hộp thiếc khá lớn xin gửi lại cho tôi vì không thể giữ thêm được nữa, mà H. cũng không nở lòng nào đốt đi. Đêm hôm đó tôi có mở chiếc hộp, đầy những tờ thư pơ-luya màu xanh quen thuộc ngày xưa tôi viết cho H., mấy tấm ảnh tôi đã tặng nàng, những bài thơ tôi từng nắn nót chép tay và cả những bài thơ H. cắt từ trong báo. Nhìn thoáng qua, não nuột lòng buồn, rồi tôi cất luôn chớ cũng không còn lòng dạ nào đọc lại những tình thư ngày cũ. (Chiếc hộp này, bẵng mấy năm sau nữa tôi mới có dịp mở ra nhìn lần thứ nhì, cũng là lần cuối. Bỏ vào bếp lửa không đành, tôi đào lỗ ở góc hàng rào, vĩnh viễn vùi chôn kỷ niệm. Chớ chuẩn bị lập gia đình, giữ lại có khác nào chứa…. “bom nổ chậm” trong nhà!) :mrgreen:

Cách xử sự của H. dù không vẹn tình nhưng vẫn còn vương chút nghĩa, trước khi nàng bước theo chồng vào dịp Tết năm đó. Tôi biết H. đã phải đắn đo, suy nghĩ và cố gắng nhiều lắm để thực hiện việc này. Bởi thói thường một khi đã rẽ bước sang ngang ít có ai còn muốn thấy “cái bản mặt” người cũ vì nhiều lý do, nói chi là tìm gặp để bộc bạch một lời xin thứ lỗi, một tiếng chào buồn lần cuối chia xa. Điều đó cũng khiến tôi phần nào cảm thấy lòng mình bớt bị thương tổn, dù buồn nhưng vẫn quý trọng nàng. Tôi nghĩ mình không trách H là đúng. H đáng được trân trọng, dù không thể chung một đường đời thì vẫn giữ cho nhau một tình bạn đẹp như bao bạn bè bình thường khác. Tôi có hứa, như lời H. mong muốn hôm gặp lần cuối. Thôi tự an ủi “duyên nợ” là số phần riêng của mỗi người như nhân gian người ta tin, vết thương lòng sẽ chóng phôi phai để bươn chải cùng đời...

o O o

Đó là suy nghĩ trong những đêm dài khi đầu óc tạm bình tâm, và sau này. Chớ đêm đầu tiên nghe em tôi cho biết tin, tôi bàng hoàng, sửng sờ, chết điếng. Nằm trong màn khuya lặng lẽ, lồng ngực cứ như đá tảng nặng nề. Có lẽ trời sinh bản tính đàn ông con trai thất tình không có ai… khóc. Nhưng đau. Trái tim thắt siết buốt đau tận cùng. Đôi mắt thao láo, trừng trừng nhìn đâu vô định giữa màu đêm lờ mờ, cay xè mà khô khốc. Không có chút “lệ” nào. Giá như nếu có thì những giọt nước mắt này hẵn cũng đã chảy ngược hết vào trong tim cả rồi !!

Cũng từ tháng tư buồn…
Kiến Vàng



***********************
Bài cùng chủ đề:
1. Nước mắt thăm nuôi
2. Nước mắt trên rừng
3. Nước mắt nghẹn đau
4. Nước mắt ngày về
5. Nước mắt trong tim

ebook NGÀY VỀ

Hình ảnh


Download ebook tại đây, file dạng PDF, rất tiện đọc trên smartphone, tablet, hoặc computer:

Kien Vang_Ngay ve.pdf
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Chúc Mừng Xuân Mới

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 7 Tháng 2 06, 2016 9:06 pm

Hình ảnh
(nguồn: mượn từ trang trichdan.net)



Xuân về kính chúc


Quý Thầy Cô, tất cả Anh Chị Em đồng môn, và bạn bè thân hữu


AN KHANG – HẠNH PHÚC – THỊNH VƯỢNG
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Tháng hai, nơi này vẫn thế...

