Bông
điên điển – món ngon miền sông nước Hậu
Giang
Trần Văn Chi
o0o
![]()
Cây điên điển là loại cây có thân
xốp, nhẹ, thường dùng để làm đế
giày, nút chai, mọc hoang ở ven vùng sông miệt Hậu
Giang, nước ngọt.
Có nhiều
người chưa hề nghe và thấy cây điên
điển ngay cả người gốc miền Lục
Tỉnh...
Ở Hậu
Giang, mỗi năm vào độ tháng 7, tháng 8 âm lịch,
bắt đầu nước lên, mà người ở
đây gọi là mùa nước nổi, làm cho cây điên
điển ở đây trở nên xanh tươi, rợp
bóng cả bờ sông, bờ rạch... tạo nên một
khung cảnh sông nước đă đẹp thêm
hữu t́nh và thơ mộng.
Rồi
gió lạnh nhè nhẹ thổi về, nắng bắt
đầu vàng và cây điên điển bắt đầu
trổ bông vàng rực rỡ, oằn rủ xuống
tận mí nước bên bờ sông, điểm tô cho
trời đất phương
Trời
vừa dứt mùa mưa, nước dâng cao hơn th́
cả rừng điên điển đă trĩu nặng
bông và bắt đầu rơi rụng. Cả dề
bông điên điển nổi lềnh bềnh trên mặt
nước, tấp vào bờ sông, bềnh bồng theo cơn sóng, ôi thật đẹp!
Rồi có
người nghĩ ra cách chế biến thành thức ăn mà tới nay trở thành "quốc
hồn quốc túy".
Người
miền
Mẹ mong gả thiếp về
vườn
Ăn bông bí luộc, dưa hường nấu canh
(Ca dao miền
Bông
bí, bông bầu, bông mướp được dùng nấu
canh với tôm rất ngon. Có người dùng
để "um" với mỡ hay với hột
vịt. Nhiều th́ luộc để chấm với món
kho, món mặn, như rau luộc, ăn
rất ngọt và rất bùi.
Bông
cải trắng, cải ngọt, cải xanh là món ngon và cao
cấp, dùng để xào tôm, xào thịt. Nay thời
buổi văn minh người ta đă chuyên trồng
cải lấy bông - gọi là ngồng cải. Bông cải
bẹ xanh cho vị cai, thơm dùng
để chế món bột cải, bờ tạt (mustard). Người ở vườn c̣n dùng bông
chuối - bắp chuối - để luộc nấu canh
chua ngon độc đáo.
C̣n bông
vạn thọ cũng được dùng như loại rau
thơm, phụ gia cho các món gỏi tôm,
gỏi cua, cũng không kém phần hấp dẫn.
Riêng
bông so đũa th́ thôi phải khỏi chê rồi.
Bông so đũa cũng trổ vào mùa
nước nổi, nước lên, nhưng ở vùng nào
cũng có, dễ trồng, mau lớn. Bông so đũa
dùng để luộc ăn với
mắm tôm chà G̣ Công th́ mới biết! C̣n món bông so đũa nấu canh chua th́
từ lâu đă có mặt trong danh mục ẩm thực
của ta rồi. Mấy ông, mấy bà già xưa
thường nói bông so đũa ăn
rất độc, dễ bị rét và khuyên người "yếu
trong ḿnh" không nên ăn (?)
Trở
lại bông điên điển với các món ngon của nó.
Người Saigon, người ở vùng Tiền Giang
thường được thưởng thức món bông
điên điển làm dưa chua.
Dân miệt quê
quen gọi các món làm chua là dưa chua, như dưa cải,
dưa kiệu, dưa hành, dưa giá.... Bông điên
điển làm dưa chấm với cá kho, tôm kho, thịt
kho th́ ngon vô cùng: Nó vừa chua, vừa mặn, hơi
nhẫn đắng, gịn gịn, ngon lạ, ăn rất bắt cơm, không có ǵ so
sánh bằng.
Ở các quán
cơm b́nh dân, quán cơm loại phục vụ cho dân
nghèo, bến xe, vỉa hè, như loại
quán cơm bụi ngày nay, thường có món dưa chua bông
điên điển. Nó được nhiều người
thích, t́m ăn bởi lẽ rất
ngon, hiếm chỉ có vào mùa nước nổi mà thôi.
Ăn
dưa chua bông điên điển, ngon, khoái khẩu nhưng
phải về tận quê hương điên điển
mới thấy hết được mùa bông điên
điển nở vàng rộ vào mùa nước nổi, bao
la bát ngát, đẹp lạ thường như thế nào.
Hồi đó xưa lắm, dân ḿnh nghèo, vào mùa giáp
hạt, nhà hết gạo, phải nấu cháo độn
với bông điên điển ăn
cầm hơi!
Nay
th́ người dân ở đây khá hơn xưa,
sống biết lo trước lo sau, biết tận
dụng mùa bông điên điển để kiếm
tiền. Người ở đây sáng sớm bơi
ghe cặp bờ sông vớt bông điên điển đem
về làm chua, bán lại cho thương lái. Bông điên
điển vớt đem về rửa sạch, lựa
bỏ lá úa, bông hư, để ráo nước và ngâm
nước muối, hai ngày là thành dưa chua bông điên
điển ăn được
rồi. Có người c̣n ngâm giá sống chung
với bông điên điển làm ra món dưa chua vừa
mang hương vị dưa giá vừa hương vị
dưa bông điên điển.
Bông điên
điển c̣n dùng để ăn sống như ta
ăn rau ghém, rau thơm, rất ngon,
hấp dẫn và thật khó tả hết được.
Bông điên điển ăn sống
không phải là loại vớt dưới nước như
loại làm dưa chua, mà phải tươi, hái từ trên
cây. Theo chân người ở đây đi hái bông điên
điển mới thấy hết được cái
sức sống, óc sáng tạo của người miệt
này.
