Các người
đẹp Trung Quốc xưa hồi sinh qua nét vẽ
của các hoạ sỹ

Vơ Tắc Thiên
Nữ hoàng Vơ Tắc Thiên đại đế (624 – 705),
cổ văng kim lai duy chỉ có 1 người này. Vơ Tắc
Thiên là nữ hoàng duy nhất trong lịch sử Trung
Quốc. Cũng có các tiểu nữ hoàng khác từng
ngồi trên bảo tọa của hoàng đế, nhưng
các quan điểm hiện nay chỉ xem Vơ Tắc Thiên là
nữ hoàng duy nhất, bởi v́ bà lên ngôi hoàng đế
bằng chính thực lực của bản thân, không
phải là tượng gỗ nghe theo sự điều
khiển của kẻ khác

Lạc nhạn Vương Chiêu
Quân
Thời Hán Nguyên Đế tại vị, nam bắc giao
binh, vùng biên giới không được yên ổn. Hán Nguyên
Đến v́ an phủ Hung Nô phía bắc, tuyển Chiêu Quân
kết duyên với thiền vu Hô Hàn Tà để
lưỡng quốc bảo tŕ hoà hảo vĩnh viễn.
Trong một ngày thu cao khí sảng, Chiêu Quân cáo biệt cố
thổ, đăng tŕnh về phương bắc. Trên
đường đi, tiếng ngựa hí chim hót như xé
nát tâm can của nàng; cảm giác bi thương thảm
thiết khiến tim nàng thổn thức. Nàng ngồi trên xe
ngựa gảy đàn, tấu lên khúc biệt ly bi tráng.
Nhạn bay về phương nam nghe thấy tiếng
đàn, nh́n thấy thiếu nữ mỹ lệ trên xe ngựa,
quên cả vỗ cánh và rơi xuống đất. Từ
đó, Chiêu Quân được gọi là “Lạc Nhạn”.

Trầm ngư Tây Thi
Thời kỳ Xuân Thu – Chiến Quốc, Việt quốc có
1 cô gái giặt áo, ngũ quan đoan chính, phấn diện
đào hoa, tướng mạo hơn người. Khi cô
giặt áo bên bờ sông, bóng cô soi trên mặt nước
sông trong suốt làm cô thêm xinh đẹp. Cá nh́n thấy
ảnh cô, say mê đến quên cả bơi, dần dần
lặn xuống đáy sông. Từ đó,người
trong vùng xưng tụng cô là “Trầm Ngư”.

Trác Văn Quân
của Tư Mă Tương Như thời Hán

Tiết Đào
Nữ thi nhân thời Đường, người gọi
là Nữ Hiệu Thư, từng xướng họa cùng thi
nhân nổi tiếng đương thời Nguyên Trẩn,
thực lực không thua kém. Tác phẩm tiêu biểu : Ngô
Đồng Thi (làm khi mới 8 tuổi)

Thượng Quan Uyển Nhi
Cháu gái Thượng Quan Nghị, hiệu xưng là Cân
Quốc Thủ Tướng đầu tiên. Thời
Đường Cao Tông, cháu gái tể tướng
Thượng Quan Nghị là Thượng Quan Uyển Nhi,
thông thuộc thi thư, không những biết ngâm thơ
viết văn mà c̣n hiểu biết chuyện xưa nay,
thông minh mẫn tiệp dị thường.

Thái Diễm
Tức Thái Văn Cơ, con gái của quan Nghị Lang Thái
Ung thời Đông Hán

Tạ Đạo Uẩn
Cháu gái Tạ An, người xuất hiện trong
điển “Vịnh Nhứ Tài”.

Hoa Nhị Phu Nhân
Tống Thái Tổ Triệu Khuông Dẫn từng
ngưỡng mộ tài danh của Hoa Nhị Phu Nhân. Hoa
Nhị Phu Nhân là Phí Quư Phi của Hậu Thục Hậu
Chủ - Mạnh Xưởng, xuất thân là 1 ca kỹ
ở Thanh Thành (nay ở phía Đông Nam thành phố Giang
Yển). Tương truyền “Hoa Nhị Phu Nhân Cung Từ”
có hơn 100 biến, trong đó thật ra chỉ có hơn
90 biến. Khi Tống diệt Hậu Thục, chỉ dùng
có 1 vạn quân, 14 vạn quân Hậu Thục không chiến
mà hàng, Hoa Nhị Phu Nhân theo Mạnh Xưởng lưu vong
về phương bắc, đêm nghỉ ở Gia Minh
dịch trạm, cảm hoài nỗi buồn nước
mất nhà tan, đề lên vách quán bài “Thái Tang Tử”.
Nhưng v́ quân kỵ thôi thúc nên bị mất hết
một nửa, cứ viết được 1 chữ
lại rơi lệ.