Gửi bàigửi bởi KienVang » Chủ nhật Tháng 2 28, 2016 10:06 pm

Hình ảnh
Tháng hai xuân Tết quê nhà
Nơi này vẫn thế, vẫn là trời đông



o O o



Hình ảnh
Trước nhà lạnh sân đường vắng


Hình ảnh
Sau nhà mây cũng chạm gần


Hình ảnh
Dọn đường việc quen mùa trắng


Hình ảnh
Sân buồn tuyết rủ cành thông


Hình ảnh
Lòng buồn xa quê càng thấm


Hình ảnh
Quanh mình lặng lẽ trời đông!
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Tháng ba, mưa gọi xuân về

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 5 Tháng 3 17, 2016 1:15 am

Hình ảnh


Mưa. Tuần này hầu như ngày nào cũng có mưa. Buổi sáng mặt trời le lói hé mắt liếc sơ vạn vật chút đỉnh, tuồng như vừa thức dậy lười lĩnh ngó xuống qua quít cho lấy có, rồi nhường cho mưa.

Những cơn mưa không lớn lắm, nhưng dai dẳng từ trưa tới chiều tối. Mưa nhè nhẹ như để cỏ cây thong thả tắm mình thưởng thức những giọt nước mát đầu mùa. Mưa rỉ rả như tỉ mẩn cọ rửa những mái nhà, những đường phố, quét sạch những vệt muối rải còn sót vương vãi, cuốn tan những đụn tuyết mùa đông. Mưa chầm chậm như để đất kịp ngấm nước từ từ, nở xốp ra cho những rễ cây cỏ và những hạt mầm chuẩn bị cựa mình hồi sinh.

Trời đã ấm hơn. Ấm là cách nói để so sánh với nhiệt độ những tháng ngày mùa đông vô cùng buốt giá trước đây, chớ thực sự vẫn còn rất lạnh. Nhiệt độ cao nhất trong ngày có lúc cũng chỉ mới nhinh nhỉnh bò lên chừng 10°C một chút rồi thôi. Nhưng trời ấm hơn chút đỉnh thế đó, và có mưa liên tục là báo hiệu mùa xuân đang về.

Nhớ những hôm cuối tháng hai đầu tháng ba, khắp nơi vẫn còn ngập đầy màu tuyết trắng, chìm trong cái lạnh rát da thắt ruột. Cây cối đứng buồn im ỉm chịu đựng, tán cành gầy guộc trụi trơ.

Hình ảnh
Ice crystals in Michigan, photo taken on March 4, 2016.
(Credit: Mike Buck, via woodTV8)


Hình ảnh
Hoar frost blankets West Michigan, photo taken on March 4, 2016
(Credit: vswier245)


Nói chi xa, mới chỉ hơn mươi ngày trước thôi do ảnh hưởng cơn bão tuyết từ bên Canada tràn xuống, mở mắt thức dậy chào ngày mới vẫn còn phải hé rèm cửa sổ để xem bên ngoài thế nào. Liệu có thời giờ để thưởng thức ly cà phê thơm ấm đầu ngày hay không? Hay lại phải lật đật xỏ vội quần áo dầy, cầm lấy chiếc xẻng nhào ra nhanh tay dọn tuyết trên lối riêng bên hông nhà, để có thể de xe cho kịp giờ đi làm?

Hình ảnh



Hình ảnh
Rồi có kẻ mang xẻng hì hục….


Hình ảnh
Và cũng có người “hơi hưỡn” đứng ngắm mông lung… :mrgreen:


Hôm nay ngày 20-3. Theo dương lịch đây là ngày đầu xuân, “the first day of spring” hàng năm. Đó cũng là ngày đầu của “tiết xuân phân” nếu tính theo âm lịch. Đất trời sang xuân.

