Người ngợm - ngợm người

 

 

Dân nghiền phim 1:

- Ông bạn c̣n nhớ cái phim hài của Robin Williams đóng chứ. Ông ta đóng vai một người máy phục vụ gia đ́nh đó.

- Nhớ, rồi sao?

- Đấy thế hệ người máy "oshin" chỉ được lập tŕnh để sai bảo, phục vụ chủ nhà thôi, không "Rambo" như người máy bắp hay đóng phim hành động của Hollywood. Anh chàng người máy oshin này hiền lành, chăm chỉ thông minh nhưng không  phải con người nên suốt đời chỉ thèm được làm con người. Biết hờn giận, yêu thương, biết cười khóc biết chết như con người chứ không phải bị "chạm mạch" hết chip th́ lăn ra đất như một đống sắt vụn.

- Cuối cùng thế nào nhỉ? Lâu quá nên quên?

- Cuối cùng th́ anh ta cũng cưới vợ. Người máy thế hệ xịn hơn, anh ta xin người chế tạo đừng để h́nh dạng sắt thép da thịt, tóc tai như con người. vài chục năm sau hai vợ chồng khi "hết hạn sử dụng" cũng nằm trên giường nắm tay nhau rồi cùng "qua đời" như con người. Cái hạnh phúc lớn nhất của con người chính được sống chết bên cạnh nhau.

- Úi dào! Phim "xạo" cảm động nhỉ. Phim của ta thế nào?

- Ta không làm phim - nhưngta nơi "đào tạo" con người thành "con điên" chỉ trong  một hai ngày thôi.

- Cha mẹ ơi! Cái rùng rợn thế?

- Chỉ cần chọn một trai hoặc gái khoảng 8 đến 10 tuổi. Nghi ngờ thủ phạm chôm chỉa vài xu lẻ, đưa cháu đếncông an , sau vài giờ đập bàn hỏi cung khi trả về nhà ngay một "người điên" mới toanh, nhỏ xíu liền.

- Đồ lương tâm, sao không cách chức loại người ấy? Để làm cho tốn tiền trả lương phục vụ nhân dân chứ.

- "Cách cổ", "cách chức" đấy th́ trước sau cũng đến, chỉ khổ đang một con người hồn nhiên, dễ thương nay lại phải mất rất dài thời gian tiền bạc để đưa cháu trở về cái hồn nhiên, dễ thương như . cũng chưa biết liệu ổn không nữa. Cháu hoảng quá rồi!

- Đồ độc ác! Người lớn lại làm thế à? Alô! Cho gặp nhà báo D. Phải ông D. đó không?

- Dạ tôi đây!

- Ông viết phóng sự về người điên phải không?

- Thưa đúng vậy!

- Ông liệt nổi bao nhiêu do để một người b́nh thường biến thành điên không?

- Cuộc đời bao la, t́nh đời tận, cùng không thể thống nổi đâu ông bạn ơi! Ông đọc th́ thấy đó. Thất t́nh, bị lừa đảo, bị bỏ rơi, hay khi không cũng "tưng tưng" chơi cho đỡ buồnnhiều kể.

- Vậy trường hợp nào như cháu X ở miền Tây của ông không?

- Chưa , bây giờ ! Cháu X đó.

- Ông tính viết về vụ này ra sao?

- "Hành tŕnh người điên à?". Tôi sẽ viết nhưng không phải về cháu , loại "điên" ấy chính thằng đập bàn doạ nạt, thằng áp giải cháu lên . Đấy mới một "điên" cần phải điều trị. Điều trị không bằng thuốc cho đi học.

- Học ?

- Học làm người, học về thiên chức nhân đạo của người.

- Ủa! Vậy mấy cha nội đó đang ?

- ngợm!