Lễ hội Chùa Thầy
|
|
|
Thủy đình
ở chùa Thầy - Ảnh: Tố Uyên |
Hội chùa
Thầy diễn ra từ ngày mùng 5 đến mùng 7-3 âm
lịch hàng năm. Trong ngày
hội, nhiều tăng ni từ các nơi khác trong vùng cùng
về đây dự lễ trong những bộ cà-sa trang trọng,
tay cầm gậy hoa, miệng tụng kinh trong tiếng mõ
trầm đều.Chùa Thầy, tên chữ là Thiên Phúc Tự,
là công trình kiến trúc đại biểu cho một
quần thể các di tích Phật - danh lam thắng cảnh,
khu di tích cách mạng thuộc xã Sài Sơn, huyện Quốc
Oai, tỉnh Hà Tây, cách Hà Nội 20 km về phía Tây Nam.
Lịch sử và kiến trúc
Chùa Thầy ban đầu chỉ là một am
nhỏ gọi là Hương Hải am.
Vua Lý Nhân Tông (1072-1127) đã cho xây dựng lại, gồm
hai cụm chùa: chùa Cao (Đỉnh Sơn Tự) trên núi và
chùa Dưới (tức chùa Cả, tên chữ là Thiên Phúc
Tự). Đầu thế kỷ 17, Dĩnh Quận Công cùng
hoàng tộc chăm lo việc trùng tu, xây dựng
điện Phật, điện Thánh; sau đó là nhà
hậu, nhà bia và gác chuông.
Chùa Thầy là nơi lưu dấu
tu hành và chứng kiến quãng đời sau cùng cho
đến ngày thoát xác của vị cao tăng - Thiền
sư Từ Đạo Hạnh.
Theo thuyết phong thủy, chùa
được xây dựng trên thế đất hình con rồng.
Chùa quay mặt về hướng
Chùa Thầy rộng 2.400m2, gồm ba toà
nhà chạy song song với nhau hình chữ tam, dựng trên
nền cao bó đá hộc xanh, có hai dãy hành lang chạy kèm
hai bên đầu hồi, với nghệ thuật kiến
trúc, điêu khắc khá độc đáo mang phong cách
kiến trúc nghệ thuật của thế kỷ XVIII.
|
|
|
Cổng vào chùa
Cao - Ảnh: L.Thoại |
Điều đặc biệt là tòa Bảo
điện nguy nga, đồ sộ chỉ có 36 lỗ
đục, gỗ được xếp chồng lên nhau,
nhưng rất kiên cố, vững chắc. Mái
chùa được lợp bằng ngói cổ, kiểu
mũi hài. Tương truyền rằng,
ngói lợp này được lấy từ chùa Tây Phương,
cách đó 7km về hướng Tây. Mặc dù quãng
đường dài như vậy, nhưng năm xưa,
ngói lợp được chuyển tay
nhau theo kiểu nối dây và chỉ trong một ngày, vừa
vận chuyển, vừa lợp.
Lưng chừng núi Thầy là chùa Cao hay còn
gọi là Đỉnh Sơn Tự (vốn là Hiển
Thụy Am) là nơi Từ Đạo Hạnh đến tu
đầu tiên. Chùa nằm vào vị trí
đẹp trong khu vực với tòa kiến trúc gồm 3
gian, có gác chuông cao, vách chùa có nhiều bút tích các danh nho.
Phía trên chùa Cao có một mặt bằng gọi
là chợ Trời với nhiều tảng đá hình bàn
ghế, kệ bày hàng, ly rượu,...
trong đó có một phiến đá nhẵn lì
được gọi là bàn cờ tiên.
Từ chùa Cao, đi vòng ra phía sau là hang Cắc
Cớ huyền nhiệm. Hang khá sâu, lại hẹp và
tối, muồn vào hang phải mang theo đuốc và
lửa, càng xuống sâu hang càng cao, càng rộng, với
nhiều ngóc ngách, lối đá rêu phong trơn tuột với
những cột đá sáng long lanh như được
khảm bạc dát vàng, những âm thanh tưởng như
từ cõi âm vọng lên, những lỗ thông ra ngoài hang
để ánh sáng luồn vào nhảy múa trong màn đêm… và
tận cùng của hàng động, tục truyền vẫn
còn hài cốt của quân nhà Triệu do Lữ Gia chỉ huy
trong cuộc chiến chống lại nhà Hán từ
đầu thế kỷ thứ 2 trước Công Nguyên.