Trong bản tin dự báo thời tiết trên TV tối qua cũng đã chạy dòng chữ “bye bye snow!” như lời hân hoan tiễn biệt nàng tuyết. Thôi nàng đi nhé, để mọi người yên tâm cất vào nhà kho những chiếc xẻng cứng tay, những chiếc máy dọn tuyết xình xịch ồn ào, những bao muối de-icer xài còn lửng dở. Và rồi sẽ dần dần cất bớt những chiếc mũ len sùm sụp, những cặp găng tay dày cộm, những chiếc áo khoác nhiều lớp nặng nề….

Vào những hôm sáng tinh mơ khi cơn mưa chưa kịp đến, thấp thoáng đã có những đàn chim chẳng biết từ đâu cùng rủ về, sà xuống những khoảng sân vườn lao xao tíu tít tìm mồi vội vả. Những chú sóc con xinh xắn vắng biệt suốt mùa đông bây giờ lại xuất hiện, lí lắc phóng chuyền nhanh lẹ qua mấy nhánh cây, chạy rượt qua lại trên những hàng rào gỗ, hoan hỉ đùa vui dưới chút nắng hanh ngắn ngủi.

Rồi mây kéo đến, cứ như là lớp lang kịch bản đã được thiên nhiên sắp đặt sẵn. Trời bắt đầu đổ mưa, nhè nhẹ, thong thả, rỉ rả, kiên trì, lúc nhặt lúc thưa cho mãi tới đêm khuya. Phụ họa hoạt cảnh “mưa đầu xuân” thêm phần sinh động, thỉnh thoảng có những cơn gió ùa đến làm những vòm cây trơ trụi lắc lay, nghiêng mình vặn qua vẹo lại. Giống con người sáng dậy vươn vai vặn vẹo vài ba động tác cho máu huyết lưu thông sảng khoái, tuồng như cây cối thức giấc đầu xuân cũng hân hoan uốn éo tập thể dục theo gió, để đánh thức luồng nhựa im lìm lâu nay nhanh chóng lưu chuyển đến tận mỗi đầu cành, chuẩn bị đâm chồi kết lá nay mai.

Hồi sinh nhanh chóng nhất chính là những sân cỏ. Mới còn thấy đó quắc quéo tàn tạ xơ xác sau khi tuyết tan, mà chỉ chưa đầy một tuần mưa đã bắt đầu xanh mơn mởn liền. Tưởng chừng có thể nhận thấy những ngọn cỏ tranh nhau nhón cao từng ngày một vậy.

Bất chợt nhớ âm điệu du dương một bài hát của nhạc sĩ Phạm Duy có câu mở đầu: “Xuân vừa về trên bãi cỏ non...”. Vâng, màu xanh non nõn của những vuông cỏ trước mỗi khoảnh sân và phía sau mỗi vườn nhà là nét chấm phá sớm nhất của bức tranh xuân vạn vật nơi nầy.

Mùa xuân Michigan. Chào xuân đã về...
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Cũng là đón xuân...

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 7 Tháng 3 26, 2016 5:45 pm

Hình ảnh

nắng vàng mây trắng cỏ xanh
cây đơm chồi mới chào xuân tới rồi
thắp vài ngọn nến mà chơi
nào cùng nhau thổi chung hơi ấm nhà
vòng đời xuân tới xuân qua
tuổi đời xồng xộc vẫn là... tình xuân
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Vài biếm họa Giao tiếp...

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 7 Tháng 4 02, 2016 5:40 pm

“Tiên học lễ, hậu học văn”. Chào hỏi lễ phép cũng là một trong những nguyên tắc giao tiếp trong đời sống. Hồi đi học ai mà chẳng được giáo dục thế. Có ngờ đâu một ngày... KV tui lại gặp tình huống này….

Hình ảnh
Tai hại khi... mồm nhanh nhẩu đoảng

Tranh vui: Kiến Vàng
Nhật báo SGGP số 6208, ngày 21.10.1994
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Vài biếm họa Giao tiếp...

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 2 Tháng 4 11, 2016 6:49 pm

Chúc là lời nói, hay câu viết, của một người ước mong những điều tốt đẹp về việc gì đó dành cho người khác. Chúc là một nét đẹp văn hóa giao tiếp, ứng xử trong đời sống thường ngày, không ai mà không thể hiện. Nhưng…..