Hầu Phu Nhân
Tùy Dương Đế Dương Quảng tại
vị, quảng cáo cao lâu, bắt hàng ngàn thiên hạ mỹ
nữ nhốt vào trong đó, Hầu Phu Nhân chính là 1 trong
số hàng ngàn cung nữ đó mà suốt cả cuộc
đời cũng chưa hề gặp được Tùy
Dương Đế, cuối cùng tự ải mà chết.

Hoa nhượng Dương Quư
Phi
Đường Triều Khai Nguyên niên, có một thiếu
nữ tên gọi Dương Ngọc Hoàn được tuyển
vào cung. Sau khi vào cung, Ngọc Hoàn tư niệm cố
hương. Ngày kia, nàng đến hoa viên thưởng hoa
giải buồn, nh́n thấy hoa Mẫu Đơn,
Nguyệt Quư nở rộ, nghĩ rằng ḿnh bị
nhốt trong cung, uổng phí thanh xuân, ḷng không kềm
được, buông lời than thở : “Hoa a, hoa a !
Ngươi mỗi năm mỗi tuổi đều có lúc
nở, c̣n ta đến khi nào mới có được ngày ấy ?”. Lời chưa dứt lệ đă
tuông rơi, nàng vừa sờ vào hoa, hoa chợt thu ḿnh, lá
xanh cuộn lại. Nào ngờ, nàng sờ phải là
loại Hàm Xú Thảo (cây mắc cỡ). Lúc này, có một
cung nga nh́n thấy, người cung nga đó đi đâu
cũng nói cho người khác nghe việc ấy. Từ
đó, mọi người gọi Dương Ngọc Hoàn
là “Hoa Nhượng”.

Chân Hoàng Hậu
Sau khi Tào Phi xưng đế, sủng hạnh Quách hoàng
hậu, Quách hậu cậy đắc sủng nên gièm pha
Chân hoàng hậu, từ đó Chân hoàn hậu thất
sủng. Sau khi bị vua bỏ lơ không nói đến,
từ “Đường Thượng Hành” có thể
đọc thấy được ḷng tương tư
cực chí của một người vợ đối
với trượng phu, một ḷng thâm t́nh vô hối.
Sự chờ đợi của Chân hoàng hậu đáng
thương cuối cùng chỉ là một tờ giấy
chết của Tào Phi. Thậm chí sau khi chết, thi thể
phải lấy tóc che mặt, lấy trấu lấp
miệng, chịu nỗi khổ vũ nhục và lăng
ngược.

Bế nguyệt Điêu
Thuyền
Điêu Thuyền bái nguyệt ở hậu hoa viên của
Tư Đồ Vương Doăn, đại thần của
Hán Hiến Đế thời Tam Quốc, đột nhiên có
một cơn gió nhẹ thổi đến, một
vầng mây trôi che khuất mặt trăng. Đúng lúc
đó, Vương Doăn bước ra nh́n thấy. Để
khen con gái nuôi ḿnh xinh đẹp như thế nào,
Vương Doăn thường nói với mọi người
rằng con gái ḿnh đẹp đến nổi trăng sáng
nh́n thấy cũng phải trốn vào sau lưng mây. V́
vậy, Điêu Thuyền được mọi
người xưng tụng là “Bế Nguyệt”.

Ban Tiệp Dư
Ban Tiệp Dư là con nhà danh môn, c̣n trẻ đă học
thành tài, thời Hán Thành Đế được lập
làm Tiệp Dư. Chị em Triệu Phi Yến sau khi
đắc sủng, ganh ghét tài năng phẩm hạnh
của Ban Tiệp Dư, Ban Tiệp Dư ngày đêm lo
sợ nên xin theo hầu thái hậu ở cung Trường
Tín. Có thể bài “Đoàn Phiến Thi” được sáng tác
tại cung Trường Tín, bài thơ nhỏ này dùng từ
thái mới mẻ, t́nh như ai oán, biểu hiện thật
ủy uyển hàm súc, có một loại khí độ oán mà
không giận.

Ban Chiêu
Em gái của Ban Cố, Ban Siêu. Ban Cố soạn Hán Thư,
bộ sử nối tiếp Sử Kư của Tư Mă Thiên,
Hán Thư chưa kịp hoàn thành th́ Ban Cố bị Lạc
Dương Lệnh hăm hại mà chết, Ban Chiêu giúp anh hoàn
tất phần “Thiên Văn Chí” trong Hán Thư.