|
|
|
Cổng trời
ở hang Cắc Cớ - Ảnh: L.Thoại |
Từ hang Cắc Cớ, men theo
sườn núi qua hàng cây đại già là đến
đền Thượng, nơi thờ thánh Văn Xương
và cũng là nơi hội họp của Đông Kinh
Nghĩa Thục xưa kia. Gần đền Thượng
có hang Bụt Mọc với nhiều tảng đá
được thời gian bào mòn trông như tượng
Phật. Tiếp đó là hang Bò với lối vào âm u. Cách
một đoạn là đến hang Gió với những
ngọn gió thổi thông thốc cả hai đầu.
Ở chân núi phía Tây còn có chùa Bối Am, còn
gọi là chùa Một Mái, chùa có tên như vậy là vì chùa
chỉ có một mái ngói, mặt sau chùa dựa vào vách núi.
Hang Thánh Hóa nằm lưng chừng núi đá, lối vào hang
chênh vênh, nhỏ hẹp, lờ mờ vẻ huyền bí,
càng nhìn kỹ vào vách đá trong hang, càng thấy có nhiều
vết lõm, đó là: Vết đầu,
vết chân và vết tay, năm xưa Thiền sư Từ
Đạo Hạnh đã tỳ vào lúc giải thi (lìa
khỏi xác). Bên cạnh đó có hang Hút Gió, thềm đá
Thái Lão ...
Lễ hội chùa Thầy
Nghi lễ đầu tiên là lễ
tắm tượng, được tiến hành
trước ngày mồng 7-3 âm lịch. Tham dự
lễ này là các nhà sư, tăng ni
phật tử và đông đảo nhân dân. Trong
hương khói nghi ngút, nước tinh khiết
được đem tới trước bàn thờ. Nhà sư trụ trì cùng những người giúp
việc lấy khăn vải đỏ sạch nhúng vào
nước và lau cẩn thận tượng. Mọi hành động diễn ra hết sức
tỉ mỉ, cẩn thận và trang nghiêm. Trong lúc lau,
nhà sư cùng người giúp việc luôn lầm rầm
niệm Phật. Tăng ni phật tử
cùng nhân dân xung quanh đều chắp tay hướng
về phía tượng nghiêm trang cầu khẩn.
Tắm Phật xong, người ta lau rửa
luôn các đồ tế khí trên các ban thờ. Nước
tắm Phật được vẩy ra khắp nơi
như mưa của đức Phật để
người khang vật thịnh. Chiếc
khăn dùng tắm Phật được chia nhau về làm
bùa cho trẻ nhỏ tránh khỏi những ma tà ám khí.
Tiếp đến là lễ cúng
Phật và chạy đàn. Đây là
một nghi lễ lớn, quan trọng nhất và gây ấn
tượng nhất ở hội chùa Thầy. Nghi lễ này là một diễn xướng có tính
chất tôn giáo với sự phối hợp của các
nhạc cụ. Các lễ vật chính được
dâng lên ban thờ cùng hàng trăm lễ vật khác nhau
của khách thập phương dự hội với
đủ màu sắc của các loại hoa quả, oản,
bánh, xôi… lung linh trong khói nhang và đèn nến. Người
xem bị cuốn hút bởi sự hấp dẫn của nó
như có một ma lực nào đó lôi kéo.
Sau đó các nhà sư với bộ áo cà sa sang
trọng, tay cầm gậy hoa biểu diễn những
bước múa lượn vòng tròn, bước nhanh,
bước chậm thể hiện một chuyến đi
không ngừng của kiếp người để
vươn tới điều cao đẹp. Trong khung
cảnh như mờ ảo xa vời, các nhà sư vừa
đi vừa múa hát theo dàn nhạc
đệm và tiếng mõ tụng kinh.
Hội chùa Thầy không chỉ có
những nghi thức tôn giáo. Ở đây còn có trò múa
rối nước với những cảnh múa lân, múa
rồng, cảnh xay thóc, giã gạo, chọi trâu…
được các nghệ nhân đưa vào thật gần
gũi, sinh động và hấp dẫn,
mang đậm sắc thái dân gian.