Hình ảnh
Chúc người, nhiều khi cũng bị… tổ trác chớ có phải dễ đâu! :mrgreen:

Biếm họa: Kiến Vàng
Báo Lao Động số 52/94, ngày 01.05.1994
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Vài biếm họa Giao tiếp...

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 2 Tháng 4 18, 2016 12:30 am

Chào hỏi là thói quen lịch sự của mọi người thể hiện hàng ngày trong giao tiếp, đâu có gì lạ.
Nhưng có khi cũng lâm vào tình cảnh trớ trêu, hehe.... :mrgreen:

Hình ảnh
Thôi mà, lịch sự… đừng chào
Hỏi thăm có cái quần nào cho xin
Cũng vì trật mấy đường binh
Giờ về... “lúc lắc rung rinh” cũng kỳ…


Biếm họa: Kiến Vàng
Tuần báo SGGP Thứ Bảy số 158, ngày 22.01.1994
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Re: Kiến Vàng, lai rai...

Gửi bàigửi bởi lamtphuonglan » Thứ 4 Tháng 4 20, 2016 5:02 pm

Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
lamtphuonglan
Lớp 5
Lớp 5
 
Bài viết: 428
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 2:44 pm
Đến từ: K8

Re: Kiến Vàng, lai rai...

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 7 Tháng 4 23, 2016 5:44 pm

Ối giời đất ơi, chế tấm ảnh tui "quạt" gì giống như bị... phong giựt quá dzậy nè trời? :cry:

Dễ khiến mọi người tưởng tui bị.... Parkinson thì hết vẽ viết luôn đó nha, haha... :mrgreen:

Hồi còn đi học chắc cô em này tinh nghịch lắm, phải không Phương Lan? Thân mến. KV
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Vài biếm họa Giao tiếp...

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 3 Tháng 4 26, 2016 5:48 am

Trong giao tiếp giữa hàng xóm với nhau, có những chuyện tưởng đâu rất nhỏ nhặt nhưng đôi khi lại trở thành phức tạp. Thí dụ sự ồn ào huyên náo thường xuyên, thí dụ con chó nhà bên cứ hay qua sân nhà mình............. ị, vân vân. :mrgreen:

Để giải quyết cho êm đẹp cũng… nhức đầu lắm chớ!


Hình ảnh
Sống gần hàng xóm… già mồm cũng khổ!

Biếm họa: Kiến Vàng
Tuần báo SGGP Thứ Bảy số 133, ngày 31.07.1993
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Phiêm phiếm Karaoke

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 2 Tháng 5 02, 2016 5:27 pm

Nhân đăng lại tấm hình biếm họa ở trên, với ý nhiều khi chúng ta có thể bị khủng hoảng vì tiếng ồn ào điếc tai từ những nhà hàng xóm vọng sang thường xuyên, KV tui nhớ chuyện… karaoke.

Đầu nửa thập niên 1990, karaoke bắt đầu được du nhập vào Việt Nam. Phải nói đây là hình thức giải trí mới lạ, lành mạnh, hấp dẫn, được nhiều người thích. Không ưa thích sao được, hồi nào giờ mỗi khi nấu nướng giặt giũ làm linh tinh công việc nhà hay trong khi đang… tắm, buồn miệng nghêu ngao hát dăm ba câu vớ vẫn nhớ câu trước quên câu sau ư ử chỉ có mình mình nghe, nhỏ xíu. Giờ đây nhìn màn hình có câu lời lần lượt hiện để hát theo, tiếng hát qua micro hòa quyện theo nhịp trống đàn lẳn tẳn xập xình có âm thanh khuếch đại, nghe sướng quá đi chớ.

Hát karaoke (thích hát phần đông là… các bà các cô) hầu như ai cũng đều thích thú khi phát hiện bản thân mình cũng có giọng ca duyên dáng ngọt ngào mượt mà tiềm ẩn. Và dĩ nhiên cảm thấy rất vui vẻ hạnh phúc khi có dịp cất “giọng oanh vàng” chia sẻ cho người khác “thưởng thức”. Mặc dầu có bài có lúc… lạc giọng cũng cứ thấy… hài lòng như thường. Đôi khi… đơn đớt lại càng có cảm giác tiếng hát mình thêm… yểu điệu, dễ yêu, trữ tình! :mrgreen:

    Cha...ái tim ngục tù, cha...a...á...á...ái... tim ngục tù….”
    Giừng lá xanh xanh cây phủ đường đi....”
    “Mất em giồi xa em giồi, hoa đã tàn nhụy đã phai....”
    “Đời lắm phong chần tay chắng tay, chời đông ngại lùa vai gầy......”
    “Thôi chách nhau chi, chuyện tình dù zở zang....”
    “Sáng chủ nhật chời chong, nhưng choong lòng zâng sóng.... Ai bảo anh nhiều lời cho mắt em lệ giơ...ơ..ơ...ơi

Dù tiếng hát giọng ca có thế nào thì không khí karaoke bao giờ cũng rất vui vẻ. Đúng là một loại hình giải trí lành mạnh trong những lúc rổi rảnh, hoặc sau những giờ học tập làm việc căng thẳng, hoặc trong những dịp tiệc tùng, sinh nhật, họp mặt, giao tiếp, vv…. Nên thuở ban đầu khi vừa du nhập đã nhanh chóng được rất nhiều người ưa thích. Karaoke thịnh hành và phát triển mãi theo đà tiến bộ kỹ thuật tân tiến cho đến ngày nay, không riêng ở nước mình mà trên khắp thế giới.

Hẳn ai cũng đều biết Karaoke bắt nguồn từ nước Nhật. Chữ karaoke là một từ ghép tiếng Nhật, trong đó Kara được lấy từ chữ karappo có nghĩa là trống (rỗng), và oke là viết tắt của chữ okesutura, có nghĩa là dàn nhạc (như chữ orchestra tiếng Anh). Đọc theo âm tiếng Việt mình là KA-RAO-KÊ. Dàn karaoke kết hợp rất nhiều thiết bị với nhau như: màn hình TV, các loa, ampli, mixer, đầu đọc đĩa, vv, và một thứ cũng không thể thiếu là.... cái micro. Không thể nào hát karaoke mà... hát trần.

Chữ "trần" ở đây ý nói tiếng hát không qua micro để vào ampli hòa quyện cùng tiếng nhạc, chớ hổng phải nói chuyện... ở trần hát karaoke đâu nha :mrgreen: (Nghe nói thời sau này... cũng có, nhưng phải chui vào mấy phòng V.I.P. gì đó, chắc do bị đóng cửa nhốt kín mít và... nóng lắm?). Karaoke là một loại hình sinh hoạt văn hóa giải trí tao nhã lành mạnh, đâu cần “vất vả” đến vậy! :um:
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Phiêm phiếm Karaoke (tiếp)

Gửi bàigửi bởi KienVang » Thứ 5 Tháng 5 05, 2016 4:35 pm

Chữ karaoke có âm cuối đọc là KÊ, "diễn dịch tầm bậy" theo... nghĩa đùi trùng hợp với động từ KÊ của tiếng Việt, nghĩ cũng ngồ ngộ, và cũng... đúng nghĩa quá chớ! Thì cứ nhìn quý vị hát karaoke, ai cũng đều cầm cái micro “KÊ” gần miệng để hát theo tiếng nhạc. Phải vậy mà.