Với
chiếc xuồng ba lá, chen lách vào đám điên
điển, dùng chiếc dầm, đập nhẹ vào cành,
vào thân th́ có biết bao bông điên điển rớt
xuống khoan ghẹ Cành thấp th́ dùng tay rung nhẹ
cũng tha hồ mà hứng bông. Cứ thế
mà lần từ cây này đến cây khác, không mấy lát là
dư ăn, đem ra chợ bán kiếm tiền.
Bông điên
điển ăn sống cho ta một
hương vị khác. Đi ṿng chợ Châu Đốc
mới thấy hết được cách ăn
món bông điên điển sống của bà con ở
miệt này. Đầu tiên là món bún nước lèo kiểu
Sóc Trăng, kiểu người Khờ Me hoặc bún
mắm kiểu cách VN, ăn với bông
điên điển.
Múc một tô
bún nước lèo hay bún mắm đang sôi trong xoong cho vào tô
trộn với bông điên điển, cho thực khách
một món ăn dân dă, đạm bạc, đơn sơ,
nhưng hương vị độc đáo, không t́m
đâu có được. Hoặc theo chân
dân thổ địa về nhà thưởng thức món
lẩu chua với bông điên điển th́ mới
biết thêm cách ăn mới lạ nữa, mà trong
đời bạn chưa hề ăn, chưa hề
biết.
Mùa
bông điên điển là mùa nước nổi cũng là
mùa cá linh. Con cá linh trời cho, mùa này theo
con nước đổ về nhiều vô kể. Chọn
con cá linh vừa phải, cỡ bằng ngón tay,
nấu một lẩu nước me chua, nêm nếm vừa
chua, vừa cay, vừa ngọt, cho cá linh vào. Thế là ta có
một nồi lẩu cá linh đầu mùa hết sẩy
luôn!
Trên bàn bày
sẵn một thau bông điên điển vàng tươi,
tha hồ bạn nhúng lẩu... Chỉ độc nhứt
bông điên điển thôi, nếu kèm theo
thêm loại rau sống khác sẽ làm mất mùi ngon của bông
điên điển. Gắp con cá linh, chấm
nước mắm trong, loại ngon, cắn thêm trái ớt
cay... đó là món ngon tổ tiên thời khai hoang, truyền
lại cho ta.
Ngon
hơn nữa phải có vài ba người bạn "tâm
đầu ư hợp", thù tạc bên ly rượu
đế - nước mắt quê hương - th́ buổi
tiệc kéo dài qua đêm. Ngoài ra món bông
điên điển tươi c̣n được dùng
để xào tôm, xào tép hoặc nấu canh chua, cho ta bữa
cơm ngon, đầy hương vị đồng
quệ Vào mùa này, các gánh bánh xèo cũng dùng món bông điên
điển để chiêu dụ khách hàng. Ăn bánh
xèo với bông điên điển ngon đến đổi
no hồi nào mà ta không hay, không biết!
Có
một món ngon nữa từ bông, xin kể ra kẻo quên.
Đó là bông súng. Bông súng là loại mọc dưới
nước như bông sen, nhưng lá nhỏ, bông
nhỏ hơn.
Ở
miệt quê miền
Ở quê,
lớn nhỏ, giàu nghèo ai cũng đă ăn qua món bông
súng, nhứt là món bông súng-mắm kho. Nói là ăn
bông súng chớ thật ra là cái phần dưới bông súng,
nối bông với gốc cây súng.
Bông súng
thường ăn với mắm kho
như ta ăn rau dừa, rau nhút, hay rau chốc, rau bồn
bồn vậy. Có lẽ món bông súng-mắm kho là hấp
dẫn nhứt v́ được nhiều người
ưa chuộng, nay các nhà hàng sang trọng bày bán chiêu dụ
khách thích ăn món đồng quê, dân dă trong đó có bà
con Việt Kiều.
Bông súng
trước khi ăn phải
tước vỏ như ta tước vỏ bạc hà
nấu canh chua, ngắt ra từng khúc cỡ một gang tay,
rửa sạch và để vào thau, vào dĩa bự.
Mắm kho múc ra tô c̣n nóng hổi bóc khói thơm
bát ngát. Vừa húp mắm vừa cắn cọng bông súng,
hoặc có người bẻ cọng bông súng cho vào chén, chan
mắm kho, lùa vào miệng trông ngon lành.
Bông súng nhai nghe
gịn gịn, cứng mà không xốc miệng, có cái hậu
ngọt, ăn nhiều không bị ê
miệng hay rát lưỡi như ăn rau nhút.
Nếu vào nhà
hàng sang trọng ở Saigon chuyên các món miệt vườn,
t́m ăn mắm kho-bông súng, xin mách nhỏ với bạn
một chiêu để "lấy le" cùng mấy cô hầu
bàn nhé.
Khi order bông súng
bạn nhớ lưu ư cô hầu bàn rằng phải là
bông súng trắng mới được chớ bông súng
Đà Lạt tuy cọng bự bằng ngón tay
nhưng cứng và lạt, không ngon. Nghe bạn dặn
ḍ, cô phục vụ biết bạn là dân chơi, dân sành
ăn và chắc gốc là người
miệt quê rồi. Biết đâu sau bữa ăn
cô ta đem ḷng thương bạn không chừng?
Nói ǵ th́ nói chớ muốn ăn mắm kho-bông súng ngon lành, điệu nghệ, như là cái ǵ quốc hồn quốc túy th́ phải về tận gốc, đến tận nguồn của nó.
Muốn
ăn bong sung mắm kho
Thì vô Ðồng Tháp ăn cho dã them
(Ca dao Ðồng Tháp)