Nhưng sở dĩ cắt nghĩa dài dòng vì có nhiều người (thí dụ một số... quý ông anh, phe mày râu) cho rằng chữ KÊ mang nghĩa "phong phú" nhiều chớ chẳng “đơn giản” vậy. Tham dự Ka-rao-kê ngoài chuyện ngồi KA hay nghe người khác KA (hát), còn cần phải có rượu bia KÊ lên môi, còn cần phải có "người đẹp" ngồi sát bên để dựa vào KÊ tay KÊ chân cho khỏi (hay thêm?) mệt mỏi mới cảm thấy “vui vẻ” và “thư giản”, ấy là.... KA-RAO-KÊ-TOÀN-TẬP (?). Cho nên từ một loại hình giải trí lành mạnh, lại biến tướng thành nhiều hình thái kỳ quặt: ka-rao-ôm, ka-rao-vịn, ka-rao-gác-tay, vv... như mặt khuất rất nhiều nơi thời sau này.

Hình ảnh
Hình chỉ minh họa cho vui, chớ không dám chắc cha này
có ghé... "nửa tập" đâu đó hay không nữa!
:mrgreen:

Biếm họa: Kiến Vàng
Nhật báo SGGP số 5517, ngày 19.11.1992


Thuở karaoke mới du nhập vào Việt Nam cách đây gần 25 năm, đời sống xã hội lúc đó nói chung còn khó khăn, thiết bị lại khá đắt, các dàn máy karaoke chưa thể thâm nhập được vào tận phòng khách của rất nhiều nhà như ngày nay, trừ những gia đình khá giả. Muốn hát karaoke, chỉ có cách ra các quán các tiệm có trang bị những dàn máy này, gọi là các điểm kinh doanh karaoke.

Rất nhiều người nhạy bén nắm bắt thời cơ, nên các quán, các tụ điểm karaoke bình dân nhanh chóng mọc lên như nấm, từ mặt tiền đường phố cho đến trong các khu xóm nhỏ. Lần lượt trước sau hai căn phố hai bên nhà tui cũng bỗng biến thành hai… tụ điểm hát karaoke. Bên nào cũng mở âm thanh rất lớn để cạnh tranh nhau, trưa chiều tối thùm thụp ình ình tiếng trống tiếng nhạc. Chịu sao nổi chớ, cho dù tui cũng có được “niềm hân hạnh.... vớt vát” là nghe ké không mất tiền giọng ca tiếng hát của mấy bà, mấy chị, mấy cô nàng chung xóm, mà nhiều lúc tui cũng thấy mềm lòng đến... não lòng. :brokenheart:

Cũng đã hơn hai chục năm rồi, giờ đây ngồi nhắc lại bên tai tui vẫn còn có thể nghe văng vẳng dư âm những giọng hát... nhão có ngọt có năm nào, qua những bản nhạc mà các nàng thường ưa chọn hát đi hát lại (riết cũng... nhập tâm tui luôn) như tui đã trích vài câu thí dụ ở phần đầu. :mrgreen:

Hai nhà hàng xóm cạnh tranh được một thời gian thì tui cũng treo tấm bảng RAO. Không phải mở cửa thêm điểm karaoke mới, mà là đóng cửa... Rao Bán Nhà !!! :cry:

Hình ảnh
Cũng..... RAO !!!

Biếm họa: Kiến Vàng
Báo Lao Động số 130/94, ngày 30.10.1994


Đành phải vậy. Thì nghĩ coi, nhà lọt giữa hai tụ điểm karaoke kề bên, tiếng hát tiếng nhạc tiếng bass từ loa sub phình phình suốt ngày cộng hưởng tạo một “sức ép” rất mạnh, có khác nào bị… tra tấn. Nghỉ ngơi không được, thức không yên, ngủ không ổn, sức khỏe bị ảnh hưởng nghiêm trọng chịu hết thấu. Chần chừ chắc có ngày “điên” mất.

Cũng may là thuở đó tui chưa lâm vào tình trạng.... “hồn lỡ sa vào đôi mắt em” nào trong xóm nhỏ :heart: , nên treo bảng bán nhà chẳng gì khiến phải phân vân…. :mrgreen:
Hình đại diện của thành viên
KienVang
Global Moderator
Global Moderator
 
Bài viết: 194
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 4 04, 2012 5:55 pm
Đến từ: K4

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Phiếm